Chiều tà buông xuống thành phố, những tia nắng cuối ngày nhuộm vàng những tòa nhà chọc trời. Chu Mạt ngồi trong phòng làm việc nhỏ, mắt nhìn ra cửa sổ, nhưng tâm trí cô lại đang ở một nơi xa lắm. Bàn tay cô siết chặt chiếc điện thoại, màn hình hiển thị tin nhắn vừa nhận được từ mẹ. “Mạt Mạt, mau về nhà, có chuyện gấp.”
Cô thở dài, một nỗi bấỏi trong lồng ngực. Kiếp trước, cô đã từng nhận được những tin nhắn kiểu này, và mỗi lần như vậy đều là mở đầu cho một bi kịch. Nhưng lần này, cô đã khác rồi. Cô mặc sức tung hoành, không để ai chà đạp mình nữa.
Đẩy cửa bước vào căn nhà nhỏ ở ngoại ô, Chu Mạt đã nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào từ trong phòng khách. Giọng của mẹ cô, bà Chu, có phần lo lắng, xen lẫn sự giận dữ. Còn giọng kia, giọng của một người đàn ông, quen thuộc đến mức khiến cô buồn nôn.
Hoàng Vũ.
Cô đẩy cửa, bước vào. Ánh mắt cô lạnh lùng lướt qua gã đàn ông đang ngồi trên ghế sopha, vẻ mặt đầy vẻ đạo mạo giả tạo. Hắn ta mặc một bộ vest xám, đầu tóc vuốt keo bóng loáng, nhưng đôi mắt thì gian xảo, nhìn cô bằng ánh nhìn như đang nhìn một món hàng.
“Chu Mạt!” Hoàng Vũ đứng dậy, giọng nói đầy vẻ trách móc. “Em về rồi à? Anh đã nói chuyện với mẹ rồi. Em còn nhỏ, không hiểu chuyện, nhưng mẹ thì khôn ngoan hơn. Em không thể hủy hôn được.”
Bà Chu ngồi bên cạnh, ầm ly nước. Bà nhìn con gái, ánh mắt đầy lo âu. “Mạt Mạt, con nghe mẹ nói… chuyện hôn nhân là việc hệ trọng. Hoàng Vũ đã đến xin lỗi, nó nói nó sai rồi, con hãy cho nó một cơ hội.”
Chu Mạt nhìn mẹ, lòng cô quặn thắt. Bà Chu là người hiền hậu, luôn lo lắng cho con, nhưng bà không biết sự thật đằười Hoàng Vũ. Kiếp trước, chính vì sự nhu nhược, thiếu quyết đoán của bà mà Chu Mạt đã bị đẩy vào hố sâu. Nhưng lần này, cô sẽ không để điều đó xảy ra.
“Mẹ,” cô nói, giọng bình tĩnh nhưng kiên quyết. “Con đã nói rồi, con sẽ không quay lại với hắn ta. Hắn ta phản bội con, lợi dụng con. Con không phải là con ngốc để bị lừa lần thứ hai.”
Hoàng Vũ nhếch mép cười khẩy, vẻ mặt đầy khinh thường. “Phản bội? Em nói gì vậy? Anh chỉ có một mình em thôi. Đó là hiểu lầm. Cô gái đó chỉ là đồng nghiệp, bọn anh chỉ đi ăn trưa cùng nhau thôi.”
“Đồng nghiệp?” Chu Mạt cười lạnh, cô bước tới trước mặt hắn, ánh mắt sắc bén như dao. “Vậy còn cái hôáy? Còn vòng tay cô ta tặng anh? Còn những tin nhắn mùi mẫn ‘anh yêu em’ mà tôi đã thấy trên điện thoại của anh, trong kiếp trước, trước ngày cưới? Anh nghĩ tôi không biết gì sao?”
Hoàng Vũ sững người, mặt tái mét. Hắn không ngờ cô lại biết nhiều đến vậy. Hắn há miệng định biện minh, nhưng Chu Mạt đã giơ tay ra hiệu cho hắn im lặng.
“Anh đừng phí lời,” cô nói, giọng lạnh tanh. “Hôn ước đã hủy. Anh cút khỏi nhà tôi, khỏi cuộc đời tôi. Nếu anh còn dám đến gần mẹ tôi, tôi sẽ cho anh biết thế nào là hối hận.”
Bà ái nói, mặt mày biến sắc. Bà đứng dậy, . “Mạt Mạt, con nói gì vậy? Đó là chồng sắp cưới của con! Con không thể đối xử với người ta như vậy. Con gái không ai hủy hôn rồi vẫn tìm được người tốt đâu. Mẹ chỉ muốn con bình an, hạnh phúc thôi.”
Chu Mạìn mẹ, đôi mắt cô chợt đỏ hoe. Cô hiểu nỗi lo của mẹ, nhưng nỗi đau kiếp trước vẫn còn nguyên vẹn trong tim. Cô sẽ không để mẹ bị lừa lần nữa.
“Mẹ à,” cô nói, giọng nghẹn ngào. “Kiếp trước, con đã nghe lời mẹ, con đã cố gắng chịu đựng, để rồi con bị đè bẹp, bị hắn ta chà đạp đến không còn gì. Con không muốn lặp lại nữa. Con muốn sống cho chính mình.”
Bà Chu nhìn con gái, thấy ánh mắt kiên định pha lẫn đau đớn, lòng bà như có ai đó bóp nghẹn. Bà không hiểu hết những gì con mình đã trải qua, nhưng bà biết con gái mình đang rất đau khổ. Bà thở dài, buô, ngồi phịch xuống ghế.
Hoàng Vũ thấy tình hình không ổn, hắn vội vàng đổi chiến thuật. Hắà Chu, giọng đầy vẻ thảm hại. “Bác gái, cháu xin lỗi. Cháu biết cháu sai rồi. Nhưng cháu yêu Mạt Mạt thật lòng. Cháu chỉ muốn cơ hội sửa sai thôi.”
Bà Chu nghe vậy, lòng lại mềm yếu. Bà nhìn con gái, khẽ nói. “Mạt Mạt, con xem nó đã nhận lỗi rồi kìa. Con hãy cho nó một cơ hội. Mẹ không muốn con phải cô đơn một mình.”
Chu Mạt siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Cô biết mẹ mình yếu lòng, nhưng cô không thể để mẹ bị lừa. Cô hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn giận dữ đang sục sôi trong lòng.
“Mẹ, mẹ đừng nghe hắn nói,” cô nói, giọng cứng rắn. “Hắn ta chỉ muốn tài sản của dòng họ Chu thôi. Kiếp trước, hắn đã cướp sạch mọi thứ của con, sau đó đá con ra đường. Con không muốn mẹ cũng bị lừa như vậy.”
Hoàng Vũ nghe cô nói, mắt hắn lóe lên mộạc, rồi chuyển sang vẻ mặt nham hiểm. Hắn ta không ngờ cô lại biết rõ về tương lai đến vậy. Nhưng hắn ta vẫn cố tỏ ra vô tội.
“Em nói gì vậy? Kiếp trước nào? Em bị ốm hay sao?” hắn hỏi, giọng giễu cợt. “Anh không hiểu em đang nói gì cả. Chắc em làm việc ở chỗ Lục Thần Uyên nhiều quá, bị ám ảnh rồi.”
Nhắc đến cái tên Lục Thần Uyên, bà Chu chợt tỉnh táo. Bà nhìn con gái, lo lắng hỏi. “Mạt Mạt, mẹ có nghe nói con đang làm việc cho tập đoàn Lục Thị. Có thật là con đang quen biết với Lục Thần Uyên không? Hắn ta nổi tiếng là độc lai độc vãng, lạnh lùng tàn nhẫn. Con đừng có dây dưa với hắn ta.”
Chu Mạt mím môi, không trả lời. Cô biết mẹ lo lắng, nhưng cô không muốn nói về chuyện này trước mặt Hoàng Vũ. Cô chỉ gật đầu nhẹ, nói. “Mẹ yên tâm, con tự lo được. Còn hắn ta,” cô chỉ vào Hoàng Vũ, “từ nay đừng bao giờ bước chân vào nhà này nữa.”
Hoàng Vũ thấy cô kiên quyết, hắn ta biết không thể lay chuyển được. Hắn ta đứng dậy, nhìn Chu Mạt với ánh mắt thù hận, rồi lạnh lùng nói. “Được rồi, em không cần anh, nhưng em sẽ hối hận. Lục Thần Uyên cũng chỉ là một kẻ lừa đảo như anh thôi. Hắn ta sẽ lợi dụng em rồi vứt bỏ em.”
Nói xong, hắười bỏ đi, cửa đóng sầm lại.
Căn nhà trở nên tĩnh lặng đến ngột ngạt. Bà Chu ngồi im, tay ôm mặt, khóc nức nở. Chu Mạt ngồi xuống bên cạnh mẹ, đặt tay lên vai bà, nhẹ nhàng vỗ về.
“Mẹ đừng khóc nữa,” cô thì thầm. “Con sẽ lo cho mẹ. Con sẽ không để ai bắt nạt mẹ đâu.”
Bà Chu ngước mắt lên nhìn con, nước mắt lưng tròng. “Con gái của mẹ, con đã thay đổi nhiều quá. Mẹ không biết con đã trải qua những gì, nhưng mẹ chỉ muốn con hạnh phúc. Mẹ sợ con sai lầm, rồi sau này phải ân hận.”
Chu Mạt nắm tay mẹ, đôi mắt cô lấp lánh ánh nước. “Mẹ à, con biết con đang làm gì. Lần này, con sẽ sống cho chính mình, không để ai chi phối nữa. Con xin lỗi vì đã làm mẹ lo lắng.”
Hai mẹ con ôóng tối của căn phòng, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi. Chu Mạt cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay mẹ, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một nỗi đau cũ kỹ, một vết thương chưa bao giờ lành. Cô biết, quá khứ sẽ không buông tha cô, nhưng cô sẽ đối mặt với nó, bằng tất cả sức mạnh của mình.
Một tiếng sau, Chu Mạt rời khỏi nhà mẹ, lòng nặng trĩu. Cô bước ra sân, bất ngờ thấy một chiếc xe hơi đen bóng đỗ dưới bóng cây. Cửa xe mở ra, Lục Thần Uyên bước xuống, vẻ mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt dán chặt vào cô.
“Lục tổng?” cô ngạc nhiên. “Sao anh lại ở đây?”
Hắn bước tới gần cô, giọng nói trầm ấm vang lên trong bóng tối. “Tôi đi ngang qua, thấy xe của Hoàng Vũ ở đây, nên dừng lại xem có chuyện gì không.”
Chu Mạt nhìn hắn, lòng có chút cảm động. Cô biết hắn nói dối, nhưng cô không vạch trần. Cô chỉ cúi đầu, nhẹ giọng nói. “Cảm ơn anh.”
“Lên xe đi,” hắn nói, mở cửa cho cô. “Tôi đưa em về.”
Cô ngần ngừ một giây, rồi cũng leo lên xe. Xe lăn bánh, khôĩnh lặng, chỉ có tiếng động cơ xe nhẹ nhàng. Lục Thần Uyên lái xe, thỉnh thoảng liếc nhìn cô qua kính chiếu hậu.
“Mẹ em thế nào rồi?” hắn hỏi, giọng dò dẫm.
Chu Mạt thở dài, dựa đầu vào ghế, mắt nhìn ra cửa sổ. “Bà ấy lo lắng cho tôi. Hoàng Vũ đến nói xấu tôi, bảo tôi hư hỏng, vô đạo đức.”
“Hắn ta dám?” Lục Thần Uyên siết chặt tay lái, gân xanh trên trán nổi lên.
“Đừng lo,” cô nói, giọng mệt mỏi. “Tôi đã đuổi hắn đi rồi. Nhưng mẹ tôi thì… bà ấy sợ tôi cô đơn, sợ tôi không tìm được người tốt.”
Xe dừng lại trước cửa chung cư của cô. Lục Thần Uyên tắt máy, quay sang nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ quan tâm sâu sắc. “Em không cô đơn. Em có tôi.”
Chu Mạt nhìn hắn, lòng cô xao động. Hắn ta lạnh lùng, độc đoán, nhưng đôi khi, như lúc này, hắn lại khiến cô cảm thấy an toàn, ấm áp. Cô mím môi, cố kìm nén cảm xúc.
“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng khẽ như gió thoảng.
Hắn không nói gì, chỉ nhìn cô chăm chú. Ánh mắt hắn như muốn xuyên thấu tâm hồn cô, đọc hết những nỗi đau cô đang giấu kín.
“Em có muốn nói chuyện không?” hắn hỏi.
Chu Mạt lắc đầu. “Tôi mệt rồi. Tôi muốn về nhà.”
Hắn gật đầu, xuống xe, mở cửa cho cô. Cô bước xuống, đứng đối diện với hắn trong bóng tối. Đèn đường hắt xuống, chiếu lên gương mặt hắn những mảng sáng tối, khiến hắn trông càng thêm bí ẩn.
“Chu Mạt,” hắn gọi cô.
Cô quay lại.
“Có chuyện gì, em có thể nói với tôi. Tôi luôn ở đây, vì em.”
Lời nói của hắn như một nhát dao cứa vào trái tim cô. Cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói ấy, nhưng nỗi sợ trong lòng cô vẫn còn nguyên. Cô sợ lặp lại sai lầm, sợ tin tưởng một người đàn ông rồi lại bị phản bội.
Cô bước vào thang máy, lên tầng. Khi cánh cửa thang máy mở ra trước căn hộ của mình, cô thấy hắn vẫn đứng dưới sân, nhìn lên. Cô với tay tắt đèn, để mặc bóng tối bao phủ, rồi ngồi phịch xuống ghế sopha.
Những giọt nước mắt cô kìm nén bấy lâu nay cuối cùng cũng trào ra. Cô khóc nức nở, khóc cho quá khứ đau thương, khóc cho hiện tại mệt mỏi, khóc cho tương lai mờ mịt. Cô gục đầu vào gối, để mặc nỗi đau xâm chiếm.
Một tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Cô ngước lên, lau vội nước mắt, ra mở cửa. Lục Thần Uyên đứng đó, tay cầm một hộp khăn giấy, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Tôi không yên tâm,” hắn nói, giọng khàn khàn.
Chu Mạt nhìn hắn, lòng cô tan chảy. Cô không nói gì, chỉ kéo hắn vào nhà, rồi ôm chặt lấy hắn. Hắn sững người một giây, rồi cũng vòng tay ôm lại cô, thật chặt.
“Tôi sợ…” cô thì thầm, gục đầu vào vai hắn. “Tôi sợ lặp lại sai lầm kiếp trước.”
Lục Thần Uyên siết chặt vòng tay hơn, để cô dựa vào người mình. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô, như muốọi nỗi sợ hãi trong lòng cô.
Trong bóng tối của căn phòng, hai con người cô đơn tìm thấy nhau. Họ không nói lời yêu thương, nhưng sự hiện diện của nhau đã là một lời hứa, một sự an ủi vô hình. Chu Mạt nhắm mắt lại, để mặc hơi ấm của hắn bao bọc lấy mình, lần đầu tiêày chiến đấu, cô cho phép mình yếu đuối, cho phép mình được nghỉ ngơi.
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi, lộp độp trên mái hiên. Nhưng trong căn phòng nhỏ, hơi ấm từ hai con người đã xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm tối. Quá khứ đã rạn nứt, nhưng từ những mảnh vỡ ấy, một tình yêu mới đang dần được xây dựng, mạnh mẽ và bền chặt hơn bao giờ hết.