Bầu không khí trong phòng khách nhà họ Chu nặng nề như chì. Màn hình tivi đang phát đi phát lại một đoạn clip mờ tối, nhưng đủ để thấy rõ hai bóng người đang ôm nhau nồng nhiệt bên bờ sông. Góc quay từ xa, nhưng khuôn mặt của người phụ nữ và người đàn ông hoàn toàn rõ nét.
Chu Mạt đứng trước màn hình, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay bấu sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì cơn giận dữ đang cuồn cuộn trong lồng ngực.
Bà Chu ngồi trên ghế sofa, nước mắt lưng tròng. Đôủa bà ôm chặt lấy cốc trà, nhưng không uống. “Con nói mẹ nghe… chuyện này là thế nào? Tại sao lại có cái clip đó? Con với người đàn ông kia… rốt cuộc là quan hệ gì?”
Giọng bà nghẹn ngào, từng chữ như xé ra từ cổ họng.
Chu Mạt hít một hơi thật sâu, cố giữ bình tĩnh. Cô quay lại, ngồi xuống bên cạnh mẹ, nắm lấy tay bà. Tay bà lạnh ngắt, những ngón tay gầy guộc run rẩô.
“Mẹ, con không phải kẻ thứ ba. Con với Lục Thần Uyên yêu nhau. Tụi con mới bắt đầu thôi, nhưng là nghiêm túc.”
Bà Chu ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt chất chứa nỗi lo sợ. “Nhưng người ta nói… Hoàng Vũ nó tung tin… nói con ngoại tình khi sắp cưới nó. Nó nói con hủy hôn là vì có người giàu hơn.”
Chu Mạt cắn chặt môi, mùi máu tanh nhẹ thoáng qua đầu lưỡi. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra đường phố bên dưới. Những chiếc xe nối đuôi nhau, cuộc sống vẫn trôi chảy, nhưng trên mạng xã hội, tên cô đang bị xâu xé không thương tiếc.
Màn hình điện thoại sáng lên liên tục. Hàng trăm tin nhắn, cuộc gọi nhỡ từ những số lạ. Cô không cần mở ra cũng biết nội dung là gì.
“Hoàng Vũ… hắn ta không chỉ muốn hủy hoại con. Hắn muốn con phải quỳ xuống cầu xin hắn tha thứ.”
Giọng cô khàn đặc, nhưng vẫn kiên định.
Điện thoại lại rung lên. Lần này là tin nhắn từ Dương Khải.
“Cô Chu, tin xấu. Cổ phiếu tập đoàn Lục giảm mạnh từ sáng nay. Giới truyền thông đang đồn ầm lên. Tổng giám đốc Lục sắp họp báo. Cô có muốn đến không?”
Chu Mạt nhắm mắt, cảm nhận cơn đau nhói từ thái dương. Cô biết Lục Thần Uyên sẽ làm gì. Hắn sẽ đứng ra nhận hết trách nhiệm, che chở cho cô, bất chấp thiệt hại. Nhưng cô không muốn hắn phải gánh vác một mình.
“Mẹ, con phải đi.”
Bà Chu ngước lên, đôi mắt đỏ hoe. “Đi đâu? Con định đi đâu trong lúc này?”
“Đến bên cạnh người đàn ông của con.”
Câu nói vang lên dứt khoát, không chút do dự.
Chu Mạt khoác vội chiếc áo khoác, mở cửài. Gió chiều lạnh buốt ùa vào mặt, nhưng cô không cảm thấy. Từng bước chân vội vã trên vỉa hè, tiếng gót giày vang lên dồn dập.
Cô vẫy một chiếc taxi, ngồi vào trong, nói địa chỉ trụ sở tập đoàn Lục.
Xe lăn bánh, và những tòa nhà cao tầng lướt qua cửa kính. Chu Mạt nhìn ra ngoài, những ánh đèn đường nhảy nhót trong màn sương chiều. Trong đầu cô, những mảnh ký ức kiếp trước ùa về. Cũng là một tai tiếng, cũng là sự phản bội, nhưng lần đó cô không có ai bên cạnh. Cô gục ngã, chết dần mòn trong đau đớn.
Kiếp này, cô đã có Lục Thần Uyên.
Nhưng chính điều đó khiến cô lo sợ. Cô sợ hắn bị tổn thương vì cô. Sợ hắn phải trả giá cho những lựa chọn của cô.
Xe dừng trước tòa nhà chọc trời. Chu Mạt bước xuống, nhìn lên những ô cửa kính sáng đèn. Phòng họp báo ở tầng hai mươi. Cô biết nơi đó.
Cô bước nhanh vào sảnh, nhưng bị bảo vệ chặn lại.
“Xin lỗi, thưa cô. Hôm nay có sự kiện quan trọng, chỉ người có thẻ mời mới vào được.”
Chu Mạt nhìn thẳng vào mắt anh bảo vệ, giọng điềm tĩnh nhưng đầy uy lực. “Tôi là Chu Mạt. Ngườáng nay. Tôi đến gặp tổng giám đốc Lục.”
Mắt anh bảo vệ mở to, sự ngạc nhiên lướt qua. Anh ta nhìn cô chăm chú, rồi lùi lại một bước. “Xin chờ một chút.”
Anh ta gọi điện cho ai đó, nói vài câu ngắn gọn. Rồi quay lại, gật đầu. “Mời cô lên. Thang máy riêng bên trái.”
Chu Mạt bước vào thang máy, cửa đóng lại, cảm giác bồn chồn dâng lên trong lồng ngực. Cô nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình tái nhợt, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn ánh lên tia kiên cường.
Cửa thang máy mở ra, hành lang vắng lặng. Một người đàn ông mặc vest đen đứng chờ sẵn.
“Cô Chu, đi lối này. Tổng giám đốc Lục đang trong phòng họp báo. Ông ấy sắp phát biểu.”
Chu Mạt gật đầu, bước theo. Tiếng giày của cô vang lên trên sàn đá cẩm thạch, lạnh lẽo và cô độc.
Khi đến gần cánh cửa phòng họp báo, cô nghe thấy giọng nói vọng ra. Giọng của Lục Thần Uyên, trầm ổn, mạnh mẽ, nhưng pha chút căng thẳng.
“Tôi xin khẳng định, mối quan hệ giữa tôi và cô Chu Mạt là hoàn toàn trong sáng và chân thành. Cô ấy không phải kẻ thứ ba. Chúng tôi đến vớô ấy đã hủy hôn với người khác.”
Tiếng ồn ào từ phóng viên vang lên như vỡ tổ.
“Nhưng trong clip, hai người ôm nhau rất tình cảm. Sao ông giải thích?”
“Có phải ông đô ta không?”
“Cô Chu Mạt có phải là kẻ đào mỏ không?”
Lục Thần Uyên hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên sắc lạnh. “Tôi yêu cầu các người giữ thái độ tôn trọng. Cô ấy là người phụ nữ tôi muốn bảo vệ.”
Đúng lúc đó, Chu Mạt đẩy cửa bước vào.
Cánh cửa mở ra, ánh đèn flash của máy ảnh lập tức chiếu thẳng vào mặt cô. Mùi mồ hôi, nước hoa và giấy in hòa quyện trong không khí ngột ngạt. Cô đứng đó, giữa sự im lặng bất ngờ của cả hội trường.
Lục Thần Uyên quay lại, mắt hắn mở to. Trong ánh mắt ấy, Chu Mạt thấy sự ngạc nhiên, lo lắng, rồi sau đó là sự dịu dàng vô bờ.
“Mạt Mạt… em đến đây làm gì?”
Cô không trả lời, mà bước thẳng lên bục, đứng cạnh hắn. Cảm giác bàn tay ấm áp của hắn siết chặt tay cô, truyền cho cô sức mạnh.
Chu Mạt nhìn xuống những gương mặt phóng viên đầy tò mò, thậm chí thù địch. Cô hắng giọng, giọng nói vang lên rõ ràng, không chút run rẩy.
“Tôi là Chu Mạt. Tôi đến đây để nói sự thật.”
Cô kể lại mọi chuyện. Từ việc Hoàng Vũ phản bội cô với người phụ nữ khác, đến việc cô hủy hôn vào đêm trước đám cưới. Cô kể về việc gặp Lục Thần Uyên, về tình cảm chân thành giữa hai người. Giọng cô có lúc nghẹn lại, nhưng cô vẫn cố gắng nói hết.
“Tôi không xin lỗi vì đã yêu. Tôi không xin lỗi vì đã chọn hạnh phúc. Và tôi càng không xin lỗi vì đã thoát khỏi một mối quan hệ độc hại.”
Phóng viên im lặng, một vài người ghi chép, vài người quay phim. Nhưng rồi một giọng nóên từ phía cuối phòng.
“Cô nói hay quá! Nhưng ai mà biết được cô có đang nói dối không? Biết đâu cô và Lục tổng đã thông đồng từ trước để cướp tài sản của Hoàng Vũ?”
Chu Mạt nhìn về phía đó, thấy Trịnh Linh đứng dậy, nở nụ cười đầy ác ý. Tim cô thắt lại. Hóỏ này cũng có mặt ở đây.
“Cô Linh, cô có bằng chứng không?” Chu Mạt hỏi, giọng bình thản.
“Bằng chứng? Cả cái clip đó là bằng chứng! Cô và Lục tổng thân mật giữa đêm khuya. Còời cô nữa?”
Lục Thần Uyên siết chặt tay cô hơn, bước lên một bước, đối diện với Trịnh Linh. Ánh mắt hắn lạnh như băng.
“Cô Trịnh, tôi khuyên cô nên giữ mồm giữ miệng. Nếu không, tôi sẽ kiện cô vì tội vu khống.”
Trịnh Linh cười khẩy, khoanh tay. “Ông dọa tôi sao? Tôi chỉ nói sự thật thôi. Cả thành phố này đều biết cô Chu Mạt là kẻ thứ ba. Cô ta hủy hôn với Hoàng Vũ để leo lên giường ông. Còn ông, Lục tổng, ông bị mê hoặc rồi.”
Tiếng xì xào nổi lên trong hội trường. Một vài phóng viên gật gù, tỏ vẻ đồng tình.
Chu Mạt cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Cô muốn xông vào, xé toạc cái mặt nạ giả dối của Trịnh Linh. Nhưng cô kìm lại, hít một hơi thật sâu.
Lục Thần Uyêô, ánh mắt hắn tràn đầy yêu thương và quyết tâm. Hắn giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng.
“Tôi có một tuyên bố quan trọng.”
Cả hội trường im phăng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Lục Thần Uyên nắm chặạt, kéo cô sát vào người mình. Hắn nhìn thẳng vào ống kính máy quay, giọng nói trầm ổn, vang vọng khắp căn phòng.
“Tôi, Lục Thần Uyên, tổng giám đốc tập đoàn Lục thị, xin chính thức tuyên bố…”
Hắn dừng lại một chút, quay sang nhìn Chu Mạt. Ánh mắt hắn như chứa cả một bầu trời sao, ấm áp và sâu thẳm.
“…Tôi sẽ cưới cô Chu Mạt làm vợ. Trong vòng một tháng tới, chúng tôi sẽ tổ chức hôn lễ. Và bất kỳ ai dám xúc phạm vợ tôi, sẽ phải đối mặt với tôi.”
Cả hội trường như nổ tung.
Tiếng ồn ào, tiếng máy ảnh lách tách, tiếng phóng viên la hét đặt câu hỏi. Nhưng Chu Mạt không nghe thấy gì nữa. Cô chỉ cảm thấy bàn tay ấm áp của Lục Thần Uyên đang siết chặt tay mình, và tim cô đập loạn nhịp.
Cô ngước lên nhìn hắn, thấy trong mắt hắn phản chiếu hình ảnh của chính mình, và một lời hứa không lời.
Trịnh Linh đứng sững lại, mặt tái mét. Miệng cô ta há ra rồi đóng lại, nhưng không thốt nên lời.
Lục Thần Uyêía cô ta, nở một nụ cười lạnh. “Cô Trịnh, tôi hy vọng cô sẽ đến dự đám cưới. Và nhớ mang theo một cái miệng sạch sẽ.”
Trịnh Linh lùi lại một bước, mặt cắt không còn giọt máu. Cô ta cắn chặt môi, quay người bỏ đi, tiếng gót giày lộp cộp vang lên vội vã.
Phòng họp báo trở nên hỗn loạn. Phóng viên vây kín bục, đặt hết câu hỏi này đến câu hỏi khác. Nhưng Lục Thần Uyên chỉ giơ tay, ra hiệu cho mọi người im lặng.
“Hôm nay đến đây thôi. Mọi thông tin sẽ được công bố sau qua văn phòng truyền thông của tập đoàn.”
Hắn kéo Chu Mạt ra khỏi bục, bước vào phòng riêng phía sau. Cánh cửa đóng lại, cắt đứt tiếng ồn ào bên ngoài.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở dốc của cả hai. Lục Thần Uyên quay lại, hai tay đặt lên vai cô, nhìn cô chăm chú.
“Em có sao không? Sao em lại đến đây? Em biết em đối mặt với những kẻ đó nguy hiểm thế nào không?”
Giọng hắn khàn khàn, pha lẫn lo lắng và giận dữ.
Chu Mạt nhìn vào mắt hắn, cảm thấy sống mũi cay cay. Cô không kìm được, òa khóc nức nở.
“Em sợ… em sợ anh phải gánh hết một mình. Em sợ anh bị tổn thương vì em. Em sợ…”
Lục Thần Uyên ôm chặt cô vào lòng, vỗ về lưng cô. Mùi hương quen thuộc từ áo sơ mi của hắô, ấm áp và an toàn.
“Đừng sợ. Có anh ở đây. Anh sẽ không để ai làm tổn thương em nữa. Anh đã hứa rồi mà.”
Chu Mạt áp mặt vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim mạnh mẽ của hắn. Nước mắt thấm ướt áo sơ mi hắn, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa nhỏ đang cháy lên.
Cô ngước lên, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Nhưng chuyện cổ phiếu… côị ảnh hưởng nặng. Em không muốn anh mất tất cả vì em.”
Lục Thần Uyên cười nhẹ, lau nước mắt cho cô. “Cổ phiếu chỉ là con số. Em mới là tất cả. Anh đã sống ba mươi năm cô độc, gặp được em là điều may mắn nhất cuộc đời anh. Anh không tiếc bất cứ thứ gì để bảo vệ em.”
Chu Mạt cắn môi, cố kìm nén cảm xúc. Cô biết hắn nói thật. Nhưng cô cũng biết, cuộc chiến này chưa kết thúc.
“Hoàng Vũ… hắn ta sẽ không dừng lại đâu. Hắn sẽ còn tung thêm tin xấu.”
“Anh biết. Và anh đã chuẩn bị sẵn rồi.”
Lục Thần Uyên lấy điện thoại ra, gọi cho ai đó. “Dương Khải, bắt đầu đi.”
Chu Mạt nhìn hắn, thắc mắc. “Anh định làm gì?”
“Lật ngược tình thế.”
Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không hề ấm áp. Nó sắc lạnh, như một con dao.
“Anh đã có bằng chứng Hoàng Vũ và Trịnh Linh cấu kết với đối thủ của anh để hãm hại. Chỉ là anh chưôi. Bây giờ, khi chúước, anh mới có lý do để đáp trả.”
Chu Mạt mở to mắt, nhận ra sự thật. Hóa ra, tất cả đều nằm trong tính toán của hắn. Hắn để cho Hoàng Vũ và Trịnh Linh tấn công, để họ lộ diện, rồi mới tung đòn quyết định.
“Nhưng… nếu anh biết trước, sao không ngăn chặn? Sao để clip đó lan truyền?”
Lục Thần Uyên nhìn cô, ánh mắt trầm xuống. “Vì anh muốn chúng lộ rõ bộ mặt thật. Và vì… anh muốn em thấy, anh sẵn sàng đứng ra bảo vệ em, dù thế nào đi nữa.”
Chu Mạt im lặng, lòng dấy lên một cảm xúc phức tạp. Cô vừa cảm động, vừa sợ hãi, vừa ngưỡng mộ. Lục Thần Uyên không chỉ là một người đàn ông mạnh mẽ, mà còn là một chiến lược gia tài ba.
Cô nắm chặt tay hắn, giọng kiên định. “Lần này, em sẽ đứng bên cạnh anh. Không chạy trốn, không lùi bước.”
Lục Thần Uyên nhìn cô, ánh mắt dịu dàng vô hạn. Hắn cúi xuống, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ.
“Cảm ơn em. Vì đã đến bên anh.”
Bên ngoài, tiếng ồn ào của phóng viên vẫn vọng vào, nhưng trong căn phòng nhỏ, hai người đứng đó, tay trong tay, đối diện với sóng gió.
Cuộc chiến chỉ mới bắt đầu.