Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hoa nở trên chiến trường

Tỉnh dậy giữa tro tàn

2385 từ
Nghe chương này11:20

Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, xé toạc màn đêm tĩnh mịch. Rồi tất cả lại chìm vào bóng tối.

Khi Lâm Hạ mở mắt, thứ đầu tiên cô cảm nhận được không phải ánh sáng mà là một cơn đau nhói từ phía thái dương. Cơn đau như có ai đó dùng búa sắt gõ liên hồi vào hộp sọ, mỗi nhịp đập của tim lại khiến nó thêm dữ dội.

Cô cố gắng chớp mắt vài lần. Một mảng trắng xóa trước mắt dần trở nên rõ nét. Đó là trần lều vải bạc màu, loang lổ những vết ố vàng và nâu sẫm. Không khí ẩm thấp, nồng nặc mùi cồn sát trùng, mùi máu khô, mùi mồ hôi và cả một thứ mùi ngai ngái khó tả. Một tiếng rên rỉ yếu ớt vọng ra từ đâu đó bên cạnh, rồi tiếng bước chân vội vã, tiếng kim loại va vào nhau loảng xoảng.

Cô đang ở đâu?

Lâm Hạ cố ngồi dậy, nhưng một cơn choáng váng ập đến khiến cô phải nằm vật xuống. Toàn thân cô nặng trịch như đeo chì, từng thớ thịt đều đau nhức. Cô lại mở mắt lần nữa, lần này chậm hơn, cố quan sát thế giới mơ hồ trước mặt.

Chiếc lều vải rộng được dựng tạm. Dọc hai bên là những chiếc giường gấp, trên mỗi chiếc giường đều có một người đàn ông nằm. Họ quấn băng trắng toát, người thì băng kín đầu, người thì băng kín chân tay, có người còn bất động, chỉ thấy lồng ngực phập phồng lên xuống. Một vài y tá mặc áo blouse trắng, đầu đội mũ lưỡi trai, tất bật chạy qua chạy lại giữa những hàng giường.

Bệnh viện. Đây là bệnh viện dã chiến.

Ký ức cuối cùng của cô là gì? Một vùng trời tối sầm lại. Một tiếng còi rít chói tai. Rồi tất cả vỡ tan. Không có gì. Chỉ có khoảng trống mênh mông, lạnh lẽo.

Một cơn hoảng loạn bắt đầu len lỏi trong lồng ngực. Cô không nhớ mình là ai. Tên cô là gì? Cô bao nhiêu tuổi? Cô đến từ đâu? Tất cả đều là một màu xám xịt, vô định.

Cô cố gắng nhặt nhạnh những mảnh vụn trong đầu, nhưng càng cố, cơn đau càng siết chặt lấy thái dương. Cô rên lên một tiếng, tay vô thức đưa lên ôm lấy đầu. Ngón tay chạm phải một lớp băng dày quấn quanh trán.

Đúng lúc đó, một bóng người đổ xuống bên cạnh giường cô.

“Nàng tỉnh rồi?”

Giọng nói trầm thấp, khàn khàn, nhưng lại có một sự dịu dàng lạ thường. Lâm Hạ ngước mắt lên. Cô thấy một người đàn ông. Anh ta mặc quân phục màu xanh xám, cổ áo cài kín khuy, trên vai là một ngôi sao nhỏ. Khuôn mặt có những đường nét cương nghị, sống mũi cao, đôi môi mím chặt, nhưng đôi mắt thì không. Đôi mắt anh ta đen láy, sâu thẳm, và trong đó có một thứ gì đó khiến cô… yên lòng.

Anh ta ngồi xuống chiếc ghế đầu giường, đặt một bát cháo nóng hổi lên bàn nhỏ. Hơi nóng bốc lên, mang theo mùi gạo thơm thoang thoảng, xua đi phần nào mùi thuốc sát trùng khó chịu.

“Nàng thấy thế nào?” Anh ta lại hỏi, giọng vẫn trầm, nhưng có chút lo lắng không giấu được.

Lâm Hạ nhìn anh ta, một cảm giác lạ lẫm và xa cách dâng lên. Cô mở miệng, giọng khản đặc, yếu ớt: “Anh… là ai?”

Người đàn ông khựng lại. Ánh mắt sầm đi trong một thoáng, rất nhanh, rồi lại trở nên bình thản. Anh ta nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. Bà ấm áp nhưng có những vết chai sạn cứng cáp.

“Anh là Trần Quân,” anh ta nói chậm rãi và rõ ràng. “Thiếu úy Trần Quân, thuộc sư đoàn bộ binh số 3. Và em là Lâm Hạ, vợ của anh.”

Vợ?

Hai chữ ấy như một tia sét đánh trí cô. Lâm Hạ? Tên cô là Lâm Hạ? Và cô là vợ của người đàn ông này? Cô nhìn chằm chằm vào khuôn mặt anh ta, tìm kiếm một dấu hiệu quen thuộc, một ký ức nào đó, nhưng vô vọng. Gương mặt ấy đẹp, nhưng lại xa lạ như một người qua đường.

“Tôi… tôi không nhớ gì cả,” Lâm Hạ thì thào, giọng run run. “Tôi không nhớ anh. Tôi không nhớ bất cứ điều gì.”

Cô rút tay mình ra, như sợ hãi một điều gì đó. Đôi mắt cô hoảng loạn đảo quanh lều, nhìn những thương binh, nhìn những y tá, nhìn mọi thứ mà cô không thể gọi tên. Mọi thứ đều xa lạ, mọi thứ đều đáng sợ.

Trần Quân không nói gì. Anh chỉ im lặng nhìn cô, đôi mắt sâu thẳm chứa đựng những điều không thể nói. Anh lại đưa tay ra, nhưng lần này, anh không chạm vào cô, mà chỉ đặt một thứ gì đó lên mép giường.

Đó là một chiếc nhẫn.

Một chiếc nhẫn vàng đơn giản, không hoa văn, nhưng được đánh bóng loáng. Nó nằm lặng lẽ trên nền vải trắng, lấp lánh dưới ánh đèn dầu leo lét.

Lâm Hạ nín thở. Cô từ từ đưa bàn tay phải của mình lên. Trên ngón áp út, có một đường lằn trắng in hằn, rất rõ ràng. Vị trí của chiếc nhẫn. Trái tim cô như ngừng đập. Cô cầm chiếc nhẫn lên. Nó nặng hơn cô tưởng. Cô nhìn nó, nhìn đường lằn trên ngón tay mình, rồi lại nhìn người đàn ông trước mặt.

“Chúng ta… thật sự là vợ chồng sao?” Cô hỏi, giọng như một lời thì thầm, đầy nghi hoặc.

“Thật,” Trần Quân đáp, giọng kiên định, không một chút do dự. “Chúng ta cưới nhau được ba tháng rồi. Em làm y tá ở bệnh viện dã chiến này. Trận bom hôm qua… em bị thương ở đầu. Bác sĩ nói em bị chấn thương sọ não, có thể mất trí nhớ tạm thời.”

Ba tháng. Cô đã kết hôn ba tháng mà chẳng nhớ gì? Cô nhìn lại chiếc nhẫn vàng trên tay. Nó thật, nhưng cảm giác của cô dành cho nó lại quá đỗi hư ảo. Cô không thể nào tin được rằng mình là vợ của người đàn ông này. Cô không có một ký ức nào về đám cưới, về ngày họ bên nhau, về những lời thề nguyền.

“Tôi xin lỗi,” Lâm Hạ nói, cúi đầu. “Tôi không thể nhớ ra được.”

Trần Quân khẽ thở dài. Đó không phải là một tiếng thở dài thất vọng, mà là một tiếng thở dài của sự chấp nhận. Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, động tác nhẹ nhàng đến mức cô gần như không cảm nhận được.

“Không sao cả,” anh nói. “Em cứ từ từ nghỉ ngơi. Bác sĩ Lý nói em cần thời gian. Mọi thứ rồi sẽ tốt lên.”

Nhưng Lâm Hạ không thể từ từ được. Sự trống rỗng trong tâm trí khiến cô như rơi xuống một vực thẳm không đáy. Cô sợ hãi. Cô muốn biết mình là ai. Cô muốn biết cuộc đời mình đã trôi qua như thế nào. Cô nhìn Trần Quân, cố tìm kiếm một sợi dây liên kết vô hình nào đó.

“Anh có thể kể cho tôi nghe về chúng ta không?” Cô hỏi, giọng khẩn khoản.

Trần Quân im lặng một lúc lâu. Anh nhìn cô, đôi mắt như soi thấu tâm can. Rồi anh gật đầu.

“Chúng ta gặp nhau ở thị trấn Tân Thủy, cách đây không xa,” anh bắt đầu, giọng chậm rãi, như đang nhớ lại những kỷ niệm xưa. “Em đến đó cùng đoàn y tế tình nguyện. Lúc đó anh đang bị thương, nằm ở một trạm cứu thương nhỏ. Em chăm sóc anh suốt hai tuần liền.”

“Thế à?” Lâm Hạ hỏi, cố gắng giữ hình ảnh ấy. Một cô y tá chăm sóc một người lính bị thương. Nghe có vẻ như một câu chuyện lãng mạn. Nhưng trong đầu cô, không hề có một bóng hình nào hiện lên.

“Ừ,” Trần Quân tiếp tục. “Sau đó, anh phải quay về đơn vị. Chúng ta viết thư cho nhau. Rồi chiến sự căng thẳng, anh được điều lên tuyến đầu. Em cũng tình nguyện lên đây. Và rồi… một tháng trước, chúng ta làm đám cưới ở nhà bà Tuyết, ngay trong thị trấn.”

“Bà Tuyết?”

“Một người phụ nữ tốt bụng sống ở cuối phố. Bà ấy thương em như con gái. Chính bà ấy đã chứng kiến lễ cưới của chúng ta.”

Mỗi chi tiết anh kể ra, Lâm Hạ lại cố gắng nắm giữ, nhưng chúng cứ trôi tuột đi như cát lọt qua kẽ tay. Cô có cảm giác như mình đang nghe một câu chuyện của người khác, một câu chuyện hay, nhưng hoàn toàn không liên quan đến cô.

Và có một điều gì đó trong giọng nói của Trần Quân, trong ánh mắt của anh ta, khiến cô không thể giải thích được. Anh ta nói về đám cưới, về tình yêu, nhưng lời nói của anh ấy mang một nỗi buồn kín đáo, một sự nén chặt nào đó. Anh ta như đang kể về một giấc mơ, một giấc mơ mà anh chính cũng không muốn tỉnh dậy.

Cô nhìn xuống chiếc nhẫn trên tay. Ánh sáng từ ngọn đèn dầu hắt lên mặt vàng, tạo thành một vòng tròn lấp lánh. Một chiếc nhẫn cưới. Một lời ràng buộc thiêng liêng. Nhưng đối với cô lúc này, nó chỉ là một món trang sức xa lạ, được đeo vào tay một người xa lạ.

“Em mệt rồi,” Trần Quân nói, đứng dậy. “Em hãy nghỉ đi. Anh sẽ ở ngay ngoài kia. Có gì em cứ gọi.”

Anh ta nói xong thì xoay người bước ra ngoài. Bóng lưng anh khuất sau tấm bạt lều. Lâm Hạ nhìn theo, một nỗi cô đơn dâng lên nghẹn ngào. Cô muốn gọi, muốn hỏi thêm, muốn níu kéo anh ta để khỏi chìm vào khoảng trống tối tăm. Nhưng cô không thể.

Cô nằm im, nhìn lên trần lều. Mỗi tiếng gió thổi làm tấm bạt phập phồng, như nhịp thở của một con quái vật. Mùi thuốc sát trùng vẫn nồng nặc. Tiếng rên rỉ vẫn vẳng ra từ cuối lều. Và trong đầu cô, vẫn chỉ là một màu trắng xóa.

Cô lại nhìn chiếc nhẫn. Cô xoay nó trên ngón tay, cảm nhận bề mặt lạnh lẽo của kim loại. Tại sao cô lại có cảm giác này? Cảm giác như chiếc nhẫn này không phải là của cô. Cảm giác như cô đang đeo một vật gì đó vay mượn.

Cô nhắm mắt lại. Cố gắng lục lọi trong mớ ký ức hỗn độn. Một hình ảnh lóe lên. Một bàn tay ai đó nắm chặt lấy tay cô. Bàn tay ấy rất ấm, rất mạnh mẽ. Cô nghe thấy một giọng nói, giọng nói ấy vang lên bên tai cô, vội vã, khẩn thiết: “Đừng sợ. Có anh đây.”

Đó là ai? Có phải là Trần Quân không?

Rồi một hình ảnh khác hiện ra. Một vùng trời đỏ rực. Những tiếng nổ liên hồi. Đất đá bay mù mịt. Cô chạy, chạy thục mạng giữa làn khói đạn. Ai đó đang gọi tên cô: “Lâm Hạ! Lâm Hạ!”

Tiếng gọi ấy… không phải giọng của Trần Quân. Giọng ấy cao hơn, non trẻ hơn và có một sự tuyệt vọng đến xé lòng.

Cô bật mở mắt, thở hổn hển. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Tim cô đập như trống trận. Đầu cô đau như muốn nứt ra. Cô đưa tay ôm chặt lấy đầu, cố kìm nén cơn đau.

Bên ngoài lều, một bóng người khẽ động đậy. Trần Quân đang đứng đó, dựa vào cột lều, nhìn lên bầu trời đầy sao. Anh không vào, chỉ lặng lẽ đứng canh chừng. Trong tay anh, một điếu thuốc đang cháy dở, tàn thuốc đỏ rực trong bóng tối.

Anh nghe thấy tiếng động nhỏ trong lều, nhưng anh không quay vào. Anh biết cô cần thời gian. Anh biết mọi chuyện sẽ không dễ dàng. Anh chỉ có thể ở bên cô, bảo vệ cô, dù cô có nhớ ra hay không.

Trong lều, Lâm Hạ từ từ buông tay khỏi đầu. Cô nhìn về phía cửa lều, nơi bóng người đàn ông ấy vẫn đang đứng. Một cảm giác ấm áp khó hiểu dâng lên trong lòng cô. Mặc dù cô không nhớ anh, mặc dù cô hoài nghi về cuộc hôn nhân này, nhưng sự hiện diện của anh ta, sự chăm sóc của anh ta, lại khiến cô có một điểm tựa giữa biển khơi hỗn loạn.

Cô nhìn xuống chiếc nhẫn vàng trên tay mình. Trong bóng tối mờ ảo, nó vẫn lấp lánh, như một lời hứa, như một lời nguyền, như một mảnh ghép của bí ẩn mà cô phải tự mình khám phá.

Cô không biết tương lai sẽ ra sao. Cô không biết sự thật là gì. Nhưng cô biết một điều: cô sẽ phải bắt đầu từ đây. Từ chiếc nhẫn này. Từ người đàn ông này. Và từ những mảnh vỡ ký ức đang dần hé lộ.

Cô nhắm mắt lại, lần này không phải để trốn tránh, mà để lắng nghe. Lắng nghe tiếng gió rít bên ngoài lều. Lắng nghe tiếng tim mình đập. Và lắng nghe những tiếng thì thầm từ quá khứ, vọng về trong đêm tối mịt mùng.

Bên ngoài, Trần Quân dụi tắt điếu thuốc. Anh quay người, nhìn vào bóng tối bên trong lều. Ánh mắt anh thoáng qua một nỗi đau, một sự giằng xé, nhưng rồi tất cả lại trở nên kiên định.

Anh sẽ bảo vệ cô. Bằng bất cứ giá nào.

Dù sự thật có là gì. Dù những mảnh ký ức sắp sửa quay về có làm vỡ nát tất cả.

Anh sẽ ở bên cô cho đến cuối cùng.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng bầu không khí chập chờn giữa hiện thực và mơ hồ, đan xen cảm giác thể xác của nhân vật với những dấu hiệu tâm lý không rõ rang. Chi tiết nhẫn vàng lấp lánh hoạt động như biểu tượng của bí ẩn cần giải mã, khích thích tò mò của độc giả.

— Hết chương 1
Mục lụcHết truyện
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord