Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Đối đầu trực diện

3034 từ

Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng xanh từ màn hình máy tính chiếu lên khuôn mặt căng thẳng của Chu Mạt. Cô ngồi trước bàn làm việc trong căn hộ của mình, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím, mắt không rời khỏi dòng chữ đang hiện ra.

Bên ngoài, tiếng mưa lộp độp rơi trên mái hiên, từng giọt nước nặng trĩu như đếm ngược từng khoảnh khắc. Chu Mạt hít một hơi thật sâu, mùi giấy cũ và mực in hòa lẫn trong không gian ẩm ướt. Cô đã mất ba ngày để đào bới thông tin. Ba ngày không ngủ, không ăn, chỉ uống cà phê đen và lục tung mọi ngóc ngách trong thế giới ngầm của giới thượng lưu.

“Có rồi!” Cô reo lên, mắt sáng rực.

Trên màn hình là một tập tin nén, bên trong chứa hàng trăm email và biên bản ghi âm. Từng dòng chữ như một mũi kim đâm thẳng vào mắt cô. Hoàng Vũ và Trịnh Linh — hai kẻ cô từng xem là người thân và bạn bè — đã cấu kết với đối thủ của Lục Thần Uyên để tạo ra một vụ bê bối nhằm hạ bệ tập đoàn Lục.

Chu Mạt siết chặt tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Kiếp trước, cô đã chết vì những âm mưu như thế này. Kiếp này, cô sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm.

Điện thoại reo lên, âm thanh chói tai xé toạc màn đêm yên tĩnh. Chu Mạt liếc nhìn màn hình, tên Lục Thần Uyên hiện ra. Cô nhấn nút nghe, giọng khàn đặc vì thiếu ngủ.

“Sao còn chưa ngủ?” Giọng hắn trầm thấp, pha lẫn lo lắng.

“Em có thứ này,” Chu Mạt nói, mắt vẫn dán vào màn hình. “Bằng chứng Hoàng Vũ và Trịnh Linh cấu kết với đối thủ của anh.”

Đầu dây bêặng vài giây, chỉ nghe thấy tiếng thở đều đều. “Em đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

“Đừng đi đâu cả. Anh đến ngay.”

Chu Mạt định nói thêm nhưng hắn đã cúp máy. Cô nhìn chiếc điện thoại, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ. Hắn lúc nào cũng vậy, độc đoán và vội vàng, nhưng trong sự vội vàng ấy lại ẩn chứa sự quan tâm mà cô chưa từng thấy ở ai khác.

Chưa đầy hai mươi phút sau, tiếng chuông cửa vang lên. Chu Mạt ra mở cửa, thấy Lục Thần Uyên đứng đó, tóc hắn ướt sũng vì mưa, áo sơ mi trắng dính chặt vào người, để lộ những đường nét cơ bắp săn chắc.

“Anh không mang ô à?” Cô hỏi, kéo hắn vào trong.

“Vội quá.” Hắn bước vào, mắt lướt qua căn phòng rồi dừng lại trên bàn làm việc với máy tính đang sáng. “Cho anh xem.”

Chu Mạt dẫn hắn đến bàn, mở tập tin nén ra. Từng email, từng biên bản ghi âm hiện lên, rõ ràng như ánh sáng ban ngày.

Hoàng Vũ đã gặp đối thủ của Lục Thần Uyên ba lầáng qua. Hắấp thông tin nội bộ về chiến lượủa tập đoàn Lục, thậm chí còn tiết lộ kế hoạch mua lại một công ty công nghệ lớn. Trịnh Linh, với vai trò trợ lý thân cận trong tập đoàn, đã giúp hắn ta tiếp cận dữ liệu mật.

“Hai kẻ này…” Lục Thần Uyên lẩm bẩm, ánh mắt đen tối như mực. “Anh đã nghi ngờ từ lâu.”

“Tạông nói?” Chu Mạìn hắn.

“Anh muốn bảo vệ em.” Hắn ngước lên, mắt chạm mắt cô. “Anh biết Hoàng Vũ có liên quan đến chuyện này, nhưng không ngờ Trịnh Linh cũng nhúng tay.”

Chu Mạt thở dài, cảm giác đau đớn quen thuộc lại trào dâng trong lồng ngực. “Kiếp trước, em đã tin tưởng bọn họ. Kiếp này, em sẽ không để bọn họ có cơ hội.”

“Em định làm gì?”

“Tung bằng chứng lên mạng. Để mọi người thấy bộ mặt thật của bọn họ.”

Lục Thần Uyên nhíu mày, suy nghĩ một lúc. “Nếu làm vậy, em sẽ bị cuốn vào vòng xoáy dư luận. Có thể sẽ nguy hiểm.”

“Nguy hiểm?” Chu Mạt cười nhạt. “Em đã từng chết một lần rồi, còn gì nguy hiểm hơn thế?”

Hắn nhìn cô, ánh mắt đầy phức tạp. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, cô có thể thấy sự giằng xé trong đôi mắt hắn — một người đàn ông quen kiểm soát mọi thứ, nhưng lại bất lực trước quyết định của cô.

“Được,” hắn nói cuối cùng, giọng trầm xuống. “Nhưng anh sẽ ở bên cạnh em.”

Chu Mạt không trả lời, cô quay lại bàn làm việc và bắt đầu tải tài liệu lên các nền tảng mạng xã hội. Ngón tay cô run nhẹ, nhưng không phải vì sợ hãi. Đó là sự phấn khích khi sắp đạt được điều mình mong đợi từ lâu.

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, dồn dập và dữ dội.

Cả hai nhìn nhau. Chu Mạt đứng dậy, đi ra cửa. Qua lỗ nhìn, cô thấy gương mặt méo mó của Hoàng Vũ.

“Chu Mạt! Mở cửa!” Hắn ta hét lên, giọng the thé. “Tao biết mày ở trong đó! Mày đã làm gì với máy tính của tao?”

Cô mở cửa, đứng thẳng người, mắt nhìn thẳng vào hắn. “Tôi không làm gì cả. Chỉ là tôi tìm ra sự thật.”

Hoàng Vũ đỏ mặt tía tai, hắn bước vào nhà, nhưng dừng lại khi thấy Lục Thần Uyên đang đứng sau lưng cô.

“Mày… hai người…” Hắn lắp bắp.

“Có chuyện gì sao, Hoàng Vũ?” Lục Thần Uyên lạnh lùng nói, giọng không cảm xúc.

Hoàng Vũ lùi lại, sắc mặt trắng bệch. “Các người cấu kết với nhau! Các người muốn hại tôi!”

“Hại anh?” Chu Mạt cười khẩy, giọng châm biếm. “Chính anh là người đã phản bội tôi, phản bội tập đoàn Lục, và bây giờ còn dám nói người khác hại anh?”

“Mày không có chứng cứ!”

“Thật sao? Thế này thì sao?” Cô lấy điện thoại ra, mở một đoạn ghi âm. Giọng nói của Hoàng Vũ vang lên, rõ mồn một, bàn bạc với đối thủ của Lục Thần Uyên về cách hãm hại hắn.

Hoàng Vũ tái mặt, tay hắn nắm chặt đến nỗi gân xanh nổi lên. “Mày… mày đã theo dõi tao?”

“Không cần phải theo dõi. Chỉ cần biết cách tìm kiếm.” Chu Mạt nhìn hắn, mắt không chớp. “Anh quên rồi sao? Tôi là chuyên gia phân tích dữ liệu. Những email và cuộc gọi đó, anh tưởng xóa đi là sạch?”

Hoàng Vũ lao đến, định giật điện thoại khỏi tay cô, nhưng Lục Thần Uyên đã kịp chặn lại. Hắn nắm chặt cổ tay Hoàng Vũ, xoay mạưng.

“Đừng động đến cô ấy,” Lục Thần Uyên thì thầm vào tai hắn, giọng lạnh như băng. “Nếu không, anh sẽ hối hận.”

Hoàng Vũ kêu lên đau đớn, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. “Các người… không thoát được đâu… Trịnh Linh sẽ không để yên đâu…”

Chu Mạt nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng không chút xao động. Kiếp trước, cô đã từng khóc lóắn đừng phản bội mình, nhưng hắn chỉ cười nhạo. Kiếp này, cô sẽ không bao giờ để nước mắt của mình rơi vì hắn nữa.

Chuông cửa lại reo lên. Lần này, ai đó đập cửa dữ dội hơn.

“Cảnh sát đây! Mở cửa!”

Hoàng Vũ giãy giụa, mắt hoảng loạn. “Không! Các người không thể làm thế với tôi!”

Lục Thần Uyên buông tay hắn ra, mở cửa. Hai người đàn ông mặc đồng phục cảnh sát bước vào, một người cầm lệnh bắt giữ.

“Hoàng Vũ, anh bị bắt vì tội gian lận tài chính và cấu kết với đối thủ cạnh tranh gây thiệt hại cho tập đoàn Lục.”

Hoàng Vũ chống cự, nhưng nhanh chóng bị khống chế. Khi bị lôi ra khỏi nhà, hắn ngoảnh đầu lại, nhìn Chu Mạt với ánh mắt căm hận.

“Mày… mày sẽ phải trả giá…”

Chu Mạt không nói gì, chỉ nhìn thẳng vào mắt hắn. Trong lòng cô, một nỗi đau cũ kỹ lại dậy lên, nhưng lần này nó không còn làm cô yếu đuối nữa. Nó biến thành sức mạnh, thành quyết tâm không bao giờ lùi bước.

Khi chiếc xe cảnh sát khuất dần trong màn mưa, Lục Thần Uyên đặt tay lên vai cô. Hắn không nói gì, chỉ im lặng đứng đó, để hơi ấm từ lòng bàỏa qua lớp vải mỏng.

“Em có ổn không?” Hắn hỏi cuối cùng.

Chu Mạt quay sang, mỉm cười. “Chưa bao giờ ổn hơn thế.”

Nhưng cuộc chiến chưa kết thúc. Trịnh Linh vẫn còn đó, và cô ta sẽ không dễ dàng buông tay.

Sáng hôm sau, tin tức về vụ bê bối của Hoàng Vũ lan tràn trên các mặt báo. Chu Mạt ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nhâ, mắt lướt qua những dòng tin tức trên điện thoại.

“Chu Mạt.”

Giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng. Cô quay lại, thấy Trịnh Linh đứng đó, mặt tái nhợt như tờ giấy.

“Trịnh Linh,” cô nói, giọng bình thản. “Em đến có việc gì?”

“Chị… chị đã làm gì Hoàng Vũ?” Trịẩy.

“Tôi không làm gì hết. Tôi chỉ đưa bằng chứng cho cảnh sát. Anh ta tự chuốc lấy.”

Trịnh Linh bước đến, ngồi xuống ghế đối diện. “Chị không thể làm thế… bọn em có tình cảm thật…”

“Tình cảm thật?” Chu Mạt cười nhạt, đặt ly cà phê xuống. “Em và hắn ta có tình cảm thật, còn tôi thì chỉ là kẻ thứ ba, đúng không?”

“Chị…”

“Đừng giả vờ nữa, Trịnh Linh. Tôi biết tất cả.” Chu Mạt nhìn thẳng vào mắt cô ta, ánh mắt sắc lạnh. “Em và Hoàng Vũ cấu kết với đối thủ của Lục Thần Uyên. Em nghĩ tôi không biết sao?”

Trịnh Linh trợn tròn mắt, môi run bần bật. “Chị không thể chứng minh…”

“Thật sao? Thế còn cái này?” Chu Mạt đẩy điện thoại qua, mở một đoạn ghi âm khác. Giọng Trịên, bàn bạc với một người đàn ông lạ về việc chuyển giao dữ liệu mật.

Mặt Trịnh Linh biến sắc, cô ta vồ lấy điện thoại, nhưng Chu Mạt nhanh hơn, cất vào túi.

“Em muốn làm gì?” Chu Mạt hỏi, giọng không chút sợ hãi.

“Chị… chị phải xóa nó đi!”

“Tại sao tôi phải làm thế?”

“Nếu không… em sẽ hủy hoại chị!” Trịnh Linh nói, giọng nghẹn lại vì căm phẫn. “Em sẽ tung hết những thông tin xấu về chị lên mạng! Chị sẽ không còn mặt mũi nào để nhìn ai nữa!”

Chu Mạt đứng dậy, cúi xuống nhìn Trịnh Linh từ trên cao. Cô thấy rõ sự hèn hạ trong đôi mắt đang long lên của cô ta, nỗi sợ hãi ẩn giấu phía sau vẻ hung hăng giả tạo.

“Em có thể làm bất cứ điều gì em muốn,” cô nói, giọng lạnh lùng. “Nhưng hãy nhớ, mỗi hành động đều có hậu quả. Kiếp trước, tôi đã tha thứ cho những kẻ phản bội. Kiếp này, tôi không ngu ngốc như vậy nữa.”

Nói xong, cô quay lưng bước ra khỏi quán, để lại Trịnh Linh ngồi đó, mặt trắng bệch, tay run lẩy bẩy.

Buổi chiều, Chu Mạt đến trụ sở tập đoàn Lục. Không khí trong tòa nhà căng thẳng, nhân viên thì thầm với nhau về vụ bê bối. Khi cô bước vào thang máy, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.

Phòng làm việc của Lục Thần Uyên sáng đèn. Hắn đang ngồi đọc báo cáo, thấy cô bước vào, hắn ngước lên.

“Em đến rồi.”

“Anh biết em sẽ đến?”

“Anh biết em không phải người ngồi yên một chỗ.” Hắn đứng dậy, đi vòng ra ghế sofa. “Có tin gì mới không?”

“Trịnh Linh đã đến gặp em. Cô ta đe dọa em.” Chu Mạt ngồi xuống, dựa lưng vào sofa, cảm thấy mệt mỏi.

“Cô ta làm gì?”

“Không làm gì cả. Nhưng em biết cô ta sẽ không dừng lại ở đó.”

Lục Thần Uyên ngồi xuống bên cạnh, tay hắn nắm lấy tay cô. “Anh sẽ bảo vệ em.”

“Em không cần bảo vệ,” Chu Mạt nhìn hắn, mắt kiên định. “Em chỉ cần anh ở bên cạnh.”

Hắn mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm dịu đi những đường nét lạnh lùng. “Anh sẽ luôn ở bên em.”

Mọi chuyện bắt đầu nhanh hơn dự tính. Chỉ hai ngày sau, Trịnh Linh bị sa thải khỏi tập đoàn Lục với lý do vi phạm đạo đức nghề nghiệp. Tin tức về việc cô ta bị đuổi việc lan truyền chóng mặt, kéo theo vô số lời đồn thổi và bình luận ác ý.

Chu Mạt đứng trước cửa nhà tù thành phố, gió lạnh thổi qua, làm tung mái tóc dài của cô. Ánh nắng cuối ngày nhuộm đỏ bầu trời, nhưng không đủ ấm để xua đi cái lạnh buốt trong lòng.

Tiếng cửa sắt mở ra, Hoàng Vũ bị hai người cảnh sát áp giải ra ngoài. Hắn mặc bộ quần áo tù nhân màu cam, tay bị còng, mặt mày hốc hác sau mấy ngày trong tù.

Khi nhìn thấy Chu Mạt, hắn dừng lại, mắt nhìn cô với vẻ phức tạp — vừa căm hận, vừa sợ hãi, lại vừa tiếc nuối.

Chu Mạt bước đến gần, đứng cách hắn vài mét. Cô không nói gì, chỉ nhìn hắn bằng đôi mắt sâu thẳm, không chút cảm xúc.

“Mày đến để nhìn tao thảm hại sao?” Hoàng Vũ cất giọng khàn khàn.

“Tôi đến để nói với anh một câu.”

“Gì?”

“Kiếp trước, tô. Kiếp này, không.”

Hoàng Vũ trợn mắt, miệng há ra định nói gì đó, nhưng không kịp. Người cảnh sát đẩy hắn lên xe, đóng sầm cửa lại. Chiếc xe lao đi, khuất dần trong màn chiều tà.

Chu Mạt đứng đó một mình, gió lạnh thấm qua từng thớ thịt. Cô ngước lên nhìn bầu trời, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh.

Những ký ức kiếp trước ùa về — ngày cô chết trong bệnh viện, tay nắm chặt tấm ảnh cưới, không ai bên cạnh. Nỗi đau ấy đã theo cô suốt hai năm, và giờ đây, cuối cùng nó đã được trả lại.

Điện thoại reo lên, kéo cô trở về thực tại. Giọng Lục Thần Uyên vang lên, ấm áp và lo lắng.

“Em đang ở đâu?”

“Ở trước cửa nhà tù,” cô nói, giọng bình tĩnh. “Vừa gặp Hoàng Vũ.”

“Sao em…”

“Anh đừng lo. Mọi chuyện đã kết thúc rồi.”

Đầu dây bêặng một lúc, rồi hắn nói: “Anh đến đón em.”

Không đợi cô trả lời, hắn cúp máy. Chu Mạt mỉm cười, cất điện thoại vào túi. Cô biết hắn sẽ đến, như mọi lần, luôn là người xuất hiện khi cô cần nhất.

Mười lăm phút sau, chiếc xe đen quen thuộc dừng lại trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, khuôn mặt điển trai của Lục Thần Uyên hiện ra.

“Lên xe.”

Cô mở cửa, ngồi vào ghế phụ. Hơi ấm từ máy sưởi phả vào mặt, làm dịu đi cái lạnh buốt trên da.

“Em lạnh không?” Hắn hỏi, tay chỉnh nhiệt độ.

“Hơi lạnh một chút.”

Hắn cởi áo khoác, khoác lên vai cô, động tác nhẹ nhàng nhưng thành thục, như thể đã làm điều đó cả ngàn lần. Mùi hương quen thuộc — gỗ đàn hương và mùi da thuộc — bao quanh cô, mang đến cảm giác an toàn lạ thường.

“Cảm ơn anh,” cô nói nhỏ.

“Đừng cảm ơn.” Hắìn cô, mắt sâu thẳm như muốn nuốt chửng cô. “Em đã làm được điều phi thường.”

Chu Mạt lắc đầu. “Không, em chỉ làm điều cần làm thôi.”

“Không phải ai cũng dám đối đầu với quá khứ như em.”

“Có lẽ, nhưng em không còn lựa chọn nào khác.” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ngọn đèn đường lướt qua nhanh. “Kiếp này, em muốn sống thật với chính mình.”

Xe chạy qua những con phố quen thuộc, đưa họ về với cuộc sống thường ngày. Nhưng trong lòng Chu Mạt, một niềm vui lặng lẽ trỗi dậy. Cô đã thắng. Lần đầu tiêếp, cô đã thắng.

Khi xe dừng lại trước cửa nhà cô, Lục Thần Uyên tắt máy, quay sang nhìn cô.

“Ngày mai, anh muốn đưa em đi ăn tối.”

“Ăn tối? Ở đâu?”

“Một nơi đặc biệt.” Hắn cười, nụ cười hiếm hoi làm cô bất ngờ. “Hãy xem như một món quà mừng chiến thắng của em.”

Chu Mạt gật đầu, không hỏi thêm. Cô bước ra khỏi xe, áo khoác của hắn vẫn còn trên vai, ấm áp và quen thuộc.

Đêm đó, cô nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, suy nghĩ về những gì đã qua. Kiếp trước, cô đã mất tất cả vì tin vào những kẻ giả dối. Kiếp này, cô đã lấy lại được tất cả — không chỉ công lý, mà còn là lòng tin vào bản thân.

Cô khẽ mỉm cười, khép mắt lại. Những cơn ác mộng đã qua, phía trước chỉ còn những ngày bình yên, và một người đàn ông sẵn sàng bảo vệ cô bằng tất cả những gì hắn có.

Ở một nơi xa, trong góc tối của căn phòng làm việc, Trịnh Linh ngồi co ro, nhìn vào màn hình máy tính, nơi hàng loạt tin tức về cô ta đang tràn ngập. Mắt cô ta đỏ hoe vì khóc, nhưng trong lòng, một ngọn lửa thù hận đang âm ỉ cháy.

“Chu Mạt… mày nghĩ mày thắng rồi sao?” Cô ta lẩm bẩm, ngón tay siết chặt đến nỗi khớp xương trắng bệch. “Mày sai rồi. Mọi chuyện chỉ mới bắt đầu…”

Nhưng Chu Mạt không biết điều đó. Cô chỉ biết, hiện tại, cô đang hạnh phúc. Và đó là tất cả những gì cô cần.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc trong việc xây dựng tâm lý nhân vật, từ sự quyết đoán của Chu Mạt khi sở hữu bằng chứng đến sự bất an tiềm tàng khi lực lượng địch vẫn âm ỉ chuẩn bị phản công. Chi tiết Trịnh Linh tỏ ra vẫn nguy hiểm làm bông thúc tác phẩm tiến tới những căng thẳng cao hơn.

📖 Chương tiếp theo

Hạnh phúc mong manh của Chu Mạt sắp bị thử thách khi Trịnh Linh và những kẻ thù ẩn nấp bắt đầu tính toán bước đi tiếp theo.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord