Sân trường Ánh Dương chưa bao giờ đông đúc đến thế. Từ sáng sớm, bảng thông báo điện tử trước hội trường đã lấp lánh dòng chữ đỏ rực: “GIẢI ĐẤU HỌC THUẬT HOÀNG AN – THÁCH THỨC MỌI KỶ LỤC”.
Trần Tiểu Mỹ đứng nép dưới bóng cây phượng, tay siết chặt quyển sách ôn tập. Gió mang theo mùi giấy mới và phấn bảng từ dãy nhà A, hòa lẫn với tiếng ồn ào của học sinh đang tụ tập quanh sân khấu nhỏ. Cô nhìn lên bục gỗ, nơi Hoàng An đang chỉnh lại tà áo dài trắng tinh, nụ cười nửa miệng đầy thách thức.
“Ê, Mỹ!” Minh Châu từ đâu chạy đến, thở hổn hển, mái tóc ngắn lòa xòa vì gió. “Cậu có chắc chắn muốn nhận lời không? Hoàng An đã tập luyện cả tháng trời rồi đấy!”
Tiểu Mỹ nhướn mày, môi mím lại. “Tớ sợ con nhỏ đó à? Nó cướp thành tích của tớ một lần, không đời nào tớ để nó cướp danh dự của tớ lần thứ hai.”
Nhưng trong đầu cô, hệ thống “Điểm Yêu Thương” bỗng réo lên:
“Nhiệm vụ khẩn cấp: Tham gia giải đấu học thuật. Điều kiện: Phải có Lâm Vũ ở bên cạnh trong suốt thời gian thi đấu. Phần thưởng: 500 điểm yêu thương. Hình phạt nếu thất bại: Hệ thống tự động phát tán bí mật bạn từng quên mặc đồ lót đi học.”
Tiểu Mỹ đỏ bừng mặt, suýt ném quyển sách vào không trung. “Cái hệ thống chết tiệt! Lại còn dùng chuyện đó để đe dọa tôi!”
Minh Châu nghiêng đầu, mắt tròn xoe. “Sao tự nhiên cậu la lên vậy? Lâm Vũ tới kìa.”
Tiểu Mỹ giật mình quay lại. Lâm Vũ bước đến từ phía dãy hành lang, tay cầm một chai nước cam, áo sơ mi trắng phẳng phiu, tóc hơi rối vì gió nhưng vẫn toát ra vẻ điềm tĩnh đến khó chịu. Cậu ta đưa chai nước cho cô, khóe môi cong lên.
“Uống đi. Hôm nay trời nóng, mặt cậu đỏ như trái cà chua rồi.”
“Cậu mới là cà chua!” Tiểu Mỹ gắt, nhưng vẫn đưa tay nhận lấy. Ngón tay cô chạm vào ngón tay cậu, một làn điện nhẹ chạy dọc sống lưng. Cô vội rụt tay lại, cảm thấy má mình càng nóng hơn. *Sao mình lại yếu đuối thế này? Đây là kẻ thù không đội trời chung mà!*
Lâm Vũ không nói gì, chỉ kéo cô lại gần, giọng trầm xuống đủ để chỉ hai người nghe: “Tôi đã hack hệ thống rồi. Tạm thời vô hiệu hóa điểm yêu thương trong vòng hai tiếng. Cậu chỉ cần tập trung vào cuộc thi, không cần lo lắng bị phạt.”
Tiểu Mỹ ngước mắt lên, bất ngờ. Trong ánh nắng chói chang, cô thấy bóng dáng cậu in dài trên nền gạch, và trong đôi mắt đen láy kia, có một tia nghiêm túc mà cô chưa từng thấy. Tim cô đập lỡ nhịp. *Anh ta… thật sự làm vậy vì mình sao? Không, đây chỉ là chiêu trò. Mày không được mềm lòng.*
“Tôi không cần cậu giúp,” cô nói, nhưng giọng đã yếu hơn. “Tôi tự thắng được.”
“Biết rồi,” Lâm Vũ nhún vai, cười nhẹ. “Nhưng tôi vẫn muốn đứng ở đây. Phòng khi cậu cần một người… vỗ tay.”
“Gì mà sến súa!” Tiểu Mỹ lẩm bẩm, nhưng không thể kìm được nụ cười.
Hoàng An trên bục cao đã thấy cảnh này. Cô ta hất mái tóc dài, bước xuống sân khấu, tiến về phía hai người với dáng vẻ kiêu hãnh. Mắt cô ta lướt qua Tiểu Mỹ, rồi dừng lại trên Lâm Vũ, ánh nhìn đầy ghen tị.
“Trần Tiểu Mỹ, cuối cùng cậu cũng dám xuất hiện,” Hoàng An cười khẩy, giọng chua ngoa. “Tôi tưởng cậu sẽ trốn trong nhà vệ sinh đến hết buổi cơ.”
Tiểu Mỹ đặt chai nước xuống ghế đá, đứng thẳng lên. Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng An, không hề né tránh. “Tôi không quen trốn. Còn cậu, Hoàng An, đã chuẩn bị sẵn sàng để thua chưa?”
Họ xào. Một vài người rút điện thoại ra quay. Minh Châu đứng bên cạnh, tay bịt miệng kìm tiếng cười. Bảo Long từ đâu nhảy ra, khoác vai Lâm Vũ, cười ha hả.
“Trận này hay đây! Mỹ vs Hoàng An, ai thua sẽ phải gọi người kia là ‘đại tỷ’ suốt một tháng, nghe nói vậy!”
Lâm Vũ nhún vai, đẩy tay Bảo Long ra. “Cậu đừng có cổ vũ hăng quá. Tôi chỉ đứng xem thôi.”
“Xem cái gì? Mày đứng đây là vì Tiểu Mỹ, đừng có chối!” Bảo Long cười đểu, nháy mắt.
Tiểu Mỹ liếc sang, cảm thấy tai mình nóng ran. *Cái tên Bảo Long này, lúc nào cũng làm chuyện ra trò!* Cô hắng giọng, quay sang Hoàng An. “Luật chơi thế nào? Nói nhanh đi, tôi không có thời gian.
Hoàng An đưa tay lên, chỉ vào bảng thông báo. “Ba vòng. Vòng một: trả lời nhanh các câu hỏi trong sách giáo khoa. Vòng hai: giải bài toán khó. Vòng ba: tranh luận về một chủ đề xã hội. Ai thắng hai vòng sẽ chiến thắng.”
“Đơn giản,” Tiểu Mỹ nói, nhếch môi.
Cả hai cùng bước lên sân khấu. Khán giả ngồi chật kín ghế nhựa, một số đứng cả ở hành lang tầng hai. Cô giáo chủ nhiệm và thầy hiệu phó ngồi ở bàn giám khảo, gật đầu ra hiệu bắt đầu.
Vòng một bắt đầu với những câu hỏi lý thuyết. Hoàng An trả lời nhanh như súng máy, giọng to vang, không sai một câu. Nhưng Tiểu Mỹ cũng không chậm hơn, thậm chí cô còn bấm chuông trước liên tiếp. Mỗi lần chuông reo, khán giả lại ồ lên. Mùi mồ hôi của học sinh và mùi gỗ cũ của sân khấu hòa quyện vào nhau, làm Tiểu Mỹ nhận ra mình đang đập thình thịch. *Tập trung, mày không thể mất điểm nào.*
Kết thúc vòng một, Tiểu Mỹ dẫn trước hai điểm.
Vòng hai: bài toán trên bảng. Hoàng An vẽ một loạt các đường cong và hàm số, nét phấn trắng liên tục vẽ lên mặt bảng đen. Cô ta tập trung cao độ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Tiểu Mỹ đứng bên cạnh, cầm phấn viết nhanh công thức giải, từng bước một, rõ ràng đến mức ngay cả Minh Châu ở dưới cũng gật gù hiểu.
Nhưng đến công thức cuối, Hoàng An cố tình làm rơi phấn, tay quệt ngang bảng xóa mất một phần bài làm của Tiểu Mỹ.
“Xin lỗi nhé, tay tôi run quá,” Hoàng An cười giả lả.
Tiểu Mỹ cắn môi, tay nắm chặt viên phấn đến mức gãy vụn. *Con nhỏ này cố tình!* Cô định nói lại, nhưng giọng Lâm Vũ từ dưới vọng lên, bình thản:
“Không sao, tôi nhớ bài giải của Tiểu Mỹ. Để tôi đọc lại cho cô ấy.”
Cả lớp ngoảnh lại nhìn Lâm Vũ. Cậu ta đứng dậy, tay cầm quyển vở, bắt đầu đọc rành mạch từng dòng công thức. Giọng cậu trầm ấm, vang đều trong không gian, không nhanh không chậm, như đọc thuộc lòng một bài thơ. Tiểu Mỹ nhìn cậu, ngạc nhiên. *Cậu ta thuộc lòng bài giải của mình? Khi nào cậu ta nhìn thấy?*
Hoàng An tái mặt, nhưng không thể làm gì.
Tiểu Mỹ viết nốt đáp án, bỏ phấn xuống, quay sang Hoàng An. “Cậu thắng được tôi à? Tôi không phải loại dễ bị đánh bại bằng chiêu bẩn.”
Vòng hai kết thúc, tỷ số hòa.
Vòng ba: tranh luận về chủ đề “Giá trị của thành tích học tập trong xã hội hiện đại”. Hoàng An lên trước, giọng hùng hồn, nói về điểm số, bảng xếp hạng, áp lực từ gia đình. Cô ta vung tay, ánh mắt sắc lẹm, nhưng trong giọng nói có một chút run rẩy khi nhắc đến “kẻ yếu bị bỏ lại phía sau”.
Đến lượt Tiểu Mỹ. Cô hít một hơi sâu, nhìn lên khán đài. Mắt cô vô tình chạm vào mắt Lâm Vũ. Cậu ta khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để cô cảm thấy vững tin. *Mày không cô đơn. Có người đứng phía sau mày.*
Cô bắt đầu nói, giọng chậm rãi, nhưng mỗi chữ đều nặng như đá.
“Thành tích không phải là thước đo duy nhất của một con người. Nếu chỉ chạy theo điểm số, chúng ta sẽ đánh mất sự sáng tạo, đánh mất lòng trắc ẩn. Tôi đã từng thắng một cuộc thi, rồi bị cướp mất thành tích. Tôi hiểu cảm giác bị đánh giá chỉ qua một con số. Nhưng tôi cũng hiểu, thứ khiến tôi đứng đây hôm nay không phải là điểm số, mà là niềm đam mê học hỏi và sự ủng hộ của những người tôi yêu quý.”
Cô ngừng lại, nhìn thẳng vào Hoàng An. Mắt cô không còn giận dữ, chỉ có một sự thấu hiểu lặng lẽ. “Cậu có thể cướp thành tích của tôi, nhưng cậu không thể cướp được kiến thức trong đầu tôi. Và hơn thế, cậu không thể cướp được tình bạn, tình yêu mà tôi có được từ những người xung quanh.”
Hoàng An cứng đờ. Môi cô ta mấp máy, nhưng không nói được gì.
Khán giả ồ lên. Một tràng vỗ tay vang lên từ phía Minh Châu, rồắp hội trường. Bảo Long huýt sáo, vỗ vai Lâm Vũ.
“Mày thấy chưa? Con nhỏ đó nói hay quá!”
Lâm Vũ mỉm cười, mắt không rời khỏi Tiểu Mỹ. “Ừ, nó giỏi thật.”
Giám khảo đứng lên, tuyên bố Tiểu Mỹ thắng cuộc với số điểm tuyệt đối. Hoàng An đứng im, mặt trắng bệch. Cô ta cúi xuống, tay nắm chặt viền áo, rồi bất ngờ quay sang Tiểu Mỹ.
“Tôi… xin lỗi.”
Giọng cô ta nhỏ đến mức chỉ Tiểu Mỹ nghe thấy.
Tiểu Mỹ nhìn Hoàng An, thấy trong mắt đối thủ những giọt nước mắt long lanh. Cô không nói gì, chỉ đưa tay ra. Hoàự một lúc, rồi nắm lấy. Cả hai đứng im, dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ.
“Tôi không cần lời xin lỗi,” Tiểu Mỹ nói khẽ. “Chỉ cần cậu ngừng gây rối là được.”
Hoàng An bật cười, nước mắt lăn dài. “Cậu đúng là khó ưa thật.”
Đám đông reo hò ầm ĩ. Minh Châu chạy lên sân khấu, ôm chầm lấy Tiểu Mỹ, la toáng lên. Bảo Long cũng nhảy lên, nhưng bị Lâm Vũ kéo lại.
“Đừng có phá đám,” Lâm Vũ nói, giọng bực dọc.
Nhưng cậu không thể giấu được nụ cười.
Tiểu Mỹ đứng giữa sân khấu, tay vẫn cầm chai nước cam của Lâm Vũ, mở nắp uống một ngụm. Cảm giác mát lạnh chảy vào cổ họng, xua tan cơn nóng bức. Cô nhìn xuống Lâm Vũ, người đang đứng dưới bậc thềm, hai tay đút túi quần, ánh mắt nhìn cô chăm chú.
*Sao tim mình lại đập nhanh thế này? Đây chỉ là kẻ thù thôi mà…*
Nhưng trong đầu, một giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: *Hay là mày đã thích nó rồi?*
Tiểu Mỹ lắc đầu, cố gắng. Cô bước xuống sân khấu, tiến về phía Lâm Vũ. Đám đông tự động nhường đường, thì thầm.
“Hai người họ sắp hôn nhau rồi kìa!”
“Ê, không phải họ đang hẹn hò sao?”
“Im đi, coi kìa!”
Bảo Long kéo Minh Châu ra xa, giơ điện thoại lên quay. “Cảnh nóng sắp diễn ra! Đăng lên mạng ngay!”
Lâm Vũ không để ý đến xung quanh. Cậu nhìn Tiểu Mỹ, mắt sâu thẳm. “Cậu thắng rồi. Tôi biết mà.”
“Nhờ phần nào đó,” Tiểu Mỹ nói, giọng hơi khàn. “Cảm ơn cậu vì đã ghi nhớ bài giải.”
“Không có gì,” Lâm Vũ nói, giọng nhẹ như gió. “Tôi chỉ muốn chắc chắn cậu thắng. Vì tôi… không muốn thấy cậu buồn.”
Câu nói đơn giản, nhưng nó xuyên thẳng vào tim Tiểu Mỹ. Cô cảm thấy mắt mình cay cay, một cảm giác ấm áp trào dâng từ lồng ngực. *Cậu ta thật sự quan tâm đến mình… Không phải giả vờ?*
“Lâm Vũ,” cô nói, giọng run. “Tôi… tôi cũng xin lỗi vì chuyện dự án năm ngoái. Tôi không cố ý.”
Lâm Vũ cười, một nụ cười hiếm hoi, không mỉa mai, không lạnh lùng, chỉ có sự dịu dàng. “Tôi biết. Và tôi cũng không còn giận nữa. Thật ra, nếu không có chuyện đó, tôi đã không có cơ hội ở bên cậu.”
Tiểu Mỹ đỏ mặt, cúi đầu. “Cậu nói gì vậy…”
Không khí xung quanh như ngưng đọng. Gió nhẹ thổi qua, làm tóc Tiểu Mỹ bay lòa xòa. Lâm Vũ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt một lọn tóc. Hơi ấm từ ngón tay cậu truyền, làm cô rùng mình.
“Tôi thích cậu, Trần Tiểu Mỹ,” Lâm Vũ nói, giọng nhỏ nhưng đủ để cả hội trường nghe thấy. “Từ lâu rồi. Từ khi cậu vô tình làm hỏng dự án của tôi, tôi thấy cậu khóc vì hối hận.”
Tiểu Mỹ há hốc mồm. Tim cô đập như trống trận. *Cậu ta nói thật sao?*
“Còn tôi…” cô ấp úng. “Tôi cũng… cũng thích cậu. Từ khi nào không biết, nhưng mà… ừm…”
Lâm Vũ không để cô nói hết. Cậu cúi xuống, môi nhẹ nhàng chạm vào môi cô.
Nụ hôn ngắn ngủi nhưng đủ để cả sân trường bùng nổ. Tiếng la hét, tiếng vỗ tay, tiếng huýt sáo hòa vào nhau, vang dội khắp không gian. Minh Châu khóc òa, ôm lấy Bảo Long, làm cậu ta giật mình. Hoàng An đứng ở góc sân khấu, mỉm cười chua chát, rồi quay lưng bỏ đi.
Khi môi rời khỏi nhau, Tiểu Mỹ cảm thấy mặt mình nóng như than. Cô nhìn Lâm Vũ, thấy trong mắt cậu ánh lên sự hạnh phúc lấp lánh.
“Hệ thống vừa thông báo điểm yêu thương của chúng ta đã tăng vọt lên một trăm ngàn,” Lâm Vũ thì thầm. “Có lẽ… chúng ta nên tắt nó đi.”
“Ừ,” Tiểu Mỹ nói, mỉm cười. “Chúng ta không cần nó nữa. Vì tôi không cần điểm số để biết rằng… tôi yêu cậu.”
Đám đông ồ lên lần nữa. Bảo Long giơ điện thoại lên cao, hét to: “Đăng lên mạng xã hội ngay! Số người xem sẽ phá kỷ lục!”
Nhưng không ai để ý đến cậu ta nữa.
Trên sân trường Ánh Dương, dưới tán phượng vĩ đầy hoa đỏ, Trần Tiểu Mỹ và Lâm Vũ đứng đó, tay trong tay, cùng nhau nhìn về phía tương lai. Hệ thống “Điểm Yêu Thương” trong đầu họ vẫn còn đó, nhưng nó không còn là vũ khí hay công cụ nữa. Nó chỉ còn là một kỷ niệm ngọt ngào, nhắc nhở họ rằng tình yêu có thể bắt đầu từ những điều bất ngờ nhất.
Gió chiều thổi qua, mang theo tiếng cười vang vọng khắp sân trường. Và trong khoảnh khắc đó, không có học bá, không có kẻ thù, chỉ có hai trái tim cùng đập chung một nhịp.