Chu Mạt bước ra khỏi nhà hàng “Ánh Sao”, gió đêm thổi nhẹ làm tóc cô bay lòa xòa trước mặt. Cô kéo vạt áo khoác, cảm thấy bầu trời thành phố tối nay có vẻ âm u kỳ lạ. Mới đi được vài bước, một chiếc xe màu đen lao đến dừng gấp trước mặt cô. Cửa xe mở ra, Lục Thần Uyên bước xuống, gương mặt lạnh như băng pha lẫn vẻ phẫn nộ.
“Chu Mạt.” Giọng hắn trầm xuống, đôi mắt ánh lên tia sáng kỳ dị.
Cô lùi lại một bước, ngạc nhiên nhưng nhanh chóng trấn tĩnh. “Lục tổng? Anh đến đây làm gì? Tôi đang có việc.”
“Việc?” Hắn cười khẩy, tiến lại gần hơn. “Việc của em là ngồi ăn tối với một gã đàn ông khác, cười nói như thể không có ai trên đời này sao?” Mùi nướính của hắn quyện với không khí đêm lạnh, bao trùm lấy cô. Tay hắn nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô sát vào ngực mình.
“Buông tôi ra!” Chu Mạt giãy giụa, nhưng sức mạnh của hắn khiến cô bất lực. Cô cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn, mạnh mẽ nhưng không hề thô bạo. “Đó là đối tác làm ăn, Trần Kỳ. Chúng tôi chỉ bàn hợp đồng.”
“Hợp đồng?” Lục Thần Uyên ghé sát tai cô, giọng nói khàn đặc. “Em nghĩ tôi tin sao? Tôi đã thấy em cười với hắn, ánh mắt ấy... không phải dành cho một người xa lạ.”
Tim Chu Mạt đập thình thịch. Cô nhận ra sự ghen tuông trong giọng nói của hắn, và điều đó khiến cô vừa tức vừa rung động. Kiếp trước, cô chưa từng thấâm đến mình như vậy. Nhưng sự hoài nghi vẫn còn đó, vết thương từ Hoàng Vũ vẫn chưa lành. “Anh có quyền gì để chất vấn tôi? Anh là gì của tôi?” Cô gằn giọng, cố thoát khỏi vòng tay hắn.
Lục Thần Uyên nhìn sâu vào mắt cô, đôi mắt ấy đen như mực nhưng ẩn chứa một nỗi đau xa xăm. Hắn im lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ kéo cô lên xe. “Lên xe, tôi đưa em về.”
“Tôi có xe riêng!” Chu Mạt phản đối.
“Xe của em sẽ được tài xế đưa về sau.” Hắn nói như ra lệnh, mở cửa ghế phụ và đẩy cô vào trong. Cô không kịp phản ứng, chỉ biết ngồút đi trong màn đêm.
Trong xe, không khí căng thẳng. Chu Mạt nhìn ra ngoài cửa sổ, dòng phố vụt qua, ánh đèn đường hắt lên mặt kính. Cô nghe thấy tiếng thở dài của Lục Thần Uyên, rồi hắn đột ngột rẽ vào một con đường vắng, đậu xe bên bờ sông. Nước sông lấp lánh dưới ánh trăng, yên ả đến lạ.
“Tôi xin lỗi.” Giọng hắn đột ngột vang lên, làm Chu Mạt giật mình. Cô quay sang nhìn hắn, thấy gương mặt hắn dưới ánh sáng mờ ảo, có vẻ gì đó yếu đuối khác thường. “Tôi đã quá nóng vội. Nhưng em có biết, khi thấy em cười với người đàn ông khác, trái tim tôi như bị ai bóp nghẹt không?”
Chu Mạt mở to mắt, không tin vào tai mình. “Anh... đang nói gì vậy?”
“Tôi yêu em, Chu Mạt.” Hắìn cô, ánh mắt kiên định. “Ngay từ lần đầu gặp em ở buổi tiệc, khi em đứng lên tuyên bố hủy hôn với Hoàng Vũ. Em mạnh mẽ, dứt khoát, không giống ai. Tôi đã dõừ đó.”
Cô nghe tim mình đập loạn nhịp. Lời thú nhận ập đến bất ngờ, làm cô không kịp trở tay. “Anh nói đùa sao? Tôi và anh chỉ mới gặp vài lần.” Cô lắc đầu, giọng run run.
“Tôi không đùa.” Lục Thần Uyên tháo kính mắt, để lộ đôi mắt sâu thẳm. “Tôi biết em nghĩ tôi là kẻ độc lai độc vãng, lạnh lùng. Nhưng từ nhỏ, tôi đã sống trong cô độc. Cha mẹ mất sớm, tôi phải tự mình gây dựng tất cả. Không ai thực sự muốn đến gần tôi, họ chỉ muốn lợi dụng địa vị của tôi. Cho đến khi gặp em, tôi mới biết thế nào là muốn giữ một người bên cạnh.”
Giọng hắn trầm buồn, như kể về một quá khứ xa xăm. Chu Mạt im lặng nghe, cảm nhận được nỗi đau trong từng câu chữ. Hắn không phải loại người dễ dàng bộc lộ cảm xúc, vậy mà giờ đây hắn đang mở lòng với cô. Cô nhìn ra dòng sông, suy nghĩ hỗn độn. Kiếp trước, cô đã tin lời ngọt ngào của Hoàng Vũ và nhận kết cục đau đớn. Giờ đây, cô có nên tin một người đàn ông khác không?
“Tôi sợ.” Chu Mạt thì thầm, nước mắt bất chợt trào ra. “Tôi đã từng tin người và bị phản bội. Tôi không muốn lặp lại sai lầm.”
Lục Thần Uyên đưước mắt cho cô, ngón tay hắn lạnh nhưng cử chỉ lại dịu dàng lạ thường. “Tôi không phải Hoàng Vũ. Tôi sẽ không bao giờ làm tổn thương em. Hãy cho tôi một cơ hội, Chu Mạt. Chỉ một cơ hội thôi.”
Cô nhìn vào mắt hắn, thấy sự chân thành không hề giả tạo. Trong lòng cô, một cuộc chiến diễn ra. Lý trí bảo cô hãy cẩn thận, nhưng trái tim lại thôi thúc cô bước tới. Cuối cùng, cô khẽ gật đầu. “Được. Nhưng đừng để tôi phải hối hận.”
Khuôn mặt Lục Thần Uyên bừng sáng, nụ cười hiếm hoi nở trên môi hắn. Hắn nắm lấy tay cô, hôn nhẹ lên mu bàn tay. “Cảm ơn em.”
Họ ngồi bên nhau, nhìn dòng sông lấp lánh, không ai nói gì. Nhưng trong lòng mỗi người đều có một niềm vui lặng lẽ. Chu Mạt tựa đầu vào ghế, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang. Cô thấy mình như đang lơ lửng giữa không trung, vừa sợ hãi vừa háo hức.
Những ngày sau đó, họ bắt đầu hẹn hò trong bí mật. Lục Thần Uyên đưa cô đến những quán ăn nhỏ xinh, nơi không ai biết đến danh tiếng của họ. Họ đi dạo trong công viên vào buổi tối, tay trong tay, gió đêm thổi mát rượi. Chu Mạt thấy mình như sống trong một giấc mơ, nơi mọi thứ đều hoàn hảo.
Một buổi chiều, họ ngồi trong quán cà phê nhỏ ở góc phố, ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa kính, tạo thành những vệt sáên mặt bàn. Chu Mạt nhâà phê, nhìn Lục Thần Uyên đang chăm chú nhìn cô, ánh mắt say như điếu đổ.
“Anh nhìn em suốt thế, không chán sao?” Cô cười khẽ, má đỏ ửng.
“Không bao giờ chán.” Hắn đáp, tay vuốt nhẹ lọn tóc cô. “Em có biết, anh đã chờ một người như em suốt hai mươi tám năm qua không?”
Chu Mạt cúi mặt xuống, lòng ngọt ngào như tan chảy. Nhưng sâu thẳm, cô vẫn cảm thấy bất an. Kiếp trước, cô từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc với Hoàng Vũ, nhưng cuối cùng chỉ nhận lại sự phản bội. Liệu lần này có khác không? Cô lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ tiêu cực. Cô đã trùng sinh, kiếp này cô phải sống cho chính mình, và nếu Lục Thần Uyên thực sự yêu cô, cô sẽ nắm lấy cơ hội này.
“Anh có hứa với em một điều không?” Cô ngước mắt lên nhìn hắn, nghiêm túc.
“Bất cứ điều gì.” Hắn đáp, không do dự.
“Đừng bao giờ nói dối em. Dù chuyện gì xảy ra, cũng hãết sự thật. Em đã chịu đựng đủ những lời dối trá rồi.” Giọng cô nhẹ nhưng kiên quyết.
Lục Thần Uyên nắm lấy tay cô, áp lên ngực mình. “Anh thề. Trên sinh mạng của mình, anh sẽ không bao giờ lừa dối em.”
Chu Mạt cảm nhận được nhịp tim hắn qua lớp áo sơ mi, đều đặn và mạnh mẽ. Cô gật đầu, mỉm cười. “Em tin anh.”
Họ ngồi thêm một lúc, nói về đủ thứ chuyện. Lục Thần Uyên kể về tuổi thơ cô độc của mình, về những đêm dài làm việc một mình trong căn biệt thự rộng lớn. Chu Mạt nghe, lòng xót xa. Hóa ra kẻ quyền lực như hắn cũng có những nỗi đau riêng.
Sau đó, họ cùng nhau đi dạo phố. Lục Thần Uyêô một chiếc kẹo bông gòn hồng, làm cô bật cười vì sự lãng mạn bất ngờ. “Anh tưởng em là con nít sao?” Cô trêu.
“Em là công chúa của anh, nên xứng đáng có được những thứ ngọt ngào.” Hắn đáp, mắt ánh lêịch.
Họ đi qua một cửa hàng trang sức, Lục Thần Uyên dừng lại, nhìn vào tủ kính trưng bày một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh. “Cái đó đẹp không?” Hắn hỏi.
Chu Mạt nhìn theo, trái tim cô đập loạn. “Đẹp, nhưng em chưa sẵn sàng.”
Hắn hiểu ý, gật đầu. “Anh sẽ chờ. Bao lâu cũng được.”
Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Chu Mạt. Cô không ngờ rằng người đàn ông lạnh lùng trước đây lại có thể dịu dàng đến thế. Họ tiếp tục đi, tay vẫn nắm chặt, không muốn rời xa.
Khi trời tối hẳn, Lục Thần Uyên đưa cô về công ty lấy xe. Họ đậu xe trước cửa, hắn mở cửa cho cô bước ra. “Ngày mai gặp lại em.” Hắn nói, giọng lưu luyến.
“Ừm, tạm biệt.” Chu Mạt mỉm cười, bước vài bước về phía xe mình.
Bỗng Lục Thần Uyên gọi cô lại. “Chu Mạt!”
Cô quay đầu, hắn bước nhanh đến, ôm chầm lấy cô. Cơ thể hắn cứng rắn và ấm áp, bao trọn lấy cô. “Anh xin lỗi, anh biết điều này hơi sớm, nhưng anh không thể kìm lòng được.” Hắn thì thầm, rồi cúi xuống hôn cô.
Đôi môi hắn mềm mại, nồng nhiệt. Chu Mạt khựng lại trong giây lát, nhưng rồi cô buông lỏng, đáp lại nụ hôn ấy. Cảm giác như cả thế giới tan biến, chỉ còn lại hai người và màn đêm tĩnh lặng. Mùi hương của hắn quyện với không khí se lạnh, làm cô ngây ngất.
Họ tách ra, Chu Mạt thở hổn hển, mặt đỏ bừng. “Anh... thật là.” Cô lí nhí.
Lục Thần Uyên cười, ánh mắt nóng bỏng. “Về nhà nhắé.”
Cô gật đầu, vội vàng bước lên xe. Khi xe lăn bánh, cô vẫn còn cảm nhận được dư vị nụ hôn trên môi. Trong lòng vừa hân hoan vừa lo lắng.
Từ một góc tối cách đó không xa, Hoàng Vũ đứng lặng lẽ, mắt đỏ ngầu vì ghen tức. Hắn ta vừa chứng kiến toàn bộ cảnh tượng: Lục Thần Uyên ôm Chu Mạt, hôn cô ngay trước cửa công ty. Nắm tay hắn siết chặt, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến chảy máu.
“Chu Mạt, cô dám...” Hoàng Vũ nghiến răng, giọng đầy căm hận. “Mới hủy hôn với tôi có bao lâu, đã tìm đến người khác. Còn là Lục Thần Uyên, tên khốn đó.” Hắn ta cười lạnh, đôi mắt ánh lên tia độc ác. “Được lắm. Nếu cô đã muốn chơi trò này, tôi sẽ cho cô thấy ai mới là kẻ thắng cuộc.”
Hoàng Vũ lấy điện thoại ra, gọi cho ai đó. “Alo, tôi cần cô làm một việc. Theo dõi Chu Mạt và Lục Thần Uyên, chụp cho tôi thật nhiều ảnh. Rồi tôi sẽ có cách.”
Hắn ta cúp máy, nhìn theo chiếc xe của Chu Mạt khuất dần, môi nở một nụ cười nham hiểm. “Chờ đó, Chu Mạt. Tôi sẽ khiến cô phải quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ. Cả Lục Thần Uyên nữa. Tôi sẽ phá hủy tất cả những gì cô yêu quý.”