Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Cơn ghen bất ngờ

2069 từ

Mặt trời vừa khuất sau dãy nhà cao tầng, ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng từng góc phố. Chu Mạt ngồi trong góc khuất của nhà hàng cao cấp mang tên “Ánh Sao”, tay nâng ly rượu vang, ánh mắt lẳng lặng quan sát người đàn ông ngồi đối diện.

Hắn ta tên là Trần Kỳ, giám đốủa một tập đoàn đối tác, người mà Chu Mạt đã hẹn gặp để bàn về hợp đồng cung cấp nguyên vật liệu cho dự án khu nghỉ dưỡng. Trần Kỳ khoảng ba mươi lăm tuổi, ăn mặc lịch sự, nói năng nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thi thoảng lại lướt qua khuôn mặt cô với một tia thích thú khó giấu.

“Chu tổng, tôi rất ngưỡng mộ năng lực của cô,” Trần Kỳ cười, nâng ly lên, “Một mình cô có thể xoay chuyển cả dự án, thật khiến người ta phải nhìn bằng con mắt khác.”

Chu Mạt khẽ nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị chát nhẹ lướt trên đầu lưỡi, rồi thả nhẹ ly xuống bàn.

“Trần tổng quá khen rồi. Tôi chỉ làm việc của mình. Quan trọng là đôi bên cùng có lợi.”

Giọng cô điềm tĩnh, nhưng trong lòng đang tính toán từng chi tiết của hợp đồng. Cô biết rõ Trần Kỳ có hứng thú với mình, nhưng cô không muốn dây dưa bất cứ mối quan hệ mập mờ nào. Kiếp trước, vì quá mềm lòng mà cô mất tất cả. Kiếp này, cô chỉ muốn tập trung vào công việc và sống cho bản thân.

Trần Kỳ lại nói thêm vài câu xã giao, nhưng mắt vẫn không rời khỏi gương mặt Chu Mạt. Hắn ta kéo ghế lại gần hơn, giọng hạ thấp:

“Chu tổng, tôi nghe nói cô đã hủy hôn với Hoàng Vũ. Nếu có cơ hội, tôi rất muốn tìm hiểu cô nhiều hơn, không chỉ ở mặt công việc.”

Chu Mạt nhướng mày, ngón tay cô khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn lót khăn trắng tinh, phát ra những tiếng thình thịch khe khẽ. Đèn nến trên bàn hắt ánh sáng vàng nhạt lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt sắc sảo nhưng ẩn chứa chút buồn xưa cũ.

“Trần tổng, tôi rất trân trọng thiện ý của anh,” cô ngừng một lát, giọng nhẹ nhưng khẳng khái, “Nhưng tôi nghĩ tốt nhất là chỉ nên dừng lại ở mức đối tác. Tôi không muốn chuyện công việc bị ảnh hưởng bởi những thứ ngoài lề.”

Trần Kỳ hơi chững lại, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ lịch lãm, hắn ta cười xòa:

“Tôi hiểu rồi, không ép cô. Nhưng cũng đừng vội từ chối, cuộc sống có nhiều bất ngờ mà.”

Chu Mạt không đáp, chỉ mỉm cười nhạt. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn đường chiếu rọi lên những tán cây xanh mát. Bầu trời đêm thành phố đầy sao, nhưng trong lòng cô lại chợt dấy lên một nỗi bất an khó tả.

Cô không biết rằng, trong bóng tối của chiếc xe hơi màu đen đỗ bên kia đường, một đôi mắt đang theo dõi từng động tĩnh của cô.

Lục Thần Uyên ngồái, tay siết chặt vô lăng đến nỗi các khớp ngón tay trắng bệch. Khuôn mặt hắn tối sầm lại dưới ánh đèn đường hắt vào, đôi mắt sắc như dao nhìn chằm chằm vào của kính nhà hàng, nơi bóng dáng Chu Mạt và Trần Kỳ đang ngồi đối diện nhau.

Dương Khải ngồi ghế phụ, nuốt nước bọt khẽ khàng, cố giữ giọng bình thản nhất có thể:

“Lục tổng, có cần tôi vào trong... gọi Chu tiểu thư ra không?”

Lục Thần Uyên không trả lời ngay. Hắn chỉ nhìn, vẫn chỉ nhìn. Nhưng trong lòng hắn, từng cơn sóng ghen tuông đang cuộn trào dữ dội. Hắn thấy Trần Kỳ kéo ghế lại gần, thấy hắn ta cười nói, thấy Chu Mạt đáp lại bằng nụ cười nhẹ, dù chỉ là phép lịch sự xã giao, nhưng đối với Lục Thần Uyên, mỗi lần cô cười với người đàn ông khác đều như một nhát dao cứa vào lòng.

Hắn vẫn nhớ như in cái đêm đầu tiên gặp cô, khi cô đứng trong sân khấu đám cưới, ánh mắt lạnh lùng vạch trần tên phản bội Hoàng Vũ. Từ khoảnh khắc đó, hắn đã biết mình không thể rời mắt khỏi cô.

Nhưng hắn là Lục Thần Uyên, kẻ độc lai độc vãng, không quen thể hiện tình cảm, cũng chẳng biết cách chiếm hữu một người bằng lời nói. Hắn chỉ biết hành động, và nếu có ai đó dám động đến người phụ nữ của hắn, hắn sẽ cho hắn ta biết thế nào là hối hận.

“Không,” Lục Thần Uyên đáp, giọng khàn khàn như lọc qua họng, “Chờ thêm chút nữa.”

Dương Khải im lặng, nhưng trong lòng thầm rùng mình. Hắn đi theo Lục Thần Uyên nhiều năm, chưa bao giờ thấy hắn mất bình tĩnh đến vậy chỉ vì một người phụ nữ.

Mười lăm phút sau, Chu Mạt đứng dậy, bắt tay tạm biệt Trần Kỳ. Cô khoác chiếc áo vest nhẹ lên vai, bước ra ngoài nhà hàng, hít một hơi không khí đêm mát lạnh.

Nhưng chưa kịp đi thêm ba bước, một bàn tay rắn rỏi bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh.

Chu Mạt giật mình, suýt la lên, nhưng khi nhận ra người đang đứng trước mặt là Lục Thần Uyên, cô liền giận dữ.

“Anh làm gì vậy? Thả tôi ra!”

Lục Thần Uyên không nói một lời, ánh mắt hắn tối lại như màn đêm, hắn kéo cô đi thẳng về phía chiếc xe đen đỗ sẵn. Chu Mạt vùng vẫy, gót giày cao gót kêu lộc cộc trên vỉa hè, nhưng sức hắn quá lớn, cô không thể thoát ra.

“Lục Thần Uyên! Anh điên rồi sao? Thả tôi ra ngay!” Cô gằn giọng, hơi thở gấp gáp vì tức giận.

Hắn mở cửa xe ghế phụ, đẩy cô vào trong, rồi đóng sầm cửa lại. Chu Mạt thấy máu nóng bốc lên mặt, cô định mở cửa bỏ đi, nhưng Lục Thần Uyên đã nhanh chóng bước lên ghế lái, khóa chặt tất cả các cửa.

Chiếút đi trong màn đêm, bỏ lại nhà hàng “Ánh Sao” và Trần Kỳ đang đứng ngơ ngác nhìn theo.

Bên trong xe, không khí nặng nề như chì. Chu Mạt khoanh tay, mặài cửa kính, không thèm nhìn hắn. Cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, vừa vì giận, vừa vì một thứ cảm xúc khó gọi tên.

Lục Thần Uyên láặng, tay hắn siết chặt vô lăng, hơi thở nặng nề như đang kìm nén điều gì đó. Xe chạy qua những con phố đã lên đèn, ánh sáng vàng vọt hắt lên gương mặt hắn, khiến những đường nét vốn đã rắn rỏi càng thêm sắc bén.

Cuối cùng, hắn tấp xe vào một con đường vắng, tắt máy, xoay người nhìn thẳng vào Chu Mạt.

“Tạại đi ăn tối với hắn?”

Giọng hắn khàn khàn, nhưng ẩn chứa một sự tức giận đang chực trào. Chu Mạt nghe đến đây, lửa giận lại bùng lên.

“Tôi đi ăn tối với đối tác để bàn công việc, liên quan gì đến anh? Anh là ai mà quản tôi?”

Lục Thần Uyên nheo mắt, hắn nghiến răng, từng chữ phát ra như bóp nghẹt:

“Chu Mạt, em đừng có chọc tôi.”

“Tôi chọc anh?” Cô cười nhạt, quay đầu nhìn thẳng vào mắt hắn. Ánh mắt cô lạnh lùng nhưng bên trong là một ngọn lửa đang cháy. “Anh cho người theo dõi tôi, rồi bất ngờ xuất hiện kéo tôi lên xe như cướp. Rốt cuộc anh muốn gì?”

Lục Thần Uyên im lặng một lát, rồi hắn thở dài, bàn tay buông lỏng vô lăng, quay mặt nhìn ra ngoài kính. Trong ánh đèn đường mờ ảo, Chu Mạt thoáng thấy một tia mệt mỏi và đau đớn trong đôi mắt hắn.

“Tại vì tôi không chịu nổi khi thấy em cười với thằng khác.”

Giọng hắn bỗng nhiên trở nên nhẹ hơn, nhưng lại nặng trĩu cảm xúc. Chu Mạt khựng lại, trái tim cô chợt đập lỡ một nhịp. Cô quay sang nhìn hắn, không nói nên lời.

Hắn quay lại, ánh mắt dán chặt vào cô, tựa như muốn nuốt trọn lấy hình bóng ấy.

“Em có biết nhìn em cười với người khác, tôi phát điên lên không?”

Câu nói ấy vang lên trong không gian tĩnh lặng của xe, như một lời tỏ tình day dứt và ghen tuông. Chu Mạt cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô mở miệng định nói, nhưng không tìm được lời.

Lục Thần Uyên ghé sát mặt hắn lại gần, hơi thở nóng hổi phả vào má cô, đôi mắt hắn đỏ hoe như vừa trải qua một trận chiến nội tâm dữ dội.

“Tôi biết em không phải đồ vật để tôi chiếm hữu,” hắn nói, giọng khàn đặc, “Nhưng tôi không thể kiểm soát được. Mỗi khi thấy em bên cạnh kẻ khác, trong lòng tôi như có lửa đốt.”

Chu Mạt im lặng, trái tim cô rối loạn. Cô giận hắn, giận vì sự độc đoán của hắn, nhưng cô cũng hiểu ra một điều: Lục Thần Uyên không chỉ có tình cảm với cô, mà nó đã ăn sâu vào tận xương tủy, khiến hắn mất kiểm soát.

Cô từng nghĩ mình đã trải qua đủ đau khổ để không tin vào bất kỳ người đàn ông nào. Nhưng trước ánh mắt cháy bỏng của hắn, cô bỗng thấy mình yếu lòng.

“Lục Thần Uyên,” cô thốt lên, giọng khẽ hơn, “anh không thể cứ như vậy được. Tôi có cuộc sống của tôi, tôi có công việc của tôi. Anh không thể...”

“Tôi biết,” hắn cắt ngang, bàn tay đưa lên vuốt nhẹ mái tóc cô, nhưng rồi lại rụt về như sợ làm cô sợ, “Nhưng em có biết không, từ lần đầu gặp em, tôi đã không thể dừng lại.”

Khôắng đọng. Bên ngoài, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động tán lá của hàng cây ven đường. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, nhưng trong lòng họ, chỉ còn tiếng đập của trái tim mỗi người.

Chu Mạt quay mặt nhìn ra cửa kính, cố gắng sắp xếp lại cảm xúc. Nhưng trong thâm tâm, cô biết mình đã bắt đầu rung động trước sự cuồng nhiệt của hắn.

“Đưa tôi về nhà,” cô nói, giọng vẫn còn chút ngang ngạnh, nhưng đã dịu đi nhiều.

Lục Thần Uyên nhìn cô thêm vài giây, rồi hắn thở dài, khởi động xe. Chiếc xe lăn bánh trong màn đêm, hai người không ai nói thêm lời nào.

Nhưng trong lòng họ, những con sóng cảm xúc vẫn còn đang cuộn trào, và họ biết rằng, cuộc đối đầu giữa họ mới chỉ bắt đầu.

Xe dừng trước cổư của Chu Mạt. Cô mở cửa, bước xuống xe, không ngoảnh lại. Nhưng khi vừa đi được vài bước, giọng Lục Thần Uyên vọng ra từ sau:

“Chu Mạt.”

Cô dừng lại, nhưng không quay đầu.

“Ngày mai, tôi sẽ đưa em đi ăn trưa.”

Là một câu khẳng định, không phải hỏi.

Chu Mạt mím môi, trong lòng vừa buồn cười vừa bực, nhưng cô vẫn không quay lại, chỉ nói:

“Tùy anh.”

Rồi cô bước nhanh vàư, để mặc Lục Thần Uyên ngồìn theo bóng cô đến khi khuất hẳn.

Sau đó, hắn gọi điện cho Dương Khải:

“Điều tra Trần Kỳ, tôi muốn biết toàn bộ quá khứ của hắn.”

Dương Khải ở đầu dây bên kia thầm thở dài, nhưng vẫn đáp:

“Vâng, Lục tổng.”

Đêm đó, Chu Mạt nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, không sao ngủ được. Hình ảnh Lục Thần Uyên với đôi mắt đỏ hoe và câu nói day dứt cứ quanh quẩn trong đầu.

Cô đưa tay chạm nhẹ lên cổ tay nơi hắn nắm lúc chiều, vẫn còn vương hơi ấm.

“Lục Thần Uyên...” cô thì thầm, “rốt cuộc anh muốn gì ở tôi?”

Nhưng câu trả lời, cô đã biết rõ.

Và cô cũng biết, mình không thể chạy trốn mãi.

💡 Điểm nhấn chương này

Cảnh tượng nhân vật nam xoay quanh với sự kiểm soát độc quyền - từ việc gọi điều tra Trần Kỳ đến lời mời ăn trưa không phải là câu hỏi - tiết lộ mạnh mẽ tâm lý sở hữu và sự chiếm đoạt của một người yêu đơn phương, tạo căng thẳng mâu thuẫn thú vị với quyết tâm "sống cho bản thân" của nữ chính.

📖 Chương tiếp theo

Bữa ăn trưa ngày hôm sau sẽ trở thành sân khấu cho những lời thú nhận chân thành và những hứa hẹn không thể rút lại, khi cảm xúc thật sự được phơi bày giữa hai người.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord