Hồng Trần Truyện
Hoa Nở Muộn

Chương 2

2082 từ

Tôi dùa chống tay lên mặt bàn trà, từ từ đứng lên. Máu chảy từ cổ tay xuống theo đường xương, thấm ướt cả tay áo.

Cúi người xuống, tôi muốn nhặt chiếc ba lô mà Xoay Xoay đánh rơi trên sàn nhà.

Tô Doanh bất ngờ đè tay tôi xuống, ngăn lại những nước đi tiếp theo của tôi: "

Em không nên chạm vào, nếu con bé nhìn thấy em động vào đồ của nó rồi khóc lên thì sao?"

Cô ta áp mặt sát vào tai tôi, hơi thở ấm ương tỏa ra: "

Cho dù sao thì con ruột của em hiện tại cũng chỉ coi chị làm mẹ mà thôi."

Nói xong, cô ta cố ý nằm xuống bên cạnh ba lô Xoay Xoay, để lộ bàn tay cầm mảnh ngọc phỉ thúy vỡ vụn đẫm máu, chủ ý giơ ra trước mắt.

Lâm Triệt hạ Xoay Xoay xuống. Bước chân côi cót lao tới gần nơi chúng tôi đứng, cánh tay giơ lên xô tôi ra xa, khiến chiếc bàn trà kính gập gổ.

Trong tấc bề nước ơi nước này, đầu gối tôi va chạm mạnh vào cạnh góc bàn đá cẩm thạch.

Lâm Triệt hạ Xoay Xoay xuống. Bước chân côi cót lao tới gần nơi chúng tôi đứng, cánh tay giơ lên xô tôi ra xa, khiến chiếc bàn trà kính gập gổ.

Trong tấc bề nước ơi nước này, đầu gối tôi va chạm mạnh vào cạnh góc bàn đá cẩm thạch.

"

Tô Mãn, em còn điên nữa hay sao!"

Anh ta ôm chặt lấy Tô Doanh, bước lùi lại vài bước như tôi là thứ gì đó nguy hiểm, có thể lây lan.

"

Cút ra khỏi đây ngay lập tức!"

Từ tầng hai, tiếng Xoay Xoay khóc tìm tìm vang vọng xuống, lẫn lộn với tiếng nức nở của Tô Doanh.

Tôi nắm chặt thành ghế sofa, dùng sức đẩy mình đứng dậy. Nhận ra vạt váy đã bị mảnh kính cắm chặt vào sàn, chỉ cần một chút cử động là phát ra tiếng rách kêu khủng khiếp.

"

Bác Trương!"

Lâm Triệt quát lên hướng phòng giúp việc nơi dì giúp việc đã im lặng từ lâu: "

Đuổi người phụ nữ điên này ra ngoài cho tôi!"

Rồi quay mặt về phía tôi, hàm răng nghiến chặt: "

Giá mà năm đó cô chết luôn thì đã tốt biết mấy."

Cơn mưa ập tới đột ngột, những giọt nước to bằng hạt đá rơi xộc xộc vào kính cửa sát mặt đất.

Tôi ngẩng mắt lên tầng hai, nơi Xoay Xoay đứng cạnh cầu thang. Khuôn mặt bé gái ửng đỏ vì những dòng nước mắt.

Đôi mắt cong như lưỡi liềm thuở nào hay gọi "mẹ ơi", bây giờ lại tỏa ra sự căm phẫn hoàn toàn giống Tô Doanh.

Tim tôi như bị một tảng đá nặng nề ấn chặt.

Tô Doanh nghe theo lời Lâm Triệt, trong ánh mắt hiện lên ánh sáng vui sướng. Cô ta bước từng bước nhỏ lại gần tôi, tỏ vẻ muốn giúp tôi trở dậy.

Nhưng móng tay của cô ta lại cắm sâu vào cánh tay tôi. Cô ta liếc nhìn tôi, sau đó nhìn Lâm Triệt đầy tức giận,

Cuối cùng thu mắt về những đôi mắt sưng phù của Xoay Xoay, rồi thở ra một hơi dài: "

Tiểu Mãn, sao không về trước nhé. Chuyện chậm từ từ mà nói."

Giọng cô ta như đang cố nín cười.

Khuôn mặt Lâm Triệt trở nên tối sầu hơn: "

Tô Doanh, em chớ để ý cô ta! Đuổi cô ta ra khỏi đây đi!"

Tô Doanh giả vờ không dám khước từ, thẳng người đứng yên, nhưng ánh mắt lại toát lên sự phấn khích tột độ.

Tôi run rẩy đứng lên, đầu gối chứa chất đau đớn như có hàng vạn chiếc kim đang đâm vào mỗi khi tôi nhấc bước.

"

Thôi, không cần đuổi. Tôi sẽ tự mình rời khỏi."

Tôi nhìn Lâm Triệt một cách lạnh lẽo, từng chữ phát ra đều sắc bén như sắt thép: "

Lâm Triệt, đừng vội mừng. Xoay Xoay là con tôi, không ai có thể cướp mất."

Khi tôi chạy ra ngoài giữa trận mưa bão tối tăm, Tô Doanh tăng tốc đuổi theo, vội vã nhét một cái ô vào tay tôi.

Tôi không rõ mục đích thực sự của cô ta.

Cô ta áp sát sát vào tai tôi, thì thầm lời: "

Tuần tới… trường sẽ họp phụ huynh."

Cơ thể tôi tê dại, một dòng hy vọng bất chợt lan tỏa trong lòng. Tuy nhiên ánh mắt của tôi vẫn nhìn cô ta với sự nghi hoặc.

Cô ta cười nhẹ nhõm: "

Chị không hề giúp em, chỉ muốn để em được chứng kiến bằng chính đôi mắt mình cảnh tượng con gái ruột chưa biết nhận mẹ của mình thôi."

Hai ngày sau, tôi lại đặt chân đến đó — nơi học tập của Xoay Xoay.

Từ phía xa, cái cổng vòm sắc cầu vồng rực rỡ làm tôi chói mắt, đầu óc nhức nhối. Quanh đó toàn là những phụ huynh, tiếng ồn ào tấp nập, như một màn kịch hề hấp.

Chỉ cách xa một con đường, trái tim tôi đã bắt đầu đau đớn.

Năm năm về trước, tôi cũng từng mơ một giấc mơ tương tự như vậy... Trong những giấc mơ ấy, Lâm Triệt và tôi, mỗi người nắm một bàn tay con bé, dắt nó đi những nơi xa xôi.

Nhưng hiện tại, mọi thứ đã biến đổi hoàn toàn.

Tôi cố gắng thở sâu vào, mong rằng mình không trông quá bi thương.

Giữa biển người nhỏ con, tôi vẫn phân biệt được Xoay Xoay từ ánh mắt nhất. Con bé khoác trên mình chiếc áo công chúa tô điểm màu hồng.

Lâm Triệt chân chuyển đứng sát bên cạnh, khuôn mặt của anh tỏa sáng một cuối cười mềm mại mà tôi chưa hề được chứng kiến.

Tôi khum môi lại, cố kìm nén để không để lọt ra bất cứ tiếng động nào.

Tôi tỉnh lại bản thân rằng phải giữ bình tĩnh, phải có sự nhẫn nại. Tất cả chỉ là tạm bợ mà thôi, sớm hay muộn Xoay Xoay cũng sẽ nhận ra tôi là người mẹ của nó.

Bất chợt, Xoay Xoay xoay đầu lại, như thể vừa phát hiện được tôi.

Trong những hạt mắt của con bé thoáng chớp qua một dòng mơ hồ. Sau đó nó tức tách buông tay Lâm Triệt, lao nhanh về hướng tôi.

Tim tôi bập bờn chồn chật, một luồng cảm xúc sâu sắc mà khó có thể bộc lộ bằng lời nổi trào.

Tôi mở rộng từng cánh tay, sẵn sàng bao bọc con gái của mình.

"

Mẹ ơi!"

Tiếng gọi của Xoay Xoay vang lên trong sáng như ánh nắng mai sớm, tắc sáng cả bầu trời u ám của tôi.

Tôi xúc động quỳ gối xuống, chuẩn bị kéo con bé vào lòng.

Nhưng ở giây phút tiếp theo, nụ cười trên mặt tôi bỗng cứng lại.

Xoay Xoay lao tới ôm chặt bàn chân của Tô Doanh, ngẩng đầu, lấy giọng ngọt ngào nói:

"

Mẹ ơi, mẹ kìa, cô dì kia có tính tình xấu cứ nhìn chúng ta không rời mắt."

Tô Doanh cúi người xuống, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc của Xoay Xoay. Cô ta ngẩng mặt lên, miệng thoảng nụ cười chiến thắng khi nhìn về phía tôi. Ánh mắt cô như muốn nói: "

Ngươi có thế nào nữa đâu, dù tới đây cũng chẳng thay đổi được gì."

Xấu hổ sâu sắc bao trùm lấy tôi, chỉ cất công mong mỏi thoát khỏi chốn này càng sớm càng tốt.

Phút chốc, Lâm Triệt bước ra. Ánh mắt anh dâu lạnh lẽo nhìn tôi, như thể đang dõi theo một kẻ xa lạ. Toàn thể là sự khinh rẻ, ghê tởm.

"

Tô Mãn, cô sẽ còn làm loạn đến khi nào nữa?"

Lời nói của anh không lớn tiếng, nhưng đầy những sợi tơ khinh thường và chán ghét.

"

Tôi cứ nghĩ cô đã quá điên rồi, không ngờ cô còn dám theo tận tới trường để làm rối."

"

Tôi chỉ muốn nhìn Xoay Xoay thôi."

– Tôi cúi đầu xuống, giọng nhỏ lịch sự.

"

Nhìn Xoay Xoay sao?"

Anh cười nhếch mép lạnh lùng. "

Cô nên từ bỏ suy nghĩ đưa con đi cho rồi."

Lâm Triệt quay người lại gần tôi, khép sát vào tai, từng lời thoát ra đầy vị độc địa: "

Bây giờ cô không có gì cả, vô gia cư, mất việc. Có gì bằng tôi? Dù kiện lên tòa án, cô cũng không thể nào có được quyền chăm sóc con."

Sau khi nói xong, anh không còn nhìn tôi một cái nữa, bế Xoay Xoay vào lòng, tay nắm chặt tay Tô Doanh, quay lưng bước vào cổng trường.

Khi tôi cảm giác như mất khả năng thở, một chiếc xe ôtô màu đen trầm vội vã dừng lại ngay trước mặt tôi.

Cửa kính xe hạ xuống từ từ…

Một khuôn mặt lạnh lùng, chán nản hiện lên trước mắt.

"

Minh Thừa… sao anh lại có mặt ở đây?"

Tôi nói lê thê, trái tim đập thình thịch như sắp tách khỏi xương sườn.

Hứa Minh Thừa mở cửa chiếc xe, bước xuống với động tác lính lẻo. Ánh nhìn của anh lướt qua gương mặt tôi rồi dừng lại ở vết sẹo ghiền trên cổ tay, khuôn mặt anh bất ngờ tối sầu.

"

Cổ tay em bị thương sao vậy?"

Giọng nói của anh thấp thoáng, toát lên một sắc nét đáng sợ.

Tôi tự nhiên rút tay về, muốn che giấu vết tích đó, nhưng anh đã nhanh chóng nắm chặt lấy.

Không thể kìm lòng nữa, tôi để nước mắt chảy tự do.

Tôi lao vào vòng tay anh, ôm chặt như một người đang chết đuối túm được sợi rơm cứu mạng.

"

Đi thôi, anh đưa em vào bệnh viện ngay lập tức."

Anh cố gắng kềm chế cơn tức giận dâng lên.

Hứa Minh Thừa siết chặt cổ tay tôi, các ngón tay anh ấn vào những giọt máu còn ẩm trên vết sẹo. Gương mặt anh căng thẳng, đường cạnh hàm anh trở nên sắc lẽo hơn bao giờ hết.

"

Đã có bé trong bụng rồi mà không biết chăm sóc bản thân mình à?"

Anh gập gọn tờ kết quả siêu âm với một tiếng cạch.

"

Xoay Xoay là con của em, thì cái trong bụng em lại không phải con à?"

"

Là Tô Doanh nói hôm nay phải dự buổi họp phụ huynh…"

Tôi nói lắp bắp để giải thích. Phản xạ tự nhiên, tôi đặt tay che phủ lên bụng dưới.

Tờ siêu âm xào xạc trong tay anh, những chấm sáng mờ nhạt trên đó giống như từng đám mây chưa hoàn toàn định hình.

"

Minh Thừa…"

Cổ họng tôi siết lại, "

Lâm Triệt nói nếu kiện ra tòa thì…"

"

Hắn dám cười!"

Lông mày anh nhíu sâu vào nhau.

Anh bực tức kéo lỏng phần cổ áo, lộ ra một vết sẹo dài như con rết trên bề mặt xương quai xanh – dấu hiệu của những ngày xưa cũ khi đó cánh buồm du thuyền rạch và anh đã cứu tôi.

Bất chợt, anh nắm lấy bàn tay tê lạnh của tôi, đặt lên ngực anh – vùng nơi trái tim anh đập rộn ràng, không thể kiểm soát.

"

Năm đó anh đã giành em lại từ tay thần chết, không phải để em quay trở lại chịu đau thương."

Dưới lớp áo len đen sẫm, nhịp tim của anh vang lên, ấm áp và run rẩy.

Tôi sẵn sàng viết lại đoạn văn theo yêu cầu của bạn. Tuy nhiên, tôi không thấy đoạn văn cần được viết lại trong yêu cầu của bạn.

Bạn vui lòng cung cấp đoạn văn gốc mà bạn muốn tôi viết lại, và tôi sẽ thực hiện theo đúng các tiêu chí: - Giữ nguyên cốt truyện, nhân vật, đối thoại - Thay đổi cách diễn đạt và từ ngữ - Định dạng với dòng trống giữa các đoạn - Giữ độ dài ±10%

Vui lòng chia sẻ nội dung cần viết lại.

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio