Mưa thu rơi ngoài ô cửa kính, lộp độp trên những tán bàng già trước tiệm. Linh Đan ngồi bên quầy, tay vuốt nhẹ gáy cuốn sách cũ, mắt nhìn vắng. Đã ba ngày kể từ hôm Minh Khôi bước vào tiệm, gọi ly cà phê trứng và kéo theo cả một trời ký ức ùa về. Cô không ngờ anh lại quay lại, không ngờ anh vẫn nhớ, và càng không ngờ rằng giữa dòng đời xuôi ngược, hai người lại tìm thấy nhau ở nơi bình dị nhất.
Tiếng chuông treo trên cánh cửa gỗ kêu leng keng. Linh Đan ngẩng lên, tim cô hẫng một nhịp khi thấy Minh Khôi bước vào, tay ôm một cuộn giấy lớn, trên vai còn vương vài hạt mưa lấm tấm.
“Lại làm phiền em rồi.” Anh cười, nụ cười trầm ấm nhưng có chút ngại ngùng.
“Không phiền.” Linh Đan đứng dậy, tay vuốt nhẹ tạp dề. “Anh vẫn uống cà phê trứng chứ?”
“Ừm, nhưng hơ hở chuyện muốn nói với em.” Minh Khôi đặt cuộn giấy lên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ, nơi ánh sáng vào trong trẻo nhất. “Em có thể ngồi xuống một lát không?”
Linh Đan khựng lại, rồi gật đầu. Cô pha hai tách cà phê trứng, mang ra bàn. Mùi cà phê hòa quyện cùng trứng và sữa đặc bốc lên thơm lừng, lan tỏa trong không gian tĩnh lặng. Cô ngồi xuống đối diện anh, lòng bồi hồi.
Minh Khôi mở cuộn giấy, bên trong là những bản vẽ thiết kế tỉ mỉ, với những đường nét mảnh mai nhưng đầy tinh tế. Anh đẩy nhẹ về phía cô, giọng trầm xuống.
“Anh đang làm dự án bảo tồn khu phố cổ này, bao gồm cả dãy phố của em. Tiệm ‘Gió Qua’ nằm trong những công trình cần giữ gìn nguyên trạng.”
Linh Đan nhìn vào bản vẽ, những nét bút chì than mềm mại vẽ lại từng chi tiết của mặt tiền tiệm cà phê: ô cửa sổ màu xanh rêu, bức tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu phong, mái ngói đỏ rêu mốc. Cô ngỡ ngàng, ngước lên nhìn anh.
“Anh là kiến trúc sư… cho dự án này?”
“Ừm.” Minh Khôi gật đầu, mắt anh nhìn cô, ánh nhìn vừa dịu dàng vừa có chút gì đó nghẹn ngào. “Khi anh nhận dự án này, anh không biết em ở đây. Mãi đến hôm mưa, anh vô tình ghé vào, mới biết em là chủ tiệm. Có lẽ là duyên số.”
Duyên số. Hai tiếng ấy vang lên trong đầu Linh Đan như một giai điệu xưa cũ. Cô cúi xuống, nhìn thật kỹ từng đường nét trên bản vẽ. Bàn tay cô run nhẹ, chạm vào góc giấy.
“Em mới mở tiệm được hơn ba tháng, sau khi bỏ việc ở công ty thiết kế đồ họa.” Giọng Linh Đan nhẹ như làn gió thu. “Em muốn làm điều gì đó cho riêng mình, một nơi mà em có thể sống chậm lại.”
“Và em đã chọn đúng nơi.” Minh Khôi mỉm cười, tay anh chỉ vào bản vẽ. “Em thấy không, dãy phố này là một trong những dãy phố cổ hiếm hoi còn giữ được kiến trúc nguyên bản từ đầu thế kỷ hai mươi. Mỗi căn nhà đều có một câu chuyện, một linh hồn riêng. Anh muốn bảo tồn nó trước khi những tòa nhà cao tầng mọc lên và xóa sạch tất cả.”
Linh Đan ngẩng lên, nhìn ra ngoài phố. Những ngôi nhà mái ngói thấp lè tè, tường vôi bong tróc, những ô cửa sổ gỗ xưa cũ. Cô chợt nhận ra mình đã yêu nơi này từ lúc nào không hay.
“Em hiểu.” Cô gật đầu. “Khi em tìm mặt bằng, em đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp cũ kỹ này. Nó gợi nhớ về tuổi thơ, về những ngày còn bé sống trong ngôi nhà của bà nội ở phố Hàng Bông.”
Minh Khôi im lặng nhìn cô, mắt anh lấp lánh một thứ ánh sáng khó tả. Anh chợt nhớ, ngày xưa cô cũng từng nói với anh rằng cô thích những con phố cổ, thích những bức tường rêu phong và những mái ngói đỏ. Và giờ, cô đang sống giữa những điều mình yêu thích.
Chuông cửa lại reo. Một người đàn ông bước vào, chừng ba mươi lăm tuổi, mặc áo sơ mi trắng thẳng tắp, quần tây đen, tay cầm một tập hồ sơ dày. Hắn bước nhanh đến quầy, không thèm nhìn quanh, giọng dõng dạc.
“Xin chào, tôi là Hoàng Nam, giám đốc công ty phát triển đô thị Hoàng Gia. Tôi muốn gặp chủ tiệm.”
Linh Đan nhíu mày, đứng dậy bước ra quầy. “Tôi là chủ tiệm, có việc gì không, anh?”
Hoàng Nam đặt tập hồ sơ xuống quầy, mở ra. Bên trong là những trang hợp đồng dày cộm. Hắn nở một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng trong mắt có chứa một ánh nhìn lạnh lùng.
“Tôi đến để đề nghị cô bán lại mặt bằng này với giá rất tốt. Công ty chúng tôi đang có kế hoạch phát triển một khu phố thương mại hiện đại tại đây. Cô sẽ nhận được một khoản bồi thường hậu hĩnh, gấp ba lần giá thị trường.”
Linh Đan sững người. Cô nhìn tập hồ sơ, rồi lại nhìn Hoàng Nam. Cảm giác bão trong lồng ngực cô.
“Nhưng tôi không có ý định bán tiệm.” Linh Đan nói, giọng cố giữ bình tĩnh. “Tôi mới mở được vài tháng, còn hợp đồng thuê dài hạn với chủ nhà.”
Hoàng Nam cười khẩy. Hắn rút từ tập hồ sơ ra một tờ giấy, đặt lên quầy.
“Hợp đồng thuê của cô ký với bà Hạnh, đúng không? Chúng tôi đã gặp bà ấy và đưa ra một đề nghị không thể từ chối cho căn nhà này. Bà Hạnh hiện đang cân nhắc. Tôi chỉ đến để báo trước cho cô biết, để cô chuẩn bị tinh thần.”
Tim Linh Đan thắt lại. Bà Hạnh? Người phụ nữ ấm áp đã cho cô thuê mặt bằng với giá ưu đãi, người vẫn thường những hộp cơm tự nấu mỗi trưa? Không thể nào.
“Anh nói dối.” Linh Đan cắn môi, mắt cô đỏ hoe.
Minh Khôi bước đến, đứng cạnh Linh Đan. Anh nhìn Hoàng Nam, giọng điềm tĩnh nhưng có chút lạnh lùng.
“Hoàng Nam, lâu rồi không gặp.”
Hoàại, mặt hắn biến sắc khi thấy Minh Khôi. Hắn cười gằn.
“Minh Khôi, Hường ở đây. Tôi nghe nói anh đang làm dự án bảo tồố này. Thật đáng tiếc, dự án của anh sẽ không bao giờ được thông qua nếu khu đất này đã thuộc về chúng tôi.”
“Dự án của tôi đã được thành phố phê duyệt.” Minh Khôi bình thản đáp. “Còn việc mua bán mặt bằng, nó phải tuân theo quy định của pháp luật và sự đồng thuận của các bên liên quan. Anh đừng hòng lừa gạt hay gây áp lực với chủ tiệm.”
Hoàng Nam nhướn mày. Hắn nhìn Minh Khôi từ đầu đến chân, rồi cười khẩy.
“Anh vẫn vậy, luôn đứng về phía những kẻ yếu thế. Nhưng lần này, tôi khuyên anh nên suy nghĩ lại. Tiền bạc và quyền lực mới là thứ quyết định tất cả. Còn cô.” Hắn Đan, giọng đe dọa. “Cô nên cân nhắc kỹ. Nếu không bán, sau này bị đập bỏ, cô sẽ không được một đồng nào.”
Nói xong, Hoàập hồ sơ lại, bước ra khỏi tiệm, để lại một không gian nặng nề.
Linh Đan đứng bên quầy, tay cô run lên. Cô không ngờ rằng tiệm cà phê nhỏ bé của mình lại nằm giữa một cuộc chiến lớn đến vậy. Cô chợt cảm thấy mình thật nhỏ bé, bất lực.
Minh Khôi đến gần, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng.
“Đừng lo, anh sẽ giúp em. Dự án bảo tồn của anh đã có sự ủng hộ của nhiều chuyên gia và cơ quan chức năng. Không ai có thể phá hủy khu phố này một cách dễ dàng đâu.”
Linh Đan ngước lên nhìn anh, mắt cô lấp lánh những giọt lệ chưa kịp rơi.
“Anh có chắc không? Em thấy hắn ta rất tự tin.”
“Hắn ta chỉ là một kẻ cơ hội.” Minh Khôi mỉm cười trấn an. “Hắn thường dùng những thủ đoạn đe dọa để gây áp lực. Nhưng em hãy tin anh, mọi chuyện sẽ ổn.”
Linh Đan gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều bất an. Cô nhìn lại bản vẽ trên bàn, rồi chợt nhớ ra điều gì.
“Anh nói dự án này bao gồm cả tiệm của em, vậy anh định giữ nguyên trạng hay cải tạo lại?”
Minh Khôi quay lại bàn, chỉ tay vào bản vẽ.
“Anh muốn giữ nguyên cấu trúc bên ngoài, chỉ tu bổ những phần đã xuống cấp. Bên trong, anh sẽ cải tạo lại hệ thống điện, nước và chống thấm, nhưng vẫn giữ được vẻ cổ kính. Em xem này, anh vẽ thêm một kệ sách dọc theo bức tường phía đông, thêm một vài ô cửa sổ nhỏ để lấy ánh sáng tự nhiên.”
Linh Đan cúi nhìn, mắt cô dõi theo từng nét vẽ của anh. Bàn tay cô vô tình chạm vào trang giấy. Cả hai cùng giật mình, rụt tay lại.
Khoảnh khắc ấy, không gian như ngưng đọng. Tiếng mưa ngoài phố bỗng trở nên rõ rệt, từng giọt rơi trên mái ngói, trên tán bàng già, trên mặt đường đá xanh. Mùi cà phê và mùi sách cũ hòa quyện, tạo nên một thứ mùi hương thân thuộc đến kỳ lạ.
Linh Đan cảm thấy má mình nóng bừng. Cô không dám nhìn vào mắt anh, chỉ cúi xuống, tay vuốt nhẹ mép giấy.
“Em... em xin lỗi.” Cô thì thầm.
“Không sao.” Giọng Minh Khôi khàn khàn. “Anh cũng… vô tình.”
Họ im lặng một lúc lâu, không ai dám nói gì thêm. Tiếng mưa ngoài phố càng lúc càng nặng hạt, từng đợt gió heo may thổi qua, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn từ con phố bên cạnh.
Cuối cùng, Minh Khôi lên tiếng, giọng anh nhẹ nhàng như làn khói.
“Em có muốn đi dạo một vòng phố cổ với anh không? Anh muốn vài điểm trong dự án, những nơi anh đang khảo sát.”
Linh Đan ngẩng lên, nhìn anh. Trong mắt anh, cô thấy một sự chân thành, một niềm hy vọng mà cô chưa từng thấy từ mười năm về trước.
“Nhưng tiệm còn...” Cô ngập ngừng.
“Em có thể đóng cửa một lát.” Minh Khôi cười. “Mưa thế này, chắc không có khách đâu.”
Linh Đan nhìn ra ngoài phố. Con đường vắng tanh, chỉ có vài chiếc xe điện lướt qua. Cô gật đầu.
“Để em lấy áo khoác.”
Cô vào trong, lấy chiếc áo len mỏng màu xám khoác lên người, rồi đi cùng Minh Khôi ra khỏi tiệm. Cánh cửa gỗ khép lại sau lưng, tiếng chuông reo nhẹ nhàng.
Họ bước trên con phố ẩm ướt, những hạt mưa lất phất bay trên mặt. Minh Khôi mở ô, che cho cả hai. Họ đi sát nhau, vai chạm vai, nhưng không ai dám nhìn ai.
Minh Khôi chỉ vào một ngôi nhà cổ ở góc phố, với những ô cửa sổ màu xanh rêu, mái ngói đỏ rêu phong.
“Kia là nhà của cụ Thành, một trong những người thợ thủ công cuối cùng còn giữ nghề chạm khắc gỗ cổ. Anh đang thuyết phục cụ mở một xưởng nhỏ để dạy lại nghề cho thế hệ trẻ.”
Linh Đan nhìn theo, mắt cô sáng lên.
“Thật tuyệt vời. Em nhớ hồi nhỏ, bà nội em từng kể rằng phố này có rất nhiều nghệ nhân, nhưng giờ họ đã già yếu và không còn ai nối nghiệp.”
“Đúng vậy.” Minh Khôi gật đầu, ánh mắt trầm lắng nhưng đầy kiên định. “Anh muốn bảo tồn không chỉ kiến trúc mà còn cả những giá trị văn hóa phi vật thể. Nếu không làm ngay, mọi thứ sẽ mất đi mãi mãi.”
Họ tiếp tục đi, băng qua những con phố nhỏ, những ngõ ngách ngoằn ngoèo. Mỗi góc phố, mỗi ngôi nhà đều là một câu chuyện, một hồi ức. Linh Đan Lôi kể, giọng anh trầm ấm, đầy đam mê. Cô chợt nhận ra anh đã thay đổi. Anh không còn là chàng trai trẻ mơ mộng ngày xưa, mà đã trở thành một người đàn ông trưởng thành, có lý tưởng và hoài bão.
Họ dừng chân trước một căn nhà cổ nằm sâu trong ngõ, với tường gạch cũ kỹ, những cánh cửa gỗ đã bạc màu thời gian. Trên tường còn in dấu tích của những tấm biển quảng cáo xưa cũ.
“Đây là nhà của ông nội anh.” Minh Khôi nói. Giọng anh trầm xuống. “Ông mất cách đây năm năm và để lại căn nhà này cho anh. Anh định biến nó thành một bảo tàng nhỏ về lịch sử phố cổ.”
Linh Đan nhìn căn nhà, lòng cô dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô biết rất ít về gia đình anh, ngoại trừ những gì anh từng kể về ông nội - một người thợ mộc tài hoa, người đã dạy anh những nét vẽ đầu tiên.
“Anh có thể vào thăm bên trong không?” Linh Đan hỏi nhỏ.
Minh Khôi gật đầu, lấy chìa khóa mở cánh cửa gỗ nặng nề. Cánh cửa kêu lên một tiếng cót két, mở ra một không gian tối tăm, mờ mờ ánh sáng.
Bên trong, căn nhà vẫn còn giữ nguyên vẹn kiến trúc cổ, với những cột gỗ chạm khắc tinh xảo, những ô cửa sổ nhỏ và một chiếc bàn thờ gỗ đặt ở gian giữa. Mùi gỗ mục và mùi bụi thời gian phảng phất trong không khí.
Minh Khôi bật đèn, ánh sáng vàng ấm chiếu rọi khắp căn phòng. Anh chỉ vào một bức ảnh đen trắng treo trên tường, bên trong là một người đàn ông lớn tuổi, tóc bạc phơ, tay cầm một chiếc đục gỗ.
“Ông nội anh.” Anh nói, giọng đầy tự hào. “Ông là người đã dạy anh biết yêu những đường nét, biết trân trọng từng thớ gỗ, từng mảnh ghép của lịch sử.”
Linh Đan nhìn bức ảnh, lòng cô chợt nghĩ đến bà Hạnh. Bà ấy là ai? Tại sao lại liên quan đến ông nội của anh? Cô chưa kịp hỏi thì Minh Khôi đã lên tiếng.
“Anh nghe nói em thuê nhà của bà Hạnh. Bà ấy là một người tốt, phải không?”
“Vâng, bà ấy rất tốt với em.” Linh Đan gật đầu. “Nhưng em không hiểu vì sao Hoàng Nam lại nói bà ấy có ý định bán nhà.”
Minh Khôi im lặng một lúc, rồi nói.
“Anh nghĩ đã đến lúc em nên biết sự thật. Bà Hạnh là người yêu cũ của ông nội anh. Họ từng có một mối tình đẹp, nhưng vì hoàn cảnh gia đình, họ không thể đến được với nhau. Bà ấy lấy chồng, ông nội anh cũng lấy vợ, nhưng họ vẫn giữ liên lạc cho đến khi ông mất.”
Linh Đan sững người. Cô không ngờ rằng giữa bà Hạnh và ông nội anh lại có một mối dây liên kết sâu sắc đến vậy.
“Vì thế, bà ấy sẽ không bao giờ bán căn nhà này.” Minh Khôi nói tiếp. “Căn nhà này là kỷ vật cuối cùng của ông nội anh và cũng là nơi lưu giữ những kỷ niệm của bà ấy. Hoàng Nam chỉ đang nói dối để gây áp lực với em thôi.”
Linh Đan thở ra một hồi nhẹ nhõm. Cô nhìn quanh căn nhà, những bức ảnh, những đồ vật cũ kỹ, và chợt hiểu vì sao bà Hạnh lại ấm áp với cô đến vậy. Có lẽ bà nhìn thấy ở cô một phần của quá khứ, một phần của mối tình dang dở năm xưa.
“Cảm ơn anh đã nợ.” Linh Đan nói, giọng cô nhẹ nhàng. “Em thấy nhẹ lòng hơn nhiều.”
Minh Khôi mỉm cười, mắt anh nhìn cô dịu dàng.
“Đừng lo, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Anh sẽ giúp em bảo vệ tiệm ‘Gió Qua’ bằng mọi giá.”
Họ đứng trong căn nhà tĩnh lặng, chỉ có tiếng mưa rơi trên mái ngói. Linh Đan nhìn ra cửa sổ. Những giọt mưa chảy dài trên kính, tạo nên những đường vân lấp lánh. Cô chợt thấy lòng mình bình yên đến lạ.
Bên ngoài, gió heo may lại thổi qua, mang theo mùi hoa sữa nồng nàn từ con phố nào đó xa xăm. Chiều thu Hà Nội buông xuống, nhẹ nhàng và êm ả, như chính những cảm xúc đang dần hồi tưởng từng lạc mất nhau.