Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào

Sống chung dưới một mái nhà

2542 từ

Chiếc xe màu đen bóng loáng dừng lại trước cổng biệt thự rộng lớn, Minh Anh ngồi ở ghế phụ, tay siết chặt chiếc túi xách da nhỏ. Cô nhìn qua ô kính, lướt mắt theo từng chi tiết kiến trúc xa hoa: hàng rào sắt rèn uốn lượn tinh xảo, những bụi hoa hồng leo đỏ rực rỡ hai bên lối đi, và ngôi nhà chính với gam màu trắã, mái ngói nâu sẫm cổ điển. Ánh nắng chiều vàng nhạt len lỏi qua kẽ lá, tạo nên những mảng sáng tốên mặt sân đá lát.

Minh Anh hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh trái tim đang đập loạn nhịp. Cô mở cửa xe, bước xuống, đôi giày cao gót màu đen chạm nhẹ xuống nền đá lạnh lẽo. Một làn gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm ngọt ngào của hoa lài từ khu vườn phía sau, hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều.

“Cô Minh Anh, mời cô vào ạ.” Một người đàn ông trung niên, mặc vest đen chỉnh tề, cúi đầu chào cô với thái độ kính cẩn. Giọng ông trầm ấm, nhưng ánh mắt lại có chút dè dặt, như thể đang đánh giá vị khách đặc biệt này.

“Cảm ơn ông.” Minh Anh gật đầu, cô theo chân người quản gia bước vào trong.

Cánh cửa gỗ lim nặng nề mở ra, để lộ một không gian phòng khách rộng lớn, sang trọng đến choáng ngợp. Những bộ sofa da màu kem được bài trí tinh tế, phía trên là chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng, ấm áp. Bức tranh sơn dầu lớn treo trên tường vẽ một cánh đồng hoa hướng dương bạt ngàn, mang lại cảm giác yên bình đến lạ. Minh Anh đứng lặng giữa phòng, cảm nhận mùi gỗ thông thoang thoảng từ nội thất, mùi sáp thơm nhẹ từ những ngọn nến trang trí trên bàn.

Đây là lần đầu tiên cô bước chân vào một nơi xa hoa đến thế. Và cũng là lần đầu tiên cô cảm nhận rõ rệt sự chênh lệch về đẳng cấp giữa cô và người đàn ông đã ký hợp đồng hôn nhân với mình cách đây hai ngày.

“Cô Minh Anh, tôi là Bảo Nam, trợ lý riêng của anh Hoàng Long.” Một giọng nói vui vẻ, phá tan bầu không khí trang nghiêm. Một chàng trai trẻ, khoảng hai lăm, hai sáu tuổi, khuôn mặt sáng sủa, nụ cười rạng rỡ, bước ra từ cầu thang. Anh ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên gọn gàng, trông có vẻ năng động và thân thiện. “Chào mừng cô đến với biệt thự của sếp. Em là người sẽ giúp cô làm quen với mọi thứ ở đây.”

Minh Anh hơi bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, mỉm cười đáp lại: “Chào anh, tôi là Minh Anh. Rất vui được gặp anh.”

“Chị đừng khách sáo.” Bảo Nam vẫy tay, tiến lại gần. “Anh Hoàng Long có việc gấp ở công ty, nên nhờ em tiếp đón chị. Chị để em xách hành lý cho.”

Cô định từ chối, nhưng Bảo Nam đã nhanh tay cầm lấy chiếc vali nhỏ của cô. “Chị cứ để em. Phòng của chị ở tầng hai, cuối hành lang. Em đã chuẩn bị xong xuôi hết rồi. Em dẫn chị lên nhé.”

Cảm giác lạ lẫm và lo lắng ban đầu vẫn còn đó, nhưng thái độ nhiệt tình của Bảo Nam khiến cô phần nào thoải mái hơn. Cô gật đầu, theo châên cầu thang.

Hành lang tầng hai trải dài, tường ốp gỗ sơn trắng, sàn đá marble bóng loáng đến mức có thể soi gương. Ánh sáng từ những chiếc đèn treo tường bằng đồng cổ hắt ra thứ ánh sáng vàng ấm, tạo cảm giác vừa sang trọng vừa gần gũi.

Bảo Nam dừng lại trước một cánh cửa gỗ sồi. Anh ta mở cửa, đứng sang một bên nhường lối.

“Đây là phòng của chị. Hy vọng chị sẽ thích nó.”

Minh Anh bước vào, và ngay lập tức bị choáng ngợp. Căn phòng rộng hơn cả căn hộ cô đang ở. Một chiếc giường lớn đặt ở trung tâm, ga trải giường màu trắng tinh, những chiếc gối êm ái xếp ngay ngắn. Rèm cửa bằng vải ren trắng muốt, nhẹ nhàó từ cửa sổ mở hé. Bên cạnh giường là một chiếc bàn làm việc nhỏ bằng gỗ óc chó, trên bàn đặt sẵn một lọ hoa hồng trắng tươi thơm ngát. Một chiếc tủ quần áo lớn màu trắng kem đối diện giường, và bên cạnh đó là một cánh cửa kính dẫông nhỏ nhìườn phía sau.

Minh Anh đứng sững, cảm giác như mình đang lạc vào một thế giới khác. Cô đưa tay chạm nhẹ vào những cánh hoa hồng, cảm nhận sự mềm mại, ẩm ướt. Mùi hương dịu nhẹ củỏa, khiến tâm trí cô dịu lại.

“Chị thấy thế nào?” Bảo Nam hỏi, giọng đầy mong đợi.

“Rất... rất đẹp.” Minh Anh thành thật trả lời. “Cảm ơn anh.”

“Không có gì. Em chỉ làm theo lệnh của sếp thôi.” Bảo Nam cười toe toét. “À, sáng mai sếp sẽ có mặt ở nhà. Chị có thể ăn sáng cùng sếp, nhưng nếu chị muốn ăn riêng thì cũng được. Trong tủ lạnh ở phòng bếp luôn có đồ ăn sẵn, chị cứ tự nhiên. Em sẽ ở trong khu nhà dành cho người làm phía sau, nếu chị cần gì cứ gọi điện cho em.”

Anh ta nói một tràng dài, rồi đặt chìa khóa phòng lên bàn.

“Vâng, tôi hiểu rồi. Cảm ơn anh.” Minh Anh gật đầu, trong lòng dấy lên một cảm giác lạ. Có vẻ như Hoàng Long đã sắp xếp mọi thứ rất chu đáo, từ chỗ ở cho đến cả việc chăm sóc cô.

Sau khi Bảo Nam rời đi, Minh Anh ngồi xuống mép giường, hai tay ôm mặt. Cô nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại mọi suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Cuộc sống của cô đã thay đổi quá nhanh, quá chóng mặt. Từ một cô gái độc lập, tự mình gánh vác công ty, cô bỗng nhiên trở thành vợ giả của một tổng tài xa lạ, sống trong một biệt thự xa hoa, và phải tuân theo những quy tắc mà cô chưa từng biết đến.

Cô mở mắt, nhìn quanh căn phòng. Sự sang trọng và tiện nghi này đối với cô vừa là món quà, vừa là một gánh nặng. Nó nhắc nhở cô về sự phụ thuộc của mình vào người đàn ông đó, một sự phụ thuộc mà cô luôn cố gắng tránh né.

Buổi chiều trôóng. Minh Anh dành thời gian sắp xếp quần áo, đồ dùng cá nhân. Cô cố gắng làm quen với không gian mới, mở từng ngăn tủ, kiểm tra từng góc nhỏ. Cô phát hiện ra một thư viện nhỏ ở cuối hành lang, với những kệ sách cao chạm trần, chứa đầy những cuốn sách đủ thể loại. Cô mượn một cuốn tiểu thuyết lãng mạn, mang về phòng đọc, nhưng tâm trí lại không tập trung nổi.

Đến bảy giờ tối, bụng cô bắt đầu kêu lên vì đói. Cô quyết định xuống bếp tìm chút gì đó ăn. Cô mở tủ lạnh, thấy đầy ắp thực phẩm tươi sống: rau củ, trái cây, thịt, cá, trứng. Mọi thứ đều được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp.

Cô lấy ra một ít rau, một quả trứng, định nấu một tô mì đơn giản. Cô bật bếp, cho nước vào nồi. Tiếng nước sôi lục bục, mùi dầu ăn nóng hổi lan tỏa trong căn bếp rộng lớn.

Đột nhiên, cô nghe thấy tiếng động từ phía cửa bếp. Cô quay lại, và suýt làm rơi cái muô.

Hoàng Long đang đứng đó, cởi áo vest, tay áo sơ mi xắn lên khuỷu tay. Anh ta đang mở tủ lạnh, lấy ra một ít thịt bò, ớt chuông, hành tây. Gương mặt anh vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng có một sự tập trung hiếm thấy trong ánh mắt.

Minh Anh đứng im, không biết nên làm gì. Cô tưởẽ về muộn, hoặc sẽ ăn ở ngoài.

“Anh... anh về rồi à?” Cô lên tiếng, giọng có chút lúng túng.

Hoàng Long không trả lời ngay. Anh ta đặt những nguyên liệu lên bàn, lấy một cái thớt, mộắc bén, bắt đầu thái thịt bò thành những lát mỏng đều tăm tắp. Những lát thịt đỏ tươi, vân mỡ trắng muốt, nằm gọn gàng trên thớt.

“Tôi đói.” Anh ta nói, giọng vẫn lạnh tanh, nhưng lại mang một chút gì đó trần trụi, khiếơi bất ngờ. “Cô muốn ăn cùng không? Tôi nấu nhiều hơn một suất.”

Minh Anh chớp mắt, không tin vào tai mình. Một tổng tài lạnh lùng, giàu có, lại tự tay nấu bếp? Và còn mời cô ăn cùng?

Cô nhìn anh ta, thấy những ngóài, khéo léo thái rau củ. Hành tây, ớt chuông, cà rốt, tất cả đều được cắt thành những miếng nhỏ, đều nhau. Mùi thơm của thịt bò tươi, của hành tây cay nồng, bắt đầu lan tỏa trong căn bếp.

Minh Anh nuốt nước bọt. Cô thực sự đói. Và món ăn trông có vẻ rất ngon.

“Được.” Cô trả lời nhẹ nhàng, quyết định gác lại sự lúng túng. Cô cũng bắt đầu nấu nước mì của mình, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi chàng trai đang đứng bên bếp.

Hoàng Long bật chảo, cho dầu ăn vào. Khi dầu nóng, ịt bò vào xào, tiếng xèo xèo vang lên giòn tan. Mùi thịt bò chín thơm lừng, quyện với mùi tỏi phi thơm phức, khiếông thể kìm được mà hít một hơi thật sâu.

óủ vào đảo đều, rồi nêm nếm gia vị. Động tác củứt khoát, chuyên nghiệp, không hề lúng túng. Anh ta không nói gì, chỉ tập trung vào việc nấu nướng, nhưng sự hiện diện củăn bếp ấm cúng này lại khiến không gian như trở nên ấm áp hơn.

Minh Anh không thể rời mắt khỏi anh ta. Cô thấy một con người khác hẳn với vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày. Một con người ấm áp, biết chăm sóc bản thân, và có thể... cũng biết chăm sóc người khác. Ý nghĩ đó thoáng qua trong đầu cô, khiến tim cô hẫng nhịp.

Sau vài phút, Hoàng Long tắt bếp, bày món thịt bò xào rau củ ra một cái đĩa lớn. Những miếng thịt bò mềm, thấm đẫm nước sốt, ớt chuông đỏ, xanh, vàng, cà rốt cam, tất cả tạo nên một bức tranh màu sắc bắt mắt.

Anh ta bê đĩa thức ăn ra bàn ăn, rồi quay lại, thấẫn còn đang đứng nhìn.

“Cô ăn mì à?” Anh ta hỏi, giọng vẫn đều đều.

“Ừm... tôi định nấu mì.” Minh Anh trả lời, đưa mắt nhìn nồi nước đang sôi.

“Để đó đi. Ăn cái nàện.” Hoàng Long nói, không có vẻ gì là đang hỏi ý kiến. Anh ta lấy thêm một cái đĩa, một đôi đũa, đặt lên bàn.

Minh Anh hơi do dự, nhưng rồi cô cũng tắt bếp, bê tô mì của mình ra bàn. Hai người ngồi đối diện nhau, trước mặt là đĩa thịt bò xào thơm ngon, bốc hơi nghi ngút.

Bầu không khí có chút ngượng ngùng. Minh Anh không biết nên nói gì. Cô chỉ cúi đầu, gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng. Vị thịt mềm, thơm, đậm đà, ngay lập tức đánh thức vị giác của cô.

“Ngon quá.” Cô thốt lên, không kịp suy nghĩ.

Hoàng Long nhướng mày nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch lên. Đó là một nụ cười nhẹ, nhưng đủ để khiến trái tim cô đập nhanh hơn.

“Cảm ơn.” Anh ta nói, rồi cũng bắt đầu ăn.

Họ ăặng. Không có những câu chuyện xã giao, không có những lời khen tặng. Chỉ có tiếng đũa gõ nhẹ vào đĩa, tiếng nhai nuốt, và những hơi thở nhẹ nhàng.

Minh Anh ăn một cách ngon lành. Cô không ngờ rằng một CEO lạnh lùng như Hoàng Long lại có thể nấu ăn ngon đến vậy. Món thịt bò xào củừa miệng, gia vị vừa phải, không bị mặn, không bị nhạt. Rau củ vẫn giữ được độ giòn, tươi ngon. Cô cảm thấy như mình đang được thưởng thức một món ăn từ một nhà hàng cao cấp.

Khi ăn gần hết, Hoàng Long đặt đũa xuống, nhìn cô.

“Từ ngày mai, chúng ta sẽ có một cuộc họp ngắn vào buổi sáng để bàn về các quy tắc sống chung.” Giọở lại vẻ lạnh lùng, chuyên nghiệp. “Cô cần phải biết những điều cơ bản để tránh gây ra những hiểu lầm không đáng có.”

Minh Anh gật đầu, cảm giác ấm áp ban đầu vụt tắt. Cô nhận ra rằng, dù anh ta có nấu ăn ngon, dù anh ta có tỏ ra ấm áp đến đâu, thì mối quan hệ của họ vẫn chỉ là một hợp đồng. Một giao dịạnh lùng.

“Tôi hiểu.” Cô trả lời ngắn gọn.

Hoàng Long đứng dậy, cầm đĩa thức ăn đã hết, mang ra bồn rửa. Minh Anh cũng đứng dậy, định giúửa bát.

“Để tôi làm cho.” Cô nói.

“Không cần.” Anh ta từ chối ngay lập tức. “Cô về phòng nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn nhiều việc.”

ặng, nhìật vòi nước, cho nước rửa bát vào bồn, bắt đầu cọ rửa những chiếc đĩa. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt anh, làm mờ đi những đường nét sắc sảo, khiến anh trông có chút mệt mỏi.

Cô đứng lặng một lúc, rồi quay người bước lên cầu thang. Trên đường về phòng, cô vẫn nhớ mãi hình ảnh Hoàng Long đứng trong bếp, tay áo xắn lên, tự tay nấu bữa tối. Một hình ảnh ấm áp, gần gũi, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách của anh ta.

Cô mở cửa phòng, bước vào, ngồi xuống mép giường. Cô đưa tay chạm vào những cánh hoa hồng trắng trên bàn, cảm nhận sự mềm mại, ẩm ướt. Mùi hương dịu nhẹ củỏa, nhưng lần này, nó không khiến cô dịu lại.

Cô nhìn ra cửa sổ, thấy bóng dáng của Hoàng Long thấp thoáng trong căn bếp dưới tầng một. Anh ta vẫn đang rửa bát, từng động tác chậm rãi, nhẹ nhàng.

Minh Anh thở dài, nằm xuống giường, kéo chăn lên người. Những suy nghĩ cứ quẩn quanh trong đầu cô. Cuộc sống mới, người đàn ông lạnh lùng nhưng ấm áp, bản hợp đồng hôn nhân ngọt ngào... Tất cả đều khiến cô bối rối.

Cô nhắm mắt lại, cố gắng ngủ. Nhưng trong lòng cô, mộọng nhỏ nhen bắt đầu nhen nhóm. Biết đâu, trong cái vỏ bọc lạnh lùng ấy, lại có một trái tim ấm áp đang chờ được sưởi ấm?

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng tương phản giữa vẻ ngoài lạnh lùng của Hoàng Long và hành động ấm áp tinh tế, tạo nên sự tò mò dần dần trong lòng cả Minh Anh lẫn độc giả. Chi tiết Minh Anh nhìn xuống từ cửa sổ, theo dõi bóng dáng anh ta rửa bát, đẹp lắm.

📖 Chương tiếp theo

Bữa tối hôm sau sẽ mang đến điều bất ngờ nào cho hai người, khi những tế nhị tinh tế từng chút một được hé lộ?

— Hết chương 2
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord