Sáng hôm sau, không khí trong lớp học vẫn còn nặng nề như thể chưa ai quên được vụ việc hôm qua. Trần Tiểu Mỹ ngồi ở bàn mình, tay cầm chiếc bút chì xoay vòng vòng, mắt nhìn chằm chằm vào cuốn sách giáo khoa trước mặt nhưng chẳng có chữ nào lọt vào đầu.
Giọng nói của hệ thống lại vang lên trong tâm trí cô.
“Điểm Yêu Thương hiện tại: 20. Nhiệm vụ chính: Cưa đổ Lâm Vũ. Nhiệm vụ phụ: Tặng quà cho mục tiêu và bị từ chối để tăng điểm. Thời hạn: Trong vòng hai ngày. Nếu thất bại: Điểm Yêu Thương giảm 50.”
Tiểu Mỹ nghiến răng. “Lại còn nhiệm vụ phụ? Mày muốn tao làm trò hề trước mặt nó à?”
“Chủ nhân có thể từ chối. Nhưng hậu quả là bí mật cũ sẽ được công bố lúc 12 giờ trưa nay.”
Cô thở dài, đập mặt xuống bàn. Cái gì cơ chứ? Bí mật cũ là cái gì? Cô có bí mật gì đâu? Nhưng mà nghe cái giọng đe dọa kia, chắc không phải chuyện đùa.
“Được rồi, được rồi! Tao làm!” Tiểu Mỹ lẩm bẩm trong miệng.
Minh Châu ngồi bên cạnh cô, mắt mở to, ngây thơ hỏi: “Tiểu Mỹ, cậu nói gì thế? Tự nhiên cậu lại lẩm bẩm một mình?”
Tiểu Mỹ giật mình, ngồi thẳng dậy, gượng cười: “À, không có gì đâu. Tại… tại tao hơi mệt thôi.”
“Hôm qua bị Hoàng An đổ oan, chắc cậu còn bức xúc lắm hả?” Minh Châu ái ngại nói, tay nhẹ nhàng vỗ vai Tiểu Mỹ.
Tiểu Mỹ lắc đầu, nhưng trong lòng cô biết rõ mình đang ấm ức thế nào. Cảm giác bị oan ức, bị cướp mất thành tích, lại còn bị hệ thống quái quỷ này bắt đi cưa đổ cái tên bạn cùng bàn khó ưa nhất trường. Đúng là ngày tận thế của đời cô.
Đúng lúc đó, Lâm Vũ bước vào lớp. Anh ta mặc chiếc áo sơ mi trắng phẳng phiu, tay xách cặp sách, bước đi nhẹ nhàng nhưng toát ra khí chất lạnh lùng khó tả. Ánh mắt quét qua lớp học, dừng lại nơi Tiểu Mỹ đúng một giây, rồi lập tức chuyển hướng.
Tim Tiểu Mỹ đập thình thịch. Không phải vì rung động, mà vì căng thẳng. Cô phải tiếp cận anh ta, phải tặng quà cho anh ta và phải bị từ chối. Đúng là một kịch bản nhục nhã.
Cô hít một hơi thật sâu, định thần lại rồi đứng dậy, bước về phía bàn của Lâm Vũ. Bàn tay cô nắm chặt chiếc hộp sô-cô-la nhỏ đã được chuẩn bị sẵn từ sáng.
Lâm Vũ đang ngồi đọc sách, lật từng trang giấy một cách nhẹ nhàng. Anh ta không ngẩng đầu lên, chỉ hỏi giọng lạnh tanh: “Có chuyện gì?”
Tiểu Mỹ cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Tớ… có cái này muốn tặng cậu.”
Cô đặt hộp sô-cô-la lên bàn trước mặt anh ta. Mùi cacao thơm nhẹ lan tỏa trong không khí. Lâm Vũ ngước mắt nhìn cô, ánh mắt có chút bất ngờ, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ lạnh lùng.
“Không cần,” anh ta nói, đẩy hộp sô-cô-la về phía cô.
Tiểu Mỹ cảm thấy má mình nóng lên. Đúng là bị từ chối thật rồi. Nhưng mà hệ thống bảo cô phải bị từ chối mới tăng điểm, nên cô cố tỏ ra thất vọng, nhưng trong lòng lại mừng thầm.
“Nhưng… tớ mua cho cậu mà,” cô nói, giọng làm ra vẻ buồn bã.
Lâm Vũ thở dài, đặt cuốn sách xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. “Tại sao cậu lại tặng quà cho tớ? Cậu ghét tớ mà, đúng không?”
Tiểu Mỹ cứng họng. Cô không thể nói ra sự thật được. Phải nói dối thôi.
“Tại… tại tớ muốn cảm ơn cậu vì hôm qua đã không đồng ý với lời tố cáo của Hoàng An,” cô nói, mắt nhìn xuống đất.
Lâm Vũ nhướn mày. “Chỉ vậy thôi sao?”
“Ừm, chỉ vậy thôi,” Tiểu Mỹ gật đầu, nhưng trong lòng cô đang loạn nhịp. Mùi nước hoa nhẹ nhàng từ anh ta phảng phất trong không khí, khiến cô hơi choáng váng.
Lâm Vũ nhìn cô một lúc lâu, rồi bất ngờ cầm hộp sô-cô-la lên, mở ra xem. Một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi anh ta.
“Đẹp đấy,” anh ta nói, rồi nhìn lên Tiểu Mỹ, mỉm cười một cách khó hiểu. “Cảm ơn.”
Hệ thống thông báo ngay lập tức trong đầu Tiểu Mỹ: “Điểm Yêu Thương tăng 50. Tổng điểm hiện tại: 70. Nhiệm vụ phụ hoàn thành xuất sắc.”
Tiểu Mỹ sững người. Cái gì? Tăng điểm? Nhưng mà anh ta đã nhận quà kia mà! Hệ thống bảo phải bị từ chối mới tăng điểm, sao bây giờ lại tăng?
“Chủ nhân, mục tiêu đã nhận quà và mỉm cười. Đây là tín hiệu tích cực. Điểm Yêu Thương tăng do mục tiêu có phản ứng cảm xúc với chủ nhân,” hệ thống giải thích.
Tiểu Mỹ càng bối rối. Cô định nói gì đó, nhưng đúng lúc đó, từ góc lớp, cô thấy bóng dáng quen thuộc của Hoàng An đang đứng nép sau cánh cửa, mắt nhìn chằm chằm về phía cô và Lâm Vũ.
Một cảm giác lạnh sống lưng chạy dọc cơ thể Tiểu Mỹ. Hoàng An đang theo dõi cô. Cô ta đã nhìn thấy cảnh cô tặng quà cho Lâm Vũ.
Tiểu Mỹ quay người, bước nhanh về chỗ ngồi của mình, lòng đầy lo lắng. Hoàng An mà biết chuyện này, chắc chắn sẽ tung tin đồn thất thiệt về cô.
Minh Châu thấy cô mặt tái mét, liền thì thầm: “Cậu sao thế? Vừa nãy cậu tặng quà cho Lâm Vũ hả? Trời ơi, cậu thích cậu ta thật à?”
“Không có!” Tiểu Mỹ quát nhỏ, nhưng giọng cô run lên. “Tao chỉ… chỉ cảm ơn cậu ta thôi.”
“Cảm ơn bằng sô-cô-la hả? Cậu có biết tặà có ý gì không?” Minh Châu nhướn mày, mắt sáng lên tinh nghịch.
Tiểu Mỹ không trả lời, chỉ cắn môi. Cô nhìn ra phía cửa lớp, không thấy Hoàng An đâu nữa. Nhưng cô biết rõ cô ta đã thấy hết.
Lâm Vũ ở bàn bên cạnh vẫn nhìn vào cuốn sách, nhưng khóe môi cong lên. Anh ta biết rõ mọi chuyện đang diễn ra.
Tiếng chuông vào lớp vang lên, kéo mọi người về thực tại. Cô giáo bước vào, tay cầm một xấp bài kiểm tra. Không khí trong lớp lập tức căng thẳng.
“Hôm nay cô sẽ trả bài kiểm tra toán giữa kỳ,” cô giáo nói, mắt lướt qua lớp. “Có một số điểm đáng chú ý.”
Tiểu Mỹ ngồi thẳng người, tim đập thình thịch. Bài kiểm tra toán hôm qua cô làm rất tốt. Cô chắc chắn mình sẽ đạt điểm cao, bất chấp Hoàng An có tố cáo thế nào.
Cô giáo bắt đầu gọi tên từng học sinh lên nhận bài. Đến tên Hoàng An, cô ta bước lên với vẻ mặt tự tin, nhận bài và quay xuống với điểm 9,5.
“Giỏi quá!” Một vài bạn trong lớp xuýt xoa.
Hoàại nhìn Tiểu Mỹ, mắt đầy thách thức.
“Trần Tiểu Mỹ,” cô giáo gọi.
Tiểu Mỹ đứng dậy, bước lên bục. Cô giáo nhìn cô một lúc, rồi đưa bài kiểm tra.
“Em làm rất tốt, Tiểu Mỹ,” cô giáo nói, giọng có chút ngạc nhiên. “Điểm 10.”
Cả lớp ồ lên. Hoàắt lại, mắt mở to, rõ ràng không tin nổi.
Tiểu Mỹ nhận bài, mỉm cười nhẹ. Cô biết mình xứng đáng với điểm này. Dù có bị tố cáo gian lận, nhưng sự thật vẫn là sự thật.
“Cảm ơn cô,” cô nói, rồi quay về chỗ.
Lâm Vũ nhìn cô, ánh mắt có chút thích thú. Anh ta không nói gì, nhưng cái nhìn đó đủ khiến Tiểu Mỹ đỏ mặt.
Hoàng An siết chặt bài kiể, mắt long lên đầy tức giận. Cô ta không thể chịu đựng được cảnh Tiểu Mỹ lại giành được điểm cao hơn mình.
Giờ ra chơi, Tiểu Mỹ ra hành lang để hít thở không khí. Cô dựa vào lan can, nhìn xuống sân trường đông đúc học sinh.
Minh Châu chạy theo ra, đứng bên cạnh cô.
“Cậu thấy mặt Hoàng An lúc nãy không? Đơ như tượng đá vậy!” Minh Châu cười khúc khích.
Tiểu Mỹ nhếch mép: “Tao biết tỏng nó sẽ tức điên lên thôi. Nhưng mà vụ tạm Vũ, tao lo nó sẽ làm gì đó.”
“Làm gì được ,cậu? Cậu tặng quà cảm ơn người ta mà, có gì sai đâu?” Minh Châu hỏi.
“Sai ở chỗ… nó sẽ biến chuyện đó thành chuyện tình cảm,” Tiểu Mỹ thở dài.
Minh Châu nghiêng đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Thì cũng có sao đâu? Nếu cậu thích Lâm Vũ thật, thì đó là chuyện tốt mà.”
“Tao không thích cậu ta!” Tiểu Mỹ quát, nhưng giọng cô hơi lạc đi. “Chỉ là… hệ thống bắt tao phải làm thế thôi.”
“Hệ thống gì cơ?” Minh Châu hỏi, mắt mở to tò mò.
Tiểu Mỹ giật mình, nhận ra mình đã nói hớ. Cô vội vàng lảng tránh: “À, không có gì. Tại tao nói nhảm ấy mà.”
Minh Châu nhìn cô nghi ngờ, nhưng không hỏi thêm.
Đúng lúc đó, Lâm Vũ bước ra hành lang, tay cầm một chai nước. Anh ta dừng lại cách Tiểu Mỹ vài bước, nhìn về phía xa xăm.
Tiểu Mỹ cố gắng không nhìn anh ta, nhưng ánh mắt cô cứ vô thức lướt về phía đó. Bóng lưng thẳng tắp, vai rộng, tay cầm chai nước một cách thản nhiên. Cô không thể phủ nhận rằng Lâm Vũ đẹp trai. Nhưng đẹp trai thôi chưa đủ để cô thích anh ta. Cô ghét cái vẻ lạnh lùng, khó ưa của anh ta.
Lâm Vũ đột nhiên quay lại, nhìn thẳng vào mắt Tiểu Mỹ. Ánh mắt lẹm, nhưng có chút gì đó ấm áp khó tả.
“Socola ngon lắm,” anh ta nói rồi quay người bước đi.
Tiểu Mỹ sững người. Minh Châu ở bên cạnh nhảy dựng lên: “Trời ơi! Của cậu kìa! Tiểu Mỹ, cậu có nghe thấy không?”
“Có… có chứ,” Tiểu Mỹ lắp bắp, má cô đỏ bừng.
Cô không hiểu tại sao mình lại ngại ngùng như thế. Rõ ràng cô ghét Lâm Vũ, nhưng mỗi lần nói chuyện với cô, tim cô lại đập loạn xạ.
Hệ thống thông báo lần nữa: “Cảm xúc chủ nhân đang dao động. Điểm Yêu Thương tăng thêm 10. Tổng điểm: 80. Khuyến nghị: Tiếp tục tương tác với mục tiêu để tăng điểm.”
“Im đi!” Tiểu Mỹ lẩm bẩm trong đầu.
Minh Châu vẫn đang hưng phấn: “Cậu thích Lâm Vũ thật rồi! Tao thấy rõ màu hồng trên mặt cậu kìa!”
“Tao không thích! Tao chỉ… đỏ mặt vì trời nóng thôi!”
“Trời nóng hả? Mới sáng sớm mà nóng gì?” Minh Châu cười lớn.
Tiểu Mỹ không nói gì, chỉ quay mặt đi, nhưng trong lòng cô đang rối như tơ vò.
Giờ học tiếp theo, Tiểu Mỹ cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cô cứ lang thang về phía Lâm Vũ. Anh ta ngồi ở bàn trên, lưng thẳng, tay ghi chép một cách chăm chú. Mỗi lần đứng, cô lại liếc nhìn.
Đến giờ ra chơi thứ hai, Hoàng An đột nhiên bước đến bàn Tiểu Mỹ, mặt căng thẳng.
“Trần Tiểu Mỹ, tớ có chuyện muốn nói với cậu,” Hoàng An nói, giọng lạnh lùng.
Tiểu Mỹ ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Hoàng An. “Có chuyện gì?”
“Hôm qua tớ tố cáo cậu gian lận, tớ xin lỗi,” Hoàng An nói, nhưng giọng cô ta không hề có chút hối lỗi nào. “Camera đã xác nhận cậu gian lận. Tớ sai rồi.”
Cả lớp nhìn sang. Không khí trở nên căng thẳng.
Tiểu Mỹ biết rõ Hoàng An không thành thật. Cô ta xin lỗi chỉ vì bắt buộc, chứ không phải vì thực sự hối hận.
“Tớ chấp nhận lời xin lỗi của cậu,” Tiểu Mỹ nói, giọng bình thản. “Nhưng lần sau, đừng đổ oan cho người khác khi không có bằng chứng.”
Hoàng An cười nhạt, mắt sắc lẹm: “Cậu yên tâm, tớ sẽ nhớ kỹ.”
Cô ta quay người bước đi, nhưng trước khi đi, cô ta liếc nhìn về phía Lâm Vũ, rồi lại nhìn Tiểu Mỹ, mắt đầy ẩn ý.
Tiểu Mỹ cảm thấy bất an. Hoàng An đã nhìn thấy cô tặâm Vũ. Chắc chắn cô ta sẽ dùng chuyện đó để làm gì đó.
Đến cuối giờ học, Tiểu Mỹ thu dọn sách vở. Minh Châu đã về trước, để lại mình cô trong lớp. Cô chuẩn bị ra về thì Lâm Vũ bước đến.
“Đợi tớ một chút,” anh ta nói.
Tiểu Mỹ quay lại, ngạc nhiên. “Có chuyện gì?”
Lâm Vũ đưa cho cô một tờ giấy. “Bài tập nhóm tuần sau, tớ muốn cậu làm cùng nhóm với tớ.”
Tiểu Mỹ nhận tờ giấy, mở ra xem. Đó là danh sách các thành viên trong nhóm học tập của một môn học. Tên cô và tên Lâm Vũ được ghi cạnh nhau.
“Sao lại là tớ?” cô hỏi, giọng nghi ngờ.
“Vì cậu là học bá của lớp,” Lâm Vũ nói, mắt nhìn thẳng vào cô. “Và tớ cần một người thông minh để làm bài tập.”
Tiểu Mỹ cảm thấy lời khen đó có chút châm chọc, nhưng cô không thể từ chối. Đây là cơ hội tốt để tiếp cận Lâm Vũ theo yêu cầu của hệ thống.
“Được thôi,” cô nói, cố tỏ ra bình thường.
Lâm Vũ gật đầu, rồi quay người bước đi. Nhưng trước cửa, anh ta dừng lại, quay đầu nói: “À, ssô-cô-lahôm nay… thật sự rất ngon.”
Anh ta mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đủ để tim Tiểu Mỹ ngừng đập trong một giây.
Cô đứng đó, tay cầm tờ giấy, mắt nhìn theo bóng dắt dần. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cô, khiến cô ngượng ngùng.
Hệ thống thông báo: “Điểm Yêu Thương tăng thêm 20. Tổng điểm: 100. Cảm xúc chủ nhân đang phát triển tích cực.”
“Tao không có phát triển cảm xúc gì hết!” Tiểu Mỹ lẩm bẩm, nhưng giọng cô yếu ớt, không thuyết phục.
Cô bước ra khỏi lớp, đi dọc hành lang. Ánh nắng chiều tà len qua cửa kính, tạo thành những mảng sáng vàng ấm áp. Mùi hoa sữa từ khu vườn trường thoang thoảng trong gió.
Khi cô chuẩn bị xuống cầu thang, một bàn tay kéo cô lại.
“Tiểu Mỹ, tớ có chuyện muốn nói,” giọng của Hoàên sau lưng.
Tiểu Mỹ quay lại, thấy Hoàng An đứng đó, mặt vẫn căng thẳng nhưng có chút gì đó lúng túng.
“Chuyện gì nữa đây?” Tiểu Mỹ hỏi, giọng mệt mỏi.
Hoàng An nhìn cô một lúc, rồi nói: “Tớ biết cậu tặâm Vũ.”
Tiểu Mỹ cứng người. Cô đã đoán trước được điều này, nhưng nghe trực tiếp từ miệng Hoàng An vẫn khiến cô lo lắng.
“Thì sao?” cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
“Cậu thích cậu ta, đúng không?” Hoàng An hỏi, mắt sắc lẹm.
Tiểu Mỹ không trả lời. Cô không thể nói dối, cũng không thể nói thật. Cô chỉ biết im lặng.
Hoàng An cười nhạt: “Tớ biết rõ cậu thích cậu ta. Nhưng mà cậu có biết Lâm Vũ là ai không? Cậu ta là hot boy của trường. Ai cũng muốn có cậu ta. Cậu tưởng cậu có thể dễ dàng chiếm được cậu ta sao?”
Tiểu Mỹ cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Cô ghét cái kiểu nói chuyện trịch thượng của Hoàng An.
“Tớ không cần cậu phải lo,” Tiểu Mỹ nói, giọng lạnh lùng. “Chuyện của tớ và Lâm Vũ không liên quan đến cậu.”
Hoàng An nhướn mày: “Ồ, vậy là cậu thừa nhận có chuyện giữa cậu và cậu ta rồi nhé?”
Tiểu Mỹ siết chặt tay. Cô biết mình đã mắc bẫy. Hoàng An chỉ đang cố moi thông tin từ cô.
“Tớ không thừa nhận gì hết,” Tiểu Mỹ nói, rồi quay người bước đi.
Hoàng An nắm chặt tay, nhìn theo bóng Tiểu Mỹ, mắt đầy tức giận. Cô ta không thể chịu được khi Tiểu Mỹ giành hết mọi thứ: điểm cao, danh hiệu học bá và cả sự chú ý của Lâm Vũ.
Tiểu Mỹ chạy tới trường, lòng đầy lo lắng. Cô biết Hoàng An sẽ không dừng lại dễ dàng. Cô ta sẽ tìm cách hạ bệ cô.
Trên đường về nhà, Tiểu Mỹ suy nghĩ về mọi chuyện. Lâm Vũ bỗng nhiên trở nên thân thiện; hệ thống giao nhiệm vụ kỳ quặc; Hoàng An luôn rình rập. Mọi thứ đang rối như canh hẹ.
Điện thoại của cô rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: “Socola hôm nay rất ngon. Ngày mai gặp nhau ở thư viện nhé. ~ Lâm Vũ.”
Tim Tiểu Mỹ đập mạnh. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết nên lo.
“Hệ thống, đây có phải là kế hoạch của mày không?” cô hỏi trong đầu.
“Không, chủ nhân. Đây là quyết định về mục tiêu. Hệ thống chỉ can thiệp khi cần thiết.”
Tiểu Mỹ thở dài. Cô không biết Lâm Vũ đang nghĩ gì, nhưng cô biết mình đang dần bị cuốn vào một trò chơi mà cô không hề mong muốn.
Cô nhìn lên bầu trời chiều, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm màu lên những tán cây xanh. Một cảm giác vừa ngọt ngào vừa lo lắng len lỏi trong tâm hồn cô.
Ngày mai, cô sẽ gặp Lâm Vũ ở thư viện.