Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Học Bá Trả Thù Bằng Hệ Thống

Hệ thống tình yêu vĩnh cửu

3114 từ
Nghe chương này14:52

Chiếc chuông tan học buổi chiều vang lên như thường lệ, nhưng hôm nay nó mang một âm hưởng khác lạ trong lòng Trần Tiểu Mỹ.

Cô ngồi im tại chỗ, nhìn ra ô cửa sổ nơi những tán cây phượng vĩ đã bắt đầu ửng đỏ. Mùa hè sắp đến, mùa thi đại học cũng đang cận kề. Vậy mà trong đầu cô lúc này không phải là những công thức toán học hay bài văn mẫu, mà là giọng nói của hệ thống vừa vang lên cách đây mười phút.

“Kính thưa ký chủ! Nhiệm vụ cuối cùng của hệ thống ‘Điểm Yêu Thương’ đã được kích hoạt. Nhiệm vụ: Sống hạnh phúc bên nhau. Thời hạn: vĩnh viễn. Phần thưởng: Tình yêu chân thành.”

Tiểu Mỹ bật cười, một nụ cười nhẹ nhàng mà chính cô cũng không ngờ tới. Cô quay sang nhìn Lâm Vũ, người đang chăm chú ghi chép gì đó trong cuốn sổ tay. Ánh nắng chiều xuyên qua ô cửa, hắt lên gương mặt điềm tĩnh của cậu một lớp vàng óng ả. Cô nhận ra mình có thể nhìn cậu hàng giờ mà không chán.

“Này,” Tiểu Mỹ khẽ gọi.

Lâm Vũ ngẩng lên, khóe môi hơi nhếch. “Sao? Lại muốn hỏi bài à? Lần trước tôi giảng công thức lượng giác cho cô rồi mà.”

“Không phải.” Tiểu Mỹ lắc đầu. “Tôi đang nghĩ… chúng ta nên tắt hệ thống đi.”

Không khí như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc. Lâm Vũ đặt bút xuống, nhìn thẳng vào mắt cô. Đôi mắt cậu lúc này không còn vẻ bí ẩn hay châm chọc như ngày trước, mà thay vào đó là một tia bất ngờ pha lẫn sự dịu dàng.

“Cô chắc chứ?” Lâm Vũ hỏi, giọng trầm xuống. “Không cần điểm yêu thương nữa?”

“Cần để làm gì?” Tiểu Mỹ nhún vai. “Hệ thống này được tạo ra để trả thù tôi, nhưng rồi lại trở thành cầu nối cho chúng ta. Bây giờ tôi đã hiểu rõ mọi chuyện. Tôi không cần một cỗ máy đo lường tình cảm nữa. Tình yêu thật sự đâu cần điểm số để chứng minh.”

Cô nói những lời đó với giọng chắc nịch, nhưng trong lòng lại có chút bồi hồi. Những kỷ niệm từ khi hệ thống xuất hiện ùa về như một cuộc: những nhiệm vụ kỳ quặc, những lần cô phải cưa đổ hot boy trường, những giây phút tức tối vì tên bạn cùng bàn chết tiệt luôn xuất hiện đúng lúc phá hoại. Vậy mà giờ đây, tất cả đều trở thành những mảnh ghép ngọt ngào trong bức tranh tình yêu của cô.

Lâm Vũ im lặng một lát. Cậu đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc mình, một thói quen mà Tiểu Mỹ đã quá quen thuộc. “Tôi cũng đang nghĩ đến điều đó. Hệ thống là do tôi tạo ra, nhưng nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Thực ra, từ lâu tôi đã muốn tắt nó đi rồi.”

“Sao không tắt sớm?” Tiểu Mỹ tò mò.

Lâm Vũ cười khẽ, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch. “Vì muốn xem cô sẽ làm gì khi hệ thống giao nhiệm vụ cuối cùng. Hóa ra, cô thông minh hơn tôi nghĩ.”

“Nói như thể tôi ngu lắm ấy!” Tiểu Mỹ phồng má, nhưng không giấu được nụ cười.

Cả hai đều biết rằng khoảnh khắc này đã được định sẵn. Họ cùng nhau nhắm mắt, tạ ơn. Trong đầu Tiểu Mỹ, một giọng nói quen thuộc vang lên lần cuối.

“Xác nhận yêu cầu tắt hệ thống. Điểm yêu thương hiện tại: mười triệu. Cảm ơn ký chủ đã sử dụng dịch vụ. Chúc ký chủ và đối tác hạnh phúc.”

Một tiếng “ting” nhẹ vang lên trong tâm trí, rồi tất cả trở nên im lặng. Không còn những thông báo, không còn những bảng điểm, không còn những nhiệm vụ kỳ quặc. Chỉ còn lại hai trái tim đang đập trong lồng ngực và tình cảm chân thành không cần đo lường.

Tiểu Mỹ mở mắt ra, cảm thấy như có một gánh nặng vừa được trút bỏ. Cô nhìn Lâm Vũ, thấy cậu cũng đang mỉm cười nhẹ nhõm. Trong khoảnh khắc ấy, cô chợt nhận ra rằng việc tắt hệ thống không phải là kết thúc, mà là sự khởi đầu của một điều gì đó mới mẻ và thật sự.

“Vậy từ giờ chúng ta là… người yêu chính thức?” Tiểu Mỹ hỏi, cố giữ giọng bình thản, nhưng đôi má ửng hồng đã phản bội cô.

Lâm Vũ nhướng mày. “Cô nghĩ chúng ta là gì trước đó? Bạn học cùng bàn bình thường à?”

“Thì… ừm… lúc trước toàn là nhiệm vụ mà.” Tiểu Mỹ lúng túng.

“Tôi chưa bao giờ xem những gì tôi làm với cô là nhiệm vụ.” Lâm Vũ nói, giọng trở nên nghiêm túc hơn. “Ngay từ đầu, tôi đã thích cô rồi. Chỉ là chưa biết cách thể hiện thôi.”

Câu nói ấy như một mũi tên xuyên thẳng vào trái tim Tiểu Mỹ. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, tim đập nhanh đến mức tưởng chừng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô dụi mắt, cố giấu đi sự xúc động không thể che giấu.

“Đồ khó ưa,” cô thì thầm, nhưng trong lòng lại tràn ngập hạnh phúc.

Từ ngày hôm đó, cuộc sống của Trần Tiểu Mỹ và Lâm Vũ bước sang một trang mới. Họ vẫn ngồi cùng bàn, vẫn cãi nhau về những bài toán khó, vẫn trêu chọc nhau mỗi ngày. Nhưng có một điều khác biệt: những ánh mắt lén lút, những cái nắm tay dưới gầm bàn, những nụ cười chỉ dành riêng cho nhau.

Buổi sáng hôm sau, khi Tiểu Mỹ bước vào lớp, cô thấy trên bàn mình một hộp sữa đậu nành còn ấm và một tờ giấy nhắn. Nét chữ của Lâm Vũ rất đẹp, đều đặn và thanh thoát: “Uống đi, kẻo đói. Hôm nay có bài kiểm tra đó.”

Tiểu Mỹ mỉm cười, cầm hộp sữa lên và cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay. Cô quay sang nhìn Lâm Vũ, thấy cậu đang giả vờ đọc sách, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười.

“Cảm ơn nhé, tên khó ưa,” cô nói nhỏ.

“Có gì đâu, học bá của tôi.” Lâm Vũ đáp, vẫn không ngẩng lên.

Minh Châu từ bàn bên cạnh chồm qua, mắt sáng rỡ. “Hai người… hai người chính thức rồi hả? Trời ơi, tui biết mà! Tui đã nói từ đầu rồi!”

“Châu, nhỏ giọng thôi.” Tiểu Mỹ đỏ mặt kéo bạn xuống.

“Nhưng mà vui quá mà!” Minh Châu vẫn không ngừng cười. “Cặp đôi học bá của trường mình chính thức về chung một nhà rồi! Ôi, tui phải báo cho Bảo Long biết mới được!”

“Thôi đi ,cô!” Tiểu Mỹ suýt ném quyển sách vào mặt bạn.

Lâm Vũ khẽ lắc đầu, nhưng trong mắt ánh lên niềm vui khó tả. Cậu liếc nhìn Tiểu Mỹ, thấy cô đang cố gắng giấu đi sự ngượng ngùng, và lòng cậu lại một lần nữa cảm thấy may mắn vì đã dám đối diện với cảm xúc thật.

Những ngày sau đó, cả hai dành phần lớn thời gian để ôn thi đại học. Thư viện trường trở thành điểm hẹn quen thuộc của họ. Lâm Vũ mang theo những cuốn sách tham khảo chất thành chồng cao, còn Tiểu Mỹ thì lôi ra cả một tập giấy nháp dày cộm với những công thức viết nắn nót.

Một buổi chiều, khi mặt trời bắt đầu xuống núi, ánh nắng vàng cam chiếu vào cửa sổ thư viện, tạo thành những vệt sáng dài trên bàn học. Tiểu Mỹ ngồi đối diện với Lâm Vũ, cả hai đều cắm cúi vào sách vở. Không gian yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng lật trang và tiếng bút viết sột soạt.

Bỗng nhiên, Lâm Vũ ngẩng lên. “Mỹ.”

“Hửm?” Tiểu Mỹ không rời mắt khỏi cuốn sách.

“Bài này cô làm sai rồi.”

“Sao có thể?” Tiểu Mỹ ngẩng phắt lên, nhìn vào trang giấy Lâm Vũ chỉ. “Tôi tính kỹ mà.”

“Cô quên đổi dấu ở bước ba rồi. Sai lầm cơ bản của học bá đấy.” Lâm Vũ nhếch mép, đưa bút chỉ vào chỗ sai.

Tiểu Mỹ nhìn kỹ, mặt đỏ bừng. “À… ừm… tại tôi mệt quá thôi!”

“Ừ, tôi biết.” Lâm Vũ không trêu nữa mà thay vào đó đưa cho cô một viên kẹo. “Ăn đi, đường giúp tỉnh táo.”

Tiểu Mỹ nhận lấy viên kẹo, cảm thấy ấm áp trong lòng. Cô bóc vỏ, bỏ vào miệng, vị ngọt của kẹần trên đầu lưỡi. Cô nhìn Lâm Vũ đang cúi xuống sửa bài cho mình,và chợt nhận ra rằng những khoảnh khắc đơn giản như thế này mới thật sự quý giá.

“Này, Lâm Vũ,” cô khẽ gọi.

“Sao?”

“Cảm ơn cậu.”

Lâm Vũ ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. “Cảm ơn về chuyện gì?”

“Về tất cả.” Tiểu Mỹ mỉm cười chân thành. “Vì đã tạo ra hệ thống đó, vì đã làm tôi phát điên, vì đã… yêu tôi.”

Một khoảng lặng ngắn ngủi. Rồi Lâm Vũ cười, một nụ cười hiếm hoi không pha chút mỉm cười nào. “Tôi mới là người phải cảm ơn cô. Vì đã tha thứ cho tôi. Vì đã cho tôi cơ hội.”

Hai bàn tay họ vô tình chạm nhau trên bàn, và Tiểu Mỹ cảm nhận được hơi ấm từ da thịt Lâm Vũ. Cô không rụt tay lại mà để nó nằm đó, cảm nhận từng nhịp đập của mạch máu dưới làn da mỏng. Lâm Vũ cũng không rụt mà khẽ siết nhẹ tay cô, như một lời hứa thầm lặng.

Không khí trong thư viện như ấm hơn, dù bên ngoài trời đã bắt đầu se lạnh. Tiếng chim hót ríu rít trên cành cây phượng vĩ ngoài sân vang lên như một bản nhạc nền cho khoảnh khắc ngọt ngào này.

Những tuần sau đó trôi qua, hối hả của mùa thi. Lớp học nào cũng căng thẳng, ai nấy đều ôm cặp sách dày cộm. Bảng xếp hạng thành tích trong trường thay đổi liên tục, nhưng lần này, Tiểu Mỹ không còn quá ám ảnh về nó nữa.

Buổi học cuối cùng trước kỳ thi, Hoàng An bước đến bàn của Tiểu Mỹ. Cô ta trông khác hẳn ngày xưa, không còn vẻ đanh đá hay đố kỵ, thay vào đó là một sự điềm tĩnh lạ thường.

“Tiểu Mỹ,” Hoàng An nói, giọng có chút ngập ngừng. “Tớ muốn nói lời cảm ơn.”

Tiểu Mỹ ngạc nhiên nhìn cô ta. “Cảm ơn tớ?”

“Ừ.” Hoàng An gật đầu. “Sau trận thi hôm đó, tớ đã suy nghĩ rất nhiều. Tớ nhận ra rằng tớ đã sai khi đố kỵ với cậu. Thành tích không phải là thứ duy nhất quan trọng. Tình bạn, tình yêu và sự chân thành mới là điều đáng quý.”

Minh Châu từ bàn bên nhảy dựng lên. “Trời ơi, Hoàng An biết nói những lời như vậy sao? Chắc tớ đang mơ rồi!”

“Im đi, Châu!” HHòa nhưng không giận. Cô ểu Mỹ, nói tiếp. “Tớ hy vọng chúng ta có thể làm bạn. Thật lòng đấy.”

Tiểu Mỹ mỉm cười, đưa tay ra. “Tớ cũng mong vậy. Làm bạn nhé.”

Hai bàn tay nắm chặt lấy nhau, và trong khoảnh khắc ấy, Tiểu Mỹ cảm thấy như mọi thù hận, mọi ganh ghét đều tan biến. Hóa ra, tha thứ không khó như cô từng nghĩ. Chỉ cần một trái tim rộng mở và một chút dũng cảm để bước qua quá khứ.

Ngày thi đại học đến như một cơn gió mùa hạ. Trần Tiểu Mỹ bước vào phòng thi với tâm thế bình thản. Cô không còn áp lực về điểm số, không còn sợ hãi bị ai đó cướp mất thành tích. Cô biết rằng dù kết quả thế nào, cô đã có những điều quý giá hơn cả điểm số: tình yêu, tình bạn và sự tự tin vào chính mình.

Buổi thi cuối cùng kết thúc, Tiểu Mỹ bước ra khỏi phòng thi trong ánh nắng chói chang. Cô thấy Lâm Vũ đang đứng dưới gốc cây phượng vĩ, tay cầm.Trong cậu thật giản dị trong chiếc áo sơ mi trắng, nhưng với Tiểu Mỹ, cậu là người đẹp nhất trong nắng hè.

“Thi thế nào?” Lâm Vũ hỏi, đưa mộô.

“Ổn.” Tiểu Mỹ nhận lấy, cắn một miếng. Vị ngọt mát lan tỏa trong miệng, xua tan cái nóng oi ả. “Chắc không thua cậu đâu.”

“Tôi mong là vậy.” Lâm Vũ cười. “Còn nhiệm vụ cuối mà chúng ta phải hoàn thành.”

“Nhiệm vụ nào?”

“Sống hạnh phúc bên nhau.” Lâm Vũ nói với giọng trầm ấm. “Hệ thống đã tắt, nhưng tôi vẫn muốn hoàn thành nó. Với cô.”

Tiểu Mỹ cảm thấy tim mình như ngừng đập trong giây lát. Cô nhìn vào mắt Lâm Vũ, thấy trong đó ánh lên tình cảm chân thành không che giấu. Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu và nắm lấy tay cậu.

Hai bóng người dưới gốc cây phượng vĩ, tay trong tay, nhìn về phía chân trời xa. Những cánh phượng đỏ rơi nhẹ như những nốt nhạc của mùa hè, tạo nên một khung cảnh thật nên thơ.

Ngày tốt nghiệp đến, sân trường Ánh Dương rực rỡ cờ hoa. Các học sinh mặc áo dài trắng tinh khôi, tay cầm bằng tốt nghiệp, miệng nở những nụ cười hạnh phúc. Bố mẹ, thầy cô, bạn bè tụ tập dưới sân, tạo nên không khí náo nhiệt nhưng cũng đầy xúc động.

Trần Tiểu Mỹ đứng trên sân khấu, nhận tấm bằng tốt nghiệp từ tay thầy hiệu trưởng. Cô nhìn xuống phía dưới, thấy mẹ mình đang lau nước mắt, thấy Minh Châu đang vẫy tay chào, thấy Hoàng An mỉm cười nhẹ nhàng, thấy Bảo Long đang làm trò hề để khuấy động không khí.

Và cô thấy Lâm Vũ.

Cậu đứng ở hàng ghế cuối, trong bộ vest chỉnh tề, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm. Ánh mắt cậu không rời khỏi Tiểu Mỹ, và trong đó, cô đọc được tất cả: tình yêu, sự tự hào,và một lời hứa.

Sau buổi lễ, Tiểu Mỹ chạy xuống sân, xuyên qua đám đông đang cười nói. Cô đến trước mặt Lâm Vũ, thở hổn hển, nhưng nụ cười trên môi không thể giấu.

“Chúc mừng tốt nghiệp,” Lâm Vũ nói, đưa bó hoa cho cô.

“Cảm ơn.” Tiểu Mỹ nhận lấy, đưa lên mũi ngửi. Hương hoa hồng thơm dịu dàng, hòa cùng mùi nắng gió mùa hè tạo nên một cảm giác thật khó tả.

“Tôi có một món quà cho cô.” Lâm Vũ nói, tay đưa vào túi áo.

Tiểu Mỹ tò mò nhìn. Lâm Vũ từ từ rút ra một chiếc hộp nhỏ, màu xanh tím than, buộc ruy băng bạc. Cậu mở nắp. Bên trong là một chiếc nhẫn bạc đơn giản nhưng tinh xảo, ánh lên dưới ánh nắng mặt trời.

“Mỹ,” Lâm Vũ nói, giọng có chút run nhẹ. “Tôi biết chúng ta còn trẻ, còn nhiều điều phía trước. Nhưng tôi muốn cô biết rằng, từ ngày đầu tiên tôi cài hệ thống vào đầu cô, cho đến giờ phút này, tình cảm của tôi dành cho cô chưa bao giờ thay đổi.”

Cậu dừng lại, nhìn sâu vào mắt Tiểu Mỹ. “Hệ thống có thể tắt, nhưng tình yêu này là mãi mãi.”

Nói rồi, Lâm Vũ cầm tay Tiểu Mỹ, nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô. Chiếc nhẫn vừa vặn, như thể được đo riêng cho cô vậy. Tiểu Mỹ nhìn chiếc nhẫn lấp lánh trên tay mình, nước mắt bất chợt trào ra.

“Lâm Vũ…” Cô nghẹn ngào.

“Đừng khóc.” Lâm Vũ được cho cô. “Hôm nay là ngày vui mà.”

“Tôi khóc vì vui đấy.” Tiểu Mỹ mỉm cười trong nước mắt. “Cảm ơn cậu. Cảm ơn vì tất cả.”

Cô ôm chầm lấy Lâm Vũ, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu. Xung quanh, tiếng vỗ tay và tiếng cười vang lên từ bạn bè, nhưng với Tiểu Mỹ lúc này, chỉ có hai người họ là quan trọng nhất.

Minh Châu từ đâu chạy đến, tay cầm máy ảnh. “Khoảnh khắc lịch sử! Hai người đứng yên để tớ chụp một tấm nào!”

Bảo Long cũng chạy theo, la to. “Ê, Lâm Vũ! Cậu làm vậy mà không báo trước cho tớ à? Tớ là bạn thân mà!”

“Im đi, Long.” Lâm Vũ cười, tay vẫn ôm Tiểu Mỹ.

Hoàng An đứng từ xa, mỉm cười nhìn họ. Cô ta không nói gì, nhưng trong mắt ánh lên sự chúc phúc chân thành.

Tiểu Mỹ buông Lâm Vũ ra, quay sang nhìn mọi người. Cô thấy mẹ mình đang khóc, nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc. Cô thấy thầy cô đang vỗ tay, thấy bạn bè đang cười đùa. Và cô thấy Lâm Vũ, người từng ghét cay ghét đắng, giờ đây đã trở thành người quan trọng nhất trong cuộc đời cô.

Cô đưa tay lên ngắm chiếc nhẫn dưới ánh nắng. Ánh bạc lấp lánh như những vì sao trên bầu trời đêm. Trong đầu cô, không còn tiếng hệ thống thông báo, không còn điểm yêu thương, không còn nhiệm vụ kỳ quặc. Chỉ còn lại một cảm giác bình yên và hạnh phúc đến lạ.

“Này, Lâm Vũ,” cô khẽ nói.

“Sao?”

“Chúng ta sẽ sống hạnh phúc bên nhau chứ?”

Lâm Vũ cười, đưa tay nắm lấy tay cô. “Chắc chắn rồi. Đó là nhiệm vụ cuối cùng mà tôi sẽ hoàn thành. Và lần này, không cần hệ thống nào cả.”

Hai người nắm tay nhau, đi dọc theo hàng cây phượng vĩ đỏ rực. Những cánh hoa rơi nhẹ như những giọt nắng cuối cùng của mùa hè. Phía trước họ là một chân trời mới, một tương lai tươi sáng với những ước mơ và hy vọng.

Và ở đó, trong ánh nắng chói chang của ngày tốt nghiệp, Trần Tiểu Mỹ và Lâm Vũ bắt đầu viết nên chương mới cho câu chuyện tình yêu của họ — một câu chuyện không cần hệ thống, không cần điểm số, chỉ cần hai trái tim biết yêu thương chân thành.

Hệ thống đã tắt, nhưng tình yêu thì mãi mãi.

— HẾT —

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này đạt đỉnh cao về tâm lý nhân vật khi Tiểu Mỹ chuyển từ phụ thuộc hệ thống sang tin tưởng vào cảm xúc thực của mình — một sự trưởng thành ý nghĩa và quyết định tắt công nghệ để giữ lại tình yêu thuần khiết.

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord