Thành phố về chiều, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ những tòa nhà chọc trời, phản chiếu qua lớp kính cường lực của tòa tháp cao nhấâm. Minh Anh đứng trước cửa thang máy, hít một hơi thật sâu. Mùi nướỉ hòa cùng chút hương gỗ quý phả ra từ sảnh lớn khiến cô có chút choáng váng, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh.
Cô mặc một bộ vest trắng ôm sát người, tóc búi cao gọn gàng, đôi giày cao gót màu đen làm nổi bật đôi chân thon dài. Minh Anh không phải là người thích phô trương, nhưng hôm nay cô cần tạo ấn tượng. Công ty thiết kế nội thất của cô đang trên bờ vực phá sản, và hợp đồng với tập đoàn Hoàng Gia là cơ hội cuối cùng.
Thang máng mở ra, cô bước vào, nhấn nút tầng hai mươi. Khi cửa từ từ khép lại, cô nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong gương. Đôi mắt sáng nhưng ẩn chứa mệt mỏi, bờ môi mím chặt quyết tâm.
“Cứu công ty, cứu chính mình,” cô thì thầm, tự động viên.
Cô đã từng nghĩ mình có thể tự lập, không cần dựa vào bất kỳ ai. Bố mẹ mất sớm, để lại cho cô một công ty nhỏ nhưng đầy tâm huyết. Nhưng thị trường khốc liệt, đối thủ cạnh tranh không ngừng chèn ép, và giờ đây, cô chỉ còn một lựa chọn.
Tiếng “ting” nhẹ vang lên, thang máy dừng. Cánh cửa mở ra, lộ ra hành lang dài với những bức tranh trừu tượng đắt tiền. Minh Anh bước nhanh, gót giày gõ nhịp đều đặn trên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Cô đến trước cánh cửa kính mờ có dòng chữ “Giám đốc điều hành – Hoàng Long”, lấy hết can đảm gõ ba tiếng.
“Mời vào,” một giọng nam trầm thấp vang ra, lạnh lùng nhưng có sức hút kỳ lạ.
Cô đẩy cửa bước vào. Văn phòng rộng đến choáng ngợp, toàn bộ một mặt tường là kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh nắng chiều tà xuyên qua ô cửa sổ, hắt lên bàn làm việc bằng gỗ óc chó đen bóng. Và ngồi sau bàn ấy là Hoàng Long.
Anh ta mặc một bộ vest xám đen cắt may hoàn hảo, mái tóc đen được vuốt gọn gàng về phía sau, để lộ vầng trán cao và đôi lông mày rậm. Nhưng thứ khiếú ý nhất là đôi mắt anh. Đen láy, sâu thẳm, không một gợn sóng cảm xúc, như một hồ nước đóng băng giữa mùa đông.
Hoàng Long ngước lên nhìn cô, một cái nhìn dài và đánh giá, từ đầu đến chân, không thiếu một chi tiết nào. Minh Anh cảm thấy như mình đang bị soi xét dưới kính hiển vi, từng cử chỉ, từng hơi thở đều bị ận.
“Cô là Minh Anh? Nhà thiết kế nội thất?” Anh lên tiếng, giọng nói vẫn đều đều, không chút nhiệt độ.
“Vâng, tôi là Minh Anh. Cảm ơn anh đã dành thời gian gặp tôi.” Cô cố gắng nở một nụ cười chuyên nghiệp, nhưng môi cô hơi run.
“Ngồi đi.” Anh chỉ tay về phía chiếc ghế da màu đen đối diện.
Minh Anh ngồi xuống, đặt chiếc cặp da lên đùi. Cô mở cặp, lấy ra một tập tài liệu dày, chứa đựng tất cả tâm huyết của cô trong nhiều tháng qua.
“Đây là bản thiết kế cho dự án trung tâm thương mại mới của tập đoàn Hoàng Gia. Tôi đã nghiên cứu rất kỹ phong cách kiến trúc của tòa nhà, cũng như xu hướng thị trường hiện tại. Nếu anh có thể xem qua…” Cô nói, giọng cố gắng tỏ ra tự tin.
Hoàng Long không nhìn vào tập tài liệu. Anh vẫn nhìn thẳng vào mắt cô, khiến cô có cảm giác bất an khó tả.
“Tôi biết cô,” anh nói, cắt ngang lời cô. “Cô là chủ của công ty thiết kế Ánh Sáng. Ba năm trước, cô thắng giải thưởng Kiến trúc trẻ toàn quốc. Nhưng một năm gần đây, công ty cô gặp khó khăn tài chính.”
Minh Anh sững người. Cô không ngờ anh ta lại biết nhiều về cô đến vậy. Trái tim cô đập nhanh hơn, nhưng cô cố kìm nén.
“Vâng, đúng vậy,” cô thừa nhận, giọng có chút run nhẹ. “Nhưng tôi tin rằng chất lượng thiết kế của tôi vẫn tốt nhất. Nếôi cơ hội…”
“Tôi sẽ cho cô cơ hội.” Hoàng Long lại cắt ngang, giọng vẫn lạnh buốt. “Nhưng không phải chỉ với một hợp đồng thiết kế.”
Minh Anh chớp mắt, hoang mang. “Ý anh là sao?”
Hoàng Long đứng dậy, vòng ra phía trước bàn làm việc. Anh bước đến bên cửa sổ, hướng nhìn ra ngoài thành phố hoàng hôn. Bóng lưà rộng, phủ một lớp ánh sáng mờ ảo.
“Gia đình tôi đang thúc ép tôi kết hôn,” anh nói, giọng đều đều. “Họ muốn tôi cưới con gái của một đối tác kinh doanh, để hợp nhất tài sản và củng cố quyền lực. Nhưng tôi không muốn.”
Minh Anh không hiểu. Cô đến đây để thương thảo hợp đồng thiết kế, không phải để nghe tâm sự về chuyện hôn nhân của một CEO lạnh lùng.
“Tôi vẫn chưa hiểu, thưa anh Hoàng,” cô nói, giọng có chút mất kiên nhẫn.
Hoàười lại, đối diện với cô. Khoảng cách chỉ còn vài bước chân. Anh nhìn cô, và lần đầu tiên, Minh Anh thấy trong mắt anh có một tia gì đó ấm áp, dù rất nhỏ.
“Tôi muốn đề xuất một hợp đồng với cô,” anh nói chậm rãi. “Một hợp đồng hôn nhân.”
Minh Anh mở to mắt, không tin vào những gì mình vừa nghe. Cô tưởng mình nghe nhầm, hoặc anh ta đang đùa.
“Hợp đồng… hôn nhân?” Cô lặp lại, giọng đầy hoài nghi.
“Đúng vậy.” Hoàng Long bước lại gần hơn, đứng trước mặt cô. “Tôi cần một người vợ giả để làm hài lòng gia đình, để họ không can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa. Và cô, cô cần tiền để cứu công ty. Đây là một giao dịch có lợi cho cả hai.”
Minh Anh lắc đầu, bật dậy khỏi ghế. “Anh điên rồi sao? Tôi không phải là loại người có thể mua bán tình cảm. Tôi đến đây để bàn về thiết kế, không phải về chuyện này.”
“Cô nghĩ kỹ trước khi từ chối,” giọng Hoàng Long vẫn bình thản, như thể anh đã lường trước mọi phản ứng của cô. “Tôi biết công ty của cô đang nợ ngân hàng hai tỷ đồng. Hạn chót là tháng sau. Nếu không có tiền, cô sẽ mất tất cả.”
Minh Anh cứng đờ. Cô không nói với ai về tình hình tài chính thực sự của công ty. Làết được? Cô cảm thấy như mọi bí mật đều bị phơi bày, mọi điểm yếu đều bị lợi dụng.
“Anh… theo dõi tôi?” Cô hỏi, giọng có chút tức giận.
“Không,” Hoàng Long nói. “Tôi chỉ điều tra những người mà tôi muốn hợp tác. Và tôi biết cô là người có năng lực, có tài năng. Cô xứng đáng có cơ hội thứ hai.”
Lời nói của anh có phần nào đó chạm đến trái tim cô. Cô đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng công ty, để chứng minh mình không cần dựa vào đàn ông. Nhưng giờ đây, cô lại đứng trước nguy cơ mất tất cả.
“Tôi sẽ không bán thân,” cô nói, giọng yếu ớt.
Hoàng Long bật cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt lạnh lùng của anh. “Không phải là bán thân. Đây là hợp đồng. Cô sẽ đóng vai vợ tôi trong một năm. Chúng ta sống chung dưới một mái nhà, nhưng không có nghĩa vụ vợ chồng thực sự. Sau một năm, chúôn, và tôi sẽ trả cho cô hai tỷ đồng, cộng với một khoản phí duy trì hàng tháng.”
Minh Anh ngồi phịch xuống ghế, đầu óc quay cuồng. Một hợp đồng hôn nhân giả. Cuộc sống chung với một người xa lạ lạnh lùng. Nhưng đổi lại, cô có thể cứu công ty, cứu những con người đã gắn bó với cô suốt nhiều năm.
“Tôi cần thờĩ,” cô nói, giọng run.
“Cô có ba phút,” Hoàng Long nói, nhìn đồng hồ. “Tôi phải có câu trả lời ngay bây giờ. Nếu không, tôi sẽ tìm người khác.”
Minh Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu. Cô cảm nhận được mùi gỗ quý và mùi nướính nhẹ nhàng trong căn phòng. Cô có thể nghe tiếng tim mình đập thình thịch, và tiếng gió thổi nhẹ qua ô cửa kính.
Cô nghĩ về công ty, về những nhân viên trung thành, về những kỷ niệm của bố mẹ. Cô nghĩ về sự độc lập mà cô đã nuôi dưỡng bấy lâu nay. Và cô nghĩ về việc, đôi khi, để bảo vệ những gì mình yêu quý, con người phải chấp nhận hy sinh.
“Được rồi,” cô mở mắt ra, nhìn thẳng vào Hoàng Long. “Tôi đồng ý. Nhưng tôi có điều kiện.”
“Nói đi.”
“Thứ nhất, chúng ta phải có hợp đồng rõ ràng, ghi rõ quyền lợi và nghĩa vụ của mỗi bên. Thứ hai, không ai được phép can thiệp vào công việc và cuộc sống riêng tư của nhau. Thứ ba, tôi sẽ khôào bất kỳ hoạt động lừa đảáp nào.”
Hoàng Long gật đầu, ánh mắt có chút ngạc nhiên, như thể không ngờ cô lại có thể giữ bình tĩnh và đàm phán như vậy.
“Cô là người thông minh,” anh nói, giọng có chút thán phục. “Điều kiện của cô đều hợp lý. Tôi đồng ý.”
Anh bước đến bàn làm việc, mở ngăn kéo lấy ra một tập tài liệu đã được in sẵn. Anh đặt lên bàn, mở ra trước mặt cô.
“Hợp đồng đã được soạn thảo sẵn. Cô có thể xem qua và ký tên.”
Minh Anh cầm tập tài liệu lên, đọc từng chữ một. Điều khoản rất rõ ràng: một năm chung sống, nghĩa vụ tham gia các sự kiện gia đình, không có nghĩa vụ tình dục, và sau một năm, ly hôn với khoản bồi thường hai tỷ đồng.
Cô cầm bút, tay run nhẹ. Đây là quyết định lớn nhất trong cuộc đời cô. Cô sẽ bước vào một cuộc hôn nhân giả, sống với một người đàn ông xa lạ, để đánh đổi lấy sự sống còn của công ty.
Nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.
Cô đặt bút, ký tên mình lên trang cuối cùng. Nét chữ vẫn cứng cáp, thể hiện sự quyết tâm dù trong lòng đầy hỗn loạn.
Hoàng Long cầm tập tài liệu lên, ký tên mình bên dưới. Anh nhìn cô, và lần đầu tiên, nụ cười của anh không còn hoàn toàn lạnh lùng.
“Chào mừng cô đến với cuộc sống mới, Minh Anh. Từ giờ, cô sẽ là vợ tôi.”
Minh Anh ngồi im, không nói gì. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi hoàng hôn đang dần tắt, những ánh đèn đường bắt đầu sáng lên. Thành phố vẫn đẹp, vẫn lung linh, nhưng lòng cô, lại mang một nỗi lo lắng khôn tả.
Cô không biết rằng, tờ giấy này không chỉ cứu công ty cô, mà còn là khởi đầu của một cuộc hành trình kỳ diệu, nơi tình yêu sẽ nảy nở từ những điều tưởng chừng như vô vọng.
Cô không biết rằng, người đàn ông lạnh lùng trước mặt cô, sẽ dần dần phá vỡ mọi rào cản, mang đến cho cô sự ấm áp và chăm sóc mà cô chưa từng dám mơ tới.
Nhưng điều đó, là chuyện của những ngày sau.
Giờ đây, cô chỉ có một tờ hợp đồng trong tay, và một tương lai mờ mịt trước mắt.
Minh Anh đứng dậy, thu dọn tài liệu, chuẩn bị rời đi.
“Ngày mai, tôi sẽ cho người đến đón cô để chuyển đồ đến biệt thự của tôi,” Hoàng Long nói, giọng trở lại lạnh lùng thường thấy. “Chúng ta sẽ sống chung từ bây giờ.”
Cô gật đầu, không nói thêm lời nào.
Khi cô bước ra khỏi văn phòng, cánh cửa đóng lại sau lưng, cô dựa vào tường hành lang, nhắm mắt lại, thở dài một hơi nặng nhọc.
Cuộc sống của cô, từ giờ, đã hoàn toàn thay đổi. Cô đã ký vào một hợp đồng hôn nhân, một giao kèo lạnh lùng và vô cảm.
Nhưng sâu thẳm trong trái tim, cô vẫn hy vọng.
Hy vọng rằng, giữa những toan tính và lợi ích, vẫn có thể tìm thấy một chút ngọt ngào, một chút chân thật, cho những ngày tháng sắp tới.