Trời tháng chín nóng như đổ lửa, thế mà cái trường trung học phổ thông Ánh Dương vẫn tổ chức kiểm tra toán giữa kỳ sớm hơn lịch cả tuần. Trần Tiểu Mỹ ngồi ở bàn thứ hai dãy bên trái, tay cầm bút viết lia lịa, mắt không rời đề bài. Mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng không phải vì nóng — mà vì cô đang cố gắng giải nốt câu cuối cùng, một bài toán hình học khó mà ngay cả cô cũng phải mất mười phút mới nhìn ra hướng giải.
Tiếng thở dài của họ như một bản nhạc nền đều đều. Có đứa gãi đầu gãi tai, có đứa nhìn lên trần nhà như cầu nguyện. Duy chỉ có một người là giữ nguyên vẻ mặt điềm tĩnh từ đầu đến cuối — Lâm Vũ, tên bạn cùng bàn chết tiệt của cô. Hắn ta cắm cúi viết, nét bút đều và đẹp, xong trước cô ba phút rồi nằm dài ra bàn ngủ.
Tiểu Mỹ liếc sang, cố không để phân tâm. Miệng cô lẩm bẩm công thức, tay gõ bút xuống bàn lộp bộp. Gần xong rồi, chỉ còn tính nốt cái tọa độ cuối cùng nữa thôi.
"Nộp bài."
Giọng cô giống như tiếng sét, cắt ngang mạch suy nghĩ của Tiểu Mỹ. Cô nhìn xuống tờ giấy — chưa kịp viết mấy số cuối cùng. Nhưng không sao, phần lớn bài cô đã giải đúng, chắc chắn vẫn đứng top đầu khối.
Tiểu Mỹ thu dọn đồ đạc, đứng lên định đưa bài cho bạn lớp trưởng thì một tiếng "A" thét lên từ dãy bàn cuối.
Cả lớp quay lại. Hoàng An, con nhỏ tóc đuôi ngựa mắt hí, mặt đỏ bừng, tay chỉ vào tờ giấy kiểm tra của nó.
"Cô ơi, bạn Trần Tiểu Mỹ gian lận ạ!"
Cả lớp ồ lên. Tiểu Mỹ khựng lại, tay vẫn cầm tờ giấy giơ lên, mặt tái đi.
"Em nói gì?" Cô giáo Nhung nhướn mày, bước xuống chỗ Hoàng An.
Hoàng An đứng bật dậy, ầm tờ giấy của nó, giọng nói lanh lảnh như muốn cả tầng: "Em thấy bạn ấy giấu tài liệu dưới gầm bàn. Lúc bạn cúi xuống nhặt bút, em thấy rõ ràng ạ. Bạn Tiểu Mỹ ngồi bàn đầu mà, ai lại nhặt bút nhiều lần như thế? Chắc chắn là giấu phao dưới ngăn bàn!"
"Tao không có!" Tiểu Mỹ quay ngoắt lại, hai tay nắm chặt, giọng cô cao vút lên vì tức. "Mày thấy tao giấu tài liệu ở đâu? Tờ giấy nào? Mày chỉ ra đây!"
Hoàng An không hề nao núng. Nó khoanh tay trước ngực, nhướn cái cằm nhọn lên: "Thì mày giấu kỹ quá tao không thấy tận mắt, nhưng hành vi của mày đáng ngờ lắm. Cả lớp có ai nhặt bút nhiều như mày không? Hả? Ai?"
Mấy đứa trong lớp xì xào, có đứa Tiểu Mỹ, ánh mắt nghi hoặc. Tiểu Mỹ đỏ mặt tía tai. Cô đập tay xuống bàn rầm một cái. Tờ giấy kiểm tra suýt bay đi.
"Tao nhặt bút vì bút tao rơi, được chưa? Mày đừng có ăn nói hàm hồ! Chuyện học hành của tao cả trường đều biết, tao cần gì phải gian lận?"
"Biết đâu mày sợ mất danh hiệu học bá nên mới làm liều?" Hoàng An cười nhạt, mắt hí híp lại như mèo. "Dù sao thì tháng này bảng xếp hạng thành tích cũng đến kỳ cập nhật rồi, mày có làm gì đó để giữ vững vị trí cũng là chuyện bình thường."
"Hoàng An, không có bằng chứng thì đừng nói bừa." Giọng cô giáo Nhung nghiêm nghị, nhưng bà vẫn liếc về phía Tiểu Mỹ. "Tuy nhiên, việc này cần phải làm rõ. Trần Tiểu Mỹ, em đưa bài kkiểu"
Tiểu Mỹ nghiến răng, cầm tờ giấy đưa lên. Cô đi đến bàn giáo viên, đặt tờ giấy xuống, lòng sôi sục như nồi lẩu. Cô giáo Nhung cầm lên xem lướt qua, rồi đặt xuống, thở dài một hồi.
"Bài của em làm rất tốt, nhưng để công bằng, cô sẽ chấm điểm sau và sẽ xem xét kỹ camera lớp học. Còn bây giờ, tất cả ngồi yên. Cô phát bài tập về nhà."
Cả lớp lại xôn xao. Hoàng An ngồi xuống, mặt vênh lên đắc thắng. Nó liếc về phía Tiểu Mỹ, khóe môi nhếch lên đầy khiêu khích.
Tiểu Mỹ về chỗ, tay đập cặp sách xuống bàn cái rầm, đủ để mấy đứa gần đó giật mình. Cô ngồi phịch xuống ghế, lại trước ngực, mặt hầm hầm như sắp phun lửa.
"Bình tĩnh." Một giọng nói trầm trầm vang lên bên cạnh. Lâm Vũ, tên khốn đó, vẫn nằm dài trên bàn, mắt nhắm tịt, tay kê dưới má. "Nóng quá thì não sẽ đơ đấy, học bá ạ."
"Không liên quan tới anh!" Tiểu Mỹ gầm gừ, quay sang nhìn hắn. "Với lại, tôi là học bá? Giờ tôi chỉ là đứa bị nghi gian lận thôi!"
"Thì cũng vậy." Lâm Vũ mở mắt, nhìn cô với vẻ mặt lười nhác. "Em có gian lận đâu mà sợ. Camera sẽ rõ."
"Cơ mà cô giáo chẳng lẽ xem camera thật sao?" Tiểu Mỹ bặm môi. "Bà ấy chỉ nói thế để làm gương thôi. Còn con Hoàng An kia, nó sẽ lan tin đi khắp trường, đến chiều nay cả khối đều biết tôi bị nghi gian lận!"
Lâm Vũ không nói gì, chỉ nhướn vai rồi quay mặt đi chỗ khác. Cái kiểu thờ ơ làm Tiểu Mỹ càng thêm phát điên.
Hết tiết, cả lớp ùa ra hành lang. Tiểu Mỹ ôm cặp đi một mạch lên sân thượng, nơi cô thường ngồi một mình khi tức giận. Gió trên sân thượng mát rượi, thổi tung mái tóc dài của cô. Cô đứng dựa vào lan can, nhìn xuống sân trường đông đúc học sinh, lòng vẫn âm ỉ như có lửa đốt.
"Tao sẽ không để mày yên đâu, con Hoàng An chết tiệt." Cô lẩm bẩm, tay nắm chặt thành nắm đấm. "Tao sẽ tìm cách vạch mặt mày, cho mày biết thế nào là..."
"Kính thưa người dùng, hệ thống 'Điểm Yêu Thương' chính thức kích hoạt."
Giọng nói vang lên trực tiếp trong đầu, rõ ràng như có ai đó đang ngó lơ cô và nói. Tiểu Mỹ giật bắn người, suýt ngã nhào nếu không bám vàịp. Cô đưa mắt nhìn xung quanh — sân thượng vắng tanh, không một bóng người.
"Ai?" Cô thì thào, lòng dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. "Ai đang nói chuyện với tôi?"
"Là hệ thống 'Điểm Yêu Thương', được thiết kế để hỗ trợ người dùng trong việc cải thiện chỉ số yêu thương và đạt được hạnh phúc cá nhân." Giọng nói lạnh tanh, đều đều, không cảm xúc. "Người dùng hiện tại: Trần Tiểu Mỹ, nữ, 17 tuổi, học sinh trường trung học phổ thông Ánh Dương. Trạng thái kích hoạt: bất mãn, tức giận, có nhu cầu trả thù."
"Trả thù?" Tiểu Mỹ nhăn mày. "Hệ thống gì mà biết cả tôi đang nghĩ gì?"
"Không chỉ biết mà còn hiểu. Người dùng có mong muốn lấy lại danh dự và vượt qua kẻ thù Hoàng An. Hệ thống sẽ hỗ trợ người dùng thông qua các nhiệm vụ 'Điểm Yêu Thương."
Một bảng điều khiển ảo hiện ra trước mắt cô, nổi lơ lửng trên không trung. Trên đó có một con số tròn trĩnh: Điểm Yêu Thương: 0/100. Bên dưới là một dòng chữ nhỏ: "Hãy hoàn thành nhiệm vụ đầu tiên để bắt đầu."
"Cái quái gì thế này?" Tiểu Mỹ đưa tay ra, muốn chạm vào cái bảng ảo, nhưng tay cô xuyên qua nó như chạm vào không khí. "Đây là ảo giác? Tôi bị điên rồi? Hay là do nắng quá?"
"Người dùng không bị điên, không bị ảo giác. Hệ thống 'Điểm Yêu Thương' là có thật. Nhiệm vụ đầu tiên đang được tải xuống. Vui lòng chấp nhận."
Một dòng chữ hiện ra: "Nhiệm vụ đầu tiên: Lấy lại danh dự bị tổn hại. Phương pháp thực hiện: Cưa đổ hot boy trường — Lâm Vũ. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được 30 điểm yêu thương. Thất bại: bị phạt công khai bí mật của người dùng."
Tiểu Mỹ há hốc mồm. Cô đứng im như tượng, mắt mở to, miệng lẩm bẩm đọc lại mấy lần. Lâm Vũ? Cái tên bạn cùng bàn khó ưa kia? Hot boy trường? Ừ thì hắn đẹp thật, cái mặt như tượng tạc, chiều cao khủng, phong cách lạnh lùng bí ẩn, cả trường đúng là mê hắn như điếu đổ. Nhưng mà cô? Cô ghét hắn! Ghét ra mặt luôn!
"Tôi không làm!" Tiểu Mỹ gào lên. "Sao tôi phải cưa đổ cái tên bạn cùng bàn chết tiệt đó? Tôi thà đi xin lỗi con Hoàng An còn hơn!"
"Hệ thống lưu ý người dùng: Việc từ chối nhiệm vụ sẽ kích hoạt hình phạt tức thời. Bí mật của người dùng — cụ thể là việc người dùng đã từng viết thư tình cho Lâm Vũ vào năm lớp 10 — sẽ được công bố."
Mặt Tiểu Mỹ đỏ bừng lên như trái cà chua chín mọng. Cô há miệng, muốn nói gì đó, nhưng chỉ phát ra được mấy tiếng ú ớ. Chuyện đó… chuyện đó năm lớp 10, cô dại dột, thấy hắn đẹp trai nên viết một lá thư tình dài, đọc lên nghe sến như phim Hàn. Nhưng cuối cùng cô không dám gửi, vứt vào thùng rác, tưởng không ai biết. Sao hệ thống này lại...
"Làm sao mày biết chuyện đó?" Tiểu Mỹ nghiến răng, tay nắm chặt đến nỗi móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
"Hệ thống có khả năng truy cập vào ký ức và dữ liệu cá nhân của người dùng. Người dùng có muốn chấp nhận nhiệm vụ không?"
Tiểu Mỹ cắn môi, suy nghĩ một hồi. Cô nhìn xuống sân trường, thấy Hoàng An đang đứng nói chuyện với mấy đứa bạn, tay cầm điện thoại, chắc đang lan tin đi khắp nơi. Lại nhìn lên bảng nhiệm vụ, thấy dòng chữ "cưa đổ hot boy trường" mà lòng nổi lên một trận sóng gió.
"Được rồi..." Cô thở hắt ra, như vừa bị rút cạn khí lực. "Tôi chấp nhận nhiệm vụ. Nhưng mày phải hứa là sau đó sẽ giúp tôi đánh bại con Hoàng An, trả lại danh dự cho tôi."
"Hệ thống ghi nhận cam kết. Nhiệm vụ đầu tiên bắt đầu. Người dùng có thời hạn một tuần để hoàn thành."
Bảng ảo biến mất, để lại một mình Tiểu Mỹ đứng trên sân thượng, lòng rối như tơ vò. Gió thổi mạnh hơn, làm tóc cô bay tung, nhưng cô chẳng còn tâm trạng nào để chỉnh lại. Cô chỉ đứng đó, nhìn lên bầu trời xám xịt, tự hỏi cuộc đời mình rốt cuộc đã đi đến đâu.
Tiểu Mỹ xuống sân thượng, đi vào lớp. Đã hết giờ ra chơi, tiết tiếp theo là tiết văn, nhưng cô chẳng còn tâm trí nào để nghe giảng. Cô ngồi vào bàn, cố gắng tập trung vào sách giáo khoa, nhưng mắt cứ liếc sang phía bên cạnh.
Lâm Vũ đã ngồi vào chỗ từ lúc nào, tay cầm một cuốn sách dày cộp, hình như là sách lịch sử hay gì đó. Hắn ngồi thẳng lưng, mắt đọc chăm chú, thỉnh thoảng lại lật trang. Cái mặt hắn vẫn lạnh tanh như thường ngày, không cảm xúc, không biểu cảm, như một bức tượng bằng đá cẩm thạch.
Nhưng bây giờ, nhìn hắn kỹ hơn, Tiểu Mỹ phải thừa nhận rằng hắn đúng là đẹp trai thật. Sống mũi thẳng, mắt sâu, hàng lông mày rậm, làn da trắng và cái miệng mỏng luôn hơi nhếch lên như đang cười cợt cả thế giới. Hắn mặc áo trắng đồng phục, tay áo xắn cao, lộ ra cánh tay rắn chắc.
"Đẹp đấy chứ..." Tiểu Mỹ lẩm bẩm, rồi giật mình, vỗ vào má mình một cái bốp. "Mày đang nghĩ gì thế, Trần Tiểu Mỹ? Nhiệm vụ là nhiệm vụ, không được để cảm xúc chi phối!"
"Em nói gì cơ?" Lâm Vũ bỗng quay sang, nhìn cô, ánh mắt lúi tò mò.
"Không…hông có gì!" Tiểu Mỹ giật thót, mặt đỏ bừng, vội cúi xuống vở. "Tôi chỉ đọc bài thôi."
Lâm Vũ nhướn mày, không nói gì thêm, quay lại trang sách. Nhưng Tiểu Mỹ có thể thấy khóe môi hắn hơi nhếch lên — nụ cười nửa miệng quen thuộc, đầy ẩn ý, như thể hắn biết hết mọi chuyện vậy.
"Tức thật đấy!" Tiểu Mỹ nghiến răng, tay bấu chặt vào vở. "Cả cái hệ thống này nữa, sao lôi cái nhiệm vụ nhảm nhí đó! Cưa đổ hắn? Làm sao tôi có thể cưa đổ cái tên bạn cùng bàn khó ưa này khi mà mỗi lần nhìn mặt hắn, tôi chỉ muốn đấm cho hắn một quả?"
Giờ văn trường hồ. Tiểu Mỹ cố gắng ghi chép, nhưng đầu óc cứ quay cuồng với mớ suy nghĩ hỗn độn. Làm sao để tiếp cận Lâm Vũ? Tặng quà? Nhắn tin? Hay tỏ tình trực tiếp? Ý nghĩ sau cùng làm cô rùng mình.
"Không, không thể tỏ tình được. Hắn sẽ cười vào mặt tôi mất."
Tan học, Tiểu Mỹ ôm cặp đi ra khỏi lớp, định về nhà suy nghĩ thêm. Nhưng vừa ra đến cửa, cô đã thấy Hoàng An đang đứng với một nhóm bạn, nói chuyện rôm rả. Vừa thấy cô, Hoàng An liền hất mặt lên, cười khẩy.
"Ơ kìa, học bá của chúng ta đây rồi. Nghe nói bạn ấy vừa bị nghi gian lận trong bài kiểm tra toán đấy. Học bá gì mà đi gian lận, nhục quá!"
Mấy đứa kia cười rộ lên, có đứa còn ném cho Tiểu Mỹ ánh mắt khinh bỉ.
Tiểu Mỹ nắm chặt tay, muốn xông vào đấm cho Hoàng An một trận. Nhưng cô kìm lại được, chỉ lườm nó một cái sắc lẹm.
"Rồi mày sẽ thấy, Hoàng An. Đến lúc đó, mày sẽ phải xin lỗi tao trước mặt cả trường."
"Ồ, nghe ghê thế. Cơ mà tao chờ đấy, học bá ạ." Hoàng An cười khinh, rồi dẫn đám bạn đi qua, vai đụng vào vai Tiểu Mỹ, đẩy cô ngã dúi dụi.
Tiểu Mỹ đứng dậy, phủi quần áo, lòng sục sôi. Cô nhìn theo bóng Hoàng An khuất dần, rồi quay sang, thấy Lâm Vũ đang đứng dựa vào hành lang, tay cầm ống nước, uống từng ngụm nhỏ. Hắn nhìn cô, mắt vẫn vô hồn, nhưng khóe môi lại nhếch lên nụ cười nửa miệng ấy.
"Không sao chứ?" Hắn hỏi, giọng lười nhác, như thể chẳng hề quan tâm.
"Không sao." Tiểu Mỹ lạnh lùng đáp rồi bỏ đi. Nhưng trong đầu, cô không ngừng suy nghĩ. Lâm Vũ, người mà cô ghét nhất, lại chính là người cô phải cưa đổ để hoàn thành nhiệm vụ. Có còn gì mỉa mai hơn thế?
Về đến nhà, Tiểu Mỹ ném cặp sách lên giường, lăn ra nằm, mắt nhìn lên trần nhà. Cô lấy điện thoại ra, lướt thấy tên Lâm Vũ — số điện thoại của hắn lưu từ hồi làm bài tập nhóm — và lòng lại nổi sóng.
"Hệ thống 'Điểm Yêu Thương'." Cô gọi thầm trong đầu. "Có cách nào để tôi từ chối nhiệm vụ này không?"
"Không. Người dùng đã chấp nhận nhiệm vụ. Từ chối sẽ bị phạt."
"Mẹ kiếp..." Tiểu Mỹ buông một câu chửi thề, nhắm mắt lại. "Được rồi, làm thì làm. Tao sẽ cưa đổ thằng Lâm Vũ, dù có phải làm những trò nhảm nhí nhất thế gian này. Nhưng mà nhảm nhí thế nào đây? Gửi tin nhắn? Nhắn 'Anh ơi, em thích anh'? Không, nhảm quá."
Cô nghĩ ngợi một hồi, rồi bật dậy, cầm điện thoại lên. Đầu tiên là phải tạo một cái cớ để nói chuyện với hắn. Làm bài tập nhóm? Học chung? Hay...
"Nhiệm vụ phụ kích hoạt: Tặng quà cho đối tượng Lâm Vũ trong vòng 24 giờ tới. Hoàn thành: nhận 5 điểm yêu thưởng. Thất bại: mất 10 điểm yêu thương."
"Cái gì? Nhiệm vụ phụ nữa?" Tiểu Mỹ la lên. "Mày biết tao ghét cái trò mua quà tặng mà không biết người ta có thích không ? Lỡ mua nhầm thứ hắn ghét thì sao?"
"Hệ thống gợi ý: sữa chua dâu. Dựa trên dữ liệu, Lâm Vũ thích sữa chua dâu."
Tiểu Mỹ ngồi im, mắt mở to. "Hắn thích sữa chua dâu? Ai mà thèm quan tâm chứ? Mà thôi, biết được cũng tốt."
Cô đứng dậy, mở tủ quần áo, lấy một chiếc áo khoác mỏng khoác lên người. Bây giờ là sáu giờ tối. Trời vẫn còn sáng. Cô có thể ra tiệm tạp hóa mua sữa chua dâu về.
Nhưng khi cô bước ra cửa, một ý nghĩ lóe lên trong đầu. Gặp hắn ở đâu? Làm sao để đưa quà? Trong lớp học? Trong giờ ra chơi? Hay...
"Gặp hắn ở thư viện trường. Lâm Vũ thường đến thư viện vào tối thứ bảy." Hệ thống lại lên tiếng.
"Hôm nay là thứ bảy thật." Tiểu Mỹ lẩm bẩm. "Vậy là tao phải đến trường vào tối nay? Lạ thật, nhưng mà..."
Cô do dự một hồi, rồi thở dài, cầm túi xách đi ra ngoài. Đến tiệm tạp hóa hộp sữa chua dâu, cô chạy xe đạp đến trường. Trường Ánh Dương buổi tối vắng tanh, chỉ có vài bóng đèn đường hắt ra thứ ánh sáng vàng mờ ảo. Cô gửi xe ở sân, đi lên thư viện ở tầng hai.
Đúng như hệ thống nói, Lâm Vũ đang ngồi ở bàn cuối thư viện, đầu cắm vào một cuốn sách dày. Hắn ngồi một mình, xung quanh không một ai.
Tiểu Mỹ hít một hơi thật sâu, cố lấy can đảm. Cô đi đến gần, tay cầm hộp sữa chua, lòng đập thình thịch.
"Lâm Vũ."
Hắn ngước lên, nhìn cô, mắt hơi nheo lại. "Trần Tiểu Mỹ? Em đến đây làm gì?"
"Tôi..." Tiểu Mỹ nghẹn lời, đưa hộp súp trước mặt hắn. "Tô. Ăn đi."
Lâm Vũ nhìn hộp sữa chua, rồi nhìn cô, mặt lạnh tanh. Hồi lâu, hắn mới lên tiếng, giọng không chút cảm xúc: "Không cảm ơn. Tôi không ăn đồ ngọt."
Tiểu Mỹ sững người. Không ăn đồ ngọt? Hệ thống bảo hắn thích sữa chua dâu cơ mà? Hay hệ thống sai rồi? Hay hắn nói dối?
"Hệ thống ghi nhận: đối tượng từ chối món quà. Điểm yêu thương tăng 10 điểm vì đã tặng quà thành công, nhưng bị từ chối. Nhiệm vụ phụ hoàn thành. Điểm hiện tại: 10/100."
Tiểu Mỹ nghe thấy giọng nói trong đầu, vừa mừng vừa tức. Mừng vì có điểm, tức là bị từ chối thẳng thừng. Cô đứng đó, mặt đỏ lên, không biết nên làm gì tiếp theo.
"Em xong chưa?" Lâm Vũ hỏi, giọng vẫn điềm tĩnh. "Nếu xong rồi, em về đi, đừng làm phiền tôi đọc sách."
"Anh..." Tiểu Mỹ cắn môi, muốn nói gì đó thật khó nghe, nhưng cô kìm lại được. Cô cầm hộp sữa chua, quay người bỏ đi, lòng sôi sục như núi lửa sắp phun trào.
Về đến nhà, cô ném hộp sữa chua vào thùng rác, lăn ra giường, hai tay ôm gối. "Tên khốn đó! Sao hắn lại khó gần như vậy? Của cho không lấy, đồ tặng không nhận, vậy thì làm sao tôi cưa đổ hắn được?"
"Hệ thống gợi ý người dùng thử cách tiếp cận khác. Ví dụ: cùng làm bài tập nhóm hoặc câu lạc bộ mà đối tượng tham gia."
"Câu lạc bộ?" Tiểu Mỹ nhăn mặt. "Hắn thuộc câu lạc bộ gì?"
"Câu lạc bộ Toán học. Người dùng cũng giỏi Toán, có thể tham gia và tạo cơ hội tiếp xúc."
"Đúng rồi!" Tiểu Mỹ bật dậy, hai mắt sáng lên. "Tao giỏi Toán, hắn cũng giỏi Toán, vào câu lạc bộ Toán học là hợp lý nhất. Vừa gần gũi, vừa có cơ hội nói chuyện. Mà cũng không bị nghi ngờ là cố tình."
Cô lấy điện thoại ra, tìm tin nhắn của giáo viên chủ nhiệm về câu lạc bộ Toán học. Đúng là có một thông báo mới: "Câu lạc bộ Toán học mở đơn đăng ký thành viên mới. Hạn cuối: tuần này."
"Chắc chắn rồi, tao sẽ đăng ký. Và tao sẽ làm mọi cách để cưa đổ tên Lâm Vũ đó, dù có phải làm những trò nhảm nhí nhất thế gian này!"
Tiểu Mỹ nắm chặt điện thoại, lòng đầy quyết tâm. Nhưng một thoáng suy nghĩ lại lóe lên trong đầu cô — Lâm Vũ, tên bạn cùng bàn khó ưa, người luôn nhìn cô với nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý, có thực sự chỉ là một kẻ thù không đội trời chung? Hay sau vẻ ngoài lạnh lùng kia, còn có một bí mật nào đó mà cô chưa biết?
Cô giật mình, lắc đầu xua đi ý nghĩ viển vông. Đêm hôm đó, cô nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, không ngừng suy nghĩ về những chuyện đã xảy ra. Bài kiểm tra, con Hoàng An, hệ thống, và Lâm Vũ — tất cả như một mớ hỗn độn trong đầu cô.
Sáng hôm sau, Tiểu Mỹ đến trường như thường lệ. Cô vào lớp, thấy Lâm Vũ đã ngồi sẵn ở bàn, tay cầm ly cà phê, mắt nhìn ra cửa sổ. Hắn thấy cô, chỉ gật đầu nhẹ rồi quay đi.
Tiểu Mỹ ngồi xuống, lòng hơi hẫng. Cô định mở lời, nhưng chưa kịp nói gì thì Lâm Vũ đã đứng dậy, đi ra khỏi lớp.
"Đi đâu vậy?" Cô hỏi, giọng nhỏ, nhưng hắn chẳng thèm trả lời.
Cô nhìn theo bóng hắn khuất dần, lòng bỗng dấy lên một cảm giác khó tả. Tức giận? Không, cô quen rồi. Khó chịu? Cũng không hẳn. Có một thứ gì đó khác, lạ lẫm, như một sợi dây vô hình đang kéo cô về phía hắn.
"Không, không, không." Cô lắc đầu, tự vỗ má mình. "Mày đang nghĩ gì thế, Trần Tiểu Mỹ? Nhiệm vụ là nhiệm vụ, đừng có mơ mộng viển vông!"
Nhưng trong lòng cô, một giọng nói nhỏ xíu vang lên: "Biết đâu hắn không tệ như mày nghĩ?"