Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Gió Qua Phố Cũ

Ly cà phê trứng và ký ức

2343 từ
Nghe chương này10:43

Sáng hôm sau, Hà Nội thức dậy trong một ngày nắng nhạt. Những tia nắng đầu thu xuyên qua lớp sương mỏng, chiếu xuống mặt đường lấp lánh như dát bạc. Trên phố cổ, tiếng chuông xe đà và tiếng rao hàng rong từ xa vọng lại. Linh Đan đến tiệm sớm hơn mọi ngày, mở cánh cửa gỗ nặng nề để đón ánh sáng và hương vị của một ngày mới. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa sữa thoang thoảng từ hàng cây trước nhà. Đêm qua, cô đã không ngủ được. Hình ảnh người đàn ông ấy cứ hiện lên trong tâm trí, cùng với tách cà phê trứng mà bà lão đã gọi. Có điều gì đó khiến lòng cô xao động, như một cơn gió nhẹ thổi qua mặt hồ tĩnh lặng.

Cô bắt đầu sắp xếp lại kệ sách, lau từng cuốn một cách cẩn thận. Những ngón tay lướt trên gáy sách cũ, cảm nhận lớp giấy nhám và mùi mực in phảng phất. Tiếng nhạc Trịnh từ chiếc loa nhỏ ở góc tiệm vang lên, giai điệu chậm rãi, buồn man mác nhưng ấm áp. Bên ngoài, vài chiếc xe máy chạy qua, tiếng còi xe hòa lẫn với tiếng chim hót trên những cành bàng già. Linh Đan ngồi xuống bàn tính tiền, mở cuốn sổ tay cũ để ghi lại những suy nghĩ vụn vặt. Cô nhớ lại những ngày xưa, khi hai đứa trẻ ngồi dưới gốc cây bàng ở sân trường, đọc chung một cuốn sách và cười rúc rích. Những kỷ niệm ấy, dù đã mười năm trôi qua, vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim cô.

Khoảng mười giờ sáng, tiếng chuông cửa reo lên. Linh Đan ngẩng đầu, tim cô như ngừng đập trong một giây. Minh Khôi đứng đó, mặc một chiếc áo sơ mi trắng, quần tây xám, tay xách chiếc cặp da cũ. Anh mỉm cười nhẹ, bước vào tiệm, để lại một luồng gió heo may lướt qua. Gió thổi nhẹ vào những tấm rèm cửa, làm chúng lay động như một lời chào.

— Chào em. Anh lại đến rồi đây. — Giọng anh trầm ấm, nhưng có chút ngập ngừng.

Linh Đan đứng dậy, tay cô hơi run khi đặt cuốn sổ xuống bàn. Cô cố giữ bình tĩnh, nhưng cảm xúc trong lòng đang dâng lên như một cơn sóng. Những gì cô từng giấu kín trong suốt mười năm bỗng chốc trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhìn anh, đôi mắt đen láy ẩn chứa bao điều chưa nói.

— Chào anh. Mời anh ngồi. Hôống gì? — Cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng pha chút kiềm nén.

Minh Khôi kéo ghế ngồi xuống chiếc bàn gỗ gần cửa sổ, nơi ánh nắng chiếu rọi lung linh. Anh đặt cặp da xuống ghế bên cạnh, mắt nhìn quanh quán một lượt. Những kệ sách chất đầy, những bức ảnh đen trắng về Hà Nội xưa treo trên tường, và mùi cà phê rang thơm lừng. Tất cả đều khiến lòng anh bồi hồi. Anh nhận ra mình đã nhớ nơi này, nhớ cô nhiều hơn anh từng nghĩ.

— Cho anh một ly cà phê trứng nhé. — Anh nói, mắt nhìn thẳng vào Linh Đan, như muốn tìm lại một điều gì đó trong đáy mắt cô.

Cô khẽ giật mình. Cà phê trứng. Từng là thức uống của hai người mỗi chiều tan học, khi họ cùng nhau ngồi trong những quán cà phê nhỏ trên phố cổ, sưởi ấm bên nhau giữa mùa đông Hà Nội. Linh Đan cắn môi, quay vào khoang. Đôi tay cô run nhẹ khi lấy trứng gà, đường và sữa đặc. Cô đánh lòng đỏ trứng bằng tay, từng vòng tròn đều đặn, nhẹ nhàng như đang đánh thức những ký ức đã ngủ quên. Mùi cà phê nguyên chất hòa quyện với mùi trứng béo ngậy, tạo nên một hương vị quen thuộc đến nao lòng.

Khi cô đặt ly cà phê trứng lên bàn, Minh Khôi mỉm cười. Anh nhìn lớp bọt trứng vàng óng trên mặt ly, rồi khẽ thì thầm:

— Có người từng nói cà phê trứng là tình yêu của Hà Nội. Ngọt ngào, béo ngậy, nhưng pha chút đắng cay.

Linh Đan ngồi xuống đối diện anh, chống tay lên cằm. Cô không nói, chỉ nhìn anh, để mặc cho những cảm xúc len lỏi trong lòng. Cô nhận thấy mình đang lắng nghe từng lời anh nói, như thể muốn ghi nhớ từng âm thanh ấy. Có một điều gì đó trong giọng nói của anh, trong ánh mắt anh, khiến cô muốn thời gian ngừng lại.

— Em có khỏe không? — Minh Khôi hỏi, tay cầm muỗng khuấy nhẹ ly cà phê. — Đã lâu rồi, mười năm đúng không? Hồi đó, em vẫn còn là một cô sinh viên năm cuối.

— Em khỏe. Còn anh? Vẫn làm kiến trúc chứ? — Linh Đan hỏi lại, giọng cô đã bình tĩnh hơn.

— Vẫn vậy. Anh vừa nhận một dự án bảo tồn dãy phố cổ này. — Minh Khôi ngước mắt lên, nhìn vào mắt cô. — Khu phố này đẹp lắm, nhưng cần được giữ gìn. Em có biết tiệm của em nằm ở quy hoạch không?

Linh Đan gật đầu, nhưng mắt cô thoáng buồn. Cô nhớ đến bà Hạnh, chủ nhà của mình, một người phụ nữ giàu lòng trắc ẩn. Bà Hạnh từng kể về những dự án phát triển thương mại, nhưng cô không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ phải đối mặt với chúng sớm như vậy.

— Em biết. Nhưng phố cổ này sẽ được bảo tồn. Có nhiều người yêu nó lắm.

— Ừ, anh cũng yêu nó. — Minh Khôi khẽ nói. — Anh đã từng yêu một người con gái ở phố này, em còn nhớ không? Người đó đã dẫn anh đi khắp các ngõ ngách, chỉ cho anh thấy vẻ đẹp của những bức tường rêu phong, những hàng cây cổ thụ.

Linh Đan cúi đầu, mái tóc dài che khuất khuôn mặt. Nước mắt cô bỗng dâng lên, nhưng cô cố giấu đi. Những kỷ niệm như một cuốn phim cũ, chạy chậm lại trong tâm trí cô. Cô nhớ những buổi chiều phố, tay trong tay, và những lời hứa ngây thơ.

— Anh đừng nhắc nữa. — Cô nói nhỏ.

— Em còn giận anh sao? Vì chuyện ngày đó? — Minh Khôi hỏi, giọng anh trầm hẳn xuống.

Một khoảng lặng kéo dài, chỉ có tiếng nhạc từ loa và tiếng gió thổi qua hàng cây bên ngoài. Linh Đan ngước mắt lên, nhìn thẳng vào anh. Đôi mắt cô long lanh nhưng kiên định.

— Em không giận anh. Chúng ta còn trẻ và cuộc sống đã đưa đẩy ta đi những ngã rẽ khác nhau. Nhưng em vẫn nhớ những gì em đã từng có.

— Anh cũng nhớ. — Minh Khôi nói. Tay anh đặt lên bàn, gần tay cô nhưng không chạm vào. — Anh nhớ những chiều thu ngồi uống cà phê trứng cùng em, nhớ những lần em cười và kể về ước mơ mở tiệm sách. Anh đã từng nghĩ nếu có một ngày em mở tiệm, anh sẽ đến và ủng hộ em.

— Em tưởng anh quên rồi. — Linh Đan mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng pha chút ngọt ngào.

— Không thể quên được. — Anh khẽ nói.

Đúng lúc đó, cánh cửa tiệm mở ra. Phương Anh bước vào, khuôn mặt rạng rỡ. Cô mặc một chiếc áo len màu cam, tay xách túi vải và mang theo mùi nước hoa nhẹ nhàng. Khi thấy Minh Khôi ngồi đối diện Linh Đan, mắt cô mở to ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ tò mò.

— Ủa, mới sáng sớm mà có khách rồi à? — Phương Anh nói, bước đến gần. — Mà khách này đẹp trai quá! Chào anh, em là Phương Anh, bạn thân của Linh Đan.

Minh Khôi đứng dậy, cúi đầu chào lịch sự. — Chào em. Anh là Minh Khôi, người… bạn cũ của Linh Đan.

— Bạn cũ? — Phương Anh nhướng mày, nhìn Linh Đan đầy ẩn ý. — À, ra là vậy. Thế thì ngồi chơi đi, anh. Em pha cà phê cho anh thêm.

Linh Đan khẽ lắc đầu, cố giấu đi sự xấu hổ. Cô kéo Phương Anh ngồi xuống ghế bên cạnh, thì thầm:

— Anh ấy chỉ tới uống cà phê thôi. Đừng làm quá lên.

— Em có làm gì đâu? Tự nhiên có khách đẹp trai, em chỉ muốn chào hỏi thôi mà. — Phương Anh cười tinh nghịch, nhưng mắt vẫn dán vào Minh Khôi. — Mà anh ơi, anh có biết tiệm này mở chưa được bao lâu không? Linh Đan bỏ công việc ổn định để theo đuổi giấc mơ đó.

Minh Khôi nhìn Linh Đan, ánh mắt anh dịu dàng. — Anh biết. Anh thấy em ấy đã làm một điều rất dũng cảm. Tiệm này đẹp lắm, có hồn của phố cổ và tâm hồn của người tạo ra nó.

Linh Đan cảm thấy lòng mình ấm lên. Cô nhìn quanh tiệm: những kệ sách, những tách cà phê và những kỷ niệm đang được hồi sinh. Cô nhận ra rằng nơi này không chỉ là giấc mơ của riêng cô mà còn là nơi chứa đựng những gì đẹp nhất của quá khứ.

— Anh có muốn xem sách không? Em có vài cuốn về kiến trúc Hà Nội. Em nghĩ anh sẽ thích. — Cô đứng dậy, bước đến kệ sách gần đó.

Minh Khôi đi theo cô, tay lướt qua những kệ sách. Anh dừng lại trước một cuốn sách cũ, bìa đã phai màu. Đó là cuốn sách mà họ từng đọc cùng nhau, một cuốn tiểu thuyết về Hà Nội những năm 1930.

— Em vẫn giữ cuốn này sao? — Anh hỏi, ngạc nhiên.

— Ừ, em giữ. Nó là một phần ký ức của em. — Linh Đan đáp, mắt nhìn về phía xa.

Cô mở cuốn sách ra. Những trang giấy ố vàng, mực in đã mờ. Cô nhìn thấy những dòng chữ viết tay của mình ở cuối trang, những ghi chú nhỏ về những đoạn văn hay. Minh Khôi nhìn theo và anh nhận ra nét chữ của cô vẫn còn đó, như một dấu tích của thời gian.

— Em có thể cho anh mượn không? — Anh hỏi.

— Được, nhưng phải giữ gìn đó. — Linh Đan cười nhẹ.

Phương Anh đứng từ xa, nhìn hai người họ với ánh mắt hiểu ý. Cô khẽ lắc đầu, rồi quay vào bếp pha thêm một ấm trà. Cô biết giữa Linh Đan và người đàn ông này có một quá khứ chưa được giải tỏa. Và cô, với bản tính tinh tế, sẽ để cho thời gian làm công việc của nó.

Một lúc sau, khi ly cà phê đã cạn, Minh Khôi đặt cuốn sách vào cặp da. Anh nhìn Linh Đan, đôi mắt sâu thẳm như muốn nói điều gì đó.

— Linh Đan, anh có thể hỏi em một câu không?

— Anh cứ hỏi. — Cô nói, tay vân vê mép tạp dề.

— Vì sao em chọn con phố này để mở tiệm? — Minh Khôi hỏi, giọng anh trầm xuống.

Linh Đan lặng im, ánh mắt cô xa xôi, như đang nhìn về một nơi nào đó rất xa, rất xa. Cô nhớ lại những ngày xưa, khi anh và cô đi dạo trên con phố này, anh nói với cô về ước mơ mở một tiệm sách nhỏ, nơi họ có thể sống chậm lại và yêu thương nhau nhiều hơn. Cô nhắm mắt, hít một hơi thật sâu, rồi khẽ nói:

— Có người từng hứa sẽ cùng em xây một nơi như thế.

Minh Khôi sững người, tay anh nắm chặt lấy cặp da. Anh nhìn cô, đôi mắt như có nước. Cô đang nhắc đến lời hứa của anh, lời hứa mà anh đã vội vàng quên lãng sau những thăng trầm của cuộc sống.

— Em… em vẫn nhớ sao? — Anh hỏi, giọng nghẹn ngào.

— Em nhớ tất cả, Khôi ạ. — Linh Đan đáp, mắt cô nhìn thẳng vào anh. — Nhưng người ta nói lời hứa chỉ là những hạt bụi. Em đã từng tin, nhưng giờ em chỉ biết giữ nó trong lòng như một kỷ niệm.

Minh Khôi cúi đầu. Một cảm xúc đau đớn xâm chiếm lòng anh. Anh muốn nói gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa. Anh chỉ biết đứng đó, nhìn cô và cảm nhận sự mất mát trong lòng.

— Cảm ơn em. Cảm ơn vì em đã giữ lời hứa đó. — Anh nói cuối cùng, giọng khàn khàn.

Anh quay người, bước ra khỏi tiệm. Khi cánh cửa đóng lại, Linh Đan ngồi xuống ghế, lòng cô xôn xao. Cô nhìn theo bóng anh khuất dần sau những hàng cây và cảm thấy như mình vừa mở lại một cánh cửa đã đóng quá lâu. Gió heo may bên ngoài thổi qua, mang theo mùi hoa sữa và cả những giọt nước mắt không rơi.

Phương Anh từ trong bếp bước ra, ôm lấy vai Linh Đan.

— Mày ổn không? — Cô hỏi nhỏ.

— Tao không biết. — Linh Đan đáp, giọng yếu ớt. — Nhưng tao nghĩ cuộc sống này vẫn còn nhiều điều chưa kết thúc.

Trong khoảnh khắc đó, giữa những trang sách và tách cà phê trứng còn vương hương, Linh Đan biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Nhưng cô cũng biết mình đã sẵn sàng để đối mặt với nó, với những ký ức và cả những hy vọng mới.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo sử dụng hình ảnh "hạt bụi" của lời hứa để phản ánh sự mong manh của tình cảm và thời gian. Sự im lặng chứa đầy cảm xúc giữa hai nhân vật là điểm sáng tâm lý của chương, khiến những gì không được nói lên trở nên ý nghĩa hơn lời lẽ.

📖 Chương tiếp theo

Những bản vẽ nào sẽ xuất hiện giữa lòng phố, và chúng có mối liên hệ nào với tình yêu chưa hoàn thành của Linh Đan?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord