Tôi quỳ trên sàn gỗ lạnh ngắt, ngọn lửa từ chiếc bật lửa bằng bạạm vào đầu điếu thuốc. Khói tỏa ra, mùi nicotine nồng gắt xộc thẳng vào khoang mũi. Từ góc nhìn cúi thấp ấy, tôi chỉ thấy đôi giày da bóng lộn của Trương Hoa và những vết bẩn lốm đốm trên thảm trải sàn.
"
Anh Trương đúng là cao tay thật."
Giọng Lưu Dương vang lên từ phía bên phải, đầy vẻ nịnh nọt mà tôi đã quá quen thuộc. "
Vợ vừa xinh vừa giàu, còn nghe lời anh răm rắp."
Tôi giữ nguyên tư thế, mắt nhìn xuống những đường vân gỗ. Mỗi lần nghe những lời này, trong lòng tôi lại dấy lên một sự tĩnh lặng kỳ lạ. Họ không biết rằng sự ngoan ngoãn này không phải là sự phục tùng, mà là sự kiên nhẫn của một thợ săn. Tôi đếm từng nhịp thở của mình, cảm nhận hơi ấm giả tạo từ ngọn lửa nhỏ đang cháy.
Trương Hoa rít một hơi dài. Tiếng khói phát ra từ cổ họ như tiếng rít của một con rắn. "
Cô ta từ nhỏ đã quen có người hầu hạ, cái gì cũng không biết làm."
Anh ta nói với giọng đầy vẻ trịch thượng. "
Sau khi cưới, tôi không chiều chuộng. Nấu cơm, giặt đồ, lau nhà, cái gì cũng bắt cô ta làm. Đàn bà mà không biết làm việc, lại không biết làm đàn ông vui, thì còn có ích gì?"
Lời nói của những nhát dao cùn cứa vào không khí. Tôi gật đầu nhẹ, một cử chỉ đã trở thành phản xạ. Trong lòng tôi, một nụ cười lạnh lẽo nở ra. Anh ta tưởng rằng mình đang huấn luyện một con vật cưng ngoan ngoãn, nào biết rằng mình mới chính là con mồi đang từng bước bước vào trung tâm của cái bẫy. Sự ngược đãi của anh ta, những lời chửi mắng, tất cả chỉ khiến mùi vị "dinh dưỡng" mà tôi cần thêm phần đậm đà.
Ký ức ùa về trong chớp mắt. Căn biệt thự trống vắng mất, di chúc để lại khối tài sản khổng lồ, và rồi là Trương Hoa xuất hiện như một vị cứu tinh giả tạo. Tôi đã mời anh ta, kẻ đang làm bảo vệ ở khu chung cư sang trọng ấy, bước vào thế giới của mình. Mọi người đều cười nhạo tôi ngu ngốc, lấy một kẻ tay trắng. Họ đâu biết tôi cần một cái bình chứa hoàn hảo cho thứ tinh khí đặc biệt này - thứ chỉ có được từ một kẻ ác độc, tàn nhẫn, được nuôi dưỡng trong chính sự giàu có và ngây thơ mà tôi bày ra.
Tiếng xào xạc của những lá bài, tiếng cười nói tâng bốc của đám đàn ông quanh bàn càng lúc càng lớn. Trương Hoa như được tiếp thêm sức mạnh, ngồi thẳng lưng ra, ánh mắt không ngừng liếc về phía hành lang tối dẫn đến phòng ngủ. Tôi biết anh ta đang nghĩ gì. Anh ta đang nghĩ về nhóm bạn thân của tôi, những cô gái đang say giấc trong căn phòng tôi mời. Sự tham lam và độc ác trong lòng anh ta đang sôi sùng sục, và điều đó thật hoàn hảo.
Tôi từ từ đứng dậy, lưng thẳng nhưng đầu vẫn cúi thấp. Trong bóng tối nơi góc phòng, đôi mắt tôi hẳn đã lóe lên một tia ánh xanh nhạt, màu của cỏ yêu tinh dưới ánh trăng. Mùi tinh khí độc hại từ Trương Hoa tỏa ra ngày càng đậm, thơm ngọt một cách gai người đối với khứu giác của tôi. Chỉ còn một chút nữa thôi. Chỉ cần thực hiện ý đồ cuối cùng ấy, bữa tiệc của tôi mới thực sự bắt đầu.
Tôi lặng lẽ lui vào bóng tối của nhà bếp, nơi hơi nước từ ấm trà đang bốc lên. Tay tôi nâng chiếc ấm sứ, cảm nhận hơi ấm lan tỏa qua lớp men mỏng. Từ phòng khách vẫn vọng ra tiếng cười đắc thắng của Trương Hoa. Tôi nhắm mắt lại, thưởng thức trọn vẹn khoảnh khắc mong đợi bấy lâu này. Kẻ săn mồi đã kiên nhẫn và con mồi cuối cùng cũng sắp tự lao vào lưới.
Mùi khói thuốc nồng nặc quyện với hương nước hoa giá rẻ khiến căn phòng VIP ngột ngạt như một cái lồng kính. Tôi bị ném xuống sàn, lưng va vào chân bàn, đau điếng, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm là co rúm người lại, để mặc mái tóc dài bị bàn tay thô bạo của Trương Hoa trên sofa kéo giật. Ánh đèn neon nhấp nháy chiếu xuống những khuôn mặt say khướt, biến dạng trong tiếng nhạc ầm ĩ. Họ cười, nói những lời tục tĩu, và đôi mắt của họ nhìn tôi như nhìn một món đồ chơi đã được chuẩn bị sẵn.
"
Chờ tôi chơi xong, các cậu cũng vào 'giải tỏa' luôn nhé."
Trương Hoa, chồng tôi trên danh nghĩa, phán ra câu đó như một lời ban ân. Giọng anh ta đầy tự mãn. Tôi nhắm nghiền mắt lại, cảm giác bàn tay hắn như những con sâu bò trên da thịt, lạnh toát và đầy ghê tởm. Trong đầu tôi chỉ còn một suy nghĩ: giá như mình có thể tan biến thành khói, hoặc hóa thành cát bụi ngay lúc này. Sự phản bội và nhục nhã khi bị chính người chồng mình đem ra làm trò ăn cắp còn đau đớn hơn gấp vạn lần những cú kéo tóc hay sự sờ soạng này.
Tiếng cười nịnh hót vang lên. Lưu Dương, tên bạn thân nhất của hắn, mắt sáng rực lên như thú đói. Nhưng từ phía đối diện, một giọng nói trầm và lạnh lẽo cắt ngang không khí ô uế: "
Vợ cậu là Miêu yêu."
Đó là Lý Trạch. Tôi hé mắt nhìn qua làn tóc rối. Anh ta ngồi đó, tách biệt với đám đông ồn ào, khuôn mặt không một chút xúc động dưới ánh đèn mờ.
Trương Hoa khựng lại một nhịp, rồi cười phá lên, tiếng cười đầy khoái trá. "
Cậu nói đúng đó, cô ta đúng là Miêu yêu, thân thể mềm mại không xương."
Hắn vừa nói vừa dùng lực kéo đầu tôi ngửa ra, bấu ve trơ trẽn dọc theo cổ tôi. Một làn run rẩy lạnh giá xuyên qua sống lưng. Tôi biết mình là ai, nhưng hắn thì không. Đối với hắn, đó chỉ là một lời khen tặng trêu đùa về thân xác phụ nữ.
Căn phòng lại rộ lên những tràng cười. Chỉ có Lý Trạch là không cười. Gương mặt đăm chiêu, ánh mắt như có thể xuyên thấu màn đêm và sự dối trá. "
Miêu yêu cần hút tinh khí người để duy trì hình dạng."
Anh ta nói, giọng điệu bình thản như đang kể một câu chuyện khoa học. "
Trương Hoa, anh thử nghĩ lại xem, có phải mỗi đêm ân ái xong, cô ta đổ rượu vang đỏ? Uống xong, anh thấy lâng lâng rồi bất tỉnh, đến sáng mới tỉnh lại?"
Không khí trong phòng đột nhiên chùng xuống. Tiếng nhạc vẫn ầm ĩ, nhưng sự chú ý đã dồn cả vào Trương Hoa. Tôi cảm thấy bàn tay đang trên người mình dừng lại. Trương Hoa nhíu mày, vẻ mặt tự mãn biến mất, thay vào đó là sự nghi hoặc và một chút gì đó giống như… sợ hãi. "
Sao cậu biết chuyện này?"
Giọng hắn khàn đục, mất đi vẻ khoái chí ban nãy. Chính sự thay đổi nhỏ nhoi đó khiến trái tim tôi đập thình thịch. Liệu hắn có tin không? Liệu bí mật tôi giấu kín bấy lâu, thứ mà tôi vừa căm ghét vừa buộc phải phụ thuộc, sắp bị phơi bày ra trước ánh sáng tàn nhẫn này?
Lý Trạch khẽ nhếch mép, nụ cười không chạm đến mắt. "