Tôi, Thẩm Tứ Bạch, chưa bao giờ thừa nhận mình là kẻ tồi tệ, cho đến khi tôi nhìn lại mười năm qua. Mười năm thanh xuân của Thời Du, mười năm cô dành trọn cho tôi, cuối cùng tôi đã phụ bạc cô ấy bằng cách tồi tệ nhất.
Ngay từ những ngày đầu mới cưới, Thời Du đã lao vào cuộc chiến giành lấy một đứa đúng tôi. Cô ấy đến bệnh viện mỗi tuần, tay luôn xách theo túi thuốc đầy ắp, mùi thảo dược đắng nghét bám vào từng thớ vải áo cô. Khi về nhà, cô kéo tôi vào phòng ngủ, căn giờ từng phút để hoàn thành nhiệm vụ. Lúc ấy, tôi còn hào hứng phối hợp, nghĩ rằng chỉ cần một đứa trẻ, mọi chuyện sẽ tốt đẹp.
Nhưng thời gian trôi qua, việc quan hệ biến thành một thói quen nhàm chán, một gánh nặng. Tôi cảm thấy mệt mỏi, ngột ngạt, như thể tôi chỉ là công cụ để thỏa mãn ước mơ của cô. Tôi không thích điều đó, nhưng tôi không nói ra. Tôi giữ im lặng, để sự bực dọc lớn dần trong lồng ngực.
Và rồi Hạ Lê xuất hiện như một luồng gió lạ. Cô ta táo bạo, nồng nhiệt; nụ cười của một sinh viên mới lớn làm tôi quên hết mọi thứ. Tôi bị cuốn hút, lao vào vòng tay cô ta như một kẻ khát nước giữa sa mạc.
Lần đầu tiên tôi bước vào khách sạn cùng Hạ Lê, trái tim tôi đập loạn xạ vì sợ hãi. Tôi tự nhủ: chỉ một lần thôi, Thời Du sẽ không bao giờ biết. Và nếu cô ấy biết thì sao? Cô yêu tôi đến mức mù quáng, chắc chắn sẽ tha thứ cho tôi. Tôi tự dối lòng mình bằng những lời biện minh rẻ rách.
Nhưng tôi đã sai. Sự ngoại tình kéo dài suốt bảy năm. Mỗi lần gặp Hạ Lê, tôi càng chìm sâu vào vũng lầy tội lỗi. Tôi không ngờ rằng Hạ Lê – con người tôi từng cho là ngây thơ – lại âm thầm ghi lại mọi thứ, từ những tin nhắn mùi mẫn đến những khoảnh khắc trong phòng khách sạn, rồi đăng tải lên mạng.
Khi tôi nhìn thấy những bức ảnh, những dòng chữ trên màn hình điện thoại, cơn giận dữ bùng lên trong tôi như ngọn lửa. Tôạ Lê, người đang ngồi bên cạnh với vẻ mặt thản nhiên, và tôi mất kiểm soát. Tay tôi giơ lên, tát mạnh vào mặt cô ta một cái, rồi hai cái, ba cái… Cảm giác da thịt va vào lòng bàn tay, tiếng kêu đau đớn của cô ta, tất cả đều khiến tôi càng thêm điên cuồng. Tôi không còn là Thẩm Tứ Bạch của ngày xưa nữa. Tôi là kẻ tồi tệ, và Hạ Lê chính là con quỷ đã đẩy tôi xuống vực thẳm này. Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, tôi biết rằng chính tôi đã tự nguyện dang tay đón nhận sự cám dỗ ấy.
Tôi nhặt từng mảnh ký ức vụn vỡ giữa màn đêm đặc quánh vị máu. Tiếng gào thét của hắn vẫn còn vọng bên tai, nhưng tôi không còn nghe rõ nữa. Tôi chỉ nhớ lúc ấy, hắn đứng trước mặt tôi, đôi mắt đỏ ngầu như con thú bị thương, hai tay nắm chặt đến nỗi gân xanh nổi lên cuồn cuộn.
“Tất cả là tại cô! Tại cô mà tôi mất con, mất vợ!”
Giọng hắn vỡ ra từ cuống họng, không còn là âm thanh của con người nữa. Tôi cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trịch như bị ai đó khâu lại bằng chỉ thép. Cơ thể tôi đau nhức từng đợt, mỗi hơi thở đều kéo theo một luồng đau xé toạc lồng ngực.
Hắn tát tôi. Cái tát đầu tiên vang lên như tiếng sét giữa trời quang. Nhưng cơn giận của hắn vẫn chưa nguôi. Thẩm Tứ Bạch bắt đầu đấm đá tôi như thể tôi là một cái túi vải vô tri vô giác. Tôi có thể cảm nhận được từng cú đấm giáng xuống sườn, từng cú đá vào đùi, vào bụng. Hơi thở tôi dần ngắn lại. Mỗi lần hắn dừng tay, tôi lại nuốt một ngụm máu mặn chát.
“Tại sao cô lại đưa tôi lên mạng? Tại sao lại đi gây chuyện với Thời Du?”
Hắn vừa đấm vừa gầm lên, mồ hôi mặn chát từ trán hắn rơi xuống mặt tôi. Tôi thấy lạ. Hắn đang đổ mồ hôi, còn tôi lại cảm thấy lạnh. Cái lạnh thấu xương lan từ đầu ngón tay lên tận óc.
“Thời Du bị xuất huyết nghiêm trọng, tại sao cô không gọi bác sĩ ngay? Cô có biết cô suýt giết chết cô ấy!”
Tôi suýt giết chết cô ấy? Tôi bật cười. Tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô và. Hắn càng điên cuồng hơn, những cú đấm mạnh mẽ như trút hết mọi lỗi lầm của thế gian lên đầu tôi. Chẳng mấy chốc, tôi đã thoi thóp. Máu từ khóe miệng chảy xuống cổ, ướt đẫm chiếc áo sơ mi trắng mà tôi đã mặc từ sáng sớm.
Tôi lau máu ở khóe miệng, cười khúc khích. Đôi mắt tôi nhìn thẳng vào hắn, không một chút sợ hãi.
“Đúng, tôi làm kẻ thứ ba thì không vô tội, nhưng còn anh?”
Giọng tôi khàn đặc, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
“Một tay không thể vỗ thành tiếng! Nếu anh kiên định, làm sao có thể ngoại tình? Thẩm Tứ Bạch, bây giờ anh hối hận, đã muộn rồi!”
Hắn lại đá mạnh tôi một cú, chửi rủa: “Đồ đê tiện!”
Tôi trợn mắt, phun ra một ngụm máu. Máu văng lên mặt hắn, lên tường, lên nền gạch lạnh lẽo. Tôi nhìn thấy khuôn mặt hắn méo mó trong vũng máu loang lổ dưới sàn. Hắn vẫn không buông tha tôi. Bàn tay thô ráp nắm lấy cổ áo tôi, kéo lê tôi ra ngoài.
“Đi xin lỗi Thời Du! Nếu cô ấy không tha thứ cho cô, tôi cũng khôô!”
Nhưng hắn rốt cuộc không thể đưa tôi đến bệnh viện. Tiếng cãi nhau của chúng tôi quá lớn, đã làm kinh động hàng xóm và du khách bên bờ biển. Tôi nghe thấy tiếng la hét từ xa, tiếng chân chạy hỗn loạn trên cát. Có người thấy máu, liền gọi cảnh sát và gọi xe cứu thương.
Khi Thẩm Tứ Bạch kéo tôi ra khỏi nhà, cảnh sát đã bao vây hắn. Ánh đèn xanh đỏ nhấp nháy chiếu lên khuôn mặt hắn, lộ ra vẻ hoảng loạn mà tôi chưa từng thấy. Một người đàn ông mặc đồng phục bước tới, giọng nói lạnh tanh:
“Có người báo cáo, nói anh đánh người, đi theo chúng tôi.”
Tôi nằm trên nền đất lạnh, nhìn lên bầu trời đêm. Những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt của ai đó rơi xuống trần gian. Tôi tự hỏi liệu có ai trên kia nhìn thấy tôi không? Liệu có ai thương xót cho một kẻ đã sai lầm đến mức không thể quay đầu? Máu vẫn tiếp tục chảy, ấm nóng trên làn da lạnh cóng. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho bóng tối nuốt chửng.
Nhờ có Hạ Lê mà mọi thứ mới bùng nổ nhanh đến thế.
Đám đông tôi, mắt họ lấp lánh thứ ánh sáng tò mò pha lẫn phẫn nộ. Từng tiếng xì xào vỡ ra như bong bóng nước trên mặt đường nhựa nóng hổi. Tôi đứng nép vào một góc, bàn tay đặt lên ngực, cảm nhận nhịp tim đập thình thịch dưới lớp áo mỏng. Họ nhậẻ đang vật lộn trong vũng máu chính là cặp đôi vừa xuất hiện trên bản tin giải trí sáng nay.
“Tưởng là tổng giám đốc bá đạo yêu tôi, hóa ra là tổng giám đốc bá đạo đánh tôi.”
“Cặp đôi sụp đổ nhanh nhất lịch sử, tôi cá là chưa đầy hai mươi tư tiếng.”
“Khoan đã, ông tổng thẩm này hình như đã kết hôn rồi mà? Thế cô gái kia là kẻ thứ ba à?”
“Đồ ngoại tình, bạo hành, hủy theo dõi ngay lập tức!”
Những lời đó như từng mũi kim châm vào màng nhĩ tôi. Tôi đứng đó, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lồng ngực. Hóa ra, khi sự thật phơi bày, nó không đau đớn như tôi từng tưởng. Nó giống như một cơn mưa rào mùa hạ, ào ạt, cuốn trôi hết những gì vốn dĩ đã mục nát từ lâu.
Thẩm Tứ Bạch, đôi mắt đỏ ngầu như con thú bị dồn vào đường cùng, hất hàm về phía Hạ Lê. Mặt cảnh sát ghì chặt sau lưng, hắn vẫn vùng vẫy, gân cổ lên gào thét. Tôi thấy khóe miệng hắn giật giật, thấy những giọt mồ hôi mặn chát lăn dài trên thái dương. Hắn muốn lao tới lần nữa, muốn đấm thêm vài phát nữa vào khuôn mặt đã bầm dập của cô gái kia. Nhưng lực tay của cảnh sát cứng như kìm thép, giữ chặt hắn tại chỗ.
“Bình tĩnh lại!” viên cảnh sát quát, giọng trầm đục như tiếng trống.
Cảnh tượng hỗn loạn ấy nhanh chóng trở thành tâm điểm của mọi mặt báo. Tập đoàn Thẩm Thị, vốn tưởng như bức tường thành kiên cố, bắt đầu nứt vỡ ngay từ sáng hôm sau. Cổ phiếu rơi tự do, mỗi ngày một tụt sâu. Tôi ngồi trong căn phòng khách lạnh lẽo của biệt thự nhà chồng, nhìn con số trên màn hình điện thoại nhảy múa. Trong vòng một tuần, năm trăm tỷ giá trị thị trường tan biến như khói.
Kết quả giám định thương tật của Hạ Lê được chuyển đến tay tôi vào một buổi chiều muộn. Tôi lật từng trang giấy, những dòng chữ đen trên nền trắng như đâm thẳng vào mắt. Vỡ lá lách. Đa chấn thương phần mềm. Chấn động não nhẹ. Từng chữ, từng chữ, đều là tội danh. Thẩm Tứ Bạch sẽ phải đối mặt với án tù, không phải vì tôi – mà vì những vết thương trên thân thể người con gái ấy đã lên tiếất cả.
Cha mẹ chồng tôi, hai con người vốn dĩ chỉ biết đến danh dự và tiền bạc, bỗng nhiên xuất hiện trước mặt tôi. Mẹ chồ, mắt đỏ hoe, giọng nói không còn vẻ kiêu ngạo ngày nào. Bà ta nắm lấy tay tôi, nắm đến nỗi móng tay bấm sâu vào da thịt.
“Con dâu à, bây giờ chỉ có con mới cứu được Tứ Bạch. Con đi nói với Hạ Lê, bảo nó rút đơn kiện đi. Bao nhiêu tiền cũng được, chỉ cần nó ẹ!”
Tôi nhìn bà ta, nhìn khuôn mặt nhăn nhúm vì lo lắng, nhìn đôi mắt đã từng nhìn tôi bằng ánh nhìn khinh miệt suốt ba năm qua. Tôi muốn hỏi bà ta rằng, khi Tứ Bạch đánh tôi, khi những vết bầm tím phủ kín cơ thể tôi, bà ta có từng tìm đến Hạ Lê để ôi không? Nhưng tôi không hỏi. Tôi chỉ lặng lẽ rút tay về, đứng dậy, bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt ấy.
Ngoài trời, một cơn gió lạnh thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa. Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận từng phân tử không khí len lỏi vào phổi. Lần đầu tiên, tôi thấy mình có thể thở.
Tôi vẫn nhớ cái ngày họ đến căn nhà gỗ cũ kỹ của Thẩm Tứ Bạch, cái nơi mà tôi và hắn từng gọi là tổ ấm. Nhưng mà, họ đến muộn mất rồi. Tôi đã cuốn gói ra đi từ lâu, chẳng để lại một mảnh giấy nhắn, chỉ có cánh cửa khóa chặt và mùi ẩm mốc của sự kết thúc.
Cả tháng trời trôi qua, chẳng hề có một lá thư xin tha thứ nào từ Hạ Lê. Tôi cũng chẳng mong chờ. Đến khi bản án được tuyên, Thẩm Tứ Bạch phải nhận bảy năm tù vì tội cố ý gây thương tích, gây thương tích nghiêm trọng. Cảm giác lúc nghe tin ấy, nó không phải là vui sướng, cũng chẳng phải đau đớn, mà giống như một nút thắt trong lồng ngực cuối cùng cũng được cởi bỏ. Tôi thở phào nhẹ nhõm và cơ thể như được tiếp thêm sinh lực. Tôi quyết định cất ba lô lên đường, đi du lịch vòng quanh thế giới. Tôi muốn bù đắp cho những năm tháng thanh xuân bị giam cầm trong cái lồng son phấn mang tên hôn nhân.
Trước khi rời khỏi thành phố xô bồ này, tôi có một việc cuối cùng phải làm. Tôi đến nhà tù gặp hắn. Qua ô cửa nhỏ chật hẹp, tôi đặt tờ thỏa thuận ly hôn xuống. Mùi sắt thép và chất khử trùng lạnh lẽo xộc vào mũi, cay xè. Lần này, Thẩm Tứ Bạch không hề do dự. Hắn giơ bàn tay đeo còng sắt lên, những ngón, cầm bút và ký tên mình lên trang giấy trắng. Tiếng bút sột soạt trong không gian tĩnh lặng nghe rõ mồn một.
“Tập đoàn Thẩm Thị phá sản rồi, thanh lý hết rồi,” tôi nói, giọng nhẹ bẫng như đang kể một câu chuyện không liên quan đến mình. “Tài sản chia đôi, tôi cũng chẳng lấy nhiều của anh làm gì. Anh hãy ở trong này mà suy ngẫm đi. Bảy năm, cuộc đời một người đàn ông có mấy lần bảy năm để lãng phí? Anh hãy dùng thời gian đó để nghĩ cho thấu đáo.”
Tôi mỉm cười, một nụ cười thanh thản đến lạ. Tôi quay lưng bước đi, những bước chân trên nền xi măng lạnh ngắt vang lên nhịp nhàng. Nhưng rồi, giọng nói khàn đặc của hắn từ phía sau vọng tới, xuyên qua lớp kính dày:
“Thời Du!”
Tôi khựng lại, nhưng không quay đầu.
“Nếu… nếu anh không ngoại tình, kết cục của chúng ta có phải sẽ khác không?” Giọng hắn vỡ vụn. “Xin lỗi. Ngày đó em muốn ngắm biển, anh đã không ở bên em. Khi em bị xuất huyết, cần anh, cần máu của anh, anh cũng không có mặt. Anh… anh đã hiến máu trong này rồi. Máu của anh không thể cứu em, nhưng có thể cứu người khác… như vậy, anh cũng thấy an lòng hơn.”
Tôi vẫn đứng im, lưng thẳng tắp. Hơi thở tôi đều đều.
“Thời Du… anh yêu em…”
Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Không khí trong hành lang nhà tù lạnh đến thấu xương. Tôi không nói gì, tiếp tục bước về phía trước, để mặc những lời nói đó rơi xuống nền đất lạnh, vỡ tan như những hạt bụi vô hình. Tình yêu của hắn, đến muộn màng và vô dụng, cũng giống như những lời hứa suông năm xưa vậy. Nó chẳng thể níu kéo tôi lại được nữa.
Tôi đứng đó, lưng quay về phía hắn, mỗi bước chân như đóng đinh xuống mặt đường nhựa đang bốc hơi nóng. Lời nói của Thẩm Tứ Bạch vọng ra từ phía sau, vỡ vụn như thủy tinh rơi trên nền xi măng, mang theo một nỗi đau đến nghẹt thở. Hắn nói gì đó, nhưng tôi không cần nghe rõ. Từ lâu rồi, những lời hối hận của hắn đã trở thành những mũi tên bắn ngược về phía tôi, nhưng giờ đây, chúng chỉ xuyên qua một khoảng không vô hình.
Tôi sẽ không quay đầu.
Không phải vì tôi cứng lòng, mà vì phía trước kia mới là nơi tôi thuộc về. Con đường dài đang chờ tôi, trải đầy ánh sáng chói lọi của những điều chưa đến. Tôi không còn là cái bóng của ai đó, không còn là kẻ đứng chờ đợi một lời xin lỗi không bao giờ đến. Tôi là chính tôi, một thực thể tự do, không bị xiềng xích bởi quá khứ hay bất kỳ lời hứa hẹn nào từ hắn.
Thế giới bên ngoài nhà tù hiện ra rực rỡ đến choáng ngợp. Ánh hoàng hôn đổ xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, len lỏi qua từng kẽ lá cây bàng già bên đường. Từng tia nắng cuối ngày hôn nhẹ lên da mặt tôi, mang theo hương vị của bụi đường, khói xe và một thứ gì đó ngai ngái của mùa hè sắp tàn. Tôi nhắm mắt lại, để mặc cho hơi ấm kéo dài của nắng tháng chín bao bọc lấy cơ thể. Cảm giác như có một bàn tay vô hình đang xoa dịu những vết sẹo trong lòng, từng chút một, nhẹ nhàng và kiên nhẫn.
Mọi chuyện trong quá khứ, những đau đớn, tủi nhục, những đêm dài nước mắt, tất cả đều đang tan biến như sương mù buổi sớm. Tôi không cố quên, tôi chỉ đơn giản là để chúng trôi đi.
Mở mắt ra.
Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt tôi là A Ly. Cô ấy đang đứng bên lề đường, hai tay kéo lê hai chiếc vali to đùng, mái tóc ngắn bay lòa xòa trong gió. Nụ cười của cô ấy ngọt ngào như viên kẹo bạc hà tan chảy trong miệng, xua tan đi vị đắng còn sót lại nơi cuống họng.
“Thời Du, nhanh lên, kẻo trễ chuyến bay!” Giọng cô ấy vang lên, trong trẻo và đầy phấn khích, xé toạc bầu không khí nặng nề còn đọng lại sau lưng tôi.
Tôi gật đầu, một cái gật thật mạnh mẽ, như để khẳng định với chính mình rằng mọi thứ đã thay đổi. Tôi bước tới, nhận lấy một chiếc vali từ tay cô ấy, cảm nhận sức nặng của hành lý và cả sức nặng của một cuộc đời mới đang đặt trong lòng bàn tay. Chúng tôi dùng chiếc taxi màu xanh đang đỗ sẵn, cánh cửa xe đóng lại, cắt đứt hoàn toàn ánh mắt dõi theo từ phía sau.
Tôi đã sẵn sàng. Sẵn sàng để ôm trọn lấy một cuộc sống mới tươi đẹp, nơi tôi là nhân vật chính duy nhất trong câu chuyện của chính mình.