Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Âm mưu bại lộ

2830 từ

Sáng hôm sau, Chu Mạt đến công ty sớm hơn thường lệ. Cô muốn kiểm tra lại toàn bộ bản thiết kế khu nghỉ dưỡng trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới. Ánh nắên qua cửa kính, hắt lên bàn làm việc những vệt sáng vàng ấm áp, nhưng lòng cô lại dấy lên một cảm giác bất an khó tả.

Khi mở thư mục dự án, Chu Mạt sững người. Các file dữ liệu quan trọng nhất đã biến mất. Những bản vẽ phối cảnh ba chiều, số liệu khảo sát địa hình, thậm chí cả báo cáo phân tích đối thủ cạnh tranh – tất cả đều trống rỗng. Cô mở đi mở lại nhiều lần, nhưng kết quả vẫn như cũ. Tim cô đập thình thịch, một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

“Chuyện này không thể nào…” Chu Mạt lẩm bẩm, tay cô run nhẹ khi lướt qua từng thư mục.

Ngay lập tức, cô gọi cho bộ phận kỹ thuật. Một người đàn ông trung niên với khuôn mặt đầy mụn trứng cá đến kiểm tra, gõ gõ vài phím rồi lắc đầu.

“Máy tính của chị bị hacker tấn công từ xa, dữ liệu đã bị sao chép và xóa sạch. Bọn chúng dùng mã độc cao cấp, không để lại dấu vết.”

Chu Mạt nghiến răng, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết ngay ai đứng sau chuyện này. Vị thế của cô ở Lục Thị vốn đã khiến nhiều người đố kỵ, nhưng kẻ có đủ khả năng và ác ý làm điều này chỉ có thể là Trịnh Linh.

“Cảm ơn anh.” Cô nói với nhân viên kỹ thuật, giọng điệu bình thản nhưng trong lòng đang sôi sục.

Chờ người kia rời đi, Chu Mạt ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu. Kiếp trước, cô từng bị Trịnh Linh hãm hại đủ đường, mất cả danh dự lẫn sự nghiệp. Kiếp này, cô đã thề sẽ không bao giờ để điều đó tái diễn. Nhưng kẻ thù vẫn nhanh chân hơn, vẫn dùng những thủ đoạn bẩn thỉu quen thuộc.

“Được lắm, Trịnh Linh. Mày muốn chơi, tao chơi tới cùng.”

Cô hít một hơi thật sâu, mùi hương quen thuộc của giấy in và mực viết lọt vào khoang mũi, giúp cô trấn tĩnh phần nào. Chu Mạt lấy điện thoại, nhắương Khải – trợ lý thân cận nhất của Lục Thần Uyên.

“Tôi cần gặp anh gấp. Chuyện quan trọng.”

Chưa đầy mười phút sau, Dương Khải xuất hiện trước cửa phòng làm việc của cô. Anh ta mặc bộ vest xám chỉnh tề, tay cầm một tách cà phê còn bốc khói, nở nụ cười thân thiện.

“Cô Chu, có chuyện gì mà gấp thế?”

“Dự án của tôi bị đánh cắp dữ liệu.” Chu Mạt nói thẳng, mắt nhìn chằm chằm vào Dương Khải.

Nụ cười trên môi Dương Khải tắt ngấm. Anh ta đặt tách cà phê xuống bàn, khuôn mặt trở nên nghiêm trọng.

“Cô chắc chứ? Dữ liệu trong máy tính công ty đều được bảo mật nhiều lớp.”

“Tôi chắc.” Chu Mạt kéo ghế mời Dương Khải ngồi. “Tôi vừa kiểm tra với bộ phận kỹ thuật. Họ nói bị hacker tấn công từ xa, dùng mã độc cao cấp.”

Dương Khải trầm ngâm một lúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn. “Cô có nghi ngờ ai không?”

“Trịnh Linh.” Chu Mạt không ngần ngại nói ra cái tên đó.

“Tại sao cô nghĩ là cô Trịnh?” Dương Khải ngước mắt lên nhìn cô, ánh mắt sắc như dao.

“Vì ả có động cơ. Vì ả ghét tôi. Vì ả sợ tôi cướp mất Lục Thần Uyên.” Chu Mạt nói từng câu một, giọng đầy chắc chắn. “Và quan trọng nhất, ả có đủ khả năng để làm chuyện này.”

Dương Khải gật đầu, không phủ nhận. “Anh Lục cũng đã cảnh báo tôi về cô Trịnh. Anh ấy nói phải để mắt đến cô ta.”

Nghe nhắc đến Lục Thần Uyên, tim Chu Mạt khẽ rung lên. Hắn đã nghĩ cho cô ngay từ đầu sao? Hắn đã biết Trịnh Linh sẽ ra tay? Cô cắn môi, cố xua đi những cảm xúc hỗn độn đang trỗi dậy trong lòng.

“Tôi muốn truy tìm bằng chứng.” Chu Mạt nói, giọng kiên quyết. “Tôi không để ả ta thoát dễ dàng đâu.”

“Cô định làm thế nào?”

“Hacker nào cũng để lại dấu vết. Dù mã độc có cao cấp đến đâu, vẫn có thể truy ngược lại địa chỉ IP gốc. Tôi cần người giỏi kỹ thuật để giúp tôi.”

Dương Khải mỉm cười, ánh mắt ánh lên vẻ tán thưởng. “Tôi biết một người. Cậu ta từng là chuyêạng, hiện đang làm cho công ty chúng ta. Để tôi sắp xếp.”

“Cảm ơn anh.” Chu Mạt thở phào nhẹ nhõm.

“Nhưng cô Chu này…” Dương Khải chợt ngừng lại, nhìn cô với ánh mắt dò xét. “Anh Lục rất quan tâm đến cô. Nếu cô cần giúp đỡ, anh ấy sẵn sàng ra tay.”

Chu Mạt lắc đầu. “Tôi muốn tự mình giải quyết. Chuyện này liên quan đến năng lực và danh dự của tôi. Nếu tôi không thể tự bảo vệ mình, thì tôi không xứng đáng ở lại Lục Thị.”

Dương Khải nhướn mày, vẻ ngạc nhiên nhưng cũng đầy tôn trọng. “Cô là người phụ nữ mạnh mẽ, cô Chu. Tôi ngưỡng mộ điều đó.”

“Đừng khen tôi sớm quá. Chờ tôi giải quyết xong chuyện này rồi hãy nói.”

Buổi chiều hôm đó, Dương Khải giới thiệạt một chàng trai trẻ tên Minh, chuyêạng với mái tóc nâu xoăn và cặp kính cận dày cộp. ột chiếc laptop đen bóng, ngồi xuống cạnh bàn làm việc của cô, bắt đầu kiểm tra từng dòng mã.

“Ồ, người này giỏi thật đấy.” Minh vừa gõ phím vừa xuýt xoa, mắt không rời màn hình. “Bọn chúng dùng proxy chồng proxy, nhưng để lại một lỗ hổng nhỏ ở lớp thứ ba.”

“Anh có thể truy ra không?” Chu Mạt hỏi, lòng nóng như lửa đốt.

“Để em xem…” Minh gõ thêm vài phím, màn hình nhấp nháy liên hồi. “Có rồi! Địa chỉ IP gốc từ một quán cà phê Internet ở quận ba. Nhưng đó chỉ là địa chỉ công cộng, không xác định được người thuê.”

Chu Mạt thất vọng. Dù biết trước kết quả, cô vẫn hy vọng có thể tìm ra thủ phạm ngay lập tức.

“Nhưng mà…” Minh nói tiếp, ngón tay vẫn lướt trên bàn phím. “Có một điều thú vị. Trước khi tấn công máy tính của chị, hacker này đã đăng nhập vào một tài khoản email nội bộ của công ty. Tài khoản đó thuộc về cô Trịnh Linh.”

Tim Chu Mạt đập mạnh. “Anh chắc chứ?”

“Em chắc trăm phần trăm.” Minh quay màn hình về phía cô, chỉ vào một dãy mã. “Đây là dấu vết đăng nhập. Thời gian trùng khớp với cuộc tấn công. Và tài khoản email này chỉ có mật khẩu được cấp cho nhân viên cấp cao, trong đó có cô Trịnh.”

Chu Mạt siết chặt tay, móng tay cắm vào thịt đau nhói. Cô đã đúng. Trịnh Linh chính là kẻ đứng sau.

“Nhưng bằng chứng này có đủ mạnh để đối chất không?” Cô hỏi.

Minh lắc đầu. “Chưa đủ. Cô Trịnh có thể chối rằng ai đó đã dùng tài khoản của cô ta để hack. Cần thêm bằng chứng trực tiếp hơn.”

“Còn gì nữa không?”

“Để em xem…” Minh lục lọi thêm một lúc, rồi đột nhiên reo lên. “Có này! Trong email của cô Trịnh, có một tin nhắn gửi đến một tài khoản lạ. Nội dung là ‘Đã nhận được tiền, dữ liệu đã gửi sang máy chủ bên kia’. Kèm theo đó là một file nén chứa toàn bộ dữ liệu dự án của chị.”

Chu Mạt đứng bật dậy, mặt tái mét. “Nghĩa là ả ta không chỉ đánh cắp mà còn bán dữ liệu cho đối thủ cạnh tranh?”

“Chính xác.” Minh gật đầu. “Em có thể trích xuất toàn bộ email này làm bằng chứng.”

“Tốt. Làm ngay đi.”

àm việc, Chu Mạt đứng bên cửa sổ nhìn ra phố xá bên ngoài. Những tòa nhà cao tầng san sát, dòng xe cộ tấp nập – tất cả đều trôi qua trước mắt cô như một cuộậm. Cô nhớ lại kiếp trước, khi Trịnh Linh dùng mọi thủ đoạn để đẩy cô xuống vực thẳm. Lần này, cô sẽ không để mình rơi vào thế bị động nữa.

“Xong rồi, chị Chu.” Minh gọi cô quay lại. “Em đã lưu toàn bộ email và dấu vết đăng nhập vào USB này.”

Chu Mạt cầm lấy chiếc USB nhỏ xíu, lòng nặng trĩu. Đây là vũ khí để cô đối đầu với Trịnh Linh. Nhưng nó cũng là ưỡi, có thể khiến cô trở thành kẻ thù không đội trời chung với một người phụ nữ có quyền lực trong công ty.

“Cảm ơn anh, Minh. Anh có thể giữ bí mật chuyện này không?”

“Tất nhiên. Em làm việương, mà anh Dương lại làm việục. Bọn em luôn giữ kín chuyện của sếp.”

Chu Mạt gật đầu, tiễề. Cô ngồi lại một mình trong phòng, ngắm nghía chiế. Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà chiếu xuống, phản chiếu trên bề mặt nhựa đen bóng.

Đột nhiên, điện thoại của cô reo lên. Trên màn hình hiện tên “Trịnh Linh”.

Chu Mạt nhếch mép cười. Đúng là nói Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Cô bắt máy, giọng bình thản: “Alo?”

“Chu Mạt, nghe nói dự án của cô gặp chút trục trặc?” Giọng Trịnh Linh ngọt ngào nhưng ẩn chứa đầy sự châm chọc.

“Có chút thôi. Chẳng qua bị mất dữ liệu.” Chu Mạt đáp, cố tình không tỏ ra lo lắng.

“Ôi, thật tội nghiệp. Nhưng cô đừng lo, tôi có thể giúp cô đấy. Tôi có quen một vài chuyên gia có thể khôi phục dữ liệu.”

“Cảm ơn lòng tốt của cô.” Chu Mạt nói, giọng pha chút mỉa mai. “Nhưng tôi đã tìm ra thủ phạm rồi.”

Đầu dây bêặng một lúc. Chu Mạt có thể tưởng tượng ra khuôn mặt tái xanh của Trịnh Linh.

“Thủ phạm?” Trịnh Linh cười gượng. “Cô nói đùa gì thế? Ai dám làm chuyện đó?”

“Cô nghĩ sao?” Chu Mạt hỏi ngược lại. “Người nào ghét tôi nhất, người nào sợ tôi nhất, người nào có đủ khả năng và thủ đoạn để làm chuyện này?”

“Tôi không hiểu cô đang nói gì.” Giọng Trịnh Linh đã mất đi vẻ ngọt ngào, thay vào đó là sự lạnh lùng.

“Cô hiểu mà, Trịnh Linh. Ngày mai, tôi sẽ cho cô thấy bằng chứng.”

Nói xong, Chu Mạt cúp máy, không để đối phương kịp phản ứng. Cô thở hắt ra, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Lần đầu tiên sau nhiều ngày, cô cảm thấy mình đang nắm thế chủ động.

Tối hôm đó, khi Chu Mạt về đến căn hộ của Lục Thần Uyên, cô thấy hắn đang ngồi ở phòng khách, tay cầm một ly rượu vang đỏ. Ánh nến trên bàn hắt lên khuôn mặt góc cạnh của hắn, làm nổi bật đường nét nam tính và ánh mắt sâu thẳm.

“Em về rồi à?” Hắn hỏi, giọng trầm ấm.

“Anh biết chuyện rồi?” Chu Mạt hỏi ngược lại, cởi áo khoác treo lên móc.

“Dương Khải báo cáo với tôi.” Lục Thần Uyên đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước về phía cô. “Em định làm gì?”

“Ngày mai, em sẽ đối chất với Trịnh Linh trước toàn bộ nhân viên.” Chu Mạt nói, mắt nhìn thẳng vào hắn. “Em có bằng chứng.”

Lục Thần Uyên nhướn mày, vẻ ngạc nhiên. “Em tự tìm ra à?”

“Có người giúp. Nhưng em không nhờ anh.” Chu Mạt đáp.

Hắn mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy ấm áp. “Tôi biết em mạnh mẽ. Nhưng nếu cần, tôi luôn ở đây.”

Tim Chu Mạt khẽ rung lên. Cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của hắn, nhưng cô vẫn giữ vững lập trường.

“Em cảm ơn. Nhưng em muốn tự mình giải quyết chuyện này.”

Hắn gật đầu, không ép buộc. “Tùy em. Nhưng tôi sẽ đứng sau lưng em, dù em có biết hay không.”

Chu Mạt cắn môi, không nói gì thêm. Cô đi vào phòng, chuẩn bị cho ngày mai. Nhưng trong lòng, cô biết rằng dù có cố gắng thế nào, cô vẫn không thể phủ nhận sự hiện diện của hắn trong cuộc đời mình.

Sáng hôm sau, Chu Mạt đến công ty với bộ vest trắng tinh khôi và một tâm thế sẵn sàng. Cô đi thẳng đến phòng họp chính, nơi Lục Thần Uyên đã triệu tập toàn bộ nhân viên để họp giao ban.

Khi cô bước vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Trịnh Linh ngồi ở hàng ghế đầu, mặc chiếc váy đỏ rực, khoanh tay nhìn cô với ánh mắt thách thức.

“Hôm nay, tôi có một chuyện muốn nói với mọi người.” Chu Mạt lên tiếng, giọng vang vọng trong căn phòng rộng.

Mọi người im lặng, chờ đợi.

“Như các anh chị đã biết, dự án khu nghỉ dưỡng mà tôi đang phụ trách đã bị đánh cắp dữ liệu. Sau khi điều tra, tôi đã tìm ra thủ phạm.”

Cô dừng lại một chút, nhìn thẳng vào Trịnh Linh. Khuôn mặt ả ta đã bắt đầu tái đi.

“Thủ phạm chính là Trịnh Linh.” Chu Mạt nói to, rõ ràng từng chữ.

Cả phòng ồ lên. Mọi người bắt đầu xì xào bàn tán. Trịnh Linh đứng bật dậy, mặt đỏ bừng.

“Cô nói bậy! Cô có bằng chứng không mà dám vu khống tôi?”

“Có chứ.” Chu Mạt lấy chiếc USB từ túi xách, giơ lên cao. “Trong đây có toàn bộ email giữa cô và hacker, dấu vết đăng nhập vào tài khoản email của cô trùng với thời điểm xảy ra vụ tấn công, và cả file dữ liệu dự án của tôi đã được gửi sang máy chủ của đối thủ cạnh tranh.”

Trịnh Linh lảo đảo lùi lại, mặt tái mét. “Cô… cô không thể…”

“Tôi có thể.” Chu Mạt ngắt lời ả. “Và tôi sẽ cho mọi người xem.”

Cô cắm USB vào máy tính, mở file trình chiếu. Trên màn hình lớn, từng dòng email, từng dấu vết đăng nhập hiện ra rõ mồn một. Mọi người trong phòng đều nhìn thấy.

Trịnh Linh đứng im như trời trồng, không thể phản bác. Khuôn mặt ả ta lúc này trắng bệch như tờ giấy, môi run run.

“Cô… cô đã hãm hại tôi!” ả ta gào lên, cố gắng chống chế. “Ai đó đã giả mạo tài khoản của tôi!”

“Nếu cô cho rằng tôi giả mạo, chúng ta có thể mời chuyên gia pháp y đến kiểm tra.” Chu Mạt nói, giọng bình thản. “Tôi sẵn sàng đối chất bất cứ lúc nào.”

Trịnh Linh cắn chặt môi, không nói được gì. ả ta biết mình đã thua.

“Được rồi, Chu Mạt.” ả ta nói, giọng đầy căm phẫn. “Cô thắng ván này. Nhưng tôi thề, cô sẽ phải trả giá. Cô sẽ không sống yên với tôi đâu.”

Nói xong, Trịnh Linh hất mặt bỏ ra ngoài, bỏ lại sau lưng ánh mắt dò xét của toàn bộ nhân viên.

Cả phòng họp im lặng như tờ. Rồi từng người bắt đầu vỗ tay, những tràng pháên như sấm dậy. Chu Mạt đứng đó, lòng đầy cảm xúc khó tả. Cô đã làm được. Cô đã đánh bại Trịước mặt tất cả mọi người.

Lục Thần Uyên ngồi ở đầu bàn, mỉm cười nhìn cô. Ánh mắt hắn như nói lên tất cả: sự tự hào, sự ngưỡng mộ, và một thứ tình cảm sâu sắc hơn thế.

Chu Mạt quay người bước ra khỏi phòng họp, nhưng trong lòng cô không hề nhẹ nhõm. Cô biết Trịnh Linh không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Lời đe dọa của ả ta vẫn còn văng vẳng bên tai: “Cô sẽ phải trả giá.”

Khi cô bước vào thang máy, điện thoại reo lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Cô nghĩ cô thắng rồi sao? Mọi chuyện mới chỉ bắt đầu thôi, Chu Mạt.”

Cô nhếch mép cười, xóa tin nhắn. Dù có là gì đi nữa, cô cũng sẽ đối mặt. Kiếp này, cô đã thề sẽ không bao giờ để ai chà đạp mình nữa.

Thang máy mở ra, ánh sáng ban mai ùa vào, ấm áp và rực rỡ. Chu Mạt bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu. Phía trước còn nhiều sóng gió, nhưng cô đã sẵn sàng.

💡 Điểm nhấn chương này

Đoạn chương xuất sắc khắc họa sự khác biệt giữa chiến thắng trong mắt người khác và nỗi bất an sâu thẳm trong tâm can của nhân vật chính. Chi tiết tin nhắn lạ ở cuối tạo nên hiệu ứng tâm lý mạnh mẽ, phá vỡ không khí phấn khích và dẫn độc giả vào vòng xoay toan tính phức tạp hơn.

📖 Chương tiếp theo

Những bí mật về quá khứ Chu Mạt bắt đầu lộ diện, vạch trần những liên hệ ẩn sau cuộc chiến công ty.

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord