Mặt trời lên cao, ánh nắng chói chang xuyên qua tán cây bàng trước sân trường, nhuộm vàng hành lang lớp 11A1. Trần Tiểu Mỹ bước vào lớp, vẫn còn vương vấn mùi bánh mì thơm lừng từ quán cô thường ăn sáng. Vừa đặt cặp sách xuống bàn, cô đã cảm nhận được một bầu không khí kỳ lạ. Những ánh mắt liếc xéo, những lời xì xào như ong vỡ tổ từ dãy bàn cuối.
“Ê, nghe nói chưa? Con học bá lớp mình đeo bám Lâm Vũ kìa!”
“Tui thấy nó tặng quà cho anh ấy hôm qua, tặng xong còn cười như điên.”
“Đúng rồi, nghe Hoàng An nói nó cố tình làm thân để kiếm điểm. Thảo nào gần đây tự dưng thân thiết.”
Tiểu Mỹ cắn chặt môi, tay nắm chặt quyển sách giáo khoa đến trắng bệch. Cô biết ngay mà. Hoàng An, cái tên đó không bỏ qua cơ hội nào để hạ bệ mình. Tin đồn gió, từ đám bạn trong lớp đến cả nhóm ngoài hành lang, tất cả đều nhìn cô bằng ánh mắt dò xét. Minh Châu, người bạn thân duy nhất, vội chạy đến kéo cô ra góc lớp.
“Mỹ ơi, tụi nó đồn ầm lên rồi. Mày có sao không?” Minh Châu nắm tay cô, giọng lo lắng.
“Sao? Tao sốc chứ sao. Con Hoàng An đúng là không vừa gì.” Tiểu Mỹ lắc đầu, mắt long lên sòng sọc. Trong lòng cô, một nỗi uất ức dâng trào. Cô đã cố gắng hết sức để lấy lại danh dự, vậy mà giờ đây lại bị gán cho cái mác “đeo bám” nhục nhã. Cô thấy tim mình nhói lên, không phải vì tổn thương, mà vì căm phẫn. Hệ thống “Điểm Yêu Thương” trong đầu bất ngờ vang lên:
“Đinh! Phát hiện người dùng gặp nguy cơ uy tín. Nhiệm vụ đặc biệt được kích hoạt: Vượt qua tin đồn. Yêu cầu: giữ vững lập trường, không được phản ứng thái quá. Phần thưởng: 20 điểm yêu thương.”
Tiểu Mỹ gần như muốn hét lên giữa lớp. Cái hệ thống chết tiệt này lúc nào cũng giao nhiệm vụ vô lý. Nhưng cô cố ghìm cơn giận, hít một hơi thật sâu. Cô không thể để Hoàng An thấy mình yếu đuối. Đúng lúc đó, Lâm Vũ bước vào lớp. Anh ta vẫn với khuôn mặt điềm tĩnh, mặc đồng phục thẳng thớm, nhưng ánh mắt sắc lạnh quét một vòng quanh phòng. Tiếng xì xào bỗng lắng xuống, nhưng những ánh mắt dòm ngó vẫn chĩa thẳng vào Tiểu Mỹ.
Hoàng An đứng dậy, giọng the thé đầy đắc thắng: “Ối dào, bạn cùng bàn của tôi hôế? Chắc mải nghĩ cách đeo bám người ta quá nên không nói được nhỉ?”
Cả lớp bật cười, vài người còn hùa theo. Tiểu Mỹ siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Trong lòng cô, cảm giác như có ai đang xát muối vào vết thương. Cô muốn lao lên lao vào mặt Hoàng An, muốn nói rằng mình không làm gì sai, nhưng hệ thống lại vang lên lần nữa:
“Cảnh báo! Phản ứng mạnh sẽ làm giảm điểm 20. Hãy bình tĩnh, tập trung vào nhiệm vụ.”
Cô nghiến răng, quay mặt đi chỗ khác, cố gắng phớt lờ. Nhưng trong lòng sôi sục như núi lửa. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, mồ hôi lấm tấm trên trán. Lâm Vũ, từ nãy giờ vẫn đứng yên ở cửa lớp, bỗng cất tiếng nói. Giọạnh tanh nhưng đầy uy lực:
“Đủ rồi.”
Cả lớp im bặt. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Vũ. Anh ta từ từ bước lên, đứng cạnh bàn của Tiểu Mỹ, khuôn mặt không biểu cảm, như để đặt lên lưng ghế của cô một động tác nhỏ nhưng đầy ám chỉ. Hoàng An trợn mắt, miệng há hốc.
“Các cậu nói chuyện tôi hẹn hò với Trần Tiểu Mỹ?” Lâm Vũ nói, giọng đều đều. “Đúng vậy. Bọn tôi đang hẹn hò. Ai có vấn đề gì sao?”
Cả lớp như vỡ òa trong sự ngỡ ngàng. Minh Châu che miệng, mắt mở to. Hoàng An thì mặt tái mét, run run chỉ tay vào Tiểu Mỹ: “Mày… mày với nó? Không thể nào! Lâm Vũ, mày bị nó bỏ bùa à?”
Lâm Vũ quay sang Hoàng An, ánh mắt sắc như dao: “Tôi không thích nhắc lại lần thứ hai. Còn ai đồn thêm bất cứ chuyện gì, tôi sẽ cho người kiểm điểm và đưa lên hội đồng kỷ luật.”
Tin đồn có thể giết chết một người, nhưng sự thật còn đáng sợ hơn. Tiểu Mỹ đứng hình mất mấy giây. Cô cảm thấy mặt mình nóng bừng, tai ù đi. Lâm Vũ vừa nói gì cơ? Họ đang hẹn hò? Cô nhìn anh ta, cố tìm dấu hiệu của một trò đùa, nhưng khuôn mặt lạnh như băng, không một nét gì gợi ý rằng anh ta đang nói dối. Trong lòng cô, một mớ hỗn độn: vừa ngại ngùng, vừa tức giận, vừa có chút gì đó… kỳ lạ. Nỗi ngại như hàng vạn con kiến bò trên da, nhưng sự tức giận vì bị kéo vào một kịch bản không mong muốn lại chiếm ưu thế.
“Đinh! Nhiệm vụ đặc biệt hoàn thành. Điểm yêu thương tăng 20. Điểm hiện tại: 90/100. Nhiệm vụ mới: ‘Diễn cho trót’. Yêu cầu: Duy trì mối quan hệ giả với Lâm Vũ trong 48 giờ tới để củng cố lòng tin. Thất bại: mất 50 điểm và bại lộ bí mật.”
Tiểu Mỹ suýt nữa thì gục xuống bàn. Cái hệ thống khốn nạn này, nó đang biến cuộc đời cô thành một vở kịch hài sao? Cô nhìn Lâm Vũ. Anh ta đã ngồi xuống ghế, bắt đầu lấy sách vở ra, như thể vừa rồi không có chuyện gì xảy ra. Tiểu Mỹ thấy mình như đang chìm trong một giấc mơ kỳ quái, mỗi nhịp thở đều nặng nề. Cô ngồi phịch xuống ghế, mắt vô hồn nhìn lên bảng. Minh Châu lập tức chạy đến, thì thầm:
“Mỹ, mày với Lâm Vũ hả? Sao không nói tao biết?”
“Im đi, tại mày mà tao rối hết cả lên!” Tiểu Mỹ bịt mặt, giọng nghẹn ngào vừa bực vừa xấu hổ.
Giờ học trở nên căng thẳng. Mỗi lần cô liếc sang Lâm Vũ, anh ta lại như vô tình đưa mắt nhìn lại, khiến mặt cô đỏ bừng. Hoàng An ngồi phía sau, tiếng cắn bút răng rắc, mắt long lên như muốn ăn tươi nuốt sống cô. Tiểu Mỹ cảm thấy mình như đang đi trên dây, không biết bước tiếp theo sẽ ra sao. Cô cố gắng tập trung vào bài giảng của thầy Toán, nhưng những con số cứ nhảy múa trước mắt, hòa lẫn với hình ảnh nụ cười của Lâm Vũ lúc sáng. Mùi phấn viết bảng hòa lẫn với mùi nước từ áo Lâm Vũ, tất cả tạo nên một cảm giác xa lạ nhưng cũng thật gần.
Bỗng tiếng chuông tan học reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của cô. Đám bạn xô nhau ra về, nhưng ai cũng ngoái lại nhìn cặp đôi mới nổi. Minh Châu định kéo cô đi ăn trưa, nhưng Lâm Vũ đã đứng dậy, chặn trước mặt:
“Tiểu Mỹ, chiều tham gia buổi diễn tập văn nghệ chào mừng 20 tháng 11 đúng không? Anh có thể đưa em đi.”
Tiểu Mỹ ngẩn người. Cô có đăng ký diễn tập thật, nhưng đó là một hoạt động bình thường. Giờ đây, dưới con mắt của cả lớp, lời đề nghị của Lâm Vũ như một xác nhận chính thức. Cô nuốt khan, cố giữ giọng bình thản:
“À… ừ, em có. Nhưng em tự đi được.”
“Anh đưa em. Không cần khách sáo.” Lâm Vũ cười nhẹ, nụ cười ấy khiến trái tim Tiểu Mỹ loạn nhịp thêm một lần nữa.
Cả lớp xôn xao, vài cô gái ghen tị nhìn cô bằng ánh mắt đố kỵ. Hoàng An bỏ ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Tiểu Mỹ thở dài, quay sang nhìn Lâm Vũ, hạ giọng:
“Anh làm cái trò gì vậy? Tôi và bọn tôi đang hẹn hò?”
Lâm Vũ nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “Em không muốn tôi giúp sao? Hay em thích bị cả lớp cô lập hơn?”
Tiểu Mỹ nghẹn lời. Cô biết đó đúng, nhưng cô không muốn thừa nhận. Cô gật đầu, miễn cưỡng: “Thôi được, tôi sẽ diễn trò này. Nhưng sau đó, tôi muốn một lời giải thích.”
“Được thôi.” Lâm Vũ nhún vai, quay lưng bước đi, để lại Tiểu Mỹ đứng đó với một mớ cảm xúc rối bời.
Buổi trưa, cô và Minh Châu ngồi trong căn tin. Minh Châu vẫn không ngừng hỏi han:
“Nói thiệt đi, mày với ảnh có gì với nhau không?”
“Không có gì hết. Lâm Vũ chỉ giả vờ để giúp tao thôi.” Tiểu Mỹ cúi đầu, khuấy đều ly trà sữa, những viên trân châu đen tròn lăn lóc dưới đáy ly.
“Giúp? Giúp mà tuyên bố hẹn hò? Mày nghĩ tao ngu chắc?” Minh Châu bĩu môi. “Mà thôi, kệ mày. Nhưng tao thấy ảnh nhìn mày có ánh mắt khác lắm.”
Tiểu Mỹ không trả lời, chỉ lặng lẽ uống trà. Trong lòng cô, một nỗ lực. Cô tự hỏi liệu Lâm Vũ có thật lòng muốn giúp mình, có mục đích gì khác? Nhưng rồi cô lắc đầu, xua đi những suy nghĩ viển vông. Dù sao, cô cũng đang trong một trò chơi do hệ thống sắp đặt, và cô phải hoàn thành nó.
Chiều đến, Tiểu Mỹ một mình ra hành lang phòng văn nghệ để diễn tập. Hội trường vắng vẻ, chỉ còn vài nhóm học sinh chuẩn bị tiết mục. Cô cầm tờ giấy ghi lời thoại, nhưng tâm trí cứ lang thang đâu đâu. Bỗng nhiên, cánh cửa phía sau mở ra. Tiểu Mỹ quay lại, thấy Lâm Vũ đang đứng đó, tay cầm trước ngửa. Anh ta tiến lại gần, đưa mộô.
“Em căng thẳng quá. Uống chút nước đi.”
Tiểu Mỹ đón lấy, ngón tay cô chạm nhẹ và. Một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến cô giật mình. Cô mở lon, uống một ngụm nước ngọt mát lạnh, cố xoa dịu thần kinh. Lâm Vũ ngồi xuống hàng ghế bên cạnh, im lặng nhìn cô. Một lúc lâu, anh ta mới lên tiếng:
“Em có nghĩ hệ thống ‘Điểm Yêu Thương’ là do ai tạo ra không?”
Tiểu Mỹ sững người, tim đập loạn nhịp. Cô quay phắt, mắt mở to: “Sao… sao anh biết về hệ thống?”
Lâm Vũ cười nhẹ, nụ cười này không còn vẻ ấm áp như lúc sáng, mà là một nụ cười đầy bí ẩn. Anh ta ghé sát vào tai cô, giọng thì thầm, chỉ đủ để cô nghe rõ:
“Em có biết hệ thống nào ra không?”
Hơi thở ấm nóng của anh vào vành tai Tiểu Mỹ, làm cô rùng mình. Mùi nướính hòa lẫn với mồ hôi nhẹ, tạo nên một hỗn hợp xa lạ nhưng không khó chịu. Cô cảm nhận được sự gần gũi đến kỳ lạ, tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô muốn đẩy, nhưng tay chân cô cứng đờ, không thể cử động. Trong lòng cô, một cảm giác vừa sợ hãi, vừa tò mò dâng trào. Cô lắp bắp:
“Anh… anh nói cái gì vậy? Hệ thống là của tôi mà?”
Lâm Vũ lùi lại, nhìn cô với ánh mắt đầy ẩn ý. Anh ta không trả lời ngay, chỉ bóp nhẹ lon nước ngọt trong tay, phát ra tiếng lạo xạo. Một lúc sau, anh ta đứng dậy, đi về phía cửa, rồi quay đầu lại, nói thêm:
“Tối nay, gặp nhau ở sân thượng, tôi sẽ tiết lộ toàn bộ sự thật.”
Nói xong, anh ta biến mất sau cánh cửa, để lại Tiểu Mỹ đứng chôn chân giữa hội trường vắng lặng. Cô nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch, tiếng lon nước ngọạnh toát, và tiếng gió thổi qua ô cửa sổ rít lên từng hồi. Cô không biết mình nên sợ, nhưng trong lòng cô, một ngọn lửa tò mò đã bùng cháy. Cô nhìn lên trần nhà, thì thầm:
“Rốt cuộc, anh là ai? Và hệ thống này thực sự là gì?”
Hệ thống “Điểm Yêu Thương” trong đầu bỗng vang lên tiếng bíp nhẹ, nhưng không có thông báo nào. Chỉ có một dòng chữ nhấp nháy trong tâm trí cô: “Thông tin bị khóa. Chờ người dùng xác nhận chủ sở hữu.”
Tiểu Mỹ siết chặt lon nước, mắt nhìn theo hướng Lâm Vũ vừa đi. Cô biết cuộc chơi này vừa bắt đầu trở nên thú vị hơn nhiều. Và cô thề, cô sẽ không bỏ cuộc cho đến khi tìm ra sự thật.