Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hoa nở trên chiến trường

Mảnh ghép cuối cùng

3064 từ
Nghe chương này14:53

Mặt trời vừa ló dạng sau dãy núi phía đông. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp bụi mờ sau trận không kích đêm qua, tạo thành những cột sáng mỏng manh trên mặt đất đầy đá vụn. Trong căn phòng nhỏ ở góc bệnh viện dã chiến, Lâm Hạ ngồi dậy từ chiếc giường gỗ ọp ẹp, tay nắm vào vầng trán còn hằn vết bầm từ mảnh vỡ đêm qua.

Bên ngoài cửa sổ, tiếng còi báo động đã ngưng từ lâu, thay vào đó là âm thanh lách cách của những chiếc cáng đang được khiêng qua hành lang. Mùi thuốc sát trùng hòa lẫn với mùi đất ẩm từ trận mưa đêm, tạo nên thứ hương vị quen thuộc đến đau lòng.

Lâm Hạ đưa tay lên nhìn chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út. Ánh sáng vào mặt kim loại, lấp lánh nhưng không chói mắt. Nàng xoay nhẹ chiếc nhẫn, cảm nhận lớp kim loại mát lạnh chạm vào da thịt. Bốn tháng qua, nàng đã nhìn nó hàng trăm lần, nhưng chưa bao giờ nó mang ý nghĩa như lúc này.

Mảnh ký ức đêm qua ùa về như một cơn sóng dữ. Nàng nhớ lại khuôn mặt Trần Quân trong bóng tối của căn hầm. Giọng nói khàn đặc của hắn nhận ra tình yêu thật lòng. Nàng nhớ cảm giác chặt tay nàng khi những mảnh vỡ rơi xuống, nhớ hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang nàng trong không gian chật hẹp.

Nhưng đó chưa phải là tất cả.

Cánh cửa gỗ kêu cọt kẹt. Một bóng người bước vào. Đó là Thượng sĩ Hùng, tay cầm một bát cháo nóng nghi ngút khói. Anh ta đặt bát lên bàn, nhìn Lâm Hạ với ánh mắt dè dặt.

“Phu nhân… à, Lâm Hạ tiểu thư, tôi mang cháo cho cô.”

“Cảm ơn anh.” Lâm Hạ nói, giọng nàng khản đặc. “Trần… thiếu úy đâu rồi?”

Thượng sĩ Hùng ngập ngừng, tay gãi gãi đầu. “Anh ấy đang ở kho dược phẩm, kiểm kê lại thuốc men bị hư hỏng sau trận bom đêm qua. Cô biết mà, mấy tên không kích đó phá hỏng cả nửa kho thuốc rồi.”

Lâm Hạ gật đầu, nhưng trong lòng nàng dậy lên một nỗi thôi thúc khó tả. Nàng cần gặp Trần Quân, cần nói với anh rằng nàng đã bắt đầu nhớ ra vài điều. Những mảnh ký ức lẻ tẻ như những mảnh thủy tinh vỡ, chưa ráp lại được thành bức tranh hoàn chỉnh, nhưng nàng biết chúng đang dần hiện về.

“Thượng sĩ, tôi muốn đi dạo một chút.”

“Nhưng cô vừa bị thương…” Hùng lo lắng.

“Tôi ổn mà.” Lâm Hạ đứng dậy, cảm thấy chân mình hơi yếu nhưng không đến nỗi không đi được. “Chỉ một chút thôi, trong khuôn viên bệnh viện.”

Nàng bước ra hành lang, nơi những thương binh đang nằm dọc hai bên tường. Một số người nhận ra nàng, gật đầu chào. Một người lính trẻ tuổi, tay băng bó trắng xóa, cố ngồi dậy khi thấy nàng.

“Y tá Lâm! Cô tỉnh rồi! Tôi cứ tưởng…”

“Tôi không sao.” Lâm Hạ mỉm cười, nụ cười gượng gạo nhưng ấm áp. “Cậu thì sao? Vết thương có đau không?”

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, chẳng thấm vào đâu so với những gì cô đã trải qua.” Người lính nói, mắt lấp lánh. “Nghe nói thiếu úy Trần đã dùng thân mình che chở cho cô trong trận bom.”

Lâm Hạ khựng lại, tim nàng thắt lại. “Ai nói với cậu?”

“Cả bệnh viện đều biết rồi.” Người lính cười hiền. “Lính chúng tôi có cách lan truyền tin tức nhanh lắm. Thiếu úy Trần thương cô thật lòng, ai cũng thấy rõ.”

Nàng không biết nói gì, chỉ gật đầu rồi bước tiếp. Những bước chân nàng vang lên trên nền gạch lát, mỗi bước như đánh dấu một khoảnh khắc ký ức đang trở về.

Đột nhiên, một hình ảnh lóe lên trong đầu nàng.

Một căn phòng nhỏ, ánh nến leo lét. Trần Quân mặc quân phục, tay cầm một tờ giấy. Hắn nhìn nàng, ánh mắt phức tạp. “Lâm Hạ, nàng có đồng ý làm vợ ta không? Chỉ là giả thôi, để bảo vệ nàng khỏi hắn.”

Nàng nhớ rõ mình đã gật đầu. Trái tim nàng khi đó đập loạn nhịp, vừa sợ hãi vừa hoang mang. Nhưng cũng có một thứ tình cảm mơ hồ xen lẫn, thứ tình cảm nàng chưa kịp nhận ra.

Lâm Hạ dừng lại, tay vịn vào bức tường lạnh lẽo. Nàng nhắm mắt, cố gắng bắt lấy thêm nhiều mảnh ghép nữa.

Một cánh đồng hoa dại trải dài. Gió thổi qua làm những bông hoa nghiêng ngả. Trần Quân đứng cạnh nàng. Hắn chỉ tay về phía chân trời. “Sau chiến tranh, ta sẽ đưa nàng đến đây ngắm hoa nở.”

Nàng đã cười. Nụ cười ấy có chút mỉa mai. “Chiến tranh mà kết thúc được sao?”

Hắn nhìn nàng, ánh mắt nghiêm túc. “Sẽ kết thúc. Tin ta đi.”

“Lâm Hạ!”

Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Nàng quay lại, thấy Trần Quân đang đứng cách đó vài bước, tay còn cầm một hộp thuốc. Ánh mắt hắn đầy lo lắng, nhưng cũng có chút ngỡ ngàng khi thấy nàng đứng đó.

“Anh…” Lâm Hạ mở miệng, nhưng chưa kịp nói hết thì một mảnh ký ức khác ập đến.

Đó là một đêm mưa tầm tã. Nàng đang chạy trong rừng, quần áo rách nát, tay chân đầy vết xước. Phía sau có tiếng người đuổi theo, tiếng la hét, tiếng súng nổ. Nàng ngã xuống, trượt dài trên mặt đất lầy lội.

Rồi một bàn tay nắm lấy tay nàng, kéo nàng đứng dậy. Trần Quân, mặt mày đầy máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Đi theo ta!”

Họ chạy, chạy mãi cho đến khi bóng tối nuốt trọn khu rừng. Khi dừng lại, nàng mới nhận ra hắn đã bị thương ở vai. Máu chảy ra ướt đẫm áo quân phục.

“Anh bị thương rồi!” Nàng la lên, tay vội vã tìm băng gạc trong túi cứu thương.

“Không sao.” Hắn nói, giọng bình thản như thể vết thương đó chỉ là vết muỗi đốt. “Chúng ta phải tiếp tục đi. Hắn sẽ không bỏ cuộc đâu.”

“Hắn là ai?” Nàng hỏi, giọng run rẩy.

“Một kẻ phản bội.” Trần Quân nhìn nàng, ánh mắt đầy ẩn ý. “Hắn muốn giết nàng vì nàng biết quá nhiều.”

Lâm Hạ mở mắt, thấy mình đang ngồi trên mặt đất. Ai đó đã đỡ nàng, và nàng nhận ra mình đang dựa vào vai Trần Quân. Hắn đang nhìn nàng, đôi mắt đen láy chứa đầy lo lắng.

“Lâm Hạ! Nàng làm sao vậy?” Giọng hắn khẩn trương, tay hắn siết chặt vai nàng.

“Tôi… tôi nhớ ra rồi.” Nàng thều thào, nước mắt bắt đầu lăn dài. “Tôi nhớ ra tất cả.”

Trần Quân sững người. Hắn nhìn nàng, môi mấp máy như muốn nói gì đó, nhưng không thốt nên lời.

“Tôi nhớ ra cuộc hôn nhân giả của chúng ta.” Lâm Hạ nói, giọng nàng nghẹn ngào. “Tôi nhớ ra anh đã cưới tôi để bảo vệ tôi khỏi Trương Minh, tên sĩ quan phản bội đã bán đứng đồng đội cho quân Nhật.”

Mắt Trần Quân mở to. Hắn không ngờ nàng nhớ ra nhanh như vậy.

“Tôi cũng nhớ ra…” Lâm Hạ ngừng lại, nhìn sâu vào mắt hắn. “Tôi nhớ ra tôi đã yêu anh từ trước khi mất trí nhớ.”

Bầu không khí xung quanh như ngừng đọng. Trần Quân không nói gì, chỉ nhìn nàng. Đôi mắt hắn có nước.

“Nàng… nàng nói thật sao?” Giọng hắn khàn đặc, run rẩy.

“Thật.” Lâm Hạ gật đầu, nước mắt nàng rơi xuống tay hắn. “Tôi yêu anh, Trần Quân. Tôi yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng tôi đã không dám thừa nhận vì cuộc hôn nhân này là giả.”

Trần Quân ôm chặt nàng vào lòng, cánh tay hắn siết chặt như sợ nàng biến mất. “Ta yêu nàng, Lâm Hạ. Ta yêu nàng từ lâu lắm rồi.”

Họ ôm nhau giữa hành lang bệnh viện, giữa những ánh mắt tò mò của thương binh và y tá, nhưng khô âm. Lúc này chỉ có hai người họ, hai trái tim đang đập chung một nhịp.

“Thiếu úy Trần!”

Giọng nói chói tai cắt ngang khoảnh khắc ngọt ngào. Lâm Hạ ngẩng lên, thấy Mai Hương đang đứng ở cuối hành lang, mặt mày tái mét, tay nắm chặt một xấp giấy tờ.

“Có chuyện gì?” Trần Quân đứng dậy, tay vẫn nắm lấy tay Lâm Hạ.

“Tôi có việc cần nói với anh.” Mai Hương bước nhanh đến, mắt nàng ta liếc nhìn Lâm Hạ với vẻ căm ghét khó giấu. “Riêng tư.”

“Nói đi.” Trần Quân lạnh nhạt, không buông tay Lâm Hạ.

Mai Hương cắn môi, tay nàng ta siết chặt xấp giấy. “Anh có biết cô ta là ai không? Lâm Hạ này, cô ta từng là tình nhân của Trương Minh! Cô ta đã phản bội quân đội, đã tiết lộ vị trí đóng quân cho quân Nhật!”

Cả hàng phắc. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Hạ. Một số người bắt đầu xì xào;những lời bàn tán như làn gió lướt không gian.

Lâm Hạ cảm thấy mặt mình nóng bừng, tim nàng đập loạn. Mảnh ký ức về Trương Minh hiện ra rõ ràng hơn. Hắn ta từng là thượng cấp của nàng, từng tán tỉnh nàng, nhưng nàng đã từ chối. Vì thế hắn ta thù ghét nàng, muốn hãm hại nàng.

“Cô nói dối!” Lâm Hạ thốt lên, giọng nàng run nhưng kiên định. “Tôi chưa bao giờ là tình nhân của hắn! Hắn từng theo đuổi tôi, nhưng tôi đã từ chối. Sau đó hắn ta trả thù, vu khống tôi là gián điệp để che giấu tội phản bội của chính hắn!”

“Cô nói dối!” Mai Hương gào lên, ném xấp giấy xuống đất. “Đây là bằng chứng! Thư từ qua lại giữa cô và Trương Minh!”

Trần Quân cúi xuống nhặt xấp giấy, lật nhanh từng trang. Mặt hắn tối sầm lại, nhưng không phải vì giận Lâm Hạ, mà vì một lý do khác.

“Đây là giả.” Hắn nói, giọng lạnh tanh. “Chữ ký này không phải của Lâm Hạ. Tôi biết chữ viết của nàng ấy.”

Mai Hương tái mặt. “Anh… anh nói sao?”

“Tôi nói đây là giả.” Trần Quân nhìn thẳng vào mắt Mai Hương, ánh mắt sắc như dao. “Và tôi biết ai đã làm ra chúng. Cô Mai Hương đã tự tay viết những bức thư này, đúng không?”

“Không! Tôi không có!” Mai Hương lùi lại, mặt trắng bệch.

“Có người thấy cô vào phòng làm việc của Lâm Hạ ba ngày trước, lúc nửa đêm.” Trần Quân nói, giọng đều đều. “Và cũng có người thấy cô mua giấy viết thư cùng loại ở tiệm văn phòng phẩm trong thị trấn.”

Mai Hương lảo đảo, tay vịn vào tường. Nàng ta nhìn quanh, thấy mọi ánh mắt đều nhìn mình với vẻ khinh bỉ. Môi nà, rồi bật khóc nức nở.

“Tôi… tôi chỉ muốn anh để ý đến tôi thôi!” Mai Hương nức nở. “Tôi yêu anh, Trần Quân! Tôi đã yêu anh từ ngày đầu tiên gặp anh! Nhưng anh chỉ nhìn cô ta, chỉ quan tâm đến cô ta! Cô ta có gì tốt hơn tôi chứ?”

“Cô ta có trái tim.” Trần Quân nói, giọng không còn lạnh lùng, nhưng cũng không hề mềm mại. “Một trái tim chân thành, không toan tính. Còn cô, Mai Hương, cô chỉ biết nghĩ cho bản thân mình.”

Mai Hương khóc nấc lên. Nàng ta quỳ sụp xuống đất, ôm mặt khóc nức nở. Bác sĩ Lý từ đâu bước ra, nhìn cảnh tượng trước mắt, thở dài.

“Mai Hương, cô hãy thu dọn đồ đạc và rời khỏi bệnh viện.” Bác sĩ Lý nói với giọng ôn tồn nhưng kiên quyết. “Tôi không thể giữ một người có hành vi như vậy trong đội ngũ y tế.”

“Nhưng bác sĩ…” Mai Hương ngước lên, mặt đẫm nước mắt.

“Không nhưng nhị gì nữa.” Bác sĩ Lý lắc đầu. “Cô đã làm tổn hại đến danh dự của đồng nghiệp, cố gắng phá hoại hạnh phúc của người khác. Tôi không thể dung túng.”

Mai Hương đứng dậy, tay lau nước mắt, nàng ta nhìn Lâm Hạ với ánh mắt đầy căm hận, rồi quay người bỏ chạy ra khỏi hành lang. Tiếng bước chân này rồi dần xa, cuối cùng biến mất sau cánh cổng bệnh viện.

Bầu không khí trở nên nặng nề. Những thương binh nhìn nhau, không ai nói gì. Bác sĩ Lý thở dài, quay sang Lâm Hạ.

“Cô có sao không?”

“Tôi không sao.” Lâm Hạ lắc đầu, nhưng tay nàng vẫn run. “Cảm ơn bác sĩ.”

“Đừng cảm ơn tôi. Hãy cảm ơn thiếu úy Trần, người đã phát hiện ra âm mưu từ sớm.” Bác sĩ Lý mỉm cười rồi quay người bước đi.

Lâm Hạ nhìn Trần Quân. Hắn đang nhặt những mảnh giấy vương vãi dưới đất, bỏ vào một cái túi nhỏ. Tay hắn làm việc chăm chú, nhưng đôi mắt thỉnh thoảng lại liếc nhìn nàng.

“Anh biết từ khi nào?” Lâm Hạ hỏi.

“Biết gì?”

“Biết Mai Hương định hãm hại tôi.”

Trần Quân ngừng tay, nhìn nàng. “Từ đêm qua, khi tôi thấy cô ta lén vào phòng nàng. Tôi đã cho người theo dõi cô ta.”

“Sao anh không nói với tôi?”

“Vì tôi muốn bắt quả tang cô ta, để nàng không còn phải nghi ngờ ai nữa.” Trần Quân bước đến gần nàng, tay hắn nắm lấy tay nàng. “Tôi muốn nàng được sống yên bình, không phải lo lắng về những âm mưu xung quanh.”

Lâm Hạ nhìn hắn, lòng nàng tràn ngập cảm xúc. Nàng nhớ ra tất cả, nhớ ra những ngày tháng họ cùng nhau vượt qua, những đêm dài nàng thức trắng chăm sóc hắn khi hắn bị thương, những buổi chiều họ ngồi bên nhau nhìn hoàng hôn trên chiến trường.

“Trần Quân.” Nàng gọi tên hắn, giọng nhẹ nhàng.

“Sao?”

“Cảm ơn anh.”

Hắn mỉm cười. Nụ cười hiếm hoi làm sáng bừng khuôn mặt góc cạnh. “Cảm ơn gì chứ?”

“Cảm ơn anh đã bảo vệ tôi. Cảm ơn anh đã yêu tôi. Và cảm ơn anh đã cho tôi cơ hội để yêu anh.”

Trần Quân không nói gì, chỉ kéo nàng vào lòng, vòng tay hắn siết chặt như muốn ôm trọn cả thế giới vào lồng ngực. Lâm Hạ áp mặt vào ngực hắn, nghe tiếng tim hắn đập đều đều, mạnh mẽ.

Bên ngoài, mặt trời đã lên cao, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu xuống khuôn viên bệnh viện. Trên những bãi đất trống, những bông hoa dại nhỏ xíu bắt đầu nở, vươn mình lên từ đống đổ nát sau trận bom.

Chiều hôm đó, khi hoàng hôn buông xuống, Trần Quân dẫn Lâm Hạ ra một bãi đất trống phía sau bệnh viện. Nơi đây, sau trận mưa đêm, những bông hoa dại đã nở rộ, tím biếc và vàng tươi, tạo thành một tấm thảm hoa rực rỡ giữa cảnh hoang tàn.

“Đẹp quá!” Lâm Hạ reo lên, chạy ra giữa bãi hoa, tay nàng dang rộng đón gió. Những bông hoa cao đến đầu gối, lay động trong gió chiều.

Trần Quân đứng nhìn nàng, mắt hắn long lanh. Hắn chậm rãi bước đến, rồi bất ngờ quỳ một gối xuống giữa thảm hoa.

Lâm Hạ quay lại, thấy hắn quỳ đó, tay cầm một chiếc nhẫn mới tinh, khác với chiếc nhẫn cưới giả ngày nào. Chiếc nhẫn này được làm từ bạc nguyên chất, mặt trên khắc hình một bông hoa nhỏ xinh.

“Lâm Hạ.” Trần Quân nói, giọng hắn đầy chân thành. “Lần trước ta cưới nàng là giả, là vì nghĩa vụ và bảo vệ. Nhưng lần này, ta cầu hôn nàng thật lòng. Ta muốn nàng làm vợ ta, không phải vì bất cứ lý do gì khác, mà chỉ vì ta yêu nàng.”

Lâm Hạ đứng sững, tay nàng bưng miệng, nước mắt lăn dài. Nàng nhìn hắn quỳ đó, giữa thảm hoa dại, ánh hoàng hôn chiếu vào làm khuôn mặt hắn sáng lên một cách kỳ lạ.

“Trần Quân…” Nàng nói, giọng nghẹn ngào.

“Ta biết chiến tranh chưa kết thúc, biết tương lai còn nhiều gian nan.” Trần Quân tiếp tục, mắt hắn nhìn thẳng vào nàng. “Nhưng ta hứa, dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ luôn ở bên nàng, bảo vệ nàng, yêu nàng đến hơi thở cuối cùng.”

Gió chiều thổi qua, làm những bông hoa nghiêng ngả, mang theo hương thơm ngọt ngào của đất trời. Lâm Hạ bước đến, quỳ xuống trước mặt Trần Quân, tay nàng đặt lên tay hắn.

“Em đồng ý.” Nàng nói, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Em đồng ý làm vợ anh, Trần Quân. Lần này, không phải giả dối, mà là thật lòng.”

Trần Quân đeo chiếc nhẫn vào ngón tay nàng, tay hắn, ánh mắt rạng rỡ. Hắn đứng dậy, kéo nàng vào lòng, hôn lên trán nàng thật nhẹ.

“Cảm ơn nàng, Lâm Hạ.”

Họ đứng đó, ôm nhau giữa thảm hoa dại, dưới bầu trời hoàng hôn đỏ rực. Phía xa xa, tiếng súng vẫn vọng về từ chiến trường, nhưng lúc này, với họ, thế giới chỉ còn lại hai người.

Bà Tuyết từ xa nhìn thấy cảnh tượng, khẽ lau nước mắt. Bà quay sang Thượng sĩ Hùng đang đứng bên cạnh, mỉm cười.

“Cuối cùng thì họ cũng đến được với nhau.”

“Phải.” Hùng gật đầu, mắt cũng đỏ hoe. “Có những chuyện dù chiến tranh cũng không thể ngăn cản được.”

Bác sĩ Lý đứng ở cửa bệnh viện, tay cầm một tách trà, nhìn về phía hai bóng người đang ôm nhau giữa thảm hoa. Ông mỉm cười, nhấp một ngụm trà, thì thầm:

“Tình yêu đúng là thứ duy nhất có thể nở hoa trên chiến trường.”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc khi kết nối tâm lý nhân vật với khung cảnh chiến tranh đối lập: những bông hoa nở giữa hoang tàn, những lời tỏ tình chân thành giữa tiếng súng, tạo nên sức mạnh tâm linh vượt qua sự tàn phá. Điểm dừng hoàn hảo với hình ảnh tượng trưng "Tình yêu nở hoa trên chiến trường" đặt tên cho cả bộ truyện.

📖 Chương tiếp theo

Hôn nhân thực sự vừa bắt đầu, nhưng liệu nó có thể tồn tại khi chiến tranh chưa chấm dứt và những hiểm nguy vẫn rình rập?

— Hết chương 5
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord