Bước vào tòa nhà cao chọc trời của tập đoàn Lục Thị, Chu Mạt hít một hơi thật sâu. Mùi nướỉ hòa lẫn với mùi giấy tờ mới tinh từ các văn phòng làm việc xung quanh. Cô cảm nhận được những ánh mắt tò mò, đố kỵ, thậm chí là khinh miệt đang dồn về phía mình. Chiếc váy công sở màu xanh than ôm sát cơ thể cô, tôn lên từng đường cong quyến rũ. Cô biết, ở cái nơi quyền lực này, ngoại hình của cô vừa là vũ khí, vừa là cái bẫy.
“Chu Mạt, phòng của em ở cuối hành lang. Đây là thẻ ra vào và tài liệu dự án đầu tiên,” một người phụ nữ trung niên với cặp kính dày cộp lạnh lùng nói, đẩy về phía cô một xấp giấy dày cộm.
“Cảm ơn chị,” Chu Mạt nhẹ nhàng đáp, mỉm cười lịch sự dù trong lòng đã sớm nhận ra thái độ thù địch. Cô nhanh nhẹn cầm lấy tài liệu, bước nhanh về phía phòng làm việc của mình. Trong đầu cô lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: kiếp này, cô sẽ không để bất kỳ ai coi thường năng lực của mình nữa.
Vừa mở cửa phòng, cô đã nghe thấy tiếng xì xào bàn tán từ phía sau.
“Cô ta là ai mà được sếp lớn đích thân sắp xếp vào làm?” “Nghe nói là người tình mới của tổng giám đốc Lục đấy. Thảo nào vừa đẹp vừa sang.” “Nhưng mà nghe đồn cô ta vừa hủy hôn với Hoàng Vũ, còn vạch mặt cô ta giữa đám cưới cơ mà. Thật biết cách làm trò.”
Những lời xì xào như những mũi kim châm vào tai. Chu Mạt siết chặt xấp tài liệu trong tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Tim cô đập nhanh hơn, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ bình thản. Cô đã từng trải qua những điều tồi tệ hơn thế này ở kiếp trước, những lời chỉ trích, những ánh mắt khinh bỉ khi cô là một người vợ thất bại. Lúc này, chúng chỉ là những tiếng ồn vô nghĩa.
Bước vào phòng làm việc, cô đóng sầm cửa lại, cắt đứt hoàn toàn những âm thanh khó chịu phía ngoài. Căn phòng nhỏ nhưng được trang bị đầy đủ tiện nghi. Một chiếc bàn làm việc bằng kính, một chiếc máy tính đời mới nhất, và một tủ tài liệu trống trơn. Cô thả mình xuống chiếc ghế xoay êm ái, mở tập tài liệu ra. Đó là một dự án thiết kế nội thất cho một khu nghỉ dưỡng cao cấp sắp được xây dựng ở ngoại ô thành phố.
Cô bắt đầu nghiên cứu, đôi mày thanh tú nhíu lại tập trung. Những bản vẽ kỹ thuật, những con số ngân sách, những yêu cầu khắt khe của khách hàng. Dự án này là một thử thách thực sự. Nó đòi hỏi sự sáng tạo và cả sự hiểu biết sâu sắc về thị trường bất động sản cao cấp. Cô biết, đây chính là cơ hội để cô chứng minh bản thân, không phải bằng ngoại hình hay những lời đồn thổi, mà bằng chính năng lực thực sự của mình.
Trong suốt buổi sáng, cô lặng lẽ làm việc, không để ý đến những ánh mắt dò xét qua ô cửa kính. Cô ghi chú từng chi tiết, phác thảo một vài ý tưởng sơ bộ trên giấy nháp. Bàn tay cô lướt nhanh trên bàn phím, tìm kiếm thông tin về xu hướng thiết kế mới nhất. Mùi mực in hòa lẫn với mùi cà phê từ chiếc máy pha nhỏ trong góc phòng khiến tinh thần cô phấn chấn hơn.
Bỗng nhiên, cánh cửa phòng bật mở, không có tiếng gõ cửa. Một bóng người cao lớn, lạnh lùng bước vào. Đó là Lục Thần Uyên. Hắn mặc một bộ vest đen hoàn hảo, mái tóc vuốt gọn gàng, đôi mắt sắc bén như chim ưng nhìn thẳng vào cô.
“Sao rồi? Đã quen việc chưa?” Giọng hắn trầm thấp, mang theo một sự uy quyền tự nhiên.
Chu Mạt ngước lên, bắt gặp ánh mắt dán chặt vào mình của hắn. Một cảm giác khó tả dâng lên trong lòng cô. Vừa có chút ấm áp vì sự quan tâm của hắn, vừa có chút lạnh lẽo vì biết hắn đang dò xét cô.
“Tốt rồi,” cô đáp gọn lỏn, tay vẫn không ngừng lật trang tài liệu. “Dự án này có vẻ thú vị. Tôi sẽ hoàn thành bản thiết kế trong ba ngày.”
Lục Thần Uyên nhếch môi cười nhạt. Hắn tiến lại gần bàn cô, cúi người xuống, đặt một tay lên mép bàn, tạo thành một không gian gần gũi đến ngột ngạt. “Ba ngày? Em có chắc không? Dự án này, nhiều người trong công ty đã từ bỏ vì độ khó của nó.”
Chu Mạt ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm của hắn. Cô không lùi bước, mỉm cười đầy tự tin. “Tôi không phải là ‘nhiều người’ trong công ty này, thưa tổng giám đốc.”
Hắn nhướn mày, có vẻ thích thú với câu trả lời của cô. “Vậy tôi chờ xem. Nhưng đừng quên, nếu em thất bại, hợp đồng của chúng ta có thể bị hủy bất cứ lúc nào.” Nói xong, hắn đứng thẳng dậy, xoay người bước ra ngoài, để lại trong phòng một mùi nướính phảng phất.
Chu Mạt thở phào nhẹ nhõm khi cánh cửa đóng lại. Trên trán cô đã lấm tấm mồ hôi. Cô biết, cuộc chơi này không hề dễ dàng. Hắn là một đối thủ nặng ký, và việc hắn ngày càng chú ý đến cô chẳng khác nào vừa là bảo vệ, vừa là một sợi xích trói buộc.
Buổi chiều hôm đó, khi Chu Mạt đang tập trung tính toán ngân sách, bỗng nhiên một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Một cô gái trẻ tóc dài, mặc váy công sở ôm sát, bước vào. Ánh mắt cô ta lướt qua căn phòng, dừng lại trên bàn làm việc của Chu Mạt, lộ rõ vẻ ghen ghét.
“Chào em, chị là Trịnh Linh, trưởng phòng thiết kế,” người phụ nữ đó lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng đầy ẩn ý. “Em là Chu Mạt? Nghe nói em được tổng giám đốc ưu ái lắm nhỉ. À, mà em mới đến, chưa quen việc, cần gì cứ hỏi chị nhé.”
Chu Mạt ngước lên, nhậịnh Linh – kẻ đã ngấm ngầm hủy hoại kiếp trước của cô, kẻ đã cùng Hoàng Vũ tước đoạt tất cả. Lòng cô lạnh toát, một tia hận thù lóe lên trong đáy mắt rồi nhanh chóng tắt đi.
“Cảm ơn chị, em tự lo được,” Chu Mạt đáp, giọng lạnh tanh. Cô biết Trịnh Linh đến không phải để giúp đỡ, mà để dọ thám, để tìm cơ hội hãm hại cô.
Trịnh Linh cười khẩy, thân thiện giả tạo tiến lại gần. “Ồ, nhìn em chăm chỉ thế kia, chị cũng yên tâm. Nhưng mà, dự án này khó lắm, không phải ai cũng làm được đâu. Nếu em gặp khó khăn, đừng ngại, chị sẵn sàng giúp em... rút lui.”
Lời nói như dao, sắc lẹm và đầy đe dọa. Chu Mạt bình thản nhặt một chiếc bút lên, xoay tròn giữa những ngón tay. “Cảm ơn chị, nhưng em không có thói quen rút lui. Em thích chinh phục những thứ khó.”
Trịnh Linh tối sầm mặt, đôi mắt đầy sát khí. Cô ta cắn môi, siết chặt nắm tay, rồi xoay người bỏ đi, tiếng giày cao gót gõ trên sàn nhà vang lên từng nhịp đầy phẫn nộ.
Khi Trịnh Linh vừa khuất bóng, Chu Mạt mới thả lỏng người, dựa lưng vào ghế. Trong không gian tĩnh mịch, cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập loạn nhịp. Cô biết, trận chiến thực sự vừa mới bắt đầu. Trịnh Linh không phải là kẻ dễ đối phó. Cô ta thông minh, thủ đoạn, và có mối quan hệ rộng trong công ty. Nhưng kiếp trước, cô đã từng là kẻ thua cuộc. Kiếp này, cô đã chuẩn bị sẵn sàng để đối đầu.
Suốt tuần tiếp theo, Chu Mạt lao vào công việc như một con thiêu thân. Cô thức khuya dậy sớm, nghiên cứu từng chi tiết nhỏ nhất của dự án. Cô gặp gỡ các nhà cung cấp, thương lượng giá cả, tìm kiếm những vật liệu độc đáo. Mỗi buổi sáng, cô đều là người đến sớm nhất, mỗi buổi tối, cô là người rời đi muộn nhất. Sự tập trung cao độ của cô khiến những đồng nghiệp ban đầu coi thường phải dần thay đổi thái độ.
Trong một lần họp nhóm, một đồng nghiệp nam tên Dương Khải, một người đàn ông trung niên với nụ cười thường trực, lên tiếng: “Chu Mạt, cô thực sự rất giỏi. Bản thiết kế của cô có những chi tiết mà tôi chưa từng thấy ai nghĩ ra. Cô đã từng học ở đâu vậy?”
Chu Mạt mỉm cười khiêm tốn. “Em chỉ là tự học thôi. Có một số thứ, nếu mình thực sự đam mê, mình sẽ tìm ra cách.”
Dương Khải gật gù, ánh mắt đầy thán phục. “Được, tôi rất mong chờ kết quả cuối cùng của cô. Tôi tin tổng giám đốc Lục cũng vậy.”
Nhắc đến Lục Thần Uyên, lòng Chu Mạt lại xao động. Mỗi ngày, hắn đều có mặt ở hành lang tầng cô, thỉnh thoảng ghé qua phòng cô, hỏi han tiến độ. Đôi mắt hắn luôn theo dõi cô, như một con mãnh thú đang quan sát con mồi. Cô biết hắn đang kiểm tra, đang thử thách cô. Và cô cũng biết, trái tim hắn đang dần bị cô chinh phục.
Tối thứ sáu, công ty tổ chức một bữa tiệc nhỏ tại một nhà hàng sang trọâm thành phố. Lục Thần Uyên yêu cầu toàn bộ nhân viên tham dự. Chu Mạt mặc một chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích, ôm sát cơ thể, tôn lên vẻ đẹp kiêu sa và quyến rũ của cô. Khi cô bước vào sảnh tiệc, mọi ánh nhìn đều đổ dồn về phía cô.
Lục Thần Uyên, đang đứng ở quầy rượu, lập tức nhìn thấy cô. Ánh mắt hắn dán chặt vào cô, không rời. Hắn nâng ly rượu vang đỏ lên, nhấp một ngụm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Chu Mạt cũng nhìn thấy hắn, tim cô đập thình thịch. Cô nhanh chóng tìm một góc khuất, cố gắng tránh xa sự chú ý của hắn. Nhưng Trịnh Linh, cũng có mặt trong bữa tiệc với chiếc váy đỏ rực rỡ, đã nhìn thấy tất cả. Ánh mắt cô ta đầy ghen ghét và thù hận.
Khi Chu Mạt đang đứng một mình bên cạnh bàn tiệc, Trịnh Linh cố tình bước tới, tay cầm một ly rượu vang đầy. Cô ta giả vờ như bị ai đó xô đẩy, cả người ngã về phía Chu Mạt, ly rượu vang đỏ đổ thẳng lên chiếc váy xanh ngọc bích của cô.
“Á!” Chu Mạt kêu lên, giật mình lùi lại. Chất lỏng lạnh ngắt thấm vào vải, tạo thành một vết loang đỏ chói trên váy cô. Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi cô.
“Trời ơi! Em xin lỗi, em xin lỗi!” Trịnh Linh giả vờ hoảng hốt, tay chân luống cuống. “Chị không cố ý! Chị xin lỗi!” Giọng cô ta lè nhè, như thể đã say.
Xung quanh, mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Một số người cười khẩy, khoanh tay đứng nhìn. Những người khác thì tỏ ra thương hại. Chu Mạt đứng im, hai tay siết chặt, cố gắng kìm nén cơn giận dữ đang dâng lên trong lồng ngực. Cô biết, Trịnh Linh đã cố tình làm điều này, để làm nhục cô, để cô phải xấu hổ rời khỏi bữa tiệc.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn bước nhanh về phía cô. Lục Thần Uyên, với gương mặt lạnh lùng, đôi mắt đen như mực, tiến đến trước mặt Chu Mạt. Không nói một lời, hắn cởi chiếc áo khoác vest đen của mình ra, nhẹ nhàng khoác lên vai cô. Chiếc áo dài và rộng, che đi hoàn toàn vết rượu trên váy.
Mọi người trong sảnh tiệc đều ngỡ ngàng. Họ không thể tin vào mắt mình. Tổng giám đốc Lục Thần Uyên, người luôn lạnh lùng, xa cách, chưa bao giờ tỏ ra quan tâm đến bất kỳ ai, lại có hành động dịu dàng với một nhân viên mới như vậy.
Chu Mạt ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của hắn. Trong đôi mắt sâu thẳm đó, cô đọc được một thông điệp rõ ràng: hắn đang bảo vệ cô, và hắn biết rõ ai là kẻ đã hãm hại cô.
Trịnh Linh, đứng bên cạnh, mặt tái mét. Cô ta nghiến răng, ên vì tức giận. Kế hoạch làm nhục Chu Mạt đã thất bại thảm hại, và thay vào đó, cô ta lại vô tình giúp Lục Thần Uyên có cơ hội thể hiện sự quan tâm đến Chu Mạt.
“Đi theo tôi,” Lục Thần Uyên nói, giọng lạnh lùng nhưng không cho phép từ chối. Hắn nắm lấy tay cô, kéo cô ra khỏi sảnh tiệc, bỏ lại phía sau những ánh mắt ngỡ ngàng và sự ghen ghét của Trịnh Linh.
Khi ra đến hành lang vắng, hắn buông tay cô ra, quay người đối diện với cô. “Em có ổn không?” Hắn hỏi, giọng nói có chút dịu dàng khác thường.
Chu Mạt run rẩy, cơ thể cô vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Cô gật đầu, hít một hơi thật sâu. “Cảm ơn anh.”
Hắn nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không rời. “Tôi không thích ai đó bắt nạt người của tôi. Từ nay về sau, em là người của tôi, có hiểu không?”
Tráạt như ngừng đập. Câu nói của hắn vừa là một lời tuyên bố chủ quyền, vừa là một lời hứa bảo vệ. Cô biết, từ giây phút này, cuộc đời cô không còn chỉ là cuộc chiến đơn độc nữa. Hắn đã chính thức bước vào thế giới của cô, và cô, dù muốn hay không, cũng đã lọt vào tầm ngắm của hắn.
Cô mỉm cười nhẹ nhàng, đôi mắt lấp lánh. “Vâng, thưa tổng giám đốc.”