Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hàn Trì

Gặp gỡ trong giấc mộng, tạm biệt mãi mãi

1059 từ

Tôi chọn cách gặp hắn trong giấc mộng.

Không gian mơ màng hiện ra, vẫn là căn biệt thự quen thuộc ngày trước. Đồ đạc thay đổi chút ít, phong cách hiện đại và lạnh lẽo hơn. Nhưng thứ đập vào mắt tôi đầu tiên, treo trang trọng trên tường phòng khách, là một tấm ảnh cưới. Trong ảnh, Hàn Trì mặc vest chỉnh tề, tay khoác eo một cô dâu xinh đẹp rạng rỡ. Nụ cười của hắn trong ảnh, thứ mà tôi hiếm khi thấy, giờ đây như một lưỡi dao lạnh lẽo cứa nhẹ vào tâm thức vốn dĩ đã bình lặng của tôi.

Tiếng bước chân của hắn vang lên trên nền đá lạnh, mỗi nhịp đều đặn như nhịp trống đếm ngược cho cuộc gặp gỡ này. Hàn Trì dừng lại trước mặt tôi, khoảng cách đủ để tôi ngửi thấy mùi hương trầm lạnh, khô khan phảng phất trên áo bào của hắn. Nó khác hẳn mùi nắng ấm, mùi cỏ non mà tôi từng ghi nhớ. Gương mặt hắn lúc này, dưới ánh đèn lồng đỏ ảm đạm chiếu nghiêng, hiện lên những đường nét sắc lạnh đến tàn nhẫn. Nụ cười hắn nở ra, không phải là nụ cười, mà là một vết rách băng giá trên khuôn mặt ấy.

“Cố Mặc.” Giọng hắn chầm chậm, từng chữ như bị nhúng qua nước đá. “Cô còn mặt mũi tới gặp tôi sao?”

Trái tim tôi thắt lại một cái, như có bàn tay vô hình bóp nghẹt. Nhưng tôi đã quá quen với cái thứ cảm giác tê dại này rồi. Có lẽ linh hồn đi cũng chai sạn, không còn dễ dàng rỉ máu như xác thịt nữa. Tôi ngẩng mặt lên, ánh mắt không chút nhấp nháy. “Không phải anh đã đốt vàng mã, triệu hồi tôi về đó sao?” Tôi hỏi lại, giọng điệu bằng phẳng đến mức chính tôi cũng ngạc nhiên. Có lẽ những năm tháng chịu đựng dưới Âm ty đã dạy tôi cách giấu đi tất cả những gì gọi là tổn thương.

Hàn Trì nhíu mày, ánh mắt hắn như hai mũi dao nhọn hoắt đâm thẳng vào tôi. “Tôi tìm cô thì sao?” Hắn bước thêm một bước, bóng người hắn đổ xuống, che khuất đi ánh sáng yếu ớt phía sau lưng tôi. “Chẳng lẽ tôi không có quyền tìm cô? Cô chết rồi, tại sao không một lời, không một dấu hiệu? Cô coi tôi là gì?”

Từng câu hỏi của hắn đều là những lời trách móc, nhưng trong đó, tôi chỉ nghe thấy sự tức giận và lạnh lùng. Tôi thở dài một hơi, hơi thở của linh hồn vốn dĩ chẳng tạo nên làn khói nào trong không khí lạnh giá này. “Tôi chết rồi.” Tôi nhắc lại chậm rãi. “Một người chết rồi, thì lấy gì để bảo người sống? Lấy giấy tiền vàng bạc viết thư sao?”

“Vậy tại sao bây giờ cô lại đến?” Giọng hắn bỗng trầm xuống, thấp đến mức gần như thì thầm, nhưng mỗi chữ lại có sức nặng của băng tuyết. “Nếu tôi không đốt vàng mã cúng tế, cô cũng sẽ mãi mãi trốn tránh, không bao giờ hiện ra trước mặt tôi nữa, đúng không?” Hắn cười khẽ, nụ cười đầy mỉa mai. “Nhớ lại trước kia, có ai từng như cái bóng, bám theo tôi từng bước, đuổi không cũng chẳng đi. Giờ đây, cô lại trở nên cao ngạo thế sao?”

Những lời đó như những mũi kim nhọn, xuyên qua lớp vỏ chai lì của tôi, chạm vào đống tro tàn của ký ức. Đúng, tôi từng như thế. Từng coi hắn là ánh sáng duy nhất, là niềm hy vọng sống còn. Nhưng ánh sáng ấy cuối cùng đã đẩy tôi vào ngục tối, còn niềm hy vọng ấy thì khiến tôi chết trong tuyệt vọng. Tôi siết chặt hai bàn tay, dù chẳng còn cảm giác về thể xác, nhưng vẫn có một thứ gì đó đang co quắp lại trong lồng ngực.

“Đủ rồi, Hàn Trì.” Tôi ngắt lời hắn, giọng nói cuối cùng cũng có chút gợn sóng. “Những đau khổ trong lao ngục, tôi đã chịu đựng hết. Cái chết cô đơn nơi đáy ngục, tôi cũng đã trải qua. Thậm chí đến cả vòng luân hồi, tôi cũng không được phép bước vào. Bây giờ, tôi làm việc nơi Địa phủ, mỗi ngày đều gánh chịu hình phạt, coi như đã trả giá đủ cho những lỗi lầm không tên của mình rồi.” Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu, dù chẳng có không khí để hít vào. “Hôm nay tôi đến, chỉ vì nhận được số vàng mã anh đốt xuống. Tôi đến để nói một tiếng cảm ơn. Chỉ vậy thôi.”

Sắc mặt Hàn Trì khựng lại trong giây lát. Đôi mắt hắn như có thứ gì đó lướt qua, nhanh đến mức tôi không kịp bắt. Rồi mọi thứ lại chìm vào vẻ lạnh lùng cố hữu. Hắn khẽ nhếch môi. “Một kẻ như cô, không được đầu thai chuyển kiếp là đáng đời.” Lời nói vẫn sắc như dao.

Trái tim tôi, hay thứ gì đó tương tự như trái tim, cuối cùng cũng ngừng run rẩy. Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, nơi tôi chẳng còn thấy bóng dáng của chính mình nữa. “Ừ.” Tôi gật đầu nhẹ nhàng. “Vậy thì anh cũng được như ý nguyện rồi. Dù sao… tôi vẫn phải cảm ơn anh.”

Câu cuối cùng, tôi nói thật nhỏ. Bởi vì tôi nhớ tới bà nội. Những đồng tiền hắn cho tôi khi tôi còn sống, những món quà giá trị ấy, đã giúp bà tôi qua được những ngày tháng khó khăn nhất khi tôi bị bắt. Dù động cơ của hắn lúc ấy là gì, dù chỉ là sự hời hợt hay thương hại nhất thời, thì kết quả cuối cùng vẫn là bà tôi đã sống. Chỉ cần như vậy, một lời cảm ơn chân thành này, tôi phải nói ra. Sau đó, chúng tôi sẽ là hai thế giới hoàn toàn cách biệt. Hắn tiếp tục cuộc hôn nhân được sắp đặt của kẻ sống, còn tôi, trở về với công việc vô tận của một linh hồn tội đồ.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo dùng chi tiết tâm lý để xây dựng căng thẳng: từ tấm ảnh cưới như "lưỡi dao lạnh lẽo" đến đôi mắt "không còn thấy bóng dáng của chính mình". Sự tê dại cảm xúc của Cố Mặc đối lập với đau thương ẩn sâu tạo nên vẻ bi thảm của cả cuộc gặp gỡ.

📖 Chương tiếp theo

Cố Mặc quay trở về với công việc vô tận của một linh hồn tội đồ, nhưng liệu thứ "số vàng mã" kia có giấu chứa bí mật gì khác?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram