Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hàn Trì

Người phục vụ canh đắng ở Hoàng Tuyền

453 từ

Mùi canh đắng ngắt lan tỏa trong không khí ẩm thấp của Hoàng Tuyền, hòa lẫn với tiếng ồn ào hỗn độn của vô số hồn ma đang chen lấn. Tay tôi, sau hàng giờ lặp đi lặp lại động tác múc và đổ, bắt đầu run nhẹ, những cơ co duỗi như muốn phản kháng. Tôi nhìn xuống dòng người – đúng hơn là dòng hồn – bất tận đang ùn tắc trước quầy của mình, lòng dâng lên một nỗi chán chường mệt mỏi khó tả. Công việc này, cứ như một vòng lặp vĩnh cửu, không điểm dừng.

Một hồn ma mới được dẫn tới, khuôn mặt trắng bệch vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng và ngơ ngác. Hắn nhìn chiếc cốc giấy tôi đưa ra như nhìn một thứ độc dược. Tôi thở dài, âm thanh nhỏ đến mức chìm nghỉm trong tiếng gào thét của quỷ sai đang cố gắng dẹp đường. "Uống đi," giọng tôi khô khốc, không một chút lên bổng xuống trầm. Hắn cầm lấy, đưa lên môi, nước canh màu xám đục trôi tuột xuống cổ họng. Ngay lập tức, cả khuôn mặt hắn nhăn lại.

"Đắng quá," hồn ma thốt lên, giọng nói đầy vị giác khó chịu còn vương vấn.

Tôi gật đầu, mắt liếc về phía con đường phía trái, nơi ánh sáng lờ mờ của luân hồi đang chờ đợi. "Đắng là phải. Đời người khổ nhiều hơn vui, nếu không nếm được vị đắng này, lấy gì để quên mà đầu thai?"

Câu trả lời của tôi đã trở nên máy móc, như một bài kinh được tụng đi tụng lại hàng vạn lần. Hồn ma ấy lê bước đi, chiếc cốc giấy rỗng rơi xuống đất bên cạnh thùng rác.

"Ê! Cái hồn kia!"

Một quỷ sai mặt đỏ như gấc, giọng khàn đặc vì la hét, chỉ tay về phía đó. "Nhặt lên bỏ vào thùng! Minh giới mà mày tưởng chỗ nào cũng vứt được rác à?"

Ánh mắt hắn đầy uất ức và bực bội, xô đẩy hễ đúng hàng lối. Tôi hiểu cảm giác của hắn. Làm việc ở đây, áp lực đè nặng lên cả thân xác lẫn tinh thần, ai mà chẳng muốn phát điên lên cho xong. Chính tôi đây, nụ cười phục vụ đã biến mất từ lâu lắm rồi, chỉ còn lại cái nhìn vô hồn và đôi tay múc canh không ngừng nghỉ.

Tôà Mạnh Bà già nhất đứng ở quầy bên cạnh, giọng khẽ hỏi giữa tiếng ồn: "Sao hôm nay người… hồn đông dị thường thế, bà?"

Bà ta cũng đang thở hồng hộc, tay múc lia lịa, mặt mày nhễ nhại mồ hôi nước canh.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng bối cảnh địa ngục qua chi tiết xúc cảm: từ mùi canh đắng đến những cơn run tay, từ giọng nói khô khốc đến cái nhìn vô hồn. Đó là bức tranh sinh động về sự tê liệt tinh thần khi mắc kẹt trong vòng lặp vĩnh cửu.

📖 Chương tiếp theo

Người phục vụ canh đắng sắp gặp lại một khuôn mặt quen thuộc giữa đám hồn ma, và quá khứ bất ngờ quay trở lại.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord