Mùi thuốc độc chua lòm vẫn còn bám đầy trong cổ họng tôi khi tôi mở mắt ra. Không phải mở mắt theo nghĩa đen, vì thân thể tôi đã nguội lạnh trên chiếc giường sắt trong trại giam từ đêm qua. Tôi mở đôi mắt của một hồn ma. Cảnh vật trước mặt là một con đường mờ ảo, hai bên bạt ngàn hoa màu đỏ thẫm, tỏa ra thứ ánh sáng nhàn nhạt đủ để tôi nhận ra mình đang ở đâu. Hoàng Tuyền. Tôi chết rồi.
Tôi chưa kịp định thần thì đã thấy bóng một người đàn ông cao lớn đứng chắn ngang lối đi. Áo bào đen, nét mặt lạnh như băng, trong tay cầm một cuộn xích sắt mảnh phát ra âm thanh lạch cạch nhẹ. Hắn nhìn tôi, giọng nói không chút gợn sóng: "Cố Mặc. Theo ta."
\n\nTôi nhận ra hắn. Không phải người quen, mà là một ký ức mờ nhạt từ những câu chuyện dân gian bà tôi kể - Quỷ Sai, sứ giả dẫn lối người chết. Tôi không hỏi gì, chỉ lặng lẽ đi theo bóng đen của hắn dọc theo con đường hoa. Suy nghĩ trong đầu tôi quay cuồng. Bà tôi giờ ra sao? Căn bệnh của bà đã được cứu chữa bằng số tiền tôi nhận tội chưa? Và Hàn Trì… anh ấy có biết sự thật không? Có một nỗi chua xót cứ thế len lỏi. Tôi chết trong oan ức, như một kẻ giết người, còn kẻ thực sự gây ra thì vẫn sống nhởn nhơ ngoài kia. Sự bất công ấy như một ngọn lửa âm ỉ thiêu đốt linh hồn vừa lìa khỏi xác của tôi.
Quỷ Sai dừng lại trước một tòa nhà cổ kính, bên trong ánh đèn lồng đỏ le lói. Hắôi, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu mọi suy nghĩ: "Ngươi còn vương vấn nhân gian. Oán khí nặng nề. Không thể đầu thai ngay được."
\n\nTôi cười khẽ, một tiếng cười không chút nhiệt độ. "Vâng, tôi còn vương vấn. Tôi muốn biết kẻ hại tôi, kẻ hại Tiểu Lạc, rốt cuộc sẽ kết thúc ra sao."
Tôi nhớ đến đứa bé sáu tuổi ấy, khuôn mặt non nớt luôn rạng rỡ mỗi khi gặp tôi, giờ đã thành một hồn ma bé nhỏ lạc lõng. Nỗi đau cho nó và người mẹ tội nghiệp còn lớn hơn gấp bội nỗi oan của tôi.
Quỷ Sai im lặng một lúc, như thể đang cân nhắc. Rồi hắn nói: "Ta có thể cho ngươi một cơ hội. Ở lại đây, làm việc. Chờ xem kết cục của những kẻ ngươi muốn thấy. Như mọi thứ kết thúc, ngươi phải tự nguyện rời đi."
\n\nTôi gật đầu không chút do dự. Đó không phải là một lựa chọn, mà là thứ duy nhất tôi có thể bám víu lúc này. Thế là tôi trở thành một phần của Minh giới, nơi thời gian trôi theo một cách khác, âm u và tĩnh lặng. Công việc của tôi là phụ giúp việc phân xử, ghi chép và đôi khi là dẫn dắt những oan hồn uất ức khác. Mỗi ngày, tôi đều cố gắng dò hỏi tin tức về Tống Phi và Hàn Trì từ những hồn ma mới đến.
Cho đến một hôm, Quỷ Sai tìm tôi, khuôn mặt vẫn lạnh lùng nhưng trong mắt ánh lên một tia gì đó khác thường. "Tống Phi sắp chết. Nhưng linh hồn nàng ta sẽ không dễ dàng đến đây. Mẹ của Tiểu Lạc, oán khí quá nặng, sắp hóa thành lệ quỷ. Nàng ta định tự tay báo thù."
Tim tôi thắt lại. Tôi nhớ đến người phụ nữ gầy gò, đôi mắt luôn đỏ hoe sau cái chết của con trai, người đã từng tin tôi là thủ phạm và nguyền rủa tôi thậm tệ. "Chúng ta phải ngăn cô ấy! Cô ấy sẽ bị hủy diệt vĩnh viễn mất!"
Đúng vậy. Và tội nghiệp của Tống Phi phải do chính Minh giới này phán xét, không phải bằng tay của một lệ quỷ mất khống chế."
Quỷ Sai đưa cho tôi một địa chỉ. "Đây là nơi Tống Phi đang trốn. Hãy đi cùng với ta. Nhưng nhớ, ngươi chỉ là hồn ma, không thể can thiệp trực tiếp vào việc của người sống."
Chúng tôi đến nơi, một biệt thự vắng vẻ trong đêm tối. Cảm giác đầu tiên đập vào tôi không phải là thị giác, mà là khứu giác: mùi máu tanh nồng nặc hòa lẫn với mùi sợ hãi chua chát, xộc thẳng vào cõi linh. Rồi tôi mới thấy cảnh tượng kinh hoàng. Tống Phi bị treo ngược lơ lửng trên xà nhà, không phải bằng dây thừng, mà bằng chính mái tóc dài của cô ta, quấn quanh xà như những cành cây leo độc ác. Trên người cô, những vết cào xé sâu hoắm, không phải từ dao kéo, mà tựa như từ móng vuốt của thú dữ, rỉ máu đen. Gương mặt cô tái mét, mắt trợn ngược, miệng mở rộng nhưng chỉ phát ra những tiếng khàn đặc nghẹn ứ trong cổ họng.
\n\nVà người phụ nữ đứng dưới đó… tôi suýt không nhận ra đó là mẹ Tiểu Lạc. Dáng vẻ hiền hậu, yếu đuối ngày nào đã biến mất. Thay vào đó là một thân hình còng queo nhưng tỏa ra luồng khí lạnh thấu xương. Tóc cô bạc trắng xóa, bay trong luồng gió vô hình, đôi mắt đỏ ngầu như hai hòn than hực lửa, không còn chút lương tri nào, chỉ còn lại sự thù hận đã hóa thành thực thể. Cô ấy đã thành lệ quỷ thật rồi. Một nỗi xót xa và lo sợ trào lên trong tôi. Cô ấy đang hủy hoại chính mình để trả thù.
Quỷ Sai thở dài một hơi nhẹ, âm thanh đầy tiếc nuối. "Vẫn là chậm một bước."
Anh giơ tay phải ra, từ lòng bàn tay, một sợi xích ánh bạc mảnh mai tuôn ra, vươn thẳng về phía linh thể của mẹ Tiểu Lạc với ý định trói buộc. Nhưng sợi xích vừa chạm vào làn khí đen quanh người cô, liền phát ra một tiếng xèo xèo như nước gặp lửa nóng, rồi tan biến thành những hạt ánh sáng vụn vỡ. Tôi hiểu, pháp khí trói hồn thông thường đã vô dụng với một linh hồn đã kết tinh thành thực thể oán khí như thế này.
Ánh mắt đỏ ngầu của mẹ Tiểu Lạc quét về phía chúng tôi. Nó dừng lại trên mặt tôi một giây, lóe lên một tia gì đó rất phức tạp - có thể là sự ăn năn, có thể là nỗi đau, nhưng ngay lập tức lại bị ngọn lửa hận thù nuốt chửng. "Cố Mặc… cô cũng tới đây."
Giọng nói của cô khàn đục, vang vọng từng tiếng như tiếng gió rít qua khe đá.
\n\n"Chị! Đừng làm thế!"
Tôi bước về phía trước, dù biết mình bất lực. "Giết cô ta, chị cũng sẽ tiêu tan! Hãy để pháp luật trừng trị cô ấy! Chúng tôi có thể tìm bằng chứng; tôi có thể làm chứng! Đừng vì một kẻ như thế mà đánh mất cơ hội siêu thoát của chính mình!"
Lời nói của tôi vội vã, tha thiết, mong thấu được vào tâm can đã bị hận thù bóp nghẹt của cô.
\n\nMẹ Tiểu Lạc lắc đầu, một cử động chậm rãi, nặng nề. "Công lý? Nhà cô ta giàu có quyền thế, năm xưa có thể ép cô nhận tội, mai sau cũng có thể dùng tiền mua lấy tự do. Tôi không tin vào thứ công lý chậm chạp ấy nữa."
Cô quay mặt nhìn thẳng vào Tống Phi đang giãy giụa yếu ớt, giọng trầm xuống, đầy nghiệt ngã: "Máu phải trả bằng máu. Chỉ có tự tay tôi mới có thể kết thúc được."