Chiều thu Hà Nội, cái chiều mà gió heo may bắt đầu se sắt lạnh, len lỏi qua từng kẽ tường rêu phong của những căn nhà cổ kính. Trên con phố nhỏ nằm sâu trong lòng phố cổ, nơi tiếng chuông xe đạp hòa cùng mùi hoa sữa nồng nàn, một cánh cửa gỗ nhỏ vừa được mở ra lần đầu tiên sau những ngày sửa sang.
Linh Đan đứng giữa căn phòng nhỏ, tay vuốt nhẹ lên những kệ sách gỗ lim đã được đánh bóng kỹ càng. Cô hít một hơi thật sâu, để mùi gỗ mới, mùi giấy in và mùi cà phê rang xay hòa quyện vào nhau tràn ngập lồng ngực. Đây rồi, giấc mơ của cô cuối cùng cũng thành hiện thực.
“Gió Qua” - cái tên được viết bằng phấn trắng trên tấm bảng gỗ nhỏ trước cửa, mộc mạc và giản dị như chính con người cô. Tiệm cà phê sách này là tất cả những gì cô còn lại, nơi cô còn lại sau khi rời bỏ công việc thiết kế đồ họa ở một công ty lớn, là nơi cô muốn gửi gắm tâm hồn mình sau những tháng ngày mất mát và đau buồn.
“Đẹp quá, Đan ơi! Em không ngờ căn gác này lại có thể biến thành một không gian ấm cúng đến thế!”
Phương Anh, người bạn thân nhất, tay xách một túi đồ lớn, bước vào với nụ cười rạng rỡ. Cô bạn thả phịch túi đồ xuống bàn gỗ lớn đặt ở góc tiệm, mắt tròn xoe nhìn ngắm xung quanh. Những bức tường gạch cũ kỹ được giữ nguyên, chỉ quét một lớp sơn trong mờ, để lộ những vết rêu phong đầy hoài niệm. Những chiếc đèn lồng giấy nâu treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp. Trên những kệ sách, Linh Đan đã sắp xếp cẩn thận từng cuốn truyện, từ những tác phẩm văn học kinh điển cho đến những tập thơ mới tinh, từ những cuốn sách ẩm thực đến những tạp chí về kiến trúc.
“Cũng nhờ có chị, Phương Anh ạ,” Linh Đan khẽ cười, giọng nói trong trẻo nhưng pha chút trầm lắng. “Nếu không có chị giấy cái thủ tục giấy tờ, chắc em vẫn còn đang ngồi ở nhà loay hoay với mớ hồ sơ.”
Phương Anh vắt khăn choàng màu đỏ tươi trên cổ. “Trời ơi, bạn bè với nhau, chuyện nhỏ ấy mà. Nào, để chị xem em đã chuẩn bị được những gì cho ngày khai trương hôm nay.”
Cô bạn đi quanh tiệm, tay chạm vào từng chiếc cốc gốm sứ mộc mạc, từng chiếc thìa gỗ nhỏ xinh. Đến bàn pha chế, Phương Anh dừng lại, mở nắp chiếc máy pha cà phê chuyên nghiệp mà Linh Đan đã dành dụm cả năm để mua.
“Ôi, em đầu tư hẳn máy pha cà phê tử tế thế này cơ à? Nghe tiếng chảy nước êm ru thế kia là biết hàng xịn rồi.”
“Dạ,” Linh Đan gật đầu, đôi mắt ánh lên niềm vui nhè nhẹ. “Em muốn mỗi tách cà phê ở đây đều phải ngon nhất. Không chỉ là cà phê, mà còn là cảm giác khi ngồi ở đây, nhâm nhi từng ngụm, lật từng trang sách.”
Bên ngoài, mưa bắt đầu rơi. Những hạt mưa thu lất phất, không đủ to để làm ướt áo, nhưng đủ để làm dịu đi cái oi bức cuối ngày và khiến cho mùi hoa sữa trở nên nồng nàn hơn. Gió thổi qua ô cửa sổ nhỏ, làm lay động những chiếc chuông gió ở ban công, tạo nên thứ âm giòn tan như những giọt thủy tinh vỡ.
Linh Đan đi ra phía cửa, kéo nhẹ tấm rèm vải thô để che bớt gió. Trong khoảnh khắc đó, cô nhìn thấy một bóng người đang vội vã chạy nhỏ. Người đó mặc một chiếc áo sơ mi trắng tay xắn lên, tay ôm một tập bản vẽ lớn, đầu cúi thấp để tránh mưa. Anh ta chạy dưới những tán bàng cổ thụ, nơi những chiếc lá đỏ rụng lả tả, tạo nên một bức tranh phố phường thật đẹp và thật buồn.
Linh Đan thoáng chốc ngẩn người. Có một điều gì đó quen thuộc trong dáng đi ấy, trong cách người tránh những vũng nước nhỏ. Nhưng trước khi kịp nghĩ ngợi nhiều hơn, tiếng Phương Anh từ trong nhà vọng ra:
“Ê, Đan! Mưa rồi, vào trong thôi. Ra ngoài đó lạnh, cảm lạnh thì không ai trông tiệm cho em đâu.”
Linh Đan khẽ giật mình, quay vào trong. Cô đóng cánh cửa gỗ lại, để lại phía sau màn mưa thu mờ ảo và bóng người xa lạ.
Tiệm cà phê mở cửa từ chín giờ sáng đến mười một giờ đêm. Nhưng ngày đầu tiên, khách đến chỉ lác đác. Vài người đi đường vào mua một cốc cà phê mang đi. Vài người bạn của Phương Anh ghé qua chúc mừng. Có một bà cụ tóc bạc trắng, gầy gò, ngồi ở góc trong cùng, đeo kính lão đọc một cuốn sách cũ nát trên kệ.
Linh Đan thoáng giật mình khi thấy bà cụ đang lật giở cuốn “Thương nhớ mười hai” của Vũ Bằng. Cuốn sách bìa đã ố vàng, gáy đã cũ mòn, nhưng bà cụ vẫn nâng niu như một báu vật.
“Bà ơi, bà uống gì ạ?” Linh Đan nhẹ nhàng hỏi, giọng cô tự nhiên trầm ấm hơn khi gặp người già.
Bà cụ ngước lên, đôi mắt hiền từ dưới cặp kính lão nhìn cô. Một nụ cười móm mém hiện ra. “Bà uống một ly cà phê trứng nhé. Ngày xưa, bà với ông nhà bà hay uống ở một tiệm trên phố Hàng Bạc. Già rồi, ít đi lại, thèm cái vị béo ngậy ấy quá.”
Linh Đan gật đầu, nhanh nhẹn quay vào bếp. Cô lấy lòng đỏ trứng gà, đánh đều tay với đường cho đến khi hỗn hợp bông lên, có màu vàng nhạt mịn màng. Cô pha một tách cà phê đen đậm đặc, rồi đổ hỗn hợp trứng lên trên, trang trí bằng một vài hạt cà phê rang. Tách cà phê được đặt lên một chiếc đĩa sứ nhỏ, bên cạnh là một chiếc bánh quy bơ giòn tan.
“Của bà ạ,” Linh Đan nhẹ nhàng đặt tách cà phê xuống bàn.
Bà cụ nhìn tách cà phê, đôi mắt bỗng chốc trở nên lấp lánh. Bà nâng niu tách cà phê lên ngang mũi, hít hà một hồi lâu.
“Hương vị y chang ngày xưa,” bà cụ thì thào. “Mùi thơm ấy, cái béo ấy, làm bà nhớ lại những ngày còn son rỗi, ngồi ở quán cà phê ngắm phố phường.”
Linh Đan lặng lẽ đứng nhìn bà. Một nỗi buồn mơ hồ len lỏi trong lòng cô. Cô cũng từng có những kỷ niệm với ly cà phê trứng, một kỷ niệm mà cô cố gắng chôn vùi thật sâu trong ký ức. Nhưng mùi hương ấy, cái cảm giác ngồi đối diện ai đó trên con phố cổ, tay cầm tách cà phê nóng, lại ùa về mạnh mẽ.
“Cảm ơn cháu,” bà cụ ngước lên. Nụ cười hiền từ làm ấm lòng Linh Đan. “Tiệm của cháu đẹp lắm. Cái không gian này như đưa bà trở về những năm tháng xa xưa của Hà Nội.”
“Cháu cảm ơn bà,” Linh Đan cúi đầu. “Cháu chỉ mong có thể mang đến một chút bình yên cho mọi người, như những trang sách vậy.”
Bà cụ gật gù, rồi lại cúi xuống, nhấp một ngụm cà phê trứng, khép mắt lại như đang thưởng thức cả một trời ký ức.
Ngoài trời, mưa vẫn rơi lất phất. Chiều thu buông xuống nhanh. Những ngọn đèn đường bắt đầu lên, tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, xuyên qua màn mưa mỏng, tạo nên một khung cảnh huyền ảo.
Linh Đan ngồi xuống sau quầy, mở cuốn sách đang đọc dở. Đó là cuốn “Nỗi buồn chiến tranh” của Bảo Ninh, một cuốn sách mà cô đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Nhưng lần này, những dòng chữ dường như trở nên nặng nề hơn, hòa cùng những giọt mưa lạnh buốt ngoài kia.
Tiếng chuông cửa reo lên. Một làn gió lạnh ùa vào, mang theo mùi hoa sữa ướt và một bóng người đầy vẻ vội vã.
“Cho tôi xin một chỗ tránh mưa với,” giọng nói trầm ấm vang lên, pha chút hối lỗi. “Tôi không để ý trời đổ mưa, đi dở dang giữa đường.”
Linh Đan ngẩng đầu lên.
Cả người cô như chết lặng.
Người đàn ông đứng trước cửa, tay vẫn ôm chặt tập bản vẽ, áo sơ mi ướt sũng một mảng ở vai. Những giọt nước mưa còn đọng trên mái tóc đen nhánh, lăn dài trên khuôn mặt góc cạnh. Đôi mắt to, thoáng chút ngỡ ngàng khi nhìn thấy cô.
Minh Khôi.
Hai tiếng ấy vang lên trong đầu Linh Đan như một tiếng sét. Cô đã tưởng tượng biết bao lần về cái ngày họ gặp lại nhau, sau mười năm xa cách. Nhưng chưa bao giờ cô tưởng tượng nó lại diễn ra vào một chiều thu mưa bay, trong không gian ấm cúng của tiệm cà phê sách do chính tay cô tạo dựng.
Minh Khôi cũng đứng sững lại. Anh nhìn cô, từ mái tóc dài buông xõa đến đôi mắt trầm lắng đang cố kìm nén một nỗi xúc động dâng trào. Mười năm, cô vẫn giữ vẻ đẹp ấy, vẻ đẹp của một cô gái Hà Nội trầm mặc và tinh tế, chỉ có điều, trong đôi mắt ấy giờ đây ẩn chứa một nỗi buồn sâu thẳm mà anh không nhìn thấy ngày trước.
“Đan...” Minh Khôi buột miệng, giọng nói như một tiếng thở dài.
Linh Đan cố gắng kéo mình ra khỏi cơn bàng hoàng. Cô đặt cuốn sách xuống, đứng dậy, hai tay bấu chặt vào mép quầy để giữ cho mình khỏi run rẩy.
“Khôi… lâu quá không gặp.”
Câu nói ngắn ngủi, lạnh nhạt, như một bức tường vô hình được dựng lên giữa hai người. Cô cố gắng giữ cho giọng mình thật bình thản, như thể họ chỉ là hai người quen cũ tình cờ gặp nhau trên phố.
Minh Khôi thở ra, gật đầu. Anh bước đến gần quầy, để tập bản vẽ lên bàn. “Ừ, lâu quá rồi. Em… mở tiệm này à?”
“Vâng,” Linh Đan đáp gọn lỏn. “Anh uống gì không? Có cà phê đen, cà phê sữa, cà phê trứng, trà hoa cúc…”
Cô liệt kê một hồi, như một cô phục vụ chuyên nghiệp, không hề có một chút cảm xúc cá nhân nào trong giọng nói. Trong lòng cô, một cơn bão đang nổi lên dữ dội. Cô muốn hỏi anh: “Sao anh lại ở đây? Anh sống có tốt không? Anh có nhớ em không?” Nhưng tất cả những câu hỏi ấy đều bị cô chặn lại ở cổ họng.
Minh Khôi nhìn cô, đôi mắt thoáng buồn. Anh mỉm cười, một nụ cười có chút xót xa. “Cho tôi một ly cà phê đen nhé. Nóng.”
“Vâng.” Linh Đan quay lưng lại, bắt tay vào máy pha. Cô cố gắng tập trung vào từng thao tác, nhưng đôi tay cứ run lên nhè nhẹ. Tiếng máy xay cà phê ù ù, tiếng nước sôi sùng sục, tất cả như hòa vào nhịp tim đập thình thịch của cô.
Bà cụ ngồi ở góc, ngước lên nhìn hai người trẻ tuổi. Có lẽ bà nhận ra một điều gì đó, nhưng bà không nói, chỉ khẽ lắc đầu rồi lại cúi xuống với cuốn sách của mình.
Phương Anh lúc này đang ở trên gác, nghe tiếng chuông nên xuống. Cô bạn thấy một người đàn ông lạ, to cao, phong trần, ngồi ở quầy, liền tò mò.
“Đan, bạn của em à?” Phương Anh hỏi, giọng vui vẻ.
Linh Đan quay lại, tay cầm tách cà phê. “À, là… một người quen cũ ạ.”
Minh Khôi nhìn Phương Anh, gật đầu chào lịch sự. “Tôi là Minh Khôi. Bạn của Linh Đan hồi đại học.”
“Phương Anh,” cô bạn tự giới thiệu, mắt vẫn nhìn anh đầy vẻ thích thú. “Bạn thân của Linh Đan đây. Em ấy mới mở tiệm, anh đến ủng hộ à?”
“Không,” Minh Khôi khẽ cười. “Tôi tình cờ vào tránh mưa thôi. Không ngờ lại gặp được người quen.”
“Thế thì đúng là duyên rồi,” Phương Anh cười ha hả. “Trời mưa trên phố cổ, vô tình gặp lại nhau. Có phải là chuyện trong tiểu thuyết không?”
Linh Đan cố nặn ra một nụ cười, nhưng nụ cười ấy gượng gạo đến tội nghiệp. Cô đặt tách cà phê trước mặt Minh Khôi.
“Cà phê của anh đây.”
Minh Khôi nhìn tách cà phê đen nguyên chất, khói bay lên nghi ngút. Anh nâng tách lên, nhấp một ngụm nhỏ. Ly cà phê đắng, đậm đà, phảng phất một hương vị gì đó rất quen thuộc, giống như ly cà phê họ từng uống ở một quán cóc ven Hồ Gươm mười năm trước.
“Cà phê ngon,” anh nói, mắt nhìn Linh Đan. “Đậm vị.”
“Cảm ơn,” Linh Đan đáp, mắt nhìn đi chỗ khác. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, sợ rằng nếu nhìn vào đôi mắt ấy, tất cả những bức tường cô dựng lên sẽ sụp đổ.
Giữa họ là một khoảng không gian vô hình đầy sự im lặng và những điều chưa nói. Có quá nhiều chuyện đã xảy ra, quá nhiều đau thương và tổn thương. Tám năm trước, ngày mẹ cô mất, người cô cần nhất bên cạnh lại là người không thể có mặt. Ngày ấy, Minh Khôi nhận được học bổng du học và ra đi, để lại cô một mình trong căn nhà trống vắng, với nỗi đau mất mẹ và một tình yêu tan vỡ.
“Em ở đây một mình à?” Minh Khôi hỏi, cố gắng tìm một chủ đề chung.
“Vâng, có Phươụ giúp,” Linh Đan đáp. “Anh… anh làm kiến trúc sư à?”
Cô nhìn vào tập bản vẽ đặt trên quầy. Những đường nét phức tạp, những bản thiết kế đầy tính nghệ thuật vẽ bằng bút chì.
“Ừ, tôi mới về nước được vài tháng,” Minh Khôi đáp. “Đang nhận một dự án bảo tồn mấy căn nhà cổ ở phố cổ.”
“Thế à,” Linh Đan khẽ nói. “Hay quá.”
Một lần nữa, không khí lại chìm vào im lặng. Chỉ có tiếng mưa rơi ngoài hiên và tiếng lật trang sách của bà cụ. Thời gian như ngừng trôi trong khoảnh khắc ấy.
Minh Khôi uống hết tách cà phê, đặt ly xuống. “Tôi phải đi đây. Cảm ơn em vì cà phê.”
Anh đứng dậy, cầm tập bản vẽ lên. Linh Đan nhìn theo, một phần trong cô muốn giữ anh lại, muốn nói với anh rằng cô đã chờ đợi ngày này, rằng cô còn rất nhiều điều muốn nói. Nhưng một phần khác, phần lý trí và tổn thương, lại thúc giục cô để anh ra đi.
“Ừm,” Linh Đan khẽ gật. “Đi đường cẩn thận.”
Minh Khôi bước ra cửa. Anh quay lại nhìn cô một lần cuối, đôi mắt có chút gì đó vấn vương, rồi anh đẩy cửa bước vào màn mưa.
Phương Anh nhìn bóng anh khuất dần cuối phố, rồi Đan. “Ê, người yêu cũ của em đó à? Đẹp trai quá trời! Sao em không kể với chị?”
Linh Đan không trả lời. Cô quay vào trong, bước đến bên cửa sổ, nhìn theo bóng dáng đang dần xa khuất dưới những tán bàng ướt sũng.
Một cơn gió mạnh thổi qua, làm tung lên một chiếc lá bàng đỏ rực. Chiếc lá bay vào trong tiệm, xoay tròn trong không trung rồi nhẹ nhàng rơi xuống trang sách Linh Đan vừa đọc dở.
Cô cúi xuống nhìn chiếc lá. Nó đỏ thẫm, mang theo những đường gân tinh tế, phảng phất hương của mùa thu và mùi của nỗi nhớ.
Cô nhặt chiếc lá lên, tay khẽ run.
Chiếc lá ấy, như một dấu hiệu từ quá khứ, rơi xuống đúng vào trang sách giữa lúc anh vừa rời đi.
Linh Đan ngước lên, nhìn về cuối con phố nhỏ nơi bóng anh đã khuất dạng. Màn mưa thu mờ ảo, gió heo may lướt qua viền cửa, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn, và trong lồng ngực cô, một nỗi đau cũ xưa bỗng nhiên thức dậy, nhẹ nhàng mà da diết.
Mười năm rồi, mười năm cô cố gắng quên đi, mười năm cô xây những bức tường kiên cố quanh trái tim mình. Vậy mà chỉ một chiều mưa, một ly cà phê, một bóng hình quen thuộc, tất cả đều như sụp đổ.
Cô còn có thể gặp lại anh không? Và nếu có, cô có đủ can đảm để đối diện với quá khứ hay không?
Chiếc lá bão ướt dần vì những giọt mưa bay. Một mùa thu nữa lại về trên phố cổ và một câu chuyện cũ lại bắt đầu được viết tiếp.