Ánh nắng lều vải bạt chiếu rọi lên khuôn mặt tái nhợt của Lâm Hạ. Đầu nàng vẫn đau như búa bổ, mỗi lần nhắm mắt là những mảnh vỡ ký ức lại hiện về hỗn loạn: một tiếng nổ kinh hoàng, rồi những tiếng khóc thét, và một bàn tay ai đó nắm chặt lấy tay nàng đến nỗi đau nhói.
Nàng cố gắng ngồi dậy. Chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út bị ánh nắng chiếu vào, lấp lánh. Nó nặng trịch, lạnh ngắt, xa lạ đến mức mỗi khi nhìn vào nàng lại thấy tim mình thắt lại. Trần Quân, người đàn ông tự xưng là chồng nàng, đã không xuất hiện từ sáng. Trong lều bệnh chỉ còn vài thương binh nặng nằm rên rỉ và một y tá khác đang bận rộn thay băng cho họ.
Cô y tá đó, Mai Hương, có đôi mắt đen láy và nụ cười luôn nở trên môi. Khi thấy Lâm Hạ cựa mình, nàng ta liền bước đến, tay cầm bát cháo nóng hổi.
“Lâm tỷ tỉnh rồi!” Mai Hương lên tiếng, giọng nói ngọt ngào nhưng lọt vào tai Lâm Hạ lại có chút gì đó chát xít. “Tỷ ngủ li bì từ chiều hôm qua đến giờ đấy. Thiếu úy Trần Quân lo lắm, sáng sớm đã đi tìm bác sĩ Lý rồi.”
Lâm Hạ khẽ gật đầu, nhận lấy bát cháo nhưng không vội uống. Nàng quan sát Mai Hương. Người y tá này tỏ ra rất thân thiện, nhưng từ trong ánh mắt nàng ta, Lâm Hạ lại cảm thấy một sự lạnh lùng khó tả. Cảm xúc này rất lạ, như thể nàng từng trải qua điều gì đó tương tự trước đây.
“Cảm ơn cô,” Lâm Hạ nói, giọng khàn đặc. “Tôi… tôi có quen biết cô trước đây không?”
Mai Hương hơi khựng lại, nụ cười trên môi vẫn giữ nguyên, nhưng ánh mắt chợt tối đi. Nàng ta lắc đầu nhẹ: “Chúng ta cùng làm y tá ở Bệnh viện Dân Quốc, nhưng tỷ mới chuyển đến thôi. Tôi biết từ lời kể của thiếu úy Trần Quân. Hai người đẹp đôi lắm.”
Lời khen ngợi ấy, đáng lẽ ra phải làm nàng vui, nhưng Lâm Hạ lại thấy một tảng băng lạnh lẽo đè nặng trong lòng. Nàng cúi xuống nhìn bát cháo, hít hà mùi thơm của gạo nếp và thịt bằm nhuyễn, nhưng cổ họng nàng lại nghẹn ứ, không thể nuốt nổi.
“Cô có biết… tôi và anh ấy… gặp nhau như thế nào không?” Lâm Hạ hỏi, hy vọng Mai Hương có thể cho nàng một mảnh ghép nào đó của quá khứ.
Mai Hương nhìn nàng, khẽ thở dài: “Thiếu úy Trần Quân kể rằng hai người gặp trận mưa bom. Tỷ bị thương, anh ấy đã cứu Tỷ và đưa về bệnh viện. Sau đó, tỷ hồi phục và hai người nảy sinh tình cảm, rồi kết hôn trong một buổi lễ giản dị.”
Mưa bom… lại là mưa bom. Mỗi câu chuyện đều bắt đầu từ những trận bom, những vết thương. Lâm Hạ nhắm mắt, cố gắng nhớ lại. Nàng thấy mình đang chạy, tiếng còi báo động rú lên inh ỏi, rồi một tiếng nổ lớn đến nỗi màng nhĩ như vỡ tung. Nàng thấy mình ngã xuống và một đôi tay rắn chắc đỡ lấy nàng. Nhưng khuôn mặt của người đó lại mờ nhạt, không rõ.
“Tỷ đừng cố quá,” Mai Hương nhẹ nhàng nói, đặt tay lên vai nàng. “Bác sĩ Lý bảo tỷ cần nghỉ ngơi nhiều. Trí nhớ sẽ từ từ hồi phục thôi.”
Nhưng sự nhẹ nhàng ấy lại khiến Lâm Hạ thấy bất an. Nàng nhậương luôn giữ một khoảng cách nhất định, không bao giờ chạm vào nàng quá lâu, và ánh mắt nàng ta luôn lảng tránh mỗi khi nàng hỏi về quá khứ. Có điều gì đó không ổn, một linh cảm mơ hồ nhen nhóm trong lòng nàng.
Buổi trưa, bác sĩ Lý đến kiểm tra vết thương cho nàng. Ông là một người đàn ông trạc bốn mươi, dáng người cao gầy, đôi mắt sâu hoắm và nụ cười hiền từ. Ông nhẹ nhàng tháo băng, kiểm tra vết khâu trên đầu nàng rồi gật gù.
“Vết thương đã khô, không có dấu hiệu nhiễm trùng. Cô Lâm Hạ có thấy chóng mặt hay buồn nôn không?”
“Chỉ hơi đau đầu thôi, thưa bác sĩ,” Lâm Hạ đáp.
Bác sĩ Lý ngồi xuống mép giường, nhìn nàng một lúc lâu: “Cô có nhớ được gì không? Bất kỳ điều gì, dù nhỏ nhặt nhất?”
Lâm Hạ lắc đầu, nước mắt bất chợt trào ra. Nàng cảm thấy mình như một tờ giấy trắng, bị cuộc đời xóa sạch mọi dấu vết. “Tôi chỉ thấy những mảnh vỡ… một trận bom, tiếng khóc và một bàn tay nắm chặt lấy tôi. Nhưng tôi không nhìn rõ mặt người đó.”
Bác sĩ Lý trầm ngâm một lát rồi nói: “Những ký ức bị chấn thương thường quay về theo từng mảnh, giống như một bức tranh bị xé nát. Cô đừng nôn nóng. Hãy để thời gian chữa lành.”
“Nhưng tôi có cảm giác… có điều gì đó không đúng,” Lâm Hạ thì thầm, như sợ ai đó nghe thấy. “Tôi không nhớ tình yêu của mình dành cho Trần Quân. Tôi nhìn anh ấy và thấy xa lạ, giống như nhìn một người qua đường vậy.”
Bác sĩ Lý thở dài: “Chấn thương sọ não có thể ảnh hưởng đến cảm xúc. Nhưng điều quan trọng là cô phải tin tưởng vào những người xung quanh. Thiếu úy Trần Quân là một người tốt. Tôi biết anh ấy từ lâu.”
Tin tưởng… nàng có thể tin vào ai đây? Khi ngay cả chính ký ức của mình cũng không còn? Lâm Hạ cắn môi, cảm thấy bất lực và cô đơn hơn bao giờ hết.
Buổi chiều, Trần Quân trở về. Một bó hoa dại màu tím nhỏ xíu mọc ven đường. Anh đặt nó trên chiếc bàn gỗ cạnh giường nàng, rồi ngồi xuống, im lặng nhìn nàng.
“Em thấy thế nào?” Giọng anh trầm ấm, nhưng vẫn giữ một khoảng cách nhất định.
“Cũng đỡ hơn rồi,” Lâm Hạ đáp, mắt nhìn bó hoa. “Anh đi đâu mà lâu thế?”
“Ra thị trấn mua chút thuốc,” Trần Quân nói, rồi lấy từ trong túi áo ra một gói giấy nhỏ. “Bác sĩ Lý bảo em cần uống thêm thuốc bổ.”
Anh đưa gói thuốc cho nàng, ngón tay họ vô tình chạm nhau. Lâm Hạ giật mình, rụt tay lại. Cảm giác xa lạ ấy lại ùa về, khiến nàng càng thêm hoang mang.
Trần Quân nhìn nàng, đôi mắt tối lại, nhưng anh không nói gì. Anh chỉ khẽ thở dài, rồi đứng dậy: “Em nghỉ ngơi đi. Tốải đi tuần, có lẽ sẽ về muộn.”
“Anh đi đi,” Lâm Hạ nói, giọng nhẹ hẫng.
Anh quay người bước ra cửa lều, bóng lưng cao lớn nhưng cô độc lọt vào tầm mắt nàng. Lâm Hạ nhìn theo, lòng nàng dậy lên một nỗi niềm khó tả. Nàng muốn gọi anh lại, muốn hỏi anh thật nhiều điều, nhưng cổ họng nàng lại nghẹn cứng. Nàng sợ, sợ câu trả lời sẽ làm nàng tan vỡ.
Đêm xuống, bệnh viện dã chiến chìm vào tĩnh lặng. Tiếng gió thổi qua những lều vải bạt rít lên từng hồi, hòa lẫn với tiếng côn trùng kêu rả rích ngoài kia. Lâm Hạ nằm trên giường, mắt mở thao láo nhìn lên trần lều. Nàng không thể ngủ. Những mảnh vỡ ký ức cứ xoay vần trong đầu nàng, như một cơn ác mộng không hồi kết.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng bên ngoài lều. Ai đó đang đi lại gần. Tiếng nói chuyện thì thầm vọng vào, nhưng không rõ lắm. Lâm Hạ cố gắng lắng nghe. Nàng nhận ra giọng nói của Trần Quân và Thượng sĩ Hùng.
“…thưa thiếu úy, tôi vẫn không hiểu tại sao làm thế,” giọng Thượng sĩ Hùng có vẻ sốt sắng. “Cô ấy không nhớ gì cả, chẳng khác nào một người xa lạ. Lỡ như cô ấy phát hiện ra sự thật, mọi chuyện sẽ rất rắc rối.”
Im lặng một hồi lâu, rồi giọng Trần Quân vang lên, trầm thấp hơn, nhưng Lâm Hạ có thể cảm nhận được sự nặng nề trong từng chữ:
“Tôi biết. Nhưng nếu không làm thế, cô ấy sẽ chết. Tôi chỉ muốn bảo vệ cô ấy, dù bằng bất kỳ giá nào.”
“Nhưng cuộc hôn nhân này là giả! Anh đang lừa dối cô ấy!” Thượng sĩ Hùng nói, giọng gần như gắt lên.
Tim Lâm Hạ như ngừng đập. Một cơn lạnh buốt chạy dọc sống lưng nàng. Hôn nhân giả? Lừa dối? Nàng không thể tin vào tai mình. Mọi thứ Trần Quân nói với nàng đều là dối trá? Nàng cố gắng trấn tĩnh, nín thở để nghe tiếp.
“Hùng, tôi biết mình đang làm gì.” Giọng Trần Quân kiên định, nhưng có một chút gì đó như đau đớn. “Cô ấy đang trong tình trạng nguy hiểm. Ký ức của cô ấy có thể là chìa khóa để tìm ra sự thật. Tôi không thể để cô ấy một mình đối mặt với tất cả.”
“Nhưng nếu cô ấy không nhớ lại được thì sao? Anh định đóng kịch cả đời à?”
“Tôi sẽ đợi. Đến khi nào cô ấy sẵn sàng, tôi sẽ nói cho cô ấy biết.”
Tiếng bước chân xa dần, cuộc nói chuyện chìm vào bóng tối. Lâm Hạ nằm bất động trên giường, nước mắt lăn dài trên má. Mọi thứ sụp đổ, mọi hy vọng về một mái ấm, một tình yêu đều tan thành mây khói.
Nàng không phải vợ của Trần Quân. Nàng chỉ là một người xa lạ, một mục tiêu cần được bảo vệ. Nhưng tại sao? Tại sao làm thế? Anh đang che giấu điều gì? Và điều gì đã khiến nàng phải chạy trốn, phải đối mặt với những nguy hiểm như vậy?
Những câu hỏi cứ xoay vần trong đầu nàng, không lời giải đáp. Lâm Hạ ôm mặt, khóc nức nở, nhưng không dám phát ra tiếng vì sợ người khác nghe thấy.
Nàng đã hy vọng, đã ảo tưởng về một tình yêu đẹp giữa chiến tranh loạn lạc. Nhưng tất cả chỉ là giả dối. Chiếc nhẫn trên tay nàng, những lời âu yếm của anh, tất cả đều là một vở kịch.
Và nàng, kẻ mất trí, đang là diễn viên chính trong vở kịch ấy.
Đêm tối nuốt chửng mọi âm thanh, chỉ còn lại tiếng gió rít và tiếng lòng nàng vỡ vụn. Lâm Hạ nằm đó, không ngủ được, đôi mắt mở to nhìn vào bóng tối vô tận, nơi những mảnh vỡ ký ức vẫn cứ nhảy múa, mỉa mai và xa vời.