Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hàn Trì

Chương 2

1509 từ

Mùi máu tanh nồng xộc thẳng vào mũi tôi trước khi qua ngưỡng cửa căn biệt thự. Không phải thứ mùi sắt nồng đặc quen thuộc, mà là một thứ hương vị ngọt gắt, hắc, như máu đã ứ đọng lâu ngày trộn lẫn với mùi tro tàn của những tờ bùa vàng đang cháy dở trên sàn đá hoa cương. Ánh sáng trong nhà tối mờ, chỉ có những ngọn nến màu đỏ thẫm đặt quanh một vòng tròn vẽ bằng phấn trắng giữa phòng khách mới tỏa ra thứ ánh sáng lập lòe, ma quái. Hàn Trì ngồi chính giữa vòng tròn ấy, khuôn mặt anh dưới ánh nến trông xanh xám, như một bức tượng sáp. Tay phải của anh đang cầm máu, lưỡi sáng loáng, khẽ rạch một đường ngang lòng bàn tay trái. Những giọt máu đỏ thẫm, nặng trịch, từ từ nhỏ xuống chiếc bát sứ đen tuyền đặt trước mặt.

Tôi đứng đó, cảm giác làn da hư ảo của mình như đang bị thứ dương khí nặng nề và tà thuật trong phòng thiêu đốt. Đồng nghiệp quỷ sai đi cùng đã vỗ nhẹ vào vai tôi trước, lướt đi kiểm tra các phòng khác. Cú vỗ ấy như một làn nước lạnh thấm vào, khiến hình hài tôi từ trạng thái vô hình chuyển dần sang mờ ảo, rồi cuối cùng hiện nguyên hình giữa không trung, đối diện với Hàn Trì. Anh ngẩng đầu lên. Đôi mắt đỏ ngầu, mệt mỏi, bỗng sáng rực lên một tia điên cuồng pha lẫn vui sướng khi nhìn thấy tôi.

“Cuối cùng em cũng chịu đến gặp anh rồi sao?” Giọng anh khàn đặc, vừa thở hổn hển vừa cất lên, như thể đã chờ đợi điều này từ rất lâu. Anh bỏ con dao xuống, đứng bật dậy, bất chấp dòng máu đang rỉ ra từ lòng bàn tay, bước vội về phía tôi. Mùi máu tươi và mùi hương nến quyện vào nhau càng trở nên gắt hơn.

Tôi lùi lại hai bước, khoảng cách vừa đủ để làn dương khí hừng hực từ người anh không thiêu đốt hồn phách tôi. Trong lòng tôi không có chút xao động nào khi thấy anh, chỉ có một mối lo ngại đang cuộn lên dữ dội. Tôi không trả lời câu hỏi của anh, mắt lướt nhanh khắp căn phòng hỗn độn. Những tờ bùa chú viết bằng chữ đỏ treo trên tường, những pháp khí bằng đồng xếên bàn, và đặc biệt là chiếc bát máu chó đen kia. Anh ta thật điên rồ. Để gọi một hồn ma lên, anh ta sẵn sàng dùng đến những tà thuật nguy hiểm, bất chấp cả tính mạng của chính mình. Nhưng giờ không phải lúc để nghĩ về điều đó.

“Anh có nhìn thấy một người phụ nữ trung niên nào xuất hiện ở đây không?” Tôi hỏi thẳng, giọng khẩn trương, cắt ngang không khí mong đợi của anh.

Hàn Trì khẽ nhíu mày, vẻ thất vọng thoáng qua trên mặt. Anh lắc đầu, tay vô thức siết chặt lại, khiến vết thương trên lòng bàn tay lại rỉ máu. “Hôm nay anh ở nhà suốt, không gặp ai cả. Chỉ có…” Anh ngập ngừng, như đang cố nhớ lại. “Chỉ có sáng sớm, hình như có tiếng gõ cửa. Nhưng cửa thì ngoài hành lang trống không, chẳng có bóng người.”

Tim tôi thắt lại. Tôi tiếp tục đảo mắt, tìm kiếm bất kỳ dấu vết bất thường nào. Ánh nhìn của tôi dừng lại ở một góc phòng, nơi tấm ảnh cưới khổ lớn của Hàn Trì và Tống Phi bị đặt dựng dưới chân tường. Tấm vải đen phủ lên nó đã bị vén lên một góc, để lộ ra một phần khuôn mặt cười tươi của Tố Ảnh. Nhưng có gì đó không ổn. Trên kính khung ảnh, in một dấu tay mờ nhạt, nhỏ xíu, không phải của người lớn. Và xung quanh viền khung ảnh, một làn hơi lạnh âm ứ, mỏng manh, đang tỏa ra – thứ khí tôi quá quen thuộc ở Minh giới.

Hàn Trì theo ánh mắt tôi, tưởng tôi chú ý đến tấm ảnh, lập tức vội vàng giải thích, giọng có chút vụng về: “Anh… anh đã cất nó rồi mà. Không biết sao nó lại ở đây. Anh và cô ta, chúng anh…”

Tôi cắt ngang lời anh, giọng nói của tôi trở nên gấp gáp và sắc lạnh: “Bây giờ không phải lúc nói chuyện đó! Anh phải lập tức đi tìm Tống Phi! Ngay bây giờ!”

Sự hoảng hốt thật sự lần đầu tiên hiện lên trên mặt Hàn Trì. “Tìm cô ta làm gì? Em nói gì vậy?”

“Vì chính cô ta mới là kẻ lái xe gây ra cái chết của mẹ con Tiểu Lạc năm đó!” Tôi thốt ra câu nói mà tôi đã giấu kín bao lâu nay, cảm giác như một hòn đá lớn cuối cùng cũng lăn khỏi tim. Nhưng thay vì nhẹ nhõm, chỉ có nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra ùa đến.

Khuôn mặt Hàn Trì biến sắc. Từ xanh xám chuyển sang trắng bệch. Anh như không tin vào tai mình. “Không… không thể nào. Phi Phi cô ấy… năm đó cảnh sát đã điều tra, chính em đã…”

“Tôi đã nhận tội thay cô ta!” Tôi hét lên. Sự bình tĩnh cuối cùng cũng tan vỡ. “Vì sao anh nghĩ tôi, một người không có bằng cấp, không có gia thế, lại có thể đột nhiên được dự án trọng yếu đó? Vì sao dự án lại đổ vỡ đúng lúc gặp khủng hoảng nhất? Tất cả đều là kế hoạch của Tống Phi! Cô ta muốn anh thất bại, muốn ép anh phải cưới cô ta để dựa vào gia thế họ Tống cứu công ty! Còn vụ tai nạn… cô ta say rượu, tông vào hai mẹ con họ trên vỉa hè. Cô ta sợ hãi, bỏ chạy. Và khi biết tôi là người duy nhất có thể tiếp cận hồ sơ dự án, biết tôi vì bà nội mà có thể làm mọi thứ, cô ta đã đe dọa tôi! Hoặc tôi nhận tội thay cô ta, hoặc những tay chân của họ Tống sẽ khiến bà nội tôi ‘tai nạn’ mà chết!”

Từng lời, từng chữ, như những nhát dao cứa vào không khí yên tĩnh đầy mùi máu và khói hương. Hàn Trì đứng như trời trồng, mắt nhìn tôi trừng trừng, như nhìn một con quái vật. Hơi thở của anh gấp gáp. Có lẽ trong đầu anh, những mảnh ghép rời rạc bấy lâu nay – sự thay đổi đột ngột của tôi, sự nhiệt tình kỳ lạ của Tố, những lần cô ta vô tình nhắc đến chi tiết vụ tai nạn mà báo chí chưa từng tiết lộ – tất cả đang ghép lại thành một bức tranh khủng khiếp.

Nhưng tôi không có thời gian chờ anh tỉnh táo lại. Làn khí lạnh quanh tấm ảnh kia đang dày đặc hơn. Tôi biết mẹ Tiểu Lạc đã đến đây. Cô ấy đã theo dấu vết và đã tìm ra sự thật. Và giờ, cô ấy không còn ở đây nữa. Cô ấy đã đi tìm Tống Phi.

“Cô ta giờ ở đâu?” Tôi hỏi gấp.

Hàn Trì, trong cơn choáng váng, thốt ra một địa chỉ một cách máy móc. Đó là một căn hộ cao cấp bên bờ sông, nơi Tống Phi thường đến sau những cuộc cãi vã với anh.

Tôi quay người, định lao đi. Nhưng Hàn Trì đột nhiên chộp lấy tay tôi. Bàn tay ấm nóng, đầy máu của anh xuyên qua làn da hư ảo của tôi, khiến tôi rùng mình. “Em… em nói thật chứ? Tất cả… đều là sự thật?”

Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ kiêu ngạo hay điên cuồng nữa. Chỉ có sự tan vỡ, hoang mang và một nỗi đau đớn tột cùng đang dần hiện rõ. Nhìn vào đáy mắt ấy, trái tim tôi, vốn đã chết, bỗng thấy một cơn đau nhói âm ỉ. Dù sao, đây cũng là người tôi từng yêu hết lòng, từng đặt niềm tin tuyệt đối. Việc chứng kiến sự sụp đổ của anh vẫn khiến tôi thấy xót xa.

“Là sự thật.” Tôi khẽ nói, rút tay ra. “Và giờ, nếu chúng ta không nhanh chân, Tống Phi sẽ chết. Và mẹ Tiểu Lạc, linh hồn cô ấy sẽ vĩnh viễn bị đày đọa dưới địa ngục.”

Nói rồi, tôi không ngoảnh lại nữa, phóng mình theo làn khí lạnh còn vương vấn trong phòng, lao ra khỏi căn biệt thự ngập tràn mùi máu và sự dối trá. Tiếng chân của Hàn Trì hối hả đuổi, nhưng tôi biết anh không thể theo kịp tốc độ của một linh hồn đang vội vã đi cứu một linh hồn khác khỏi chính sự trả thù đầy oán hận của cô ấy.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram