Bóng tối bao trùm lấy tất cả.
Tiếng nổ vẫn còn văng vẳng bên tai, từng đợt từng đợt ập đến khiến màng nhĩ Lâm Hạ như muốn vỡ tung. Một thứ bụi mịn, khô khốc, lẫn mùi thuốc súng và đất ẩm tràn vào khoang mũi, xộc thẳng lên não khiến nàng ho sặc sụa. Cả người nàng bị ép chặt vào một khoảng không gian chật hẹp đến ngạt thở, lưng tựa vào một bức tường lạnh lẽo, còn trước mặt là một thân hình cứng rắn như tấm thép đang che chắn cho nàng.
Hơi thở của Trần Quân phả vào đỉnh đầu nàng, gấp gáp nhưng vẫn cố gắng kiểm soát. Nàng cảm nhận được cái chặt eo mình, từng thớ cơ trên cánh tay căng cứng vì phải chống đỡ.
“Cô có sao không?” Giọng anh khàn đặc, vang lên ngay trên đỉnh đầu nàng.
Lâm Hạ run rẩy, không phải vì lạnh. Nàng khẽ ngọ nguậy, cảm nhận mảnh vụn vữa rơi lộp bộp trên vai, trên tóc. Đầu nàng choáng váng, những mảnh ký ức vừa vụn vỡ, vừa sắc nhọn, bất chợt cứa vào tâm trí nàng. Một khuôn mặt, một thân ảnh mặc áo choàng đen, lẩn khuất trong màn đêm mưa. Đôi mắt hung tợn nhìn nàng và bàn tay giơ lên như muốn bóp nghẹt họng nàng.
Nàng rùng mình, lập tức cảm nhận vòng tay Trần Quân siết chặt hơn.
“Đừng sợ,” anh nói, hơi thở nóng hổi của anh phả vào má nàng, “Tôi ở đây.”
Nhưng càng ở gần anh, nàng lại càng thấy rõ nỗi sợ hãi trong lòng mình đang chuyển hóa thành một thứ cảm xúc khác, phức tạp hơn, khó gọi tên hơn. Anh vừa thú nhận với nàng tất cả. Cuộc hôn nhân là giả. Anh là người dựng nên vở kịch này để bảo vệ nàng. Nàng vừa giận dữ, vừa hoang mang, nhưng giờ đây, trong bóng tối mịt mùng này, hơi ấm từ cơ thể anh là thứ duy nhất để nàng tránh khỏi lạnh đang bủa vây nàng.
“Chúng ta bị kẹt rồi sao?” Nàng khẽ hỏi, giọng run run.
“Ừ,” Trần Quân đáp, “Xà nhà sập, chắn mất lối ra. Nhưng cấu trúc đống đổ nát này vẫn vững, không sập thêm nữa.”
Nàng cố gắng xoay người, tay quờ quạng trong bóng tối, chạm phải một thanh gỗ vụn, nhám và sắc. Nàng rụt tay lại, hít vào một hơi lạnh. Trần Quân nắm lấy tay nàng, kéo nó đặt lên ngực anh.
“Đừng động đậy lung tung. Cứ để tôi.”
Hành động ấy vừa như ra lệnh, vừa như một lời an ủi. Lâm Hạ im lặng, cảm nhận nhịp tim của anh đập dưới lòng bàn tay mình. Nó đập nhanh, mạnh mẽ, không hề che giấu sự lo lắng. Nàng chợt nhận ra, kể từ khi tỉnh dậy, đây là lần đầu tiên nàng thấy anh mất đi vẻ bình tĩnh thường ngày.
“Tại sao lại cứu tôi?” Câu hỏi bật ra khỏi miệng nàng, khô khốc hơn nàng tưởng, “Nếu như tôi chỉ là một gánh nặng, một kẻ lừa dối trong cuộc đời anh, sao anh không để mặc tôi chết đi cho xong?”
Im lặng.
Bóng tối như đặc quánh lại. Lâm Hạ có thể nghe thấy tiếng mạch mình đập thình thịch. Nàng cảm thấy tay nàng bị anh siết chặt hơn, đến mức đau nhói.
“Cô nghĩ tôi là loại người gì?” Giọng không còn trấn tĩnh nữa mà pha lẫn một nỗi đau đớn, xót xa mà nàng chưa từng nghe thấy.
“Tôi…” Nàng ấp úng.
“Tôi cưới cô, ban đầu đúng là vì muốn bảo vệ cô,” giọng anh chậm rãi, từng chữ như được nhai kỹ, “Nhưng cô nghĩ suốt bốn tháng trời, ngày ngày nhìn thấy cô, chăm sóc cô, nhìn cô cười, nhìn cô khóc, nhìn cô thức trắng đêm vì những thương binh… đó là một việc dễ dàng sao?”
Lâm Hạ nghẹn lại.
“Tôi là một quân nhân, tôi quen với việc che giấu cảm xúc,” Trần Quân tiếp tục, hơi thở của anh phả vào tai nàng, nóng hổi, “Nhưng tôi không thể che giấu trái tim mình mãi được. Nhìn thấy cô vật vã sau trận bom, nhìn thấy cô đau đớn vì mất trí nhớ… cô có biết tôi đau như thế nào không? Tôi muốn ôm lấy cô, muốn nói cho cô biết tất cả, nhưng tôi không thể. Mạng sống của cô quan trọng hơn.”
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lâm Hạ. Nàng không biết mình khóc từ lúc nào. Những lời nói của anh như một nhát búa tạ đập tan lớp băng cứng trong lòng nàng. Nàng tưởng anh là kẻ lạnh lùng, vô tâm, nhưng hóa ra, dưới lớp áo quân phục kia là một trái tim đang chảy máu.
“Tôi… tôi không nhớ gì cả,” nàng nức nở, “Tôi không biết mình là ai, tôi không biết mình xứng đáng với những gì anh làm hay không.”
“Cô xứng đáng,” Trần Quân khẳng định, giọng kiên quyết, “Cô là cô, Lâm Hạ, người con gái dũng cảm nhất, nhân hậu nhất mà tôi từng gặp. Cô đã từng cứu sống biết bao nhiêu thương binh, từng chạy dưới mưa bom bão đạn để băng bó vết thương cho đồng đội. Tôi yêu cô, không phải vì ký ức, mà là vì con người của cô.”
Yêu.
Từ đó vang lên trong bóng tối, mạnh mẽ và chân thật.
Lâm Hạ run rẩy. Nàng vùi mặt vào ngực anh, để mặc cho nước mắt thấm ướt vai áo anh. Nàng không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Mọi sự giận dữ, hoài nghi, tất cả đều tan biến dưới sức nặng của lời thú nhận ấy.
“Tôi… tôi cũng muốn nhớ về anh,” nàng khẽ nói, “Tôi muốn nhớ vì sao mình lại yêu anh.”
Trần Quân im lặng, tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc nàng. Trong bóng tối, anh khẽ cất giọng, trầm ấm như một làn gió mát:
“Cô nhớ không? Lần đầu tiên chúng ta gặp nhau là ở bệnh viện dã chiến vùng Nại Sơn. Trận đánh ác liệt, thương binh chất thành đống. Cô khi đó là một y tá trẻ, vừa được điều động lên tuyến đầu. Tôi bị thương ở cánh tay phải, một mảnh đạn găm sâu. Cô đã…”
Lâm Hạ nín thở. Một hình ảnh mờ ảo lóe lên trong đầu nàng. Một căn lều bạt trắng toát, mùi thuốc sát trùng nồng nặc, và một đôi mắt đen láy đang nhìn nàng.
“Cô đã không hề nao núng,” Trần Quân tiếp tục, “Cô cầm kéo cắt ống tay áo tôi, tay run lên nhưng vẫn cố gắng trấn an tôi: ‘Đừng sợ, thiếu úy, tôi sẽ không để anh đau đâu.’’ Rồi cô cắn môi, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhẹ nhàng gắp mảnh đạn ra. Khi xong việc, cô thở phào, cười với tôi. Nụ cười ấy… sáng rực như ánh mặt trời giữa chiến trường tàn khốc.”
Hình ảnh trong đầu Lâm Hạ dần rõ nét hơn. Nàng thấy khuôn mặt mình lúc đó, hồi hộp, lo lắng, rồi mỉm cười khi nhìn thấy máu ngừng chảy. Và khuôn mặt của Trần Quân mệt mỏi, nhưng ánh mắt lại sáng lên một tia cảm kích khó tả.
“Sau đó,” anh nói, “Tôi thường xuyên nhìn thấy cô. Cô chạy qua chạy lại giữa các giường bệnh, băng bó, tiêm thuốc, an ủi những người lính sắp chết. Có lần tôi thấy cô ngồi cạnh một thương binh trẻ, tay cầm, khẽ hát một bài dân ca để anh ta ngủ. Lúc đó, tôi biết mình đã yêu cô mất rồi.”
Lâm Hạ ngước lên, dù không thể nhìn thấy gì, nàng vẫn muốn tìm kiếm ánh mắt anh.
“Thế sao anh không nói sớm?”
“Vì tôi là một thiếu úy,” giọng anh đượm buồn, “Tôi ngày ngày đối mặt với cái chết. Tôi không có quyền hứa hẹn một thứ cho bất kỳ ai. Nhưng khi biết cô gặp nguy hiểm, tôi không thể đứng yên. Tôi đã dùng cuộc hôn nhân này như một lá chắn. Tôi muốn bảo vệ cô, dù chỉ là một năm, một tháng, hay một ngày.”
Một mảnh ký ức khác lại ùa về. Lần này là hình ảnh anh cầm tay nàng trong một căn phòng nhỏ, có một lọ hoa dại trên bàn. Anh nói gì đó, nàng cúi mặt, tai đỏ ửng. Nàng mặc một chiếc áo dài màu xanh, tay nắm chặt vạt áo.
“Tôi từng… từng mặc áo dài xanh, phải không?” Nàng hỏi.
Trần Quân khựng lại, giọng ngạc nhiên: “Cô… nhớ ra rồi?”
“Một chút,” Lâm Hạ nói, “Một mảnh ghép nhỏ thôi. Anh nắm tay tôi. Tôi thấy… tôi thấy tôi đã nói đồng ý.”
“Phải,” giọng anh nghẹn ngào, “Cô nói cô đồng ý gả cho tôi, vì cô cũng biết nguy hiểm đang rình rập. Nhưng tôi biết trong mắt cô có một tia sáng. Cô không chỉ coi đây là một cuộc hôn nhân giả. Cô cũng… cũng có tình cảm với tôi.”
Lâm Hạ bật khóc. Nàng ôm chặt lấy anh, cảm nhận trái tim mình đập cùng nhịp với anh. Bóng tối không còn đáng sợ nữa. Nó trở thành một không gian thiêng liêng, nơi nàng và anh có thể thành thật với nhau, không cần che giấu.
“Tôi yêu anh,” nàng khẽ thì thầm, “Dù tôi không nhớ hết, nhưng tôi biết tôi yêu anh.”
Trần Quân siết chặt vòng tay, như muốn hòa tan nàng vào trong cơ thể mình. Anh cúi xuống, đặt lên trán nàng một nụ hôn nhẹ nhàng, trân trọng như nụ hôn đầu tiên giữa những người yêu nhau.
“Cảm ơn em,” anh nói, “Cảm ơn em đã cho anh cơ hội.”
Họ ở trong bóng tối ấy thật lâu, không còn sợ hãi, không còn nghi ngờ. Lâm Hạ bắt đầu kể về những mảnh ký ức vụn vặt khác mà nàng vừa nhớ ra: mùi thuốc súng, tiếng còi báo động, những đêm dài trắng tay bên giường bệnh. Trần Quân lắng nghe, thi thoảng lại bổ sung vài chi tiết, kể cho nàng về những ngày tháng họ đã bên nhau. Anh kể về lần nàng bị sốt rét. Anh thức trắng đêm canh chừng. Anh kể về lần nàng mua một bông hoa dại cắm vào lọ trên bàn làm việc của anh. Anh kể về lần nàng len lén nhét một cái bánh bao vào túi áo anh lúc nửa đêm, sợ anh đói.
Mỗi câu chuyện của anh đều là một mảnh ghép, lấp đầy khoảng trống trong tâm hồn nàng. Nàng thấy mình đang dần trở nên trọn vẹn hơn, không còn là một tờ giấy trắng, mà đang được những nét vẽ ấm áp, yêu thương tô điểm.
“Ký ức đã quay về hết chưa?” Anh hỏi.
“Chưa,” Lâm Hạ thành thật, “Nhưng tôi có thể cảm nhận được. Nó đang dần dần hiện ra, như một bức tranh bị phủ bụi, ngày càng rõ nét hơn.”
“Đừng vội,” anh an ủi, “Chúng ta còn cả đời để em nhớ lại.”
Câu nói ấy khiến tim nàng ấm áp. Cả đời. Một lời hứa hẹn về một tương lai mà nàng không dám nghĩ tới trước đây.
Đúng lúc đó, từ phía xa vọng lại tiếng gọi:
“Thiếu úy Trần! Thiếu úy Trần! Cô Lâm! Các người có ở trong đó không?”
Đó là giọng của Thượng sĩ Hùng, nhưng bị bóp méo bởi những tảng đá.
Trần Quân lập tức đáp lại: “Có! Chúng tôi ở đây!”
Tiếng đào bới vọng tới, ngày một gần. Lâm Hạ cảm nhận được những rung động từ mặt đất, từng nhát cuốc, từng nhát xẻng. Bóng tối bắt đầu có một tia sáng le lói từ khe hở. Nó nhỏ, yếu ớt, nhưng đối với nàng lúc này, nó là hy vọng.
“Sắp ra rồi,” Trần Quân nói, tay anh vẫn không rời khỏi nàng.
“Anh sợ không?” Lâm Hạ hỏi bất chợt.
“Sợ gì?”
“Sợ tôi không nhớ lại được. Sợ tôi sẽ lại xa lánh anh.”
Trần Quân im lặng một lát, rồi nói: “Nếu em có quên anh một lần nữa, anh sẽ yêu em lần nữa. Miễn là em còn sống, còn ở bên anh, anh sẽ không bao giờ từ bỏ.”
Lâm Hạ mỉm cười trong bóng tối. Nụ cười ấy, dù không ai nhìn thấy, nhưng nàng biết nó đang tỏa sáng rực rỡ trong lòng nàng.
Tiếng đào bới ngày một to hơn. Một tảng đá lớn được kéo ra. Ánh sáng từ những ngọn đuốc tràn vào, khiến Lâm Hạ nheo mắt. Nàng thấy khuôn mặt của Thượng sĩ Hùng, lấm lem bùn đất, đang hớn hở nhìn xuống.
“Tìm thấy rồi! Hai người còn sống! Còn sống!”
Những người lính khác cũng reo hò, tiếng vỗ tay, tiếng cười nói hòa lẫn với tiếng đá rơi lộp bộp.
Trần Quân đỡ nàng đứng dậy. Đôi chân nàng tê cứng, suýt ngã. Anh nhanh chóng vò, nâng đỡ.
“Cẩn thận,” anh nói, giọng vẫn trầm ấm như thế.
Lâm Hạ ngước nhìn anh. Ánh đuốc hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, đôi mắt sâu thẳm đang nhìn nàng đầy lo lắng và yêu thương. Trên má anh có một vết xước nhỏ. Máu đã khô lại.
Nàng đưa tay lên, nhẹ nhàng lau vết máu trên má anh.
“Đau không?” Nàng hỏi.
Trần Quân sững người, ánh mắt anh lóe lên một tia sáng. Anh nắm lấy tay nàng, đặt lên môi mình, hôn nhẹ.
“Không đau nữa,” anh nói, giọng khàn đặc, “Khi em ở đây, không gì là đau cả.”
Xung quanh họ, Thượng sĩ Hùng huýt sáo; mấy người lính khác cười ồ lên. Nhưng Lâm Hạ không còn nghe thấy gì nữa. Nàng chỉ nhìn vào đôi mắt ấy, và trong đôi mắt ấy, nàng thấy mình đang được yêu thương, được che chở, được là chính mình.
Ký ức vẫn chưa về hết, nhưng nàng không còn sợ hãi nữa. Nàng biết dù có chuyện gì xảy ra, nàng sẽ không đơn độc.
Khi anh dìu nàng ra khỏi đống đổ nát, ánh nắng ló dạng, chiếu rọi những tia nắng đầu tiên xuống khuôn viên bệnh viện. Những đóa hoa dại ven đường, sau cơn mưa bom đạn, vẫn vươn mình đón nắng; những cánh hoa mỏng manh, mang đầy sức sống.
Lâm Hạ quay lại nhìn Trần Quân. Anh đang đứng đó, dưới ánh mặt trời, vạt áo quân phục rách nát, nhưng nụ cười của anh lại rạng rỡ, ấm áp.
Nàng mỉm cười, nụ cười không còn gượng gạo, không còn xa lạ. Nó là nụ cười của một người con gái, sau khi vượt qua địa ngục, đã tìm thấy thiên đường trong vòng tay người mình yêu.
“Về nhà thôi,” anh nói, giọng nhẹ nhàng.
“Vâng,” nàng đáp, tay nắm chặt tay anh.
Họ bước đi, bỏ lại sau lưng đống đổ nát, bỏ lại những nghi ngờ, những sợ hãi. Phía trước là một con đường dài, vẫn còn nhiều nguy hiểm, nhưng với họ, lúc này, chỉ cần có nhau, đó đã là tất cả.