Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Lời đề nghị bất ngờ

2816 từ

Không khí trong quán cà phê yên tĩnh đến lạ thường. Ly cà phê đen đặt trên bàn, tỏa ra những làn khói mỏng manh, quyện vào mùi hương của bánh ngọt và hoa oải hương. Chu Mạt ngồi đối diện với Lục Thần Uyên, tay cô khẽ xoay nhẹ chiếc thìa nhỏ, ánh mắt không rời khỏi gương mặt điển trai nhưng lạnh lùng của hắn.

Lục Thần Uyên hơi ngả người ra sau, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô chăm chú. Hắn ta không vội nói, chỉ lặng lẽ quan sát từng cử động nhỏ nhất của cô. Ánh đèn vàng dịu từ chiếc đèn chùm cổ điển hắt xuống, tạo nên những mảng sáng tối trên gương mặt hắn, khiến vẻ ngoài vốn đã bí ẩn càng thêm khó đoán.

Chu Mạt cảm nhận được ánh nhìn ấy. Nó không hề khiến cô khó chịu như ánh mắt của Hoàng Vũ kiếp trước, mà ngược lại, mang một thứ áp lực vô hình, như thể hắn đang muốn xuyên thấu tâm can cô. Cô hít một hơi thật sâu, mùi cà phê đắng nhẹ xộc vào khoang mũi, giúp cô giữ được bình tĩnh.

“Thưa tổng giám đốc Lục,” cô lên tiếng trước, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ cứng rắn. “Ngài mời tôi đến đây, chắc không phải chỉ để uống cà phê và nhìn tôi như vậy chứ?”

Khóe môi Lục Thần Uyên khẽ nhếch lên, một nụ cười không chút ấm áp. Hắn rút từ trong túi áo vest một chiếc phong bì màu nâu, đặt lên bàn, đẩy về phía cô.

“Tôi có một đề nghị ô, Chu Mạt.”

Cô nhìn chiếc phong bì, rồi lại nhìn hắn. Trực giác mách bảo cô, đây không phải là một cuộc gặp gỡ tình cờ. Kiếp trước, cô chưa từng có bất kỳ mối liên hệ nào với Lục Thần Uyên, nhưng cô biết hắn là ai – một kẻ độc lai độc vãng, quyền lực ngập trời, và luôn có ánh mắt dán chặt vào những thứ hắn muốn. Vậy tại sao hắn lại để ý đến cô, một người phụ nữ vừa hủy hôn, đang ở thế yếu?

“Đề nghị gì?” Cô cầm phong bì lên, không vội mở ra.

“Tôi biết cô vừa hủy hôn với Hoàng Vũ. Tôi cũng biết cô đang cần tiền để tự lập, để thoát khỏi gia đình hắn và bắt đầu lại cuộc đời.” Giọng Lục Thần Uyên trầm thấp, đều đều, không chút gợn sóng. “Tôi muốn hợp tác với cô.”

Chu Mạt nhướng mày. “Hợp tác? Ngài nói đùa sao? Tôi chẳng có gì để hợp tác với một tổng giám đốc như ngài cả.”

“Cô có.” Hắn nhấn mạnh, ngóài gõ nhẹ lên mặt bàn. “Cô có trí thông minh, có sự cương quyết, và quan trọng nhất – cô có mối thù với Hoàng Vũ. Điều đó khiến cô trở nên… đặc biệt trong mắt tôi.”

Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Hắn biết chuyện cô và Hoàng Vũ? Hắn biết cô đang nuôi dưỡng lòng căm hận? Nhưng điều đó không quan trọng. Quan trọng là hắn muốn gì từ cô.

“Ngài muốn tôi làm gì?” Cô mở chiếc phong bì, lấy ra một tập tài liệu. Bên trong là bản hợp đồng hợp táữa cô và Lục thị, với những điều khoản có lợi đến khó tin. Một khoản vốn đầu tư ban đầu lớn, một vị trí quản lý trong côủa Lục thị, và quyền tự do điều hành dự án mà cô đề xuất.

Cô ngước mắt lên nhìn hắn, lòng đầy nghi hoặc. “Tại sao lại là tôi? Trong thành phố này, có hàng ngàn người tài năng hơn tôi, có quan hệ rộng hơn tôi. Tại sao ngài lại chọn một người vừa mất hết danh dự như tôi?”

Lục Thần Uyên không trả lời ngay. Hắn nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm nhỏ, để vị đắng lan tỏa trong miệng. Rồi hắn đặt ly xuống, ánh mắt nhìn cô sắc bén hơn.

“Bởi vì tôi thích những người dám phá bỏ quy tắc. Cô đã làm điều mà không ai dám làm. Cô đã đạp đổ đám cưới của chính mình, vạch trần bộ mặt thật của Hoàng Vũ, và bước ra khỏi đó với cái đầu ngẩng cao.” Giọng hắn trở nên trầm hơn, mang một chút gì đó như sự ngưỡng mộ. “Cô không phải là loại người cam chịu số phận. Và tôi cần một người như vậy trong đội của mình.”

Cô nghe từng lời hắn nói, cảm nhận được sự chân thật trong đó. Nhưng lý trí mách bảo cô, trên thương trường không có bữa ăn trưa miễn phí. Lục Thần Uyên có thể là một người đàn ông quyền lực, nhưng hắn cũng là một kẻ thực dụng. Nếu hắn cho cô thứ gì, chắc chắn hắn muốn nhận lại nhiều hơn thế.

“Ngài muốn tôi giúp ngài đối phó với Hoàng Vũ, đúng không?” Cô hỏi thẳng, đôi mắt không chớp nhìn hắn.

Lục Thần Uyên không phủ nhận. Hắn khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong đáy mắt đã có chút thay đổi. “Hoàng Vũ đang âm mưu thâu tóm một số dự án của Lục thị thông qua các công ty bình phong. Tôi cần một người hiểu rõ hắn, biết điểm yếu của hắn, và có đủ dũng khí để đối đầu với hắn.”

“Còn Trịnh Linh?” Cô hỏi thêm, nhắc đến cái tên khiến lòng cô căm phẫn.

“Cô ta là tay sai của Hoàng Vũ. Nếu Hoàng Vũ sụp đổ, Trịnh Linh cũng không còn chỗ dựa.” Hắn đáp, giọng vẫn đều đều. “Nhưng tôi không ép cô. Đây là một đề nghị. Cô có quyền từ chối. Tuy nhiên, tôi nghĩ cô là người thông minh, cô biết đâu là lựa chọn tốt nhất cho mình.”

Chu Mạt im lặng, suy nghĩ. Những lời của Lục Thần Uyên như từng mũi kim đâm vào tâm trí cô. Cô cần tiền, cần một chỗ đứng vững chắc để tự lập, để không phải phụ thuộc vào bất kỳ ai. Kiếp trước, cô sốụa nhưng thực chất chỉ là một con rốàng Vũ. Kiếp này, cô muốn tự tay mình nắm giữ vận mệnh.

Nhưng hợp tác với Lục Thần Uyên… liệu cô có đang nhảy từ chảo lửa vào đống lửa? Hắn ta có thực sự muốn giúp cô, hay chỉ lợi dụng cô để đạt mục đích riêng?

Cô nhìn xuống tập tài liệu, những con số về khoản đầu tư hiện ra rõ ràng. Đủ để cô mở một công ty riêng, đủ để cô sống thoải mái trong nhiều năm mà không cần lo lắng về tiền bạc. Nhưng quan trọng hơn, nó cho cô cơ hội để trả thù, để khiến Hoàng Vũ và Trịnh Linh phải trả giá cho những gì họ đã gây ra.

Cô ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt Lục Thần Uyên. “Tôi đồng ý. Nhưng tôi có một điều kiện.”

Lục Thần Uyên khẽ nhướng mày, tỏ vẻ ngạc nhiên. “Điều kiện gì?”

“Tôi muốn toàn quyền quyết định trong dự án mà tôi phụ trách. Ngài không được can thiệp vào cách tôi vận hành, và cũng không được thay đổi các điều khoản trong hợp đồng khi chưa có sự đồng ý của tôi.” Cô nói dứt khoát, giọng đầy quyết tâm.

Nụ cười trên môi Lục Thần Uyên nở rộng hơn một chút. Hắn gật đầu, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng. “Được. Tôi chấp nhận. Cô đúng là người tôi đang tìm kiếm.”

Hắn đưa tay ra, một cái bắt tay chính thức. Chu Mạt không do dự, đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn. Cảm giác ấm áp từ bàn tay rắn chắc của hắn truyền sang, khiến cô có một cảm giác an toàn kỳ lạ.

“Chúc mừng sự hợp tác của chúng ta,” Lục Thần Uyên nói, giọng trầm ấm hơn trước. “Tôi tin rằng chúng ta sẽ làm việc rất ăn ý với nhau.”

“Tôi cũng hy vọng vậy.” Cô rút tay về, cầm lấy tập tài liệu và đứng dậy. “Tôi sẽ bắt đầọi thủ tục được hoàn tất. Cảm ơn ngài vì cà phê, tổng giám đốc Lục.”

“Để tôi đưa cô về.” Hắn cũng đứng dậy, với tay lấy chiếc áên ghế.

“Không cần đâu. Tôi có thể tự bắt taxi.” Cô từ chối, bước về phía cửa.

Nhưng Lục Thần Uyên đã nhanh chân bước lên, đứng chắn trước mặt cô. Ánh mắt hắn trở nên nghiêm túc, pha chút lo lắng. “Chu Mạt, tôi biết cô mạnh mẽ, nhưng thành phố này không an toàn như cô nghĩ. Hoàng Vũ và Trịnh Linh có thể sẽ làm liều. Để tôi đưa cô về, ít nhất là hôm nay.”

Cô nhìn hắn, thấy được sự chân thành trong đôi mắt đen sâu thẳm ấy. Cô không muốn yếu đuối, không muốn phụ thuộc vào bất kỳ ai, nhưng lời nói của hắn khiến cô nhận ra, cô không thể một mình chống lại tất cả.

“Cảm ơn.” Cô khẽ nói, bước theo hắn ra ngoài.

Lúc Chu Mạt bước ra khỏi quán cà phê, ánh nắng chói chang của buổi trưa hè chiếu thẳng vào mặt cô, khiến cô phải nheo mắt. Cô đưắn, cảm nhận được cái nóng hầm hập từ mặt đường nhựa bốc lên, quyện vào mùi khói bụi và tiếng còi xe inh ỏi ngoài đường.

Lục Thần Uyên mở cửa chiếc xe thể thao màu đen bóng, ra hiệu cho cô lên. Cô do dự một giây, rồi bước vào. Nội thấọng, mùi da thuộc mới tinh hòa quyện với mùi nướính của hắn, tạo nên một không gian dễ chịu, trái ngược hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài.

Chiếc xe lăn bánh, chạên đường phố đông đúc. Qua cửa kính, cô nhìn thấy những tòa nhà cao tầng lướt nhanh qua, những dòng người hối hả, và cả những biển quảng cáo sặc sỡ. Mọi thứ vẫn vận hành như không có chuyện gì xảy ra, trong khi cuộc đời cô vừa trải qua một cơn địa chấn.

“Cô đang nghĩ gì?” Giọng Lục Thần Uyên vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.

“Không có gì. Chỉ là… cảm thấy mọi thứ thật kỳ lạ.” Cô thành thật trả lời, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Kỳ lạ thế nào?”

“Sáng nay tôi còn là một cô dâu chuẩn bị bước vào lễ đường. Bây giờ, tôi lại ngồi trên xe của một tổng giám đốc, vừa ký một hợp đồng hợp tác kinh doanh.” Cô cười nhạt, giọng pha chút chua chát. “Cuộc đời đúng là không thể đoán trước.”

Lục Thần Uyên im lặng một lúc, rồi nói: “Cô đã chọn một con đường khó khăn hơn, nhưng tôi tin đó là con đường đúng đắn.”

“Ngài nghĩ vậy sao?” Cô quay sang nhìn hắn.

“Tôi không nghĩ, tôi biết.” Hắn đáp, ánh mắt vẫn tập trung vào con đường phía trước. “Một người phụ nữ dám đứng lên chống lại số phận, dám vứt bỏ tất cả để bắt đầu lại, chắc chắn sẽ làm nên chuyện.”

Những lời của hắn như một luồng gió mát thổi vào tâm hồn cô. Cô không biết hắn nói thật lòng hay chỉ là lời xã giao, nhưng nó khiến cô có thêm một chút tự tin.

Chiếc xe dừng lại trước một chung cư cao cấp. Lục Thần Uyên tắt máy, quay sang nhìn cô. “Đây là nhà của tôi. Tạm thời cô có thể ở đây cho đến khi tìm được chỗ ở ổn định.”

“Cái gì?” Cô ngạc nhiên, mở to mắt nhìn hắn. “Sao lại… sao ngài lại đưa tôi đến đây? Tôi có thể về nhà tôi mà.”

“Về nhà cô? Về căn nhà mà Hoàng Vũ và Trịnh Linh đang chờ sẵn để gây rối?” Hắn lắc đầu. “Không an toàn. Ít nhất trong vài ngày tới, cô nên tránh mặt họ.”

“Nhưng… tôi không thể ở đây được. Mọi người sẽ nghĩ gì?”

“Mặc kệ họ nghĩ gì.” Hắn nói, giọng đầy quyền uy. “Tôi không quan tâm đến dư luận. Cô cũng nên học cách như vậy.”

Cô cắn môi, suy nghĩ. Hắn nói đúng. Về nhà lúc này khác gì tự chui đầu vào lưới. Hoàng Vũ và Trịnh Linh chắc chắn sẽ tìm cách gây sức ép với cô. Ở lại đây, ít nhất cô có thời gian để thở, để sắp xếp lại mọi thứ.

“Được rồi. Nhưng chỉ vài ngày thôi.” Cô miễn cưỡng đồng ý.

Lục Thần Uyên gật đầu, mở cửa bước xuống. Cô cũng làm theo, theo chân hắn vào bên trong tòa nhà. Không gian sảnh chờ sang trọng, với những bứường đắt tiền và những chậu cây cảnh được cắt tỉa cẩn thận. Người bảo vệ thấy Lục Thần Uyên liền cúi đầu chào, ánh mắt tò mò liếc nhìn cô.

Cô cảm thấy hơi ngượng ngùng. Chắc chắn họ sẽ nghĩ cô là tình nhân mới của tổng giám đốc Lục. Nhưng cô không thể giải thích gì thêm. Cô chỉ muốn nhanh chóng vào phòng, đóng cửa lại, và có một chút không gian riêng tư.

Căn hộ của Lục Thần Uyên nằm ở tầng cao nhất, với view toàn cảnh thành phố. Cô bước vào, choáng ngợp trước không gian rộng lớn và sang trọng. Nội thất được thiết kế theo phong cách tối giản nhưng tinh tế, với tông màu trắng và xám chủ đạo. Cảm giác lạnh lẽo, xa cách, giống hệt như con người hắn.

“Phòng ngủ cho khách ở cuối hành lang. Nhà bếp tự do sử dụng. Có tủ quần áo với vài bộ đồ mới, tôi đã chuẩn bị sẵn.” Lục Thần Uyên nói, giọng vẫn lạnh lùng. “Cô cần gì thêm thì cứ gọi tôi.”

“Cảm ơn.” Cô khẽ nói, bước về phía căn phòng được chỉ định.

Khi cô mở cửa bước vào, một căn phòng ấm cúng hiện ra. Khác với không gian lạnh lẽo của phòng khách, căn phòng này được trang trí với tông màu pastel nhẹ nhàng, có một chiếc giường lớn, một bàn làm việc, và một tủ quần áo. Trên bàn có một lọ hoa hồng trắng, tỏa hương thơm nhẹ nhàng.

Cô ngồi xuống mép giường, lấy điện thoại ra. Mở mạng xã hội, cô thấy ngay những dòng tin tức nóng hổi về vụ hủy hôn của mình. Bên dưới bài báo, hàng ngàn bình luận chỉ trích cô, gọi cô là kẻ thất đức, là người đàn bà lẳng lơ. Có cả những bình luận bênh vực cô, nhưng số ít hơn hẳn.

Cô lướt qua những dòng bình luận, lòng không chút gợn sóng. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này. Hoàng Vũ và Trịnh Linh chắc chắn đã bắt đầu tung tin đồn thất thiệt về cô. Nhưng cô không quan tâm. Cô biết sự thật, và đó là điều quan trọng nhất.

Điện thoại reo lên, một tin nhắn hiện ra. Cô mở ra, thấy tên người gửi: Hoàng Vũ.

“Em hối hận rồi phải không?”

Cô nhìn dòng chữ đó, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Hối hận? Cô chỉ hối hận vì đã không làm điều này sớm hơn. Cô nhấn vào biểu tượng ba chấm, chọn chức năng xóa liên lạc. Một thông báo hiện ra: “Bạn có chắc chắn muốn xóa liên hệ này không?”

Cô không do dự, nhấn “Có”.

Xong. Hắn không còn tồn tạạ của cô nữa. Cũng như hắn sẽ không còn tồn tại trong cuộc đời cô nữa, ngoại trừ việc trở thành kẻ thù của cô.

Cô tắt điện thoại, đặt nó xuống bàn. Nhìn ra ngoài cửa sổ, những ánh đèn thành phố bắt đầu lấp lánh trong màn đêm buông xuống. Một ngày dài đã kết thúc. Ngày đầu tiên của cuộc đời mới.

Cô không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì, nhưng cô biết, cô sẽ không còn là Chu Mạt yếu đuối, cam chịu của kiếp trước nữa. Cô sẽ là Chu Mạt mạnh mẽ, cương quyết, sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách.

Và nếu trên đường đi, cô có thể khiến Lục Thần Uyên say như điếu đổ, như cô từng nghĩ, thì đó cũng là một phần thưởng xứng đáng cho những đau khổ cô đã trải qua.

Cô nằm xuống giường, nhắm mắt lại. Hương hoa hồng trắng nhẹ nhàô, ru cô vào giấc ngủ. Một giấc ngủ không mộng mị, không ác mộng, chỉ có sự bình yên và niềm tin vào một tương lai tươi sáng đang chờ đón cô.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo vẽ nên sự chuyển biến tâm lý của nhân vật chính, từ sự lạnh lùng khi đối diện quá khứ đến quyết tâm xây dựng tương lai. Chi tiết xóa liên hệ Hoàng Vũ mang ẩn dụ sâu sắc về việc Chu Mạt chủ động cắt đứt, không phải thụ động chịu đựng như kiếp trước.

📖 Chương tiếp theo

Chu Mạt bước vào thế giới mới của quyền lực và cơ hội, nhưng liệu cô có sẵn sàng cho những thử thách chồng chất từ Lục Thần Uyên và thế giới đô thị phức tạp?

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord