Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hàn Trì

Kẻ cũ gặp lại trong Minh giới

842 từ

"Trên dương gian xảạn lớn," bà lão lầu bầu, giọng trầm đục. "Một tòa lâu đài bằng pha lê của mấy kẻ quyền quý gì đó đột nhiên sụp đổ. Đang lúc yến tiệc, kẻ chết nhiều vô kể, toàn là những hồn còn quá trẻ hoặc quá già, chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra."

Tai nạn ư? Tôi nhìn dòng hồn ma bất tận, trong lòng chợt dâng lên một cảm giác mơ hồ. Dù đã chứng kiến vô số cái chết, nghe vô số nguyên nhân, nhưng mỗi lần biết được một thảm kịch tập thể như thế, sự tê dại trong tôi vẫn có một khoảnh khắc rung động nhẹ. Họ chết một cách oan uổng, tập thể, và giờ đây, trước khi bước vào một vòng luân hồi mới, họ phải nốc cạn bát canh đắng ngắt do chính tay tôi múc. Sự đời, ở cả hai cõi, sao mà nghiệt ngã và vô thường đến thế. Tôi lắc đầu, nhấc tiếp chiếc muỗng dài, chuẩn bị cho lượt hồn ma kế tiếp. Công việc vẫn phải tiếp tục, dù lòng có đôi chút xao động.

Mùi khét lẹt của lưu huỳnh cháy và thứ gì đó ngọt ngào đến rợn người vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi. Tôi đang phân loại một đống hồ sơ vong linh mới đến thì tiếng thì thào của lính canh vọng vào. Một vụ nổ. Nhà máy hóa chất. Cả một khu vực tan hoang. Lòng tôi chợt thắt lại, không phải vì thương xót, mà vì một mối nghi ngờ lạnh lùng. Khu vực phân cục này do tôi phụ trách đã lâu. Trong đầu tôi có thể vẽ ra từng con đường, từng tòa nhà. Ở đó, làm gì có nhà máy hóa chất nào to tướng đến thế? Trừ phi… trừ phi họ đang nói đến cái nơi nằm sâu trong ký ức kiếp trước của tôi.

Tôi bước ra khỏi phòng làm việc, dòng người – đúng hơn là dòng hồn – mới đến đang xếp hàng lộn xộn dưới ánh sáng xanh lè của những chiếc đèn lồng quỷ. Họ mang theo vẻ mặt hoang mang, thất thần, quần áo tả tơi còn vương mùi khói đạn. Và rồi, tôi nhìn thấy bà ta. Khuôn mặt dạn dày vì gió sương, cái nhìn tinh ranh đã từng khiến tôi khiếp sợ, giờ đây chỉ còn là sự trống rỗng pha lẫn kinh hãi tột độ. Chị đại năm xưa, kẻ đã từng dùng những trò đê tiện để dằn mặt tôi trong trại giam, giờ đứng như một con chuột nhắt. Đôi mắt bà ta mở to, nhìn tôi như nhìn thấy quỷ dữ hiện hình từ cõi chết. Môi bà ta mấp máy, nhưng không một âm thanh nào thoát ra. Tôi hiểu quá mà. Hai năm bị bà ta đè đầu cưỡi cổ, hai năm vật lộn chống trả, và khoảnh khắc cuối cùng khi hơi thở tôi tắt dần, chính đôi mắt này đã chứng kiến. Nỗi hoảng loạn của bà ta bây giờ có lẽ còn ghê gớm hơn cái chết mà bà ta từng chứng kiến.

Tôi cầm lấy một bát canh Mạnh Bà từ tay một âm binh, bước lại gần. Tiếng bước chân của tôi vang lên đều đều trên nền đá, mỗi bước như một nhịp trống dồn vào tim bà ta. Tôi không thèm ngước mắt nhìn bà. Giọng nói của tôi phẳng lặng, lạnh tanh như nước suối mùa đông.

“Trại giam tụi mình bị nổ à?”

Câu hỏi ấy vang lên, phá vỡ sự im lặng đông cứng. Bà ta giật mình, ánh mắt vội vã liếc về phía sau lưng tôi, nơi mấy tên quỷ sai với khuôn mặt dữ tợn đang đứng im như tượng. Một cục bọt khô khốc được bà ta nuốt xuống cổ họng. Cái gật đầu sau đó diễn ra thật chậm, nặng nề như mang cả nghìn cân đá đè lên cổ. Tất cả sự ngang ngạnh, hống hách năm xưa giờ đã tan biến không một dấu vết, để lại một con người nhỏ bé, run rẩy. Thì ra là vậy. Trại giam cũ, nơi chôn vùi tuổi thanh xuân của tôi, nằm sát bên một nhà máy hóa chất cũ kỹ, sắp bị tháo dỡ. Cú nổ kinh hoàng ấy đã san bằng tất cả, đưa toàn bộ những linh hồn tội nghiệp và cả những kẻ hung ác trong đó xuống tận đáy của Minh giới này.

Tôi đưa bát canh về phía bà ta. Chất lỏng trong bát có màu xám đục, không hề tỏa hơi nóng, cũng chẳng có mùi vị gì.

“Uống đi.”

Bà ta không dám do dự. Đô đón lấy bát, đưa lên môi và uống cạn một hơi. Hành động máy móc, như một cái xác không hồn. Ánh mắt bà ta vẫn dán chặt vào tôi, đầy vẻ dò xét và sợ hãi, như thể chờ đợi một hình phạt nào đó từ phía tôi.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác phẩm dùng khéo léo chi tiết giác quan (mùi khét lẹt, ánh mắt run rẩy, bước chân như nhịp trống) để khắc họa tâm lý nhân vật từ sự im lặng giả tạo dần chuyển thành căng thẳng ẩn chứa. Bộc lộ kiểm soát tuyệt đối qua giọng nói "phẳng lặng, lạnh tanh" và hành động máy móc của kẻ phục vụ phản chiếu cách thế giới Minh giới vô cảm với nỗi đau.

📖 Chương tiếp theo

Oan linh từ trại giam cũ sẽ xuất hiện để tiết lộ sự thật ẩn giấu, và người bà thân yêu sẽ tái ngộ với nhân vật chính giữa những tro tàn.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord