Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào

Bữa tối bất ngờ

1975 từ

Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn chùm pha lê trên cao chiếu xuống, phủ lên mặt bàn gỗ óc chó một lớp sáng dịu dàng. Minh Anh ngồi đối diện Hoàng Long, hai tay đặt trên đùi, ngón tay bấu nhẹ vào lớp vải quần. Cô cảm thấy căn phòng ăn rộng lớn này bỗng chật chội hơn bao giờ hết. Bầu không khí yên tĩnh kéo dài, chỉ còn tiếng thìa khua nhẹ vào thành bát.

Hoàng Long đặt đũa xuống, ngước mắt lên nhìn cô. Ánh mắt anh lạnh lùng nhưng ẩn chứa một tia tò mò khó tả.

“Em có biết tại sao tôi lại mời em ăn tối hôm nay không?”

Minh Anh khẽ giật mình, bàn tay siết chặt hơn. Cô ngước lên, đối diện với gương mặt điển trai nhưng không biểu cảm của anh.

“Tôi nghĩ là để… làm quen?” Cô thận trọng trả lời.

“Đúng, nhưng không hoàn toàn.” Hoàng Long nghiêng người ra sau, dựa lưng vào ghế, tay vân vê chiếc ly thủốt. “Cuối tuần này, tôi có một bữa tiệc gia đình. Em sẽ phải đi cùng tôi. Đó là lần đầu tiên em xuất hiện với tư cách vợ của tôi trước mặt họ hàng.”

ắt lại. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho chuyện này, nhưực tiếp từ miệng anh, cảm giác vẫn thật nặng nề.

“Tôi hiểu.” Cô gật đầu, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẽ chuẩn bị chu đáo.”

“Không chỉ chuẩn bị.” Hoàng Long đặt ly xuống, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô. “Chúng ta cần phải tập dượt. Nếu em tỏ ra lúng túng hoặc không tự nhiên, mọi chuyện sẽ hỏng mất. Gia đình tôi rất tinh ý.”

Minh Anh cảm thấy một áp lực vô hình đè lên vai. Cô hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh.

“Vậy chúng ta bắt đầu ngay bây giờ đi.”

Hoàng Long khẽ nhếch môi, một nụ cười thoáng qua rồi vụt tắt. Anh cầm đũa lên, gắp một miếng thịt bò bỏ vào bát cô.

“Trước hết, hãy ăn đi. Đói bụng thì không thể suy nghĩ tốt được.”

Minh Anh nhìn miếng thịt nóng hổi, mùi thơm của hành tây và ớt chuông quyện vào nhau, kích thích vị giác. Cô bất giác mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, thoáng qua nhưng đủ để làm không gian bớt đi sự căng thẳng.

“Anh nấu ăn ngon thật đấy.” Cô nói nhỏ, như tự thì thầm với chính mình.

“Tôi sống một mình từ năm mười tám tuổi.” Hoàng Long đáp, giọng anh trầm xuống, mất đi vẻ lạnh lùng thường ngày. “Khi đó, tôi không muốn dựa vào người hầu trong biệt thự của bố mẹ. Học nấu ăn là một cách để… tự lập.”

Minh Anh ngước lên nhìn anh, lần đầu tiên cô thấy một tia yếu đuối le lói trong đôi mắt vốn luôn cứng rắn ấy. Cô cảm thấy trái tim mình chùng xuống, một sự đồng cảm lặng lẽ dâng lên.

“Tôi cũng vậy.” Cô khẽ nói. “Tôi mở công ty thiết kế này là để chứng minh tôi có thể tự đứng trên đôi chân của mình. Không cần ai giúp đỡ.”

Hoàng Long không trả lời, chỉ gật đầu nhẹ. Anh cúi xuống ăn tiếp, nhưng hành động của anh có phần chậm rãi hơn, như đang suy nghĩ về điều gì đó.

Hai người tiếp tục bữa ăặng, nhưng sự im lặng này không còn ngượng ngập như ban đầu. Dường như giữa họ, một sợi dây vô hình đã được nối kết.

Đến khi bát cơm gần cạn, Hoàng Long đột nhiên ngẩng đầu lên.

“Nói tôi nghe một chút về sở thích của em đi.”

Minh Anh ngạc nhiên nhướn mày. “Sở thích của tôi? Sao anh lại muốn biết?”

“Để tôi có thể nắm rõ về em hơn. Khi nói chuyện với gia đình tôi, tôi cần phải biết em thích gì, ghét gì, để câu chuyện trở nên tự nhiên.”

Minh Anh hiểu ra, cô gật đầu.

“Tôi thích đọc sách. Nhất là sách về kiến trúc và thiết kế.” Cô bắt đầu kể, giọng dần trở nên tự tin hơn. “Tôi cũng thích đi cà phê vào mỗi sáng chủ nhật, ngồi ở góc quen thuộc, uống mộà nhìn ngắm dòng người qua lại.”

Hoàng Long chăm chú lắng nghe, ánh mắt anh dõi theo từng cử động của môi cô. “Vậy em có ghét điều gì không?”

“Ghét?” Minh Anh bật cười, tiếng cười nhẹ nhàng như tiếng chuông gió. “Tôi ghét những người giả tạo. Ghét sự giả dối và những lời nói sau lưng. Và tôi ghét nhất là khi ai đó coi thường năng lực của tôi chỉ vì tôi là phụ nữ.”

Hoàặng hồi lâu, đôi mắt anh ánh lên một tia thán phục.

“Tôi hiểu.” Anh nói, giọng trầm nhưng ấm áp. “Tôi cũng từng bị coi thường. Khi tôi mới lên làm giám đốc, nhiều người nghĩ tôi chỉ là con ông cháu cha, không có năng lực thật sự.”

Minh Anh ngạc nhiên nhìn anh. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng con người lạnh lùng, quyền lực như Hoàng Long lại từng trải qua sự hoài nghi như vậy.

“Vậy anh đã làm gì?” Cô hỏi, tò mò.

“Tôi im lặng và làm việc.” Hoàng Long nhếch môi. “Tôi chứng minh bằng kết quả, không phải bằng lời nói.”

Minh Anh gật đầu, trong lòng dâng lên một sự tôn trọng dành cho anh. Cô nhận ra, dù bên ngoài lạnh lùng, nhưng bêà một con người mạnh mẽ, kiên định và đầy ý chí.

Bữa tối kết thúc, Minh Anh đứng dậy định thu dọn bát đĩa thì Hoàng Long giơ tay ngăn lại.

“Để tôi.” Anh nói. “Em ra phòng khách chờ tôi một lát, chúng ta sẽ tập dượt cho bữa tiệc.”

Minh Anh gật đầu, bước ra phòng khách. Cô ngồi xuống ghế sofa, nhìửa sổ lớn, nơi ánh đèn thành phố lung linh, xa xa.

Một lúc sau, Hoàng Long bước vào, tay cầượu vang đỏ. Anh đưa cho cô một ly, rồi ngồi xuống ghế đối diện.

“Bắt đầu nhé.” Anh nói, giọng trở nên nghiêm túc. “Hãy tưởng tượng em đang đứng cạnh tôi trong bữa tiệc. Gia đình tôi sẽ hỏi em rất nhiều câu hỏi. Em cần trả lời một cách tự tin và tự nhiên.”

Minh Anh hít một hơi sâu, gật đầu.

“Tôi sẵn sàng.”

Hoàng Long bắt đầu đặt câu hỏi, từ những điều đơn giản như “em làm nghề gì?” đến những câu hỏi khó hơn như “em và ư thế nào?”. Minh Anh trả lời, ban đầu còn hơi ngập ngừng, nhưng dần dần, cô trở nên tự tin hơn.

Khi Hoàng Long hỏi câu cuối cùng, “em có yêu tôi không?”, Minh Anh sững người. Cô nhìn anh, đôi mắt anh tối sâu, như muốn nhìn thấu tâm can cô.

“Tôi…” Cô ấp úng. “Tôi… tôi nghĩ đó là câu hỏi không cần thiết.”

Hoàng Long bật cười, một tiếng cười trầm thấp, ngắn ngủi.

“Em nói đúng.” Anh nói. “Với hợp đồng hôn nhân, tình yêu là thứ xa xỉ.”

Minh Anh cúi đầu, lòng thoáng chút chạnh lòng. Cô nhanh chóng gạt đi cảm xúc ấy, cố gắng tập trung vào buổi tập.

Đột nhiên, chuông cửa reo lên. Hoàng Long nhíu mày, đứng dậy ra mở cửa.

ấy tiếng giày cao gót lộp cộp trên nền đá hoa, và một giọng nữ the thé, ngọt ngào nhưng đầy mùi giả tạo vang lên.

“Anh Long! Em đến thăm anh đây!”

Minh Anh ngước mắt lên, nhìn thấy một người phụ nữ bước vào. Cô ta mặc một chiếc váy đỏ ôm sát, tóc xõa dài, trang điểm đậm. Đôi mắt cô ta liếc nhìn Minh Anh, lộ rõ vẻ khinh thường.

“Ồ, em tưởng anh ở một mình chứ.” Thu Hà nói, giọng ngọt nhưng đầy mùi đố kỵ. “Đây là… vợ của anh à?”

Hoàng Long đứng giữa hai người, sắc mặt trở nên căng thẳng.

“Đây là Minh Anh, vợ tôi.” Anh nói, giọng lạnh tanh. “Đây là Thu Hà, em họ của tôi.”

Minh Anh đứng dậy, mỉm cười lịch sự.

“Chào chị, rất vui được gặp chị.”

Thu Hà không thèm đáp lại nụ cười của cô, trái lại, cô ta tiến đến gần Hoàng Long, khoáột cách thân mật.

“Anh Long, em nhớ anh quá.” Cô ta nói, giọng nũng nịu. “Anh không gọốt mấy ngày nay.”

Minh Anh cảm thấy một cơn ghen âm ỉ dâng lên trong lòng. Cô biết mình không có quyền ghen, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cô khó chịu.

“Chị Thu Hà có muốn ngồi chơi một lát không?” Minh Anh lên tiếng, cố giữ giọng bình thản.

Thu Hà quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc như dao.

“Cảm ơn, tôi chỉ đến gặột lát thôi.” Cô ta nói. “Tôi có chuyện quan trọng cần nói riêng với anh ấy.”

Hoàng Long nhìn Minh Anh, rồà, giọng anh lạnh hơn:

“Có chuyện gì thì nói ở đây đi. Minh Anh là vợ tôi, không có gì phải giấu cô ấy.”

Thu Hà sững lại, vẻ mặt thoáng chút tức tối. Cô ta nhìn Minh Anh, rồi cố gắng nặn ra một nụ cười gượng gạo.

“Thật ra cũng không có gì quan trọng. Chỉ là bà nội muốn hỏi anh về kế hoạch cuối tuần này thôi.”

“Tôi biết rồi.” Hoàng Long đáp. “Tôi sẽ đến đúng giờ. Em về đi.”

Thu Hà cắn môi, dường như không hài lòng với thái độ của anh. Cô ta nhìn Minh Anh, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Chị dâu, em đi nhé.” Cô ta nói, giọng giả tạo. “Cuối tuần nàị đến lắm đấy. Nhất định chị phải xuất hiện thật lộng lẫy nhé, để không mất mặt anh Long.”

Nói xong, Thu Hà xoay người, sải bước ra ngoài. Cánh cửa đóng lại, căn phòng lại chìm vào im lặng.

Minh Anh đứng bất động, tay siết chặt ly rượu. Cô cảm thấy một áp lực khủng khiếp đang đè nặng lên vai. Thu Hà rõ ràng là một kẻ thù, một kẻ luôn sẵn sàng giăng bẫy để hạ bệ cô.

Hoàìn cô, ánh mắt hơi lo lắng.

“Em ổn chứ?”

“Tôi ổn.” Minh Anh đáp, nhưng giọng run nhẹ. “Tôi chỉ… không ngờ cô ta lại có thái độ như vậy.”

“Thu Hà là người thế nào, tôi hiểu rõ hơn ai hết.” Hoàng Long nói, giọng trầm xuống. “Cô ta luôn tìm cách phá hoại mọi thứ mà tôi có. Từ công việc, đến cuộc sống riêng tư.”

Minh Anh nhìn anh, lòng bỗng dâng lên một nỗi sợ hãi.

“Liệu tôi có đủ sức đối đầu với cô ta không?” Cô tự hỏi.

Cô nhận ra mình đang đứng trước một cuộc chiến không cân sức. Thu Hà không chỉ là em họ của Hoàng Long, mà còn là một người phụ nữ xảo quyệt, có mối quan hệ rộng rãi trong gia đình.

“Hay là… tôi nên rút lui?” Một ý nghĩ rùng mình chạy qua tâm trí cô. “Tôi không đủ mạnh để đối phó với một kẻ thù như cô ta.”

Cô cúi đầu, mắt nhìn xuống sàn nhà. Lòng cô trĩu nặng, như có hàng ngàn tảng đá đè lên.

Đột nhiên, một bàn tay lớn nắm lấy tay cô. Nó ấm áp và vững chãi, truyền cho cô một sức mạnh kỳ lạ.

Minh Anh ngước lên, bắt gặp đôi mắt của Hoàng Long. Trong đôi mắt ấy, cô thấy một tia ấm áp và quyết tâm.

“Đừng lo.” Anh nói, giọng trầm nhưng vững vàng. “Tôi ở đây với em.”

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này xuất sắc lấy lòng người đọc qua tâm lý cơm cháy của Minh Anh - sự chuyển biến tinh tế từ bình tĩnh bề ngoài đến hoảng loạn nội tâm. Hình ảnh "hàng ngàn tảng đá đè lên" không chỉ miêu tả cảm xúc mà còn báo hiệu những xung đột sắp tới, tạo nên độ căng thẳng tâm lý mạnh mẽ.

📖 Chương tiếp theo

Cuộc chiến tại bữa tiệc gia đình sẽ là nơi Minh Anh phải chứng minh giá trị của mình và khám phá thực lực thực sự của cô.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord