Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Em Đã Sống Lại

Mở đầu mới

2240 từ

Bầu trời hôm nay xanh đến lạ.

Chu Mạt đứng trước gương, nhìn ngắm bản thân trong bộ váy cưới màu trắng tinh khôi. Làn váy xòe rộng, thân trên đính hàng ngàn hạt pha lê lấp lánh như những giọt sương mai. Cô khẽ mỉm cười, đưa tay chạm vào chiếc khăn voan mỏng manh trên đầu.

Kiếp trước, cô mặc váy cưới trong nước mắt, bước vào hôn lễ với trái tim chết lặng.

Kiếp này, cô mặc váy cưới trong hạnh phúc, bước vào hôn lễ với trái tim rực cháy.

“Con gái của mẹ hôm nay đẹp quá!”

Bà Chu đứng sau lưng, lau nước mắt, giọng run run. Bà mặc bộ áo dài màu đỏ thắm, mái tóc điểm bạc được chải chuốt gọn gàng. Đôi bàn tay nhăn nheo nắm chặt lấái.

Chu Mạt quay lại, nhìn mẹ, lòng dâng lên một nỗi xúc động khó tả.

“Mẹ, con xin lỗi vì đã khiến mẹ lo lắng suốt thời gian qua.”

Bà Chu lắc đầu, nước mắt lại rơi:

“Không sao, không sao. Chỉ cần con hạnh phúc, mẹ có lo lắng bao nhiêu cũng đáng.”

Chu Mạt ôm mẹ, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Cô nhắm mắt, thầm cảm ơn cuộc đời đã cho cô cơ hội thứ hai.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Dương Khải bước vào, mặc bộ vest chỉnh tề, nụ cười tươi rói trên môi.

“Chu tiểu thư, xe đã đến. Lục tổng đang đợi cô ở nhà thờ.”

Chu Mạt gật đầu, tay mẹ nắm chặt tay cô, dìu cô ra ngoài.

Khi cánh cửa mở ra, ánh nắng chiếu rọi, làm lấp lánh những hạt pha lê trên váy cưới. Cô bước lên xe hoa, lòng hồi hộp chờ đợi.

Nhà thờ cổ kính nằm giữa một khu vườn rộng lớn, hoa hồng trắng nở rộ hai bên lối đi. Khung cảnh như trong mơ, mời gọi cô bước vào.

Khi cánh cửa nhà thờ mở ra, Chu Mạt nhìn thấy Lục Thần Uyên đứng ở cuối lối đi. Hắn mặc bộ vest trắng, tay cầm bó hoa hồng đỏ thắm. Ánh mắt hắn dán chặt vào cô, như thể cả thế gian này chỉ còn lại hai người.

Cô bước từng bước chậm rãi, mỗi bước là một nhịp tim đập mạnh. Tiếng đàên du dương, hòa cùng tiếng thì thầm của những vị khách.

Lục Thần Uyên nhìn cô tiến lại gần, lòng hắn như vỡ òa. Hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này suốt bao lâu nay. Từ khi cô xuất hiện trong cuộc đời hắn, hắn biết mình sẽ không bao giờ buông tay.

Khi Chu Mạt đến trước mặt hắn, hắn đưa tay ra, cô đặt tay mình vào lòng bàn tay ấm áp của hắn.

“Em đẹp quá.” Hắn thì thầm, giọng khàn đặc.

Chu Mạt mỉm cười, mắt long lanh:

“Cảm ơn anh.”

Họ quay mặt về phía linh mục, người đàn ông lớn tuổi với bộ áo choàng trắng, mỉm cười hiền từ.

Linh mục bắt đầu buổi lễ, giọng trầm ấm vang lên trong không gian yên tĩnh:

“Chúng ta tụ họp ở đây hôm nay để chứng kiến sự kết hợp thiêng liêng của hai tâm hồn. Lục Thần Uyên và Chu Mạt, họ đã tìm thấy nhau giữa muôn vàn sóng gió của cuộc đời.”

Chu Mạt nghe những lời ấy, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô nhìn sang Lục Thần Uyên, thấy hắn cũng đang nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương.

Linh mục tiếp tục:

“Lục Thần Uyên, anh có đồng ý lấy Chu Mạt làm vợ, yêu thương và chăm sóc cô ấy, trong suốt cuộc đời này, dù giàu hay nghèo, dù khỏe mạnh hay ốm đau, cho đến khi chết chia lìa?”

Lục Thần Uyên nhìn thẳng vào mắt Chu Mạt, giọng nói rắn rỏi:

“Tôi đồng ý.”

Hắn nắm chặt tay cô hơn, như muốn nói rằng hắn sẽ không bao giờ buông.

Chu Mạt cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn truyền sang, trái tim cô đập loạn nhịp.

Linh mụô:

“Chu Mạt, cô có đồng ý lấy Lục Thần Uyên làm chồng, yêu thương và chăm sóc anh ấy, trong suốt cuộc đời này, dù giàu hay nghèo, dù khỏe mạnh hay ốm đau, cho đến khi chết chia lìa?”

Chu Mạt hít một hơi thật sâu, mỉm cười:

“Tôi đồng ý.”

Giọng cô vang lên rõ ràng, không một chút do dự.

Lời thề ấy như một lời hứa thiêng liêng, khép lại quá khứ đau thương, mở ra một tương lai mới.

Khán phòng vỗ tay rào rào. Những cánh hoa hồng trắng được tung lên, rơi xuống như tuyết.

Lục Thần Uyên cúi xuống, hôn lên môi cô nhẹ nhàng, như một lời hứa.

Chu Mạt nhắm mắt, cảm nhận nụ hôn ấy, lòng cô bình yên đến lạ.

Sau lễ cưới, họ tổ chức tiệườn rộng lớn. Những chiếc bàn trải khăn trắng, những lẵng hoa tươi thắm, những ly rượu sâm banh lấp lánh dưới ánh nắng.

Khách mời đến từ nhiều nơi, bạn bè, đối tác, người thân. Tất cả đều chúc phúc cho đôi uyên ương.

Bà Chu ngồi một góc, mỉm cười hạnh phúc khi thấy con gái mình cười tươi. Bà lau nước mắt, lẩm bẩm:

“Cuối cùng con cũng tìm được hạnh phúc.”

Dương Khải đi quanh, phục vụ rượu, nụ cười luôn trên môi. Hắn thầm vui mừng cho sếp của mình.

Lục Thần Uyên và Chu Mạt cùng nhau cắt bánh cưới, chiếc bánh ba tầng trắng muốt, trang trí bằng những bông hoa hồng đỏ.

Khi họ đưa thìa bánh vào miệng nhau, tiếng cười vang lên khắp khu vườn.

Đột nhiên, một bóng người xuất hiện ở cổng.

Trịnh Linh bước vào, mặc bộ váy đen, mặt mày tái nhợt. Cô ta nhìn đám cưới, mắt đỏ hoe, ghen tức.

Mọi người xì xào, bàn tán.

Chu Mạt nhìn thấy cô ta, nhưng vẫn mỉm cười, không hề nao núng.

Lục Thần Uyên siết chặt tay cô, thì thầm:

“Để anh giải quyết.”

Chu Mạt lắc đầu:

“Không, để em.”

Cô bước về phía Trịnh Linh, váy cưới xòe rộng, lấp lánh dưới ánh nắng.

Trịnh Linh nhìn cô, giọng run run:

“Chu Mạt, mày thắng rồi. Tao thua rồi.”

Chu Mạt nhìn cô ta, ánh mắt bình thản:

“Cô đến đây để nói với tôi điều đó sao?”

Trịnh Linh cười chua chát:

“Không, tao đến để chúc mừng mày. Mày xứng đáng có được hạnh phúc.”

Chu Mạt ngạc nhiên, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh:

“Cảm ơn.”

Trịnh Linh nhìn cô, mắt đỏ hoe:

“Tao biết mày ghét tao. Nhưng tao muốn mày biết, tao đã sai. Tao đã ét mày, khi cố cướp Lục Thần Uyên khỏi tay mày.”

Cô ta cúi đầu, giọng nghẹn ngào:

“Tao xin lỗi.”

Chu Mạt im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nói:

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô.”

Trịnh Linh ngẩng lên, mắt mở to:

“Thật sao?”

Chu Mạt gật đầu:

“Thật. Cuộc sống quá ngắn ngủi để ôm hận thù.”

Cô nhìn về phía Lục Thần Uyên, thấy hắn đang nhìn cô, ánh mắt đầy yêu thương.

“Tôi chỉ muốn sống thật tốt, tận hưởng từng khoảnh khắc.”

Trịnh Linh mỉm cười, nụ cười đầu tiên mà Chu Mạt thấy từ khi quen biết cô ta:

“Cảm ơn mày.”

Cô ta quay người, bước ra khỏi khu vườn, để lại một bóng lưng cô đơn.

Chu Mạt nhìn theo, lòng nhẹ nhõm. Cô đã tha thứ cho kẻ đã từng làm hại mình. Không phải vì cô tốt, mà vì cô muốn giải thoát cho chính mình.

Lục Thần Uyên bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai cô:

“Em ổn chứ?”

Chu Mạt quay lại, mỉm cười:

“Em ổn. Thật sự ổn.”

Hắn ôm cô vào lòng, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cô:

“Anh yêu em.”

Chu Mạt thì thầm:

“Em cũng yêu anh.”

Họ đứng đó, giữa khu vườn đầy hoa, nắm tay nhau, nhìn về phía chân trời.

Mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ.

Chu Mạt nhìn lại quá khứ, nhớ về kiếp trước, nhớ về những ngày tháng đau thương. Cô đã từng chết trong tuyệt vọng, đã từng bị chà đạp, bị phản bội. Nhưng giờ đây, cô đã sống lại, sống một cuộc đời mới, hạnh phúc và trọn vẹn.

Cô mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má:

“Cảm ơn cuộc đời đã cho em cơ hội thứ hai.”

Lục Thần Uyên lau nước mắt cho cô, giọng dịu dàng:

“Không, em đã tự cho mình cơ hội thứ hai.”

Chu Mạt nhìn hắn, mắt long lanh:

“Cảm ơn anh.”

Hắn cúi xuống, hôn lên trán cô:

“Mãi mãi bên nhau.”

Cô gật đầu, nắm chặt tay hắn:

“Mãi mãi.”

Khu vườn chìm trong ánh hoàng hôn, tiếng cười nói vẫn vang lên, nhưng họ chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập.

Bà Chu bước đến, mỉm cười:

“Hai đứa hạnh phúc là mẹ vui rồi.”

Chu Mạt ôm mẹ:

“Cảm ơn mẹ đã luôn ủng hộ con.”

Bà Chu xoa đầu con gái:

“Con là con gái của mẹ, mẹ không ủng hộ con thì ủng hộ ai?”

Dương Khảượu đến, cười tươi:

“Lục tổng, Chu tiểu thư, chúc mừng hai người!”

Lục Thần Uyên nhận ly rượu, nâng lên:

“Cảm ơn cậu, Dương Khải.”

Họ cụng ly, tiếng thủên trong trẻo.

Chu Mạt uống một ngụm, cảm nhận vị chua ngọt của rượu sâm banh. Cô nhìn quanh, thấy mọi người đều vui vẻ, hạnh phúc.

Tối hôm đó, sau khi tiệc tàn, họ trở về căn biệt thự của Lục Thần Uyên.

Căn phòng ngủ rộng lớn, trang trí bằng hoa hồng đỏ và nến thơm. Ánh nến lung linh, tạo nên một không gian lãng mạn.

Chu Mạt đứng trước cửa sổ, nhìn ra thành phố về đêm. Ánh đèn điện lấp lánh như những vì sao.

Lục Thần Uyên bước đến, ôm cô từ phía sau:

“Em nghĩ gì thế?”

Chu Mạt dựa vào lòng hắn, giọng mơ màng:

“Em nghĩ về tương lai.”

Hắn cúi xuống, hôn lên tóc cô:

“Tương lai của chúng ta sẽ rất tươi sáng.”

Cô mỉm cười:

“Em tin anh.”

Hắn quay cô lại, nhìn thẳng vào mắt cô:

“Anh hứa sẽ không bao giờ để em phải khóc vì anh.”

Chu Mạt nhìn hắn, thấy trong mắt hắn sự chân thành:

“Em tin anh.”

Họ hôn nhau, nụ hôn nồng nàn, đầy yêu thương.

Sáng hôm sau, Chu Mạt thức dậy trong vòng tay của Lục Thần Uyên. Cô nhìn hắn ngủ, thấy hắn thật bình yên.

Cô khẽ đưa tay chạm vào gương mặt hắn, cảm nhận làn da ấm áp.

Hắn mở mắt, mỉm cười:

“Dậy rồi à?”

Chu Mạt gật đầu, mắt long lanh:

“Chào buổi sáng, chồng.”

Lục Thần Uyên cười, hôn lên trán cô:

“Chào buổi sáng, vợ.”

Họ cùng nhau ăn sáng, nói chuyện về những kế hoạch tương lai.

Lục Thần Uyên nói về việc mở rộng tập đoàn, Chu Mạt nói về việc mở một quán cà phê nhỏ. Họ cười nói vui vẻ, như hai đứa trẻ.

Buổi chiều, họ cùng nhau đi dạườn sau biệt thự. Những bông hoa hồng nở rộ, tỏa hương thơm ngát.

Chu Mạt ngồi xuống ghế đá, nhìn bầu trời xanh:

“Em cảm thấy mình thật may mắn.”

Lục Thần Uyên ngồi cạnh cô:

“Anh mới là người may mắn.”

Cô nhìn hắn, mắt hỏi:

“Sao anh nói vậy?”

Hắn nắm tay cô, giọng trầm ấm:

“Vì anh đã tìm được em, người con gái anh yêu thương nhất.”

Chu Mạt mỉm cười, dựa vào vai hắn:

“Em cũng vậy.”

Họ ngồi đó, im lặng, tận hưởng khoảnh khắc bình yên.

Mặt trời bắt đầu lặn, nhuộm cả bầu trời màu cam rực rỡ.

Chu Mạt nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần khuất sau những dãy núi xa. Ánh hoàng hôn đẹp đến nao lòng.

Cô thì thầm:

“Kiếp trước, em đã chết trong bóng tối. Kiếp này, em được sống trong ánh sáng.”

Lục Thần Uyên siết chặt tay cô:

“Và anh sẽ là người mang ánh sáng đến cho em.”

Chu Mạt quay lại nhìn hắn, mắt long lanh:

“Không, chính em mới là người mang ánh sáng đến cho chính mình. Nhờ có anh, em đã tìm thấy sức mạnh.”

Hắn cúi xuống, hôn lên môi cô nhẹ nhàng:

“Chúng ta sẽ cùng nhau bước tiếp.”

Cô gật đầu, nắm chặt tay hắn:

“Cùng nhau.”

Mặt trời khuất hẳn, bầu trời chuyển sang màu tím than. Những vì sao bắt đầu lấp lánh.

Chu Mạt nhìn lên bầu trời, mỉm cười.

Cô đã sống lại.

Không chỉ là sự sống lại của thể xác, mà còn là sự sống lại của tâm hồn.

Cô đã từng chết đi trong đau đớn, nhưng giờ đây, cô được sống trong hạnh phúc.

Và cô biết, tương lai phía trước sẽ còn nhiều điều tốt đẹp hơn nữa.

Cô nắm chặt tay Lục Thần Uyên, nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời mọc rực rỡ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng.

Cuộc đời mới bắt đầu.

Và cô sẵn sàng đón nhận nó.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc ở cách xây dựng đối tứng giữa hai kiếp sống, biến mỗi chi tiết—váy cưới, nước mắt, hoàng hôn—thành biểu tượng của sự yên bình tâm hồn. Cảm xúc nhân vật tỏa sáng chân thực qua hành động nhỏ hơn lời nói lớn.

— Hết chương 12
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord