Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hoa nở trên chiến trường

Lật lại quá khứ

2860 từ
Nghe chương này13:26

Bình minh hé sáng trên bệnh viện dã chiến, những tia nắng đầu tiên len lỏi qua kẽ lá, chiếu rọi xuống khuôn viên đầy bụi đất và máu khô. Lâm Hạ ngồi bên mép giường, tay nàng siết chặt tấm chăn mỏng, đôi mắt đỏ hoe vì một đêm mất ngủ. Tiếng nói của Thượng sĩ Hùng vẫn văng vẳng bên tai nàng, từng chữ như những nhát dao cứa vào lòng: “Cuộc hôn nhân này chỉ là giả… Thiếu úy sắp xếp để bảo vệ cô…”. Nàng cắn chặt môi, cảm nhận vị mặn của máu tanh trên đầu lưỡi. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi đất ẩm từ ngoài lều trại xộc vào mũi, khiến nàng buồn nôn.

Nàng đứng dậy, bước ra khỏi lều. Ánh nắng chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của nàng, làm nổi bật những vết bầm tím còn sót lại sau vụ nổ. Không khí lạnh buốt của buổi sớm len lỏi qua lớp áo bệnh nhân mỏng manh, khiến nàng rùng mình. Nhưng cơn lạnh ngoài da chẳng thấm vào đâu so với cơn bão tố đang cuộn xoáy trong lòng nàng. Nàng cần một câu trả lời. Nàng cần đối mặt với hắn.

Nàng tìm thấy Trần Quân ở khu vực huấn luyện phía. Hắn đang đứng một mình, lưng quay về phía nàng, nhìn ra cánh đồng hoang vắng xa xa. Bộ quân phục màu xám bạc phủ đầy bụi đường, bả vai rộng và thẳng tắp, nhưng có một sự cô đơn lạ thường toát ra từ dáng đứng ấy. Lâm Hạ dừng lại cách hắn vài bước, hai tay nàng nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nàng hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cơn run rẩy trong giọng nói.

“Thiếu úy Trần.”

Trần Quân quay người lại. Khi ánh mắt hắn chạm vào nàng, có một thoáng qua rồi nhanh chóng bị thay thế bằng sự bình thản quen thuộc. Hắn bước về phía nàng, đôi mắt sâu thẳm dò xét từng đường nét trên khuôn mặt nàng.

“Sao em lại ra đây? Trời còn lạnh.” Giọng hắn trầm ấm, pha chút lo lắng.

Lâm Hạ nhìn thẳng vào mắt hắn, không né tránh. “Tôi muốn nói chuyện với anh. Chuyện quan trọng.”

Hắn khựng lại, dường như đã đoán được điều gì. Hắn gật đầu nhẹ, đưa tay chỉ về phía một gốc cây đại thụ cổ thụ mọc đơn độc ở bìa rừng. “Đằng kia vắng hơn. Chúng ta nói chuyện ở đó.”

Hai người bước đặng. Tiếng bước chân của họ lạo xạo trên nền đất khô ráp. Lâm Hạ cảm nhận được từng nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực. Nàng nhìn thấy những bông hoa dại màu tím nhỏ xíu mọc ven đường, cánh hoa còn đọng sương mai, yếu ớt nhưng vẫn kiên cường vươn lên giữa vùng đất hoang tàn. Nàng chợt nghĩ, thân phận của nàng cũng như những bông hoa kia, bị giẫm đạp, bị vùi dập bởi chiến tranh và bởi những lời nói dối.

Dưới gốc cây đại thụ, bóng râm che phủ một khoảng đất nhỏ. Trần Quân dừng lại, quay người đối diện với nàng. Khoảng cách giữa họ chỉ còn một bước chân. Nàng có thể nghe thấy hơi thở nhẹ nhàng của hắn, thấy rõ từng sợi râu lún phún trên cằm hắn.

“Anh đã nói dối tôi.” Lâm Hạ cất tiếng, giọng nàng khàn khàn nhưng đầy quyết tâm. “Cuộc hôn nhân của chúng ta không hề tồn tại. Tất cả chỉ là giả dối.”

Mắt Trần Quân tối sầm lại. Hắn im lặng một lúc lâu, đôi hàm bạnh ra, những bắp thịt trên gò má giật giật. Cuối cùng, hắn thở dài, một tiếng thở dài nặng nề như mang cả núi non lên vai.

“ói?”

“Không quan trọng tới. Quan trọng là sự thật.” Lâm Hạ siết chặt tay, nước mắt bắt đầu lưng tròng. “Tôi không phải là vợ anh. Tôi chưa bao giờ là vợ anh. Anh đã dựng lên một vở kịch để lừa gạt một kẻ mất trí nhớ như tôi. Anh có biết điều đó tàn nhẫn thế nào không?”

Trần Quân cúi đầu, hai tay buông thõng bên người. “Tôi biết. Tôi biết điều đó là tàn nhẫn.” Hắn ngước lên nhìn nàng. Đôi mắt hắn đỏ hoe, ẩn chứa một nỗi đau vô hình. “Nhưng tôi không có lựa chọn nào khác.”

“Không có lựa chọn?” Lâm Hạ cười nhạt, giọng nàng chua chát. “Anh là thiếu úy, anh có quyền chỉ huy, có quyền quyết định. Sao anh lại nói không có lựa chọn?”

“Bởi vì nếu không làm vậy, em sẽ chết.” Giọng Trần Quân đột nhiên trở nên khẩn thiết. Hắn bước tới một bước. Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. “Em có nhớ gì về vụ nổ không? Về lý do em ở trên chiến trường?”

Lâm Hạ khựng lại. Những mảnh ký ức vụn vỡ chợt lóe lên trong đầu nàng: tiếng nổ chói tai, khói lửa mù mịt, tiếng người la hét, và một bàn tay nắm chặt tay nàng, kéo nàng chạy. Nhưng tất cả đều hỗn loạn, không thể ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

“Tôi… không nhớ gì cả.” Nàng lắc đầu, giọng yếu ớt.

“Vậy để tôi nóết.” Trần Quân hít một hơi sâu. Hắn nói với giọng chậm rãi và nặng nhọc. “Em không phải y tá thông thường. Em từng là y tá của một sĩ quan cao cấp trong quân đội. Người đó là một tên phản bội. Hắn ta đã bán đứng đồng đội, làm lộ vị trí của quân ta, khiến hàng trăm người chết. Em đã phát hiện ra bí mật của hắn. Hắn biết điều đó, nên hắn muốn giết em để bịt đầu mối.”

Lâm Hạ trợn tròn mắt, trái tim nàng như ngừng đập. “Tôi… tôi từng là y tá của một kẻ phản bội?”

“Đúng vậy.” Trần Quân gật đầu, mắt hắn không rời nàng. “Trận bom đó là do hắn sắp đặt. Hắn muốn giễu loạn, để mọi chuyện trông như một tai nạn. Tôi đã tìm thấy em trong đống đổ nát. Em bị thương nặng, gần như không còn hy vọng. Khi em tỉnh dậy và mất trí nhớ, tôi nhận ra đó là cơ hội duy nhất để bảo vệ em.”

“Bảo vệ tôi bằng cách nói dối rằng tôi là vợ anh?” Lâm Hạ thốt lên với giọng nói tức giận và hoang mang. “Anh có biết chuyện này điên rồ thế nào không?”

“Tôi biết nó điên rồ.” Trần Quân nhìn nàng với đôi mắt đau đáu. “Nhưng đó là cách duy nhất. Nếu tôi nói sự thật, hắn ta sẽ tìm mọi cách để giết em. Trong quân đội, một người phụ nữ không chồng, không gia đình, không ký ức sẽ là mục tiêu dễ dàng. Nhưng nếu em là vợ của một thiếu úy, em sẽ được bảo vệ. Sẽ không ai dám động đến em.”

Lâm Hạ lùi lại một bước, dựa lưng vào thân cây đại thụ. Nàng cảm thấy đôi chân mình như nhũn ra. Những lời của Trần Quân như một gáo nước lạnh dội thẳng vào mặt nàng. Tức giận, hoang mang, sợ hãi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão dữ dội trong lòng nàng.

“Vậy ra tôi chỉ là một món hàng cần được cất giấu?” Nàng cất giọng, nghe có phần oán hận. “Một bí mật cần được che đậy? Anh không hề nghĩ đến cảm xúc của tôi sao? Lỡ như tôi nhớ ra mọi chuyện thì sao? Lỡ như tôi không bao giờ muốn cuộc hôn nhân giả tạo này thì sao?”

“Tôi đã nghĩ đến tất cả.” Trần Quân đáp, giọng hắn có phần yếu ớt. “Nhưng còn hơn là để em chết. Tôi thà để em hận tôi cả đời còn hơn là nhìn em nằm xuống dưới tay kẻ phản bội.”

Những lời nói đó như một mũi tên xuyên thẳng vào tim Lâm Hạ. Nàng nhìn hắn, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy tâm tư ấy, và nàng nhận ra rằng dù hắn có lừa dối nàng, nhưng sự lừa dối đó lại xuất phát từ một mong muốn bảo vệ nàng. Nhưng điều đó không thể xóa nhòa được nỗi đau bị phản bội.

“Tôi cần thời gian.” Lâm Hạ nói, giọng nàng khàn đặc. “Tôi cần thời gian để suy nghĩ. Tôi không thể tiếp tục sống trong một lời nói dối.”

Nàng quay lưng bỏ đi, bỏ mặc Trần Quân đứng dưới gốc cây đại thụ. Hắn không gọi nàng lại, cũng không đuổi theo. Hắn chỉ đứng đó, nhìn bóng nàng khuất dần sau những lều trại.

Khi Lâm Hạ trở về khu vực bệnh viện, nàng thấy Mai Hương đang đứng cùng một nhóm y tá khác. Họ thì thầm to nhỏ, ánh mắt liếc nhìn về phía nàng đầy ác ý. Trái tim nàng thắt lại. Nàng biết những lời đồn đã bắt đầu lan truyền.

“Cô nghe nói chưa? Cô Lâm Hạ kia không phải vợ thật của Thiếu úy Trần đâu.” Giọng Mai Hương the thé, cố tình nói đủ lớn để nàng nghe thấy. “Có người bảo cô ta chỉ là một món đồ chơi, một kẻ tạm thời thôi.”

Những người y tá khác xôn xao. Họ nhìn nàng với ánh mắt tò mò và khinh miệt. Lâm Hạ cắn chặt môi, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Nàng muốn lao lên, muốn xé toạc cái miệng độc địa của Mai Hương, nhưng nàng kìm lại được. Nàng không thể để những lời nói đó điều khiển hành động của mình.

Nàng đi thẳng vào lều bệnh, bỏ ngoài tai những lời xì xào bàn tán. Trong lòng nàng, một quyết tâm mới đang hình thành. Nàng sẽ tìm ra sự thật. Nàng sẽ nhớ lại tất cả. Và nàng sẽ không để bất kỳ ai có thể điều khiển cuộc đời nàng nữa.

Buổi chiều hôm đó, bầu trời đột nhiên tối sầm lại. Những đám mây đen kịt ùn ùn kéo đến, che khuất ánh mặt trời. Tiếng còi báo động không quân vang lên chói tai, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.

“Máy bay địch! Tản cư! Tản cư!” Tiếng hét của người lính vang lên từ xa.

Cả bệnh viện dã chiến chìm trong hỗn loạn. Các y tá và bác sĩ vội vã di tản các thươài. Những tiếng la hét, tiếng khóc, tiếng cồng cứu thương va vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của sự sợ hãi.

Lâm Hạ đang băng bó cho một người lính bị thương ở chân. Khi nghe tiếng còi báo động, nàng giật mình. Tay nàng run lên. Nhưng rồi, một sức mạnh vô hình nào đó thôi thúc nàng phải hành động. Nàng không thể chỉ đứng nhìn.

“Anh hãy nằm yên đây, tôi sẽ quay lại ngay.” Nàng nói với người lính rồi chạy ra ngoài.

Bên ngoài, cảnh tượng hỗn loạn đến mức khó tin. Những lều trại bị gió thổi bay, những chiếc cáng cứu thương ngổn ngang trên mặt đất. Mọi người chạy tán loạn khắp nơi, tìm kiếm nơi trú ẩn. Trên bầu trời, tiếng gầm rú của động cơ máy bay ngày càng lớn.

Lâm Hạ thấy một thương binh đang loạng choạng bước đi, tay ôm chặt vết thương ở bụng. Nàng vội chạy đến đỡ lấy anh ta.

“Đi theo tôi! Nhanh lên!” Nàng kéo về phía hầm trú ẩn.

Nhưng chưa kịp đến nơi, một tiếng nổ chồi. Đất trời rung chuyển dữ dội. Một luồng khí nóng phả vào mặt nàng, quật ngã nàng xuống đất. Nàng nghe thấy tiếng la hét thảm thiết, tiếng đổ nát, tiếng bom nổ liên hồi.

Một mảnh vỡ từ đâu đó bay vụt qua, cứa vào cánh tay nàng, máu chảy đầm đìa. Nhưng nàng không cảm thấy đau. Nàng chỉ biết kéo người thương binh, cố hết sức để đưa vào hầm.

Khi nàng sắp đến nơi, một loạt bom nữa trút xuống. Một bức tường đổ sập ngay trước mặt nàng, chặn mất lối vào. Lâm Hạ kêu lên thất thanh. Nàng quay đầu nhìn lại, thấy khói lửa mịt mù, đất đá bay khắp nơi.

“Lâm Hạ!”

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng nàng. Nàng quay lại, thấy Trần Quân đang chạy về phía nàng, mặt mũi lem luốc, quân phục rách nát.

“Đừng qua đây! Nguy hiểm!” Nàng hét lên.

Nhưng Trần Quân không dừng lại. Hắn lao tới, nắm lấy tay nàng, kéo nàng chạy về hướng khác.

“Đi theo tôi! Nhanh!”

Họ chạy như bay giữa màn mưa bom đạn. Khói lửa bốc lên mù mịt, che khuất tầm nhìn. Lâm Hạ cảm thấy mình như đang chạy trong một cơn ác mộng. Tai nàng ù đi vì tiếng nổ, mũi nàng ngạt thở vì mùi thuốc súng và khói lửa.

Đột nhiên, mặt đất dưới chân nàng nứt ra. Nàng mất thăng bằng, ngã nhào xuống. Trần Quân giữ chặt tay nàng, nhưng sức nặng của nàng kéo hắn cùng ngã theo.

“Cẩn thận!”

Hắn ôm chặt lấy nàng, cùng nàng lăn xuống một con dốc. Đất đá xô vào người họ, những viên đá sắc nhọn cào rách da thịt. Cuối cùng, họ rơi vào một khoảng tối đen, không gian chật hẹp, đầy mùi đất ẩm và máu.

Lâm Hạ mở mảng tối. Đầu nàng đau như búa bổ, người nàng đau nhức vì những vết thương. Nàng cảm thấy có một bàn tay ấm áp đang ôm chặt lấy nàng.

“Em không sao chứ?” Giọng Trần Quân vang lên bên tai nàng, khàn khàn nhưng đầy lo lắng.

Nàng rên rỉ, cố gắng ngồi dậy. Xung quanh họ là một khoảng không gian nhỏ hẹp, có lẽ là một căn hầm bị sập. Trên đầu họ, những tấm ván gỗ và đất đá chồng chất lên nhau, tạo thành một mái che tạm bợ.

“Tôi… tôi không sao.” Nàng nói, giọng yếu ớt. “Nhưng chúng ta bị kẹt rồi.”

Trần Quân lặng lẽ quan sát xung quanh. Đôi mắt hắn đã quen với bóng tối. Hắn đưa tay chạm vào những tấm ván trên đầu, cảm nhận sự chắc chắn của chúng.

“Chúng ta sẽ ổn thôi. Tôi sẽ tìm cách đưài.” Hắn nói với giọng trấn an.

Nhưng Lâm Hạ không thể bình tĩnh được. Trái tim nàng đập loạn xạ, nỗi sợ hãi đang dâng trào. Nàng nhắm mắt lại, cố gắng điều hòa hơi thở. Và rồi, trong bóng tối, một mảnh ký ức bất chợt ùa về.

Nàng thấy mình đang đứng trong một căn phòng sáng sủa, trước một bàn làm việc. Một người đàn ông mặc quân phục, có gương mặt lạnh lùng, đang nhìn nàng với ánh mắt đầy đe dọa.

“Cô biết quá nhiều rồi đấy, Lâm Hạ.” Hắn nói, giọng lạnh tanh. “Sớm muộn gì cô cũng sẽ phải trả giá.”

Lâm Hạ giật mình mở to mắt. Nàng thở hổn hển, mồ hôi lạnh túa ra trên trán. Nàng nhận ra những lời Trần Quân nói với nàng dưới gốc cây đại thụ là sự thật. Nàng thực sự đang bị một kẻ nguy hiểm truy sát.

“Em sao vậy?” Trần Quân lo lắng hỏi. Hắn siết chặt tay nàng hơn.

Lâm Hạ nhìn hắn trong bóng tối. Nàng thấy khuôn mặt hắn mờ mờ ảo ảo, nhưng nàng vẫn cảm nhận được sự lo lắng chân thành trong đôi mắt hắn. Một dòng cảm xúc ấm áp chợt dâng lên trong lòng nàng, xua tan đi phần nào nỗi sợ hãi.

“Tôi… tôi nhớ ra một chút rồi.” Nàng nói, giọng run run. “Tôi thấy một người đàn ông… hắn ta đe dọa tôi. Có lẽ anh nói đúng. Có lẽ thực sự có người muốn giết tôi.”

Trần Quân im lặng một lúc, rồi hắn nói, giọng nhẹ nhàng: “Đừng sợ. Có tôi ở đây. Tôi sẽ bảo vệ em.”

Lâm Hạ không trả lời. Nàng chỉ lặng lẽ dựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể hắn truyền sang nàng. Trong không gian chật hẹp và tăm tối này, nàng tạm thời gác lại những hoài nghi, những tức giận. Nàng chỉ muốn có một điểm tựa để vượt qua cơn nguy hiểm này.

Bên ngoài, tiếng bom vẫn còn vọng lại từ xa, nhưng đã nhỏ dần. Có lẽ cuộc không kích sắp kết thúc. Nhưng đối với Lâm Hạ và Trần Quân, cuộc chiến thực sự vẫn còn ở phía trước. Họ bị kẹt dưới đống đổ nát, giữa sự thật dang dở và những mối nguy hiểm rình rập. Và trên mặt đất, bên ngoài đống đổ nát, Mai Hương đang nhìn vào đám khói lửa với một nụ cười nham hiểm. Nàng ta biết rằng cơ hội của mình đã đến.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng lớp tâm lý phức tạp cho Lâm Hạ, nơi sự nghi ngờ và tìm kiếm sự bảo vệ xen kẽ nhau. Bản kết với hình ảnh Mai Hương trước đám khói lửa tạo điểm chuyển tiếp cân não, gợi lên câu hỏi: đâu là mối nguy thực sự trong cuộc chiến?

📖 Chương tiếp theo

Bị giam trong bóng tối và tro tàn, Lâm Hạ và Trần Quân phải chật vật tìm lối thoát, trong khi Mai Hương bịt chặt bẫy của cô ta từ phía trên.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord