Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Hạnh phúc mong manh

2975 từ

Đêm thành phố lấp lánh ánh đèn từ trên cao nhìn xuống, cả khu trung tâm như một tấm thảm kim cương trải dài bất tận. Chu Mạt đứng bêính trên tầng thượng khách sạn năm sao, gió đêm luồn qua mái tóc cô, mang theo hương hoa nhài thoang thoảng từ những chậu cây cảnh được cắt tỉa tỉ mỉ xung quanh.

Cô không biết Lục Thần Uyên đưa cô đến đây vì lý do gì. Chỉ biết sau một ngày dài giải quyết hết mớ hỗn độn với Hoàng Vũ và Trịnh Linh, hắn bất ngờ bịt mắt cô, láần nửa thành phố rồi dừng lại ở nơi này.

Tiếng giàên sau lưng.

“Mệt không?” Giọng Lục Thần Uyên trầm ấm như tiếng đàn cello, vang lên ngay sát tai cô.

Cô khẽ rùng mình, không phải vì lạnh mà vì hơi thở nóng hổi của hắn phả vào vành tai nhạy cảm. “Em tưởng anh đưa em đến đây để bàn chuyện công việc?”

“Công việc gì mà phải chọn nơi có view đẹp nhất thành phố vào giờ này?” Hắn cười nhẹ, vòng tay ôm eo cô từ phía sau, cằm gác lên đỉnh đầu cô. “Em có biết từ đây có thể thấy toàn bộ khu tài chính không? Tòa nhà cao nhất bên trái là tập đoàn Lục.”

Chu Mạt dựa vào lồng ngực săn chắc của hắn, cảm nhận nhịp tim đều đặn truyền qua lớp áo sơ mi. “Anh đưa em đến đây chỉ để khoe tòa nhà của anh?”

“Không.” Hắn hôn nhẹ lên tóc cô. “Đưa em đến đây để hỏi em một câu.”

Cô xoay người lại, đối diện với hắn. Ánh mắt hắn không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là thứ ánh nhìn dịu dàng đến nao lòng. Dưới ánh đèn thành phố hắt lên từ xa, gương mặt góc cạnh của hắn như được khắc bằng ánh sáng và bóng tối, đẹp đến ngỡ ngàng.

“Câu gì?” Cô khẽ hỏi, linh tính mách bảo điều gì đó sắp xảy ra.

Lục Thần Uyên không trả lời ngay. Hắn lùi lại một bước, đưa tay vào túi áo. Tráạt bỗng đập loạn xạ khi thấy hắn quỳ một gối xuống trước mặt cô, trên tay là chiếc hộp nhung màu xanh đen mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương hình giọt nước trong suốt như một giọt sương mai đông cứng.

Cô nghẹt thở.

“Chu Mạt,” giọng hắn khàn đi vì xúc động, “anh biết chúng ta mớưa lâu. Anh biết em còn nhiều điều phải giải quyết. Nhưng anh cũng biết, từ cái đêm đầu tiên nhìn thấộ váy cưới, ánh mắt em đã dán chặt vào tâm trí anh không thể nào gỡ ra được.”

Nước mắt cô bắt đầu lăn dài.

“Anh không phải người biết nói những lời ngọt ngào. Nhưng anh có thể hứa với em, từ nay về sau, em sẽ không bao giờ phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì. Em đã từng nói em muốn mặc sức tung hoành, vậy thì để anh làm hậu thuẫn cho em. Em muốêu, anh sẽ là bầu trời cho em.”

Hắn ngừng lại, hít sâu một hơi.

“Cưới anh nhé?”

Bốn chữ ấy vang lên giữa không gian tĩnh lặng của tầng thượng, hòa cùng tiếng gió đêm và xa xa tiếng còi xe từ dưới phố vọng lên.

Chu Mạt đưa tay bịt miệng, nức nở. Cô nhìn chiếc nhẫn lấp lánh, nhìn gương mặt đàn ông đang quỳ trước mặt mình — một người đàn ông quyền lực, lạnh lùng, nhưng lại sẵn sàng quỳ gối vì cô.

Kiếp trước, cô từng mơ về một đám cưới. Một người đàn ông quỳ gối trước mặt cô, trao cho cô chiếc nhẫn và lời hứa yêu thương. Nhưng người ấy là Hoàng Vũ, và hắn đã biến giấc mơ đó thành cơn ác mộng kéo dài suốt kiếp sống trước.

Còn bây giờ…

“Vâng,” cô thều thào, nước mắt hòa cùng nụ cười. “Em đồng ý.”

Lục Thần Uyên đứng bật dậy, tay hơấy chiếc nhẫn ra, nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn hoàn hảo, như thể nó được thiết kế riêng cho bàn tay cô.

Hắn cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn dịu dàng. Đầu lưỡi hắn nhẹ nhàng lướt qua môi dưới của cô, như đang thưởng thức thứ ngọt ngào nhất trên đời. Chu Mạt vòng tay ôm cổ hắn, đáp lại nụ hôn bằng tất cả tình cảm chất chứa bấy lâu.

Gió đêm thổi qua, mang theo hương hoa nhài và vị mặn của nước mắt hạnh phúc.

---

Đêm đó, họ trở về căn hộ của Lục Thần Uyên. Hắn ôm cô từ phíô đứng trước cửa sổ ngắm nhìn thành phố về đêm. Ánh đèn đường le lói hắt vào phòng, vẽ nên những vệt sáng mờ ảo trên sàn gỗ.

“Sao em vẫn chưa ngủ?” Hắn thì thầm bên tai cô.

“Em còn đang mơ,” cô đáp, giọng nhẹ như gió thoảng. “Sợ tỉnh dậy thì tất cả biến mất.”

Hắn siết chặt vòng tay hơn, như muốn chứng minh sự tồn tại của mình. “Anh ở đây. Thật đấy. Em có thể véo anh để kiểm tra.”

Cô bật cười, quay lại véo nhẹ má hắn. “Đau không?”

“Đau.” Hắn nhăn mặt giả vờ, rồi bế thốc cô lên. “Nhưng anh sẽ làm em trả giá vì tội dám véo chồng sắp cưới.”

Cô ré lên cười, hai tay đập nhẹ vào ngực hắn. “Anh thả em xuống! Đồ vô lại!”

“Không thả.” Hắn bước vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, rồi nằm xuống bên cạnh, kéo chăn đắp cho cả hai. “Ngủ đi, ngày mai còn nhiều việc phải làm.”

“Việc gì?” Cô nghiêng đầu hỏi.

“Đi chọn váy cưới, đặt nhà hàng, viết thiệp mời…” Hắn đếm trên đầu ngón tay. “Anh muốn tổ chức một đám cưới thật lớn, để cả thành phố biết em là của anh.”

Lòng cô ấm áp lạ thường. Cô rúc vào lòng hắn, hít hà mùi hương quen thuộc — mùi nướính pha lẫn chút mồ hôi nhẹ, mùi của người đàn ông cô yêu.

“Em yêu anh,” cô thì thầm, chỉ đủ để hắn nghe thấy.

Hắn khựng lại một giây, rồi siết chặt vòng tay hơn. “Anh cũng yêu em, nhiều hơn em tưởng.”

Cả hai chìm vào giấc ngủ trong vòng tay nhau, mặc cho thế giới bên ngoài còn bao nhiêu sóng gió chưa tan.

---

Nhưng giấc mơ của Chu Mạt không êm đềm.

Cô thấy mình đang đứng trong một căn phòng tối om. Mùi ẩm mốc xộc vào mũi, lẫn với mùi máu tanh nồng nặc. Cô cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo chì.

“Mày tưởng thoát được tao sao?”

Giọng nói quen thuộc vang lên từ bóng tối. Hoàng Vũ bước ra, gương mặt méo mó, ánh mắt đỏ ngầu như một con thú bị dồn vào đường cùng. Trên tay hắn là mộăm sáng loáng, lưỡi dao nhỏ giọt máu đỏ tươi.

“Kiếp trước mày chết dưới tay tao, kiếp này mày cũng không thoát được đâu.”

Cô lùi lại, chân đạp phải thứ gì đó mềm nhũn. Cúi xuống nhìn, cô thấy xác của chính mình — kiếp trước — nằm trong vũng máu, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc như muốn hét lên nhưng không thành tiếng.

“Không!” Cô hét toáng lên, giật bắn người.

---

“Mạt Mạt! Tỉnh dậy! Em đang mơ thôi!”

Giọng Lục Thần Uyên vang lên bên tai, xé toạc màn ác mộng. Cô mở bừng mắt, thấy gương mặt hắn hiện ra trước mắt, lo lắng, hoảng hốt. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán cô, ướt đẫm cả tóc.

“Anh Uyên…” Cô thều thào, hai tay bám chặt lấy cánh tay hắn như sợ hắn biến mất. “Anh… anh còn ở đây…”

“Anh ở đây, anh ở đây mà.” Hắn ôm cô vào lòng, bàn tay lớn xoa nhẹ lưng cô, như dỗ dành một đứa trẻ. “Ác mộng thôi, không có thật.”

Cô run rẩy trong vòng tay hắn, nước mắt bất giác trào ra. Cảm giác hoảng loạn vẫn còn nguyên trong lồng ngực, như thể trái tim cô sắp nhảy ra ngoài. Cô nhắm chặt mắt, cố gắng xua đi hình ảnh máu me ấy, nhưng nó vẫn ám ảnh cô.

“Em thấy… em thấy mình chết,” cô nói trong tiếng nấc. “Em thấy Hoàng Vũ… hắn cầm dao… máu…”

Lục Thần Uyên siết chặt vòng tay, gương mặt tối sầm lại. Hắn không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống, rồi nằm nghiêng bên cạnh, một tay ôm cô, tay kia vuốt ve mái tóc cô.

“Nghe anh nói này.” Giọng hắn trầm ấm, đều đều như một bài hát ru. “Hoàng Vũ đang ở trong tù. Hắn không thể làm gì em được nữa. Anh đã thuê luật sư tốt nhất để đảm bảo hắn phải ngồi tù thật lâu. Em an toàn rồi.”

“Nhưng em sợ…” Cô bám chặt lấy áo hắn, như thể đó là chiếc phao cứất giữa biển đen. “Em sợ một ngày nào đó em tỉnh dậy và thấy tất cả chỉ là mơ. Em sợ em lại quay về kiếp trước, lại bị chà đạp, lại chết thảm…”

“Không.” Hắn nâng mặt cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt hắn. “Em nhìn anh này. Nhìn vào mắt anh. Em thấy gì?”

Cô nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm ấy, thấy ánh sáản chiếu từ đèn ngủ, thấy hình ảnh khuôn mặt mình trong đó.

“Thấy… anh,” cô khẽ nói.

“Đúng.” Hắn mỉm cười, nụ cười hiếm hoi làm dịu đi những đường nét góc cạnh trên gương mặt. “Em thấy anh. Và anh thề, anh sẽ không để bất kỳ ai làm hại em nữa. Kể cả trong mơ.”

Nước mắt cô lại lăn dài, nhưng lần này là nước mắt nhẹ nhõm. Cô dụi mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn như một bản nhạc ru ngủ.

“Anh có thể ở lại với em đếủ được không?” Cô thì thầm.

“Anh sẽ ở đây suốt đêm.” Hắn hôn lên trán cô, rồi kéo chăn lên cao hơn. “Ngủ đi, anh canh cho.”

Cô nhắm mắt, nhưng trong đầu vẫn còn những mảnh vụn của cơn ác mộng. Cô cố gắng hít thở sâu, cảm nhận mùi hương của hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang. Dần dần, cơ thể cô thả lỏng, nhịp thở trở nên đều đặn.

Nhưng cô vẫn không hoàn toàn chìm vào giấc ngủ. Cô chỉ nửa mê nửa tỉnh, cảm nhận bàn tay hắn vẫn vuốt ve lưng cô, những ngón tay ấm áp lướt qua từng đốt xương sống.

Đến khi đồng hồ điểm ba giờ sáng, cô mở mắt ra lần nữa. Hắn đã ngủ thiếp đi, hơi thở đều đều, gương mặt trong giấc ngủ không còn vẻ lạnh lùng thường ngày mà thay vào đó là nét hiền hòa như một đứa trẻ.

Cô ngắm nhìn hắn.

Ánh đèn ngủ mờ ảo chiếu lên gương mặt hắn, tô điểm cho những đường nét góc cạnh. Lông mày rậm, sống mũi cao, đôi môi khép hờ. Tay hắn vẫn vòô, như ngay cả trong giấc ngủ cũng không muốn buông cô ra.

Chu Mạt đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve má hắn. Làn da hơi nhám vì râu lún phún, nhưng cảm giác thật, rất thật.

“Lần này em sẽ sống thật tốt,” cô lẩm bẩm, giọng chỉ đủ cho mình nghe. “Cho cả hai chúng ta.”

Cô nhớ lại kiếp trước — những tháng ngày sống trong địa ngục trần gian, bị Hoàng Vũ lợi dụng, bị Trịnh Linh chà đạp, cuối cùng chết thảm trong căn nhà hoang lạnh lẽo. Cô từng nghĩ đó là kết cục không thể thay đổi.

Nhưng giờ đây, cô đã thay đổi nó.

Cô đã hủy hôn với kẻ phản bội. Cô đã vạch trần bộ mặt thật của chúng. Cô đã tìm được tình yêu đích thực. Và cô sẽ kết hôn với người đàn ông đang nằm bên cạnh cô, người sẵn sàng quỳ gối vì cô, sẵn sàng bảo vệ cô đến cùng.

Nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là nước mắt hạnh phúc.

Cô khẽ cựa mình, áp mặt vào ngực hắn, lắng nghe nhịp tim đều đặn. Cảm giác bình yên bao trùm lấy cô, xua tan mọi ám ảnh của cơn ác mộng.

“Em sẽ sống thật tốt,” cô nhắc lại lần nữa, như một lời thề với chính mình. “Sẽ yêu thương hết mình, sẽ tận hưởng từng khoảnh khắc, sẽ không để quá khứ ám ảnh tương lai nữa.”

Cô hôn nhẹ lên ngực hắn qua lớp áo ngủ, rồi nhắm mắt lại. Lần này, giấc ngủ đến nhẹ nhàng như một làn gió mát, không còn ác mộng, không còn sợ hãi.

Chỉ có hạnh phúưng đẹp đẽ, như một đóa hoa vừa hé nở trong bình minh.

---

Bình minh hôm sau đến với những tia nắng đầu tiêèm. Chu Mạt tỉnh dậy, thấy mình vẫn nằm trong vòng tay Lục Thần Uyên. Hắn vẫn ngủ, tay vẫn ôm cọng eo cô, hơi thở đều đều phả vào mái tóc cô.

Cô ngước nhìn hắn, thấy một tia nắng vàng chiếu lên gương mặt hắn, làm nổi bật những đường nét tuấn tú. Trong khoảnh khắc ấy, cô tự hỏi liệu mình có xứng đáng với hạnh phúc này không.

Nhưng rồi cô nhớ lại tất cả những gì mình đã trải qua — những đau khổ, những nước mắt, những cố gắng không ngừng nghỉ để vươn lên. Cô xứng đáng. Cô đã chiến đấu cho hạnh phúc này, và cô sẽ giữ nó thật chặt.

Cô khẽ cựa mình, và hắn tỉnh giấc.

“Dậy rồi à?” Giọng hắn khàn khàn vì mới ngủ dậy, nhưng vẫn ấm áp lạ thường. “Ngủ ngon không?”

“Ngon.” Cô mỉm cười, đưa tay vuốt ve má hắn. “Nhờ có anh ở bên.”

Hắn nắm lấy tay cô, đặt lên môi hôn nhẹ. “Tốàm anh sợ chết khiếp. Em la hét trong giấc ngủ, anh tưởng có chuyện gì.”

“Xin lỗi vì đã làm anh lo.” Cô ái ngại. “Em không cố ý.”

“Đừng xin lỗi.” Hắn lắc đầu. “Đó là nhiệm vụ của chồng sắp cưới — lo lắng cho vợ mình.”

Cô bật cười, lòng ấm áp. “Nhiệm vụ à? Vậy nhiệm vụ của vợ sắp cưới là gì?”

“Là…” Hắn giả vờ suy nghĩ, rồi cúi xuống hôn cô. “Là yêu anh thật nhiều.”

“Điều đó thì dễ quá.” Cô đáp trả nụ hôn của hắn, cảm nhận vị ấm nóng từ môi hắn truyền sang. “Em có thể làm điều đó cả đời.”

Hắn ngừng lại, nhìn cô sâu thẳm. “Cả đời? Em hứa không?”

“Em hứa.” Cô nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút do dự. “Cả đời này em sẽ ở bên anh, yêu anh, và sống thật tốt bên anh.”

Hắn ôm chặt cô vào lòng, im lặng một lúc lâu. Chu Mạt có thể cảm nhận được nhịp tim hắn đập nhanh hơn bình thường, và cô biết hắn cũng đang xúc động không kém gì cô.

“Anh sẽ không để em hối hận,” hắn thì thầm bên tai cô. “Anh sẽ cho em một cuộc sống mà em xứng đáng có được.”

Nước mắt cô lại trào ra, nhưng lần này cô không kìm nén. Cô để nó chảy tự nhiên, như một cách để giải phóng tất cả những gì đã kìm nén suốt hai kiếp sống.

“Em biết,” cô nói trong tiếng nấc. “Em biết mà.”

---

Buổi sáng hôm đó, họ cùng nhau ăn sáng. Lục Thần Uyên tự tay vào bếp làm trứng ốp la và bánh mì nướng, ạt pha cà phê. Căn bếp ngập tràn ánh nắng, tiếng cười nói vui vẻ hòa cùng tiếng dầu mỡ xèo xèo trên chảo.

Điện thoại của Lục Thần Uyên reo lên. Hắn nhìn màn hình, cau mày.

“Ai vậy?” Cô hỏi.

“Dương Khải.” Hắn bắt máy. “Chuyện gì?”

Giọng Dương Khải vang lên từ đầu dây bên kia, nghe có vẻ gấp gáp. “Sếp, có chuyện rồi. Trịnh Linh vừa được tại ngoại. Cô ta đang tập hợp báo chí, chuẩn bị tung tin xấu về cô Chu.”

Mặt Lục Thần Uyên tối sầm lại. “Cô ta dám?”

“Cô ta không còn gì để mất nữa, sếp ạ. Khi người ta mất hết, họ sẽ làm những điều điên rồ nhất.”

Chu Mạt nghe thấy, lòng thắt lại. Nhưng rồi cô hít sâu một hơi, đặt tay lên tay Lục Thần Uyên, khẽ lắc đầu.

“Để em,” cô nói nhỏ. “Em biết phải làm gì.”

Hắn nhìn cô, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng đầy tin tưởng. “Em chắc không?”

“Chắc.” Cô mỉm cười. “Em đã từng sống một kiếp nhịn nhục, kiếp này em không muốn nhịn nữa. Đã đến lúc để Trịnh Linh biết, ai mới là kẻ thắng cuộc.”

Lục Thần Uyên nhìn cô một lúc lâu, rồi gật đầu. “Được, anh sẽ ở bên em. Nếu cô ta dám động đến em, cô ta sẽ biết thế nào là hối hận.”

Chu Mạt nắm chặt tay hắn, cảm nhận sức mạnh truyền từ bàớn ấy. Cô biết phía trước còn nhiều sóng gió, nhưng cô không còn sợ hãi nữa.

Vì cô đã có người ở bên.

Vì cô đã sống lại, và lần này, cô sẽ sống thật tốt.

Cho cả hai người họ.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này ghi điểm bởi sự chuyển mình tâm lý độc đáo của Chu Mạt—từ cô gái e thẹn được yêu thương đột ngột trở thành người phụ nữ sẵn sàng đối diện nguy hiểm. Lời tuyên bố "đã sống lại" không chỉ là hành động mà là tuyên ngôn về quyền sống của cô.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương "Mở đầu mới", Chu Mạt sẽ phơi bày chiến lược của mình, và Trịnh Linh sẽ phải đối mặt với hậu quả của sự ngu ngốc cuối cùng.

— Hết chương 11
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord