Mùi thuốc độc chua lòm vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi khi tôi mở mắt ra. Không phải mở mắt theo nghĩa đen, vì thân thể tôi đã nguội lạnh trên chiếc giường sắt trong trại giam từ đêm qua. Tôi mở đôi mắt của một hồn ma. Cảnh vật trước mặt là một con đường mờ ảo, hai bên bạt ngàn hoa màu đỏ thẫm, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt đủ để tôi nhận ra mình đang ở đâu. Hoàng Tuyền. Tôi chết rồi.
Tôi chưa kịp định thần thì đã thấy bóng một người đàn ông cao lớn đứng chắn ngang lối đi. Áo bào đen, nét mặt lạnh như băng, trong tay cầm một cuộn xích sắt mảnh phát ra âm thanh lạch cạch nhẹ. Hắn nhìn tôi, giọng nói không chút gợn sóng: "Cố Mặc. Theo ta."
\n\nTôi nhận ra hắn. Không phải người quen, mà là một ký ức mờ nhạt từ những câu chuyện dân gian bà tôi kể - Quỷ Sai, sứ giả dẫn lối người chết. Tôi không hỏi gì, chỉ lặng lẽ đi theo bóng đen của hắn dọc theo con đường hoa. Suy nghĩ trong đầu tôi quay cuồng. Bà tôi giờ ra sao? Căn bệnh của bà đã được cứu chữa bằng số tiền tôi nhận tội chưa? Và Hàn Trì… anh ấy có biết sự thật không? Có một nỗi chua xót cứ thế len lỏi. Tôi chết trong oan ức, như một kẻ giết người, còn kẻ thực sự gây ra thì vẫn sống nhởn nhơ ngoài kia. Sự bất công ấy như một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt linh hồn vừa lìa khỏi xác của tôi.
Quỷ Sai dừng lại trước một tòa nhà cổ kính, bên trong ánh đèn lồng đỏ le lói. Hắôi, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ: "Ngươi còn vương vấn nhân gian. Oán khí nặng nề. Không thể đầu thai ngay được."
\n\nTôi cười khẽ, một tiếng cười không chút nhiệt độ. "Vâng, tôi còn vương vấn. Tôi muốn biết kẻ hại tôi, kẻ hại Tiểu Lạc, rốt cuộc sẽ kết thúc ra sao."
Tôi nhớ đến đứa bé sáu tuổi ấy, khuôn mặt non nớt luôn rạng rỡ mỗi khi gặp tôi, giờ đã thành một hồn ma bé nhỏ lạc lõng. Nỗi đau cho nó và người mẹ tội nghiệp còn lớn hơn gấp bội nỗi oan của tôi.
Quỷ Sai im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc. Rồi hắn nói: "Ta có thể cho ngươi một cơ hội. Ở lại đây, làm việc. Chờ xem kết cục của những kẻ ngươi muốn thấy. Như mọi thứ kết thúc, ngươi phải tự nguyện rời đi."
\n\nTôi gật đầu không chút do dự. Đó không phải là một lựa chọn, mà là thứ duy nhất tôi có thể bám víu lúc này. Thế là tôi trở thành một phần của Minh giới, nơi thời gian trôi theo một cách khác, âm u và tĩnh lặng. Công việc của tôi là phụ giúp việc phân xử, ghi chép và đôi khi là dẫn dắt những oan hồn uất ức khác. Mỗi ngày, tôi đều cố gắng dò hỏi tin tức về Tống Phi và Hàn Trì từ những hồn ma mới đến.
Cho đến một hôm, Quỷ Sai tìm tôi, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong mắt ánh lên một tia gì đó khác thường. "Tống Phi sắp chết. Nhưng linh hồn nàng ta sẽ không dễ dàng đến đây. Mẹ của Tiểu Lạc, oán khí quá nặng, sắp hóa thành lệ quỷ. Nàng ta định tự tay báo thù."
Tim tôi thắt lại. Tôi nhớ đến người phụ nữ gầy gò, đôi mắt luôn đỏ hoe sau cái chết của con trai, người đã từng tin tôi là thủ phạm và nguyền rủa tôi thậm tệ. "Chúng ta phải ngăn cô ấy! Cô ấy sẽ bị hủy diệt vĩnh viễn mất!"
Đúng vậy. Và tội nghiệp của Tống Phi phải do chính Minh giới này phán xét, không phải bằng tay của một lệ quỷ mất khống chế."
Quỷ Sai đưa cho tôi một địa chỉ. "Đây là nơi Tống Phi đang trốn. Hãy đi cùng với ta. Nhưng nhớ, ngươi chỉ là hồn ma, không thể can thiệp trực tiếp vào việc của người sống."
Chúng tôi đến nơi, một biệt thự vắng vẻ trong đêm tối. Cảm giác đầu tiên đập vào tôi không phải là thị giác, mà là khứu giác: mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi sợ hãi chua chát, xộc thẳng vào cõi linh. Rồi tôi mới thấy cảnh tượng kinh hoàng. Tống Phi bị treo ngược lơ lửng trên xà nhà, không phải bằng dây thừng, mà bằng chính mái tóc dài của cô ta, quấn quanh xà như những cành cây leo độc ác. Trên người cô, những vết cào xé sâu hoắm, không phải từ dao kéo, mà tựa như từ móng vuốt của thú dữ, rỉ máu đen. Gương mặt cô tái mét, mắt trợn ngược, miệng mở rộng nhưng chỉ phát ra những tiếng khàn đặc nghẹn ứ trong cổ họng.
\n\nVà người phụ nữ đứng dưới đó… tôi suýt không nhận ra đó là mẹ Tiểu Lạc. Dáng vẻ hiền hậu, yếu đuối ngày nào đã biến mất. Thay vào đó là một thân hình còng queo nhưng tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương. Tóc cô bạc trắng xóa, bay trong luồng gió vô hình, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than hực lửa, không còn chút lương tri nào, chỉ còn lại sự thù hận đã hóa thành thực thể. Cô ấy đã thành lệ quỷ thật rồi. Một nỗi xót xa và lo sợ trào lên trong tôi. Cô ấy đang hủy hoại chính mình để trả thù.
Quỷ Sai thở dài một hơi nhẹ, âm thanh đầy tiếc nuối. "Vẫn là chậm một bước."
Anh giơ tay phải ra, từ lòng bàn tay, một sợi xích ánh bạc mảnh mai tuôn ra, vươn thẳng về phía linh thể của mẹ Tiểu Lạc với ý định trói buộc. Nhưng sợi xích vừa chạm vào làn khí đen quanh người cô, liền phát ra một tiếng xèo xèo như nước gặp lửa nóng, rồi tan biến thành những hạt ánh sáng vụn vỡ. Tôi hiểu, pháp khí trói hồn thông thường đã vô dụng với một linh hồn đã kết tinh thành thực thể oán khí như thế này.
Ánh mắt đỏ ngầu của mẹ Tiểu Lạc quét về phía chúng tôi. Nó dừng lại trên mặt tôi một giây, lóe lên một tia gì đó rất phức tạp - có thể là sự ăn năn, có thể là nỗi đau, nhưng ngay lập tức lại bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng. "Cố Mặc… cô cũng tới đây."
Giọng nói của cô khàn đục, vang vọng từng tiếng như tiếng gió rít qua khe đá.
\n\n"Chị! Đừng làm thế!"
Tôi bước về phía trước, dù biết mình bất lực. "Giết cô ta, chị cũng sẽ tiêu tan! Hãy để pháp luật trừng trị cô ấy! Chúng tôi có thể tìm bằng chứng; tôi có thể làm chứng! Đừng vì một kẻ như thế mà đánh mất cơ hội siêu thoát của chính mình!"
Lời nói của tôi vội vã, tha thiết, mong thấu được vào tâm can đã bị hận thù bóp nghẹt của cô.
\n\nMẹ Tiểu Lạc lắc đầu, một cử động chậm rãi, nặng nề. "Công lý? Nhà cô ta giàu có quyền thế, năm xưa có thể ép cô nhận tội, mai sau cũng có thể dùng tiền mua lấy tự do. Tôi không tin vào thứ công lý chậm chạp ấy nữa."
Cô quay mặt nhìn thẳng vào Tống Phi đang giãy giụa yếu ớt, giọng trầm xuống, đầy nghiệt ngã: "Máu phải trả bằng máu. Chỉ có tự tay tôi mới có thể kết thúc được."
Rồi cô quay lại nhìn tôi, ánh mắt có chút dịu lại. "Cảm ơn cô, những ngày qua đã chăm sóc Tiểu Lạc. Nó rất quý cô. Và… tôi xin lỗi vì đã trách nhầm cô."
Một giọt nước mắt màu đen, đặc quánh như nhựa đường, lăn dài trên gò má cô. "Sau này, nhờ cô chăm sóc nó giúp tôi. Đợi tôi tan biến, hãy dắt nó đi đầu thai, đến một nơi tốt đẹp hơn."
Không!"
Tôi lao tới, đưa tay ra định kéo cô ấy lại. Nhưng đôi tay của tôi, một hồn ma, chỉ xuyên thẳng qua cánh tay cô như xuyên qua làn sương mù lạnh giá, không thể chạm, không thể giữ. Tôi bất lực nhìn Quỷ Sai, nhưng anh chỉ lắc đầu nhẹ. Anh có thể ra tay, nhưng mộ, đó sẽ là một đòn tiêu diệt hoàn toàn, đòn đang hóa quỷ này thành tro bụi.
\n\nMẹ Tiểu Lạc không còn chần chừ. Cô giơ bàn tay gầy guộc, những móng tay dài ra, đen nhánh và sắc nhọn, hướng về phía cổ Tống Phi. Tống Phi trợn mắt, cả người co quắp lại trong nỗi khiếp sợ tột cùng, nhưng không thể kêu thành tiếng. Chỉ còn vài phân nữa thôi…
ĐỪNG LÀM THẾ!"
Một giọng nói quen thuộc, đầy vội vã và kinh hoảng, vang lên từ cửa. Hàn Trì xuất hiện, hơi thở hổn hển, áo sơ mi trắng dính đầy bụi đường. Anh chạy thẳng vào, không hề do dự, dùng hết sức kéo cánh tay đang giơ lên của mẹ Tiểu Lạc ra. Sức mạnh của một lệ quỷ vốn không phải con người có thể địch nổi, nhưng có lẽ trong sâu thẳm, người mẹ ấy vẫn chưa mất hết lương tri. Cô không định hại Hàn Trì, một người vô tội, nên đã để anh kéo được Tố từ vòng nguy hiểm, vật lộn đẩy cô ta ra xa.
\n\nĐúng lúc hỗn loạn ấy, một hồn ma bé nhỏ, trong suốt, lao vào từ ngoài cửa với tốc độ nhanh hơn cả ánh mắt. Tiểu Lạc. Cậu bé ôm chầm lấy chân mẹ, khóc nức nở: "Mẹ! Mẹ ơi! Con đây! Mẹ đừng đi! Đừng bỏ con!"
Tiếng khóc trẻ thơ trong veo, đầy sợ hãi và thương nhớ, như một dòng nước lạnh dội thẳng vào ngọn lửa hận thù đang bùng cháy. Thân hình đang sát khí ngút trời của mẹ Tiểu Lạc khựng lại. Những ngón tay đen nhánh co giật, rồi từ từ thu lại. Ánh mắt đỏ rực của cô nhìn xuống đứa con đang ôm chặt lấy mình, dần dần, lớp băng giá trong đó bắt đầu rạn nứt, để lộ ra nỗi đau đớn tột cùng và tình yêu thương nguyên bản chưa bao giờ phai nhạt.
\n\nTôi nắm lấy cơ hội, vội nói: "Chị thấy không? Tiểu Lạc cần chị. Nó cần mẹ nó bình an. Hãy tin chúng tôi, Tống Phi sẽ phải trả giá. Hàn Trì đã biết hết sự thật rồi. Cô ta không thể thoát được nữa đâu."
Tôi liếc nhìn Hàn Trì. Anh đang đứng đó, khuôn mặt tái đi vì những gì vừa chứng kiến và vì sự thật phũ phàng, nhưng đôi mắt anh nhìn Tống Phi đang nằm co quắp dưới đất chỉ còn lại sự lạnh lùng tột độ.
\n\nAnh gật đầu, giọng nói trầm đục, từng chữ như đóng băng: "Đúng vậy. Cô ta sẽ phải trả giá. Bằng tất cả những gì cô ta có, và trong đau đớn."
Lời nói của Hàn Trì không phải lời hứa suông. Tôi biết, với thế lực và sự kiên quyết của anh, Tống Phi sẽ có một kết cục còn thảm khốc hơn cả cái chết thông thường.
Cuối cùng, mẹ Tiểu Lạc đã buông xuôi. Cô khụy xuống, ôm lấy đứa con nhỏ, hai mẹ con khóc như mưa. Quỷ Sai ra hiệu, những đồng nghiệp áo đen khác của anh tiến vào, nhẹ nhàng dẫn hai mẹ con lệ quỷ đã nguôi ngoai ấy đi. Tống Phi, sau cơn kinh hãi, đã thực sự mất trí, miệng lẩm bẩm không ngừng, bị cảnh sát nhân gian đến sau đó áp giải đi. Gương mặt cô ta, tôi biết, sẽ chỉ còn là bóng ma của chính mình cho đến hết đời.
Mọi chuyện tạm ổn. Hàn Trì không về ngay. Anh nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe, chất chứa quá nhiều thứ tôi không dám giải mã. "Em… dẫn anh đi gặp bà nội em một lần, được không?"
Anh hỏi, giọng khàn đặc.
Chúng tôi trở về ngôi làng nhỏ, nơi căn nhà cũ của bà tôi nằm im lìm trong đêm. Căn bệnh hiểm nghèo và tuổi tác đã cướp đi sức lực cuối cùng của bà. Bà nằm trên giường, hơi thở yếu ớt, nhưng gương mặt lại thanh thản lạ thường. Thấy tôi và Hàn Trì, đôi mắt đã mờ đục của bà bỗng sáng lên một tia. Bà cố gắng nhấc tay, muốn với lấy tách nước trên bàn. Hàn Trì vội ngăn lại, dịu dàng nói: "Bà ơi, để cháu."
\n\nTôi ngồi xuống mép giường, nắm lấy bàn tay khô gầy, lạnh ngắt của bà. Hàn Trì kéo ghế ngồi đối diện. Căn phòng nhỏ chỉ còn tiếng thở nhẹ và những lời thì thầm. Bà nói nhiều về những kỷ niệm xa xưa, về chuyện hồi nhỏ của tôi, thậm chí còn nhầm lẫn, nghĩ Hàn Trì là bạn học cũ của tôi đến chơi. Chúng tôi không sửa, chỉ mỉm cười lắng nghe. Không khí ấm áp, bình yên đến lạ, như thể tất cả những oan trái, đau thương bên ngoài kia đều chưa từng xảy ra. Tôi cảm nhận rõ ràng sợi dây liên kết cuối cùng của tôi với thế giới này đang mỏng manh dần. Bà sắp đi rồi.
\n\nKhi bà thiếp đi trong giấc ngủ cuối cùng, Hàn Trì mới lên tiếng, giọng rất nhỏ: "Mấy hôm trước, anh đến trại giam cũ… tìm tro cốt của em. Họ nói… không giữ lại."
\n\nTôi thở dài. "Tôi bị đầu độc chết. Họ sợ phiền phức, thiêu xong rồi rải đi là chuyện thường. Không có gì đáng ngạc nhiên."
Anh tìm một thầy pháp… hắn nói nếu không có tro cốt, linh hồn sẽ vất vưởng, không thể siêu thoát."
Anh nói, giọng có chút vội vàng, như sợ tôi biến mất.
Tôi lắc đầu, một nụ cười buồn bã nở trên môi. Anh vẫn là anh, luôn tìm cách giải quyết mọi thứ bằng những phương pháp có vẻ hữu hình, kể cả khi chuyện đã vượt ra ngoài thế giới của anh. "Không liên quan đâu. Tôi ở lại là do tôi muốn. Anh đừng nghe mấy kẻ đó nữa."
\n\n"Vậy..."
Anh ngập ngừng, ánh mắt dò xét tôi. "Nếu anh muốn gặp em, thì phải làm sao?"
Câu hỏi khiến lòng tôi se lại. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, cố giữ giọng điệu nhẹ nhàng, thậm chí hơi trêu đùa như ngày xưa: "Cứ sống tử tế đi. Đếết, tự khắc sẽ gặp tôi thôi."
Em… sẽ đợi anh chứ?"
Giọng anh khẽ run, chứa đựng một sự mong manh tôi chưa từng thấy.
\n\nTôi quay mặt đi, nhìn ra cửa sổ nơi bóng tối đang nhạt dần. "Không phải chuyện đợi hay không. Tôi muốn đi, cũng chưa đi được ngay đâu."
Đó là một câu trả lời né tránh, nhưng cũng là sự thật.
Hàn Trì im lặng một lúc lâu. Rồi anh nói, như một lời thề: "Anh nhất định sẽ đến tìm em."
\n\nTôi không đáp lại. Tiếng gà gáy đầu tiên xé toạc màn đêm. Cùng lúc đó, một hình bóng nhẹ nhàng, trong suốt, từ từ ngồi dậy từ thân xác trên giường. Bà nội tôi. Bà nhìn quanh, thấy tôi, mỉm cười hiền hậu: "Mặc Mặc à, đi thôi, con. Chẳng phải con hứa sáng nay dắt bà đi ăn sáng sao?"
Nước mắt tôi ứa ra. "Dạ, đi thôi, bà. Con dẫn bà đi."
Tôi đưa tay ra. Bà nắm lấy tay tôi. Bàn của bà ấm áp lạ thường. Quỷ Sai đã cho tôi đặc ân này - được tự tay dẫn người thân cuối cùng của mình trên con đường cuối cùng.
Chúng tôi bước ra khỏi cửa. Trời còn chưa sáng hẳn, mọi thứ mờ ảo trong làn sương mai. Hàn Trì đứng đó, bóng người anh đơn độc in trên nền trời xám. Tôi dừng bước, nhìn anh lần cuối.
Tạm biệt, Hàn Trì."
Tôi không chắc anh có khóc hay không, vì trời quá mờ và vì chính mắt tôi cũng đã nhòe đi. Tôi chỉ nghe thấy giọng anh, nghẹn lại đầy xúc động, vọưng tôi:
Cố Mặc… nhớ đợi anh."
\n\nTôi dắt bà đi, bước trên con đường hoa đỏ dẫn đến bến đò. Như tôi đoán, bà cả đời nhân hậu, bát canh Mạnh Bà bà uống có vị ngọt thanh như nước suối. Tôi đứng nhìn bóng lưng còng của bà dần hòa vào luồng sáng ấm áp nơi lối đi đầu thai, lòng trống rỗng mà nhẹ nhõm. Vậy là xong. Mọi ràng buộc của tôi với dương thế đã chấm dứt.
Tiểu Lạc và mẹ cậu cũng đã đi rồi. Trước khi đi, cậu bé nắm tay mẹ, ước nguyện kiếp sau vẫn làm con của mẹ. Người mẹ ấy mỉm cười, gương mặt đã trở lại vẻ hiền từ, xoa đầu con: "Chỉ cần con hạnh phúc, kiếp sau có gặp lại mẹ hay không, cũng không quan trọng."
Minh giới trở lại với sự tĩnh lặng vĩnh hằng của nó. Ngày này qua ngày khác, không điểm nhấn, cho đến một buổi chiều âm u, khi bóng dáng tiều tụy, đầy sợ hãi của Tống Phi xuất hiện ở cuối đường Hoàng Tuyền, tôi mới giật mình nhận ra - thì ra đã qua một khoảng thời gian dài như vậy rồi. Nghe nói, sau khi bị giam cầm, bị dày vò bởi nỗi sợ hãi và tội lỗi, cô ta đã chết trong tù. Và tội nghiệp của cô ta sẽ còn phải được rửa sạch ở nơi này bằng những hình phạt thích đáng, lâu dài.
Rồi cuối cùng, cũng đến lượt anh.
Anh đến vào một buổi sáng, khi Minh giới thưa thớt người qua lại. Lúc đó tôi đang ngồi ở quầy canh, tay cầm chiếc muỗng gỗ, đầu gật gù buồn ngủ. Cảm nhận có một linh hồn mới đến gần. Tôi không ngẩng đầu, theo thói quen múc đầy một ché.
\n\nChén canh chưa kịp đưa ra, thì một giọng nói, thấm đẫm nỗi nhớ mong và sự mệt mỏi sau một hành trình dài, cất lên ngay trước mặt tôi:
Không uống… có được không?"
\n\nTôi ngẩng mặt lên. Hàn Trì đứng đó, dáng vẻ vẫn phong độ như xưa, nhưng đôi mắt đã mang nặng dấu ấn thời gian và sự chờ đợi. Anh nhìn tôi như muốn khắc sâu hình bóng này vào tận đáy linh hồn.
\n\nGặp ánh mắt tôi, anh lại khẽ nhắc lại, lần này rõ ràng hơn, kiên định hơn:
Anh không muốn uống. Anh muốn ở lại… ở bên em."