Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Học Bá Trả Thù Bằng Hệ Thống

Kẻ thù lộ diện

3281 từ
Nghe chương này14:55

Trời tỉnh dậy sau cơn mưa rào cuối hạ, nắng non trải dài trên những tán bàng già trước cửa lớp, hơi ẩm còn vương trên từng kẽ gạch. Trần Tiểu Mỹ bước vào lớp với tâm trạng nặng trĩu. Mùi đất ướt hòa lẫn với mùi phấn trắng xộc vào mũi. Cả lớp vẫn xì xào, nhưng hôm nay những ánh mắt nhìn cô đã khác — vừa tò mò, vừa dè chừng, như thể cô vừa là nạn nhân vừa là thủ phạm của một vở kịch nào đó.

Cô ngồi xuống bàn, cảm nhận lớp sơn bàn học hơi lạnh dưới những đầu ngón tay. Lâm Vũ chưa vào, nhưng trên bàn cậu ta đã có một tờ giấy nhỏ được gấp cẩn thận, đặt ngay ngắn bên góc trái. Tiểu Mỹ liếc nhìn rồi vờ như không thấy, nhưng tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Cô ghét cái cảm giác này — vừa muốn biết, vừa sợ phải biết.

Hệ thống trong đầu bỗng vang lên giọng đều đều quen thuộc:

“Điểm yêu thương hiện tại: 75. Nhiệm vụ phụ: Đọc tờ giấy trên bàn Lâm Vũ trong vòng năm phút. Phần thưởng: mười điểm yêu thương.”

Tiểu Mỹ nghiến răng. Mười điểm? Cái hệ thống chết tiệt này đang dụ cô làm chuyện mất mặt đây mà. Cô quay sang nhìn quanh, thấy Hoàng An đang đứng ở góc lớp nói chuyện với mấy đứa bạn, thi thoảng liếc về phía cô với ánh mắt sắc như dao. Cô biết tỏng — cái con nhỏ đó đang chờ cô sảy chân để tung tin đồn tiếp.

Nhưng mười điểm là mười điểm. Tiểu Mỹ hít một hơi thật sâu. Mùi mực tươi từ tờ giấy phảng phất trong không khí. Cô với tay, ngón tay chạm vào mép giấy, cảm giác hơi nhám của giấy tập thấm mực. Cô mở ra, nét chữ của Lâm Vũ hiện lên — thẳng, rõ ràng, từng nét bút như được kẻ bằng thước:

“Hết tiết một, lên sân thượng. Có chuyện.”

Bảy chữ, không hơn không kém. Tiểu Mỹ nhăn mặt. Cái giọng điệu ra lệnh đó khiến cô muốn vò nát tờ giấy ngay lập tức. Nhưng rồi cô nhớ lại cảnh hôm qua — Lâm Vũ đứng giữa đám đông, tuyên bố họ đang hẹn hò, ánh mắt cậu ta lúc ấy… có gì đó khiến cô không thể quên.

Hệ thống lại vang lên:

“Nhiệm vụ phụ hoàn thành. Điểm yêu thương: tám mươi lăm.”

Tám mươi lăm. Gần đến chín mươi rồi. Tiểu Mỹ cảm thấy một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lồng ngực. Cô cất tờ giấy vào túi áo, quyết định sẽ lên sân thượng, nhưng chỉ để hỏẽ — không phải vì cô thích cậu ta, nhất định không phải.

Tiết một trôự căng thẳng nghẹt thở. Thầy giáo dạy toán viết đầy bảng những công thức phức tạp, nhưng Tiểu Mỹ không thể tập trung. Cô cứ liếc nhìn đồng hồ treo trên tường, mỗi lần kim giây nhích lên là lòng cô lại thắt lại. Lâm Vũ ngồi bên cạnh, im lặng như tờ, thi thoảng cậu ta đưa tay lên gãi cằm, để lộ cổ tay trắng ngần với đường gân xanh mờ mờ dưới ánh đèn.

Cô ghét cái sự bình thản đó. Cô ghét cách cậu ta làm như không có chuyện gì xảy ra, trong khi cả lớp đang bàn tán về câu chuyện tình yêu giả tạo của họ. Giá mà cô có thể đấm vào mặt cậu ta một cái, nhưng hệ thống trong đầu cô lúc nào cũng réo lên:

“Cảnh báo: Hành động gây hấn với Lâm Vũ sẽ bị trừ hai mươi điểm yêu thương.”

Đúng là đồ độc ác.

Chuông reo. Tiểu Mỹ đứng dậy ngay lập tức, cố tình không nhìn về phía Lâm Vũ. Cô bước khỏi lớp, vượt qua dãy hành lang dài, nơi mấy đứa học sinh khóa dưới đang tụ tập nói chuyện rôm rả. Ánh nắng chiếu xuyên qua ô cửa kính, tạo thành những vệt sáng dài trên nền gạch men trắng. Cô leo lên cầu thang lên sân thượng, từng bước chân vang lên tiếng động đều đều trong không gian vắng lặng.

Cánh cửa sắt nặng nề kêu cót két khi cô đẩy ra. Gió trên sân thượng thổi mạnh, cuốn tóc cô bay tứ tung, mang theo mùi nắng và mùi bê tông nóng hổi. Lâm Vũ đã đứng đó từ lúc nào, dựa vào thành lan can, quay lưng về phía cô.

— Cậu gọi tôi lên đây làm gì? — Tiểu Mỹ lên tiếng, giọng cô khô khan, cố che giấu sự bất an.

Lâm Vũ quay lại. Ánh nắng chiếu thẳng vào mặt cậu ta, làm nổi bật đường nét sắc sảo của khuôn mặt. Đôi mắt cậu ta nhìn cô, sâu thẳm và khó đoán.

— Tôi muốn nói chuyện về cái gọi là “mối quan hệ” này. — Lâm Vũ nói, giọng vẫn bình thản nhưng có chút gì đó khác lạ. — Cậu định diễn đến bao giờ?

Tiểu Mỹ nhướn mày. Cô bước tới gần hơn. Mùi gió lồng vào tóc cậu ta, mang theo một chút hương thơm nhẹ nhàng, giống như mùi xà phòng giặt áo sơ mi trắng.

— Tôi diễn? Chính cậu là người đã tuyên bố trước cả lớp! — Cô gằn giọng. — Tôi chẳng qua là bị ép phải đóng kịch theo kịch bản của cậu thôi.

Lâm Vũ cười nhẹ, một nụ cười không chạm đến mắt. Trước ngực, nhìn cô chăm chú, như thể đang cân nhắc từng lời sắp nói.

— Cậu có bao giờ tự hỏi tại sao hệ thống “Điểm Yêu Thương” lại xuất hiện trong đầu cậu không? — Lâm Vũ hỏi, giọng bỗng trầm xuống. — Hay cậu nghĩ nó tự nhiên rơi xuống từ trên trời?

Tiểu Mỹ sững người. Cảm giác như có một dòng điện chạy dọc sống lưng, làm da đầu cô tê rần. Cô nhìn chằm chằm vào Lâm Vũ, đôi mắt mở to, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

— Cậu… cậu biết về hệ thống? — Cô thì thào, giọng gần như không thành tiếng.

Lâm Vũ không trả lời ngay. Người nhìn xuống sân trường phía dưới, nơi những học sinh đang tụ tập thành từng nhóm nhỏ, nhưng từ trên cao nhìn xuống, họ chỉ là những chấm màu nhỏ bé di chuyển vô định.

— Tôi không chỉ biết về nó. — Cậu ta nói chậm rãi, từng chữ một. — Tôi là người đã cài đặt nó vào đầu cậu.

Trời đất như ngừng quay. Tiểu Mỹ đứng đơ tại chỗ, miệng há hốc, không thể nói nên lời. Một cơn gió mạnh thổi qua, thổi tung tóc cô, nhưng cô không cảm thấy gì ngoài sự lạnh lẽo từ trong xương tủy.

— Cậu nói cái gì? — Cô rít lên, giọng the thé vì tức giận. — Cậu… cậu là chủ của cái hệ thống chết tiệt đó? Cậu cài nó vào đầu tôi để làm gì? Để tra tấn tôi? Để biến tôi thành trò cười cho thiên hạ?

Lâm Vũ quay lại, ánh mắt bình thản đến đáng sợ. Cậu ta bước tới gần, mùi hương xà phòng thoang thoảng, nhưng giờ đây nó khiến Tiểu Mỹ cảm thấy ngột ngạt.

— Cậu còn nhớ dự án khoa học năm ngoái không? — Lâm Vũ hỏi, giọng đều đều. — Dự án mà tôi đã dành cả ba tháng hè để làm, công trình nghiên cứu về trí tuệ nhân tạo?

Tiểu Mỹ nhíu mày. Ký ức bỗng ùa về như một cơn sóng. Năm ngoái, trước kỳ thi cuối kỳ, cô đã vô tình làm đổ hộp đồ uống lên máy tính của Lâm Vũ trong lúc cô đang vội vã chạy vào lớp. Chiếc máy tính bị chập, toàn bộ dữ liệu dự án biến mất. Lâm Vũ suýt bị đuổi khỏi đội tuyển nghiên cứu vì sự cố đó.

— Tôi… tôi đã xin lỗi mà! — Tiểu Mỹ nói, giọng hơi run. — Đó là tai nạn!

— Tai nạn? — Lâm Vũ cười nhạt, nhưng ánh mắt cậu ta vẫn lạnh như băng. — Cậu nghĩ một lời xin lỗi là đủ để bù đắp lchoviệc? Làm cậu nghĩ tôi sẽ quên được cảm giác khi nhìn thấy tất cả dữ liệu biến mất trong một giây, chỉ vì sự bất cẩn của cậu?

Tiểu Mỹ lùi lại một bước. Cô cảm thấy như có ai đó vừa tát vào mặt mình. Những lời của Lâm Vũ như những mũi kim nhọn đâm thẳng vào lương tâm cô. Đúng, cô đã xin lỗi, nhưng cô chưa bao giờ thực sự nghĩ về hậu quả mà hành động của mình gây ra cho người khác.

— Vì vậy cậu đã cài hệ thống này vào đầu tôi? Để trả thù? — Tiểu Mỹ hỏi, giọng đầy phẫn nộ và tổn thương. — Cậu muốn tôi phải yêu cậu, rồi cậu sẽ bỏ rơi tôi để tôi đau khổ? Đó là kế hoạch của cậu sao?

Lâm Vũ nhìn cô một lúc lâu, không trả lời. Gió thổi mạnh hơn, cuốn những sợi tóc của cậu. Trong khoảnh khắc đó, Tiểu Mỹ nhìn thấy một tia gì đó trong đôi mắt cậu ta — không phải sự thù hận, mà là một sự mâu thuẫn, một nỗi đau mà cô chưa từng thấy trước đây.

— Ban đầu, đúng vậy. — Lâm Vũ nói, giọng nhẹ đi. — Tôi muốn cậu trải qua cảm giác bị điều khiển, bị mất kiểm soát với cuộc đời mình. Nhưng… mọi chuyện đã không diễn ra như tôi nghĩ.

Tiểu Mỹ nhíu mày. Cô không hiểu Lâm Vũ đang nói gì.

— Cậu nói rõ ra xem nào!

Lâm Vũ thở dài, đưa tay vuốt tóc. Động tác đó khiến tay áo sơ-mi kéo lên, để lộ một vết sẹo nhỏ trên cổ tay — di chứng từ vụ dự án năm ngoái, Tiểu Mỹ chợt nhận ra.

— Hệ thống này được lập trình để theo dõi và tăng điểm yêu thương dựa trên tương tác tình cảm thật sự. — Lâm Vũ giải thích. — Nhưng nó cũng có một lỗ hổng: nếu người dùng thực sự có tình cảm với đối tượng mục tiêu, hệ thống sẽ bị vô hiệu hóa dần. Và lúc đó, chủ thật sự của hệ thống — tôi — sẽ bị lộ.

— Cậu đang nói… — Tiểu Mỹ nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng khô khốc. — Cậu đang nói rằng cậu đã…

— Đã thích cậu thật. — Lâm Vũ nói thẳng, không chút ngập ngừng. — Tôi đã cố gắng ngăn chặn điều đó, nhưng càng cố, hệ thống càng phản tác dụng. Mỗi lần cậu làm tôi bất ngờ, mỗi lần cậu nở nụ cười tự tin sau khi đạt điểm mười, mỗi lần cậu gắt lên vì tôi làm phiền… hệ thống lại ghi nhận và tăng điểm.

Tiểu Mỹ đứng sững tại chỗ, não cô như ngừng hoạt động. Những lời của Lâm Vũ xoay vòng trong đầu cô, va đập vào nhau, tạo thành một mớ hỗn độn không thể gỡ rối.

Cậu ta thích cô? Lâm Vũ — tên bạn cùng bàn khó ưa, kẻ thù không đội trời chung — lại thích cô? Và hệ thống “Điểm Yêu Thương” thực ra là công cụ trả thù của cậu ta, nhưng rồi lại biến thành công cụ mai mối?

Một tiếng cười khô khốc bật ra khỏi miệng Tiểu Mỹ. Cô lắc đầu, mắt cay xè.

— Thật nực cười. — Cô nói, giọng đầy chua chát. — Cậu đã biến cuộc đời tôi thành một trò đùa, và giờ cậu bảo rằng cậu thích tôi? Cậu nghĩ tôi sẽ tin sao?

Lâm Vũ nhìn cô, không rời mắt. Cậu ta không nói gì, chỉ đứng đó, để gió thổi qua, để nắng chiếu lên gương mặt điển trai nhưng đầy tâm sự.

— Tôi không mong cậu tin. — Cuối cùng cậu ta nói. — Nhưng tôi nghĩ cậu xứng đáng được biết sự thật.

Tiểu Mỹ cắn môi, máu dồn lên mặt vì tức giận. Cô muốn hét lên, muốn đập phá thứ gì đó, muốn xé nát cái hệ thống chết tiệt trong đầu mình. Nhưng rồi cô nhận ra một điều — mỗi khi cô tức giận với Lâm Vũ, trong lòng cô vẫn có một cảm giác kỳ lạ, một sự xao xuyến không thể kiểm soát.

Cô ghét cậu ta? Hay cô đã bắt đầu thích cậu ta từ lúc nào không hay?

Hệ thống trong đầu bỗng vang lên, như để trả lời câu hỏi đó:

“Điểm yêu thương hiện tại: chín mươi. Cảnh báo: Cảm xúc thật sự của người dùng đang ảnh hưởng đến hệ thống. Điểm yêu thương có thể tăng đột biến nếu người dùng thừa nhận tình cảm.”

Chín mươi điểm. Gần đến đỉnh điểm. Tiểu Mỹ cảm thấy như có ai đó đang siết chặt trái tim cô.

— Tôi không thích cậu. — Cô nói, nhưng giọng cô run lên, không còn chắc chắn như trước. — Đây tất cả chỉ là do hệ thống thao túng.

Lâm Vũ bước tới gần hơn, đến nỗi Tiểu Mỹ có thể thấy rõ từng sợi mi dài cong vút của cậu ta. Hơi thở của cậu ta phả nhẹ vào mặt cô, mang theo mùi bạc hà thoang thoảng.

— Nếu là do hệ thống, thì sao cậu lại đỏ mặt khi tôi đến gần? — Lâm Vũ hỏi, giọng thì thầm nhưng đầy khiêu khích.

Tiểu Mỹ đẩy mạnh cậu ta ra, mặt đỏ bừng như gấc chín.

— Cậu tránh xa tôi ra! Đồ khốn!

Lâm Vũ bị đẩy lùi lại, nhưng cậu ta không giận. Trái lại, một nụ cười nhẹ nở trên môi, không châm chọc như mọi khi, mà có chút gì đó dịu dàng.

— Tôi biết tôi đã sai. — Cậu ta nói. — Tôi đáng lẽ không nên dùng hệ thống để trả thù. Nhưng tôi không thể thay đổi quá khứ. Điều tôi có thể làm là… ở đây và sẵn sàng đối mặt với hậu quả.

Tiểu Mỹ nhìn Lâm Vũ, lòng rối như tơ vò. Một phần trong cô muốn quay lưng bỏ đi, không bao giờ nhìn mặt cậu ta nữa. Nhưng một phần khác — phần đã quen với những trận cãi vã hàng ngày, những cái liếc mắt khinh bỉ, những lần vô tình chạm vào sách — lại không muốn rời xa.

Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng kiềm chế cảm xúc.

— Được rồi. — Cô nói, giọng gần như bình tĩnh. — Tôi sẽ suy nghĩ về những gì cậu nói. Nhưng đừng nghĩ rằng mọi chuyện sẽ ổn ngay lập tức. Cậu đã lừa dối tôi và tôi cần thời gian.

Lâm Vũ gật đầu, không phản đối.

— Tôi hiểu. Tôi sẽ chờ.

Tiểu Mỹ quay lưng bước đi, để lại Lâm Vũ đứng một mình trên sân thượng đầy gió. Cô bước xuống cầu thang, từng bước chân nặng nhọc, tâm trí hỗn loạn.

Khi cô vừa đặt chân xuống hành lang tầng hai, điện thoại trong túi rung lên. Cô lấy ra, lòng vẫn còn đang bối rối, nhưng rồi cô chợt đứng sững lại.

Trên màn hình là một tin nhắn nhiệm vụ từ hệ thống — nhưng nó không hiện trong đầu cô mà được gửi về văn bản.

“Nhiệm vụ chính: Duy trì mối quan hệ giả với Lâm Vũ trong bốn mươi tám giờ. Phần thưởng: năm mươi điểm yêu thương. Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống sẽ tự động tiết lộ tất cả bí mật của người dùng lên bảng tin trường.”

Tiểu Mỹ tái mặt. Cô nhìn chằm chằm vào dòng chữ, tay run lên. Đây là lần đầu tiên hệ thống giao nhiệm vụ qua tin nhắn văn bản — điều đó có nghĩa là Lâm Vũ, với tư cách là chủ cũ, vẫn có thể kiểm soát một phần hệ thống.

Nhưng trước khi cô kịp suy nghĩ thêm, một bàn tay bất ngờ giật phăng chiếc điện thoại khỏi tay cô.

— Của tôi đây!

Tiểu Mỹ quay phắt lại. Hoàng An đứng đó, nụ cười nham hiểm trên môi, mắt sáng rực vì sung sướng. Trong tay cô ta, chiếc điện thoại của Tiểu Mỹ đang sáng lên với dòng chữ nhiệm vụ còn nguyên trên màn hình.

— Trả đây! — Tiểu Mỹ gầm lên, lao tới.

Nhưng Hoàng An đã lùi lại nhanh như một con mèo. Cô ta giơ cao điện thoại lên, đọc to dòng chữ trên màn hình:

—“Nhiệm vụ chính: Duy trì mối quan hệ giả với Lâm Vũ…” — Cô ta ngừng lại, cười khẩy. — Ra là vậy. Hai người đang giả vờ yêu nhau? Hóa ra mối tình đẹp như mơ của cô chỉ là một trò lừa bịp.

Tiểu Mỹ cảm thấy máu trong người như đông cứng. Cô nhìn quanh, thấy vài học sinh đang tò mò nhìn về phía họ, bắt đầu tụ tập lại.

— Đưa điện thoại cho tôi! — Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh, nhưng sự hoảng loạn đã len lỏi vào từng lời nói.

Hoàng An lắc đầu, nụ cười càng thêm đắc thắng.

— Không đâu, Tiểu Mỹ ạ. Tôi sẽ giữ cái này để làm bằng chứng. — Cô ta nhét điện thoại vào túi, nhìn Tiểu Mỹ với ánh mắt khinh miệt. — Mọi người sẽ biết cô là kẻ lừa đảo. Và Lâm Vũ nữa — tôi cá là cậu ta sẽ không muốn dính líu đến cô sau khi vụ này vỡ lở.

Nói xong, Hoàưng bỏ đi, bước nhanh về phía cuối hành lang, nơi có phòng hội đồng học sinh — nơi cô ta có thể tung tin lên mạng trường chỉ trong vài phút.

Tiểu Mỹ đứng chết lặng, hai tay nắm chặt đến nỗi móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cô nhìn theo bóng lưng của Hoàng An, cảm thấy như cả thế giới đang sụp đổ dưới chân mình.

Một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng, thì thầm đầy lo lắng:

— Tiểu Mỹ, có chuyện gì vậy? Mặt cậu trắng bệch ra kìa!

Minh Châu — cô bạn thân dễ thương, ngây thơ nhưng luôn hóng chuyện — đã xuất hiện từ lúc nào? Đôi mắt to tròn nhìn cô đầy lo lắng.

Tiểu Mỹ quay sang, môi cô mấp máy, nhưng không thể thốt nên lời. Cô chỉ biết rằng trong khoảnh khắc này, mọi thứ đã vượt khỏi tầm kiểm soát của cô. Hệ thống, Lâm Vũ, Hoàng An — tất cả đều đang chơi một trò chơi mà cô không biết luật, và cô chỉ là một con rối bị giật dây từ nhiều phía.

Hệ thống trong đầu cô lại vang lên, nhưng lần này giọng nói có chút khác lạ — khẩn trương, gấp gáp:

“Cảnh báo: Bí mật của người dùng có nguy cơ bị tiết lộ. Điểm yêu thương hiện tại: chín mươi. Đề xuất: Hợp tác với Lâm Vũ để ngăn chặn Hoàng An. Thời gian còn lại: ba mươi phút.”

Ba mươi phút. Tiểu Mỹ nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu. Khi cô mở mắt ra, cô đã có quyết định.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thể hiện xuất sắc cách hệ thống dần thao túng lựa chọn của Tiểu Mỹ, biến cô từ nạn nhân thụ động thành người phải đương đầu với thử thách. Tâm lý nhân vật dao động giữa sợ hãi và quyết tâm tạo nên sức căng tâm lý mạnh mẽ.

📖 Chương tiếp theo

Trận chiến danh dự bắt đầu khi Tiểu Mỹ lựa chọn hợp tác với Lâm Vũ để đối chọi Hoàng An trong những phút cuối cùng.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord