Chiếc váy màu xanh ngọc bích ôm sát cơ thể, tôn lên từng đường cong quyến rũ của Minh Anh. Cô đứng trước gương, chỉnh lại mái tóc xoăn nhẹ, cảm nhận chất lụa mềm mại lướt trên da thịt. Mùi nước hoa nhẹ nhàng của hoa hồng và gỗ đàn hương quyện vào không khí, tạo nên một thứ cảm giác vừa sang trọng vừa xa lạ.
Đây là lần đầu tiên cô tham dự một bữa tiệc gia tộc từ sau cái chết của bố mẹ. Những ký ức cũ chợt ùa về, nhưít một hơi thật sâu, siết chặt bàn tay lại. Cô không còn là cô bé yếu đuối ngày nào nữa.
Tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng và đúng giờ.
“Vào đi,” cô nói, giọng vẫn giữ bình tĩnh.
Hoàng Long bước vào, bộ vest màu xám thanh lịch ôm gọn thân hình cao lớn. Ánh mắt anh lướt qua cô từ đầu đến chân, một chút ngỡ ngàng, rồi trở nên tối lại.
“Em rất đẹp,” anh nói, giọng trầm thấp nhưng có chút khàn khàn.
Minh Anh mỉm cười nhẹ, một nụ cười không quá thân thiện nhưng cũng chẳng xa cách. “Cảm ơn. Anh cũng vậy.”
Anh bước tới gần, đưa tay ra. “Sẵn sàng chưa?”
“Sẵn sàng.” Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh, cảm nhận hơi ấm truyền qua từng thớ thịt. Trái tim cô đập nhanh hơn một chút, nhưng cô nhanh chóng kiềm chế.
Bước vào đại sảnh của dinh thự gia tộc họ Hoàng, Minh Anh không khỏi choáng ngợp. Những chiếc đèn chùm pha lê lấp lánh như sao trời, ánh sáng vàng ấm áp chiếu xuống những bộ bàn ghế cổ điển Pháp. Mùi rượu vang, hoa tươi và nước hoa đắt tiền hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí xa hoa nhưng cũng đầy áp lực.
Hoàng Long nắm tay cô, kéo cô sát vào người anh. Hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, giúp côi bớt lạnh lẽo. Anh cúi xuống thì thầm bên tai cô: “Cứ tự nhiên. Có anh ở đây.”
Giọng nói trầm ấm như rót vào lòng, Minh Anh gật đầu nhẹ. Cô không sợ, nhưng cô biết cuộc chiến này sẽ không dễ dàng.
Quả nhiên, chỉ vài phút sau, một giọng nóên sau lưng họ: “A, anh Long, cuối cùng cũng đến rồi. Em cứ tưởng anh trốn đâu mất chứ.”
Thu Hà bước tới, chiếc váy đỏ rực như lửa ôm sát cơ thể, đôi môi đỏ mọng nở nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai. Ánh mắt cô ta lướừ trên xuống dưới, như đang đánh giá một món hàng rẻ tiền.
“Cô là Minh Anh đúng không?” Thu Hà nói, giọng ngọt lịm nhưng đầy thuốc độc. “Nghe nói cô là người thiết kế nội thất à? Ồ, nghề này cũng thú vị đấy. Nhưng mà… em tưởẽ chọn một ai đó xứng tầm hơn chứ.”
Minh Anh cảm nhận được cánh tay Hoàng Long siết chặt hơn, nhưng cô không để bản thân nao núng. Cô mỉm cười, ánh mắt thẳng thắn nhìn vào Thu Hà: “Cảm ơn chị đã quan tâm. Nghề nào cũng có giá trị của nó, miễn là mình làm việc bằng cả trái tim. Chị thấy váy của tôi thế nào? Tôi tự thiết kế đấy.”
Thu Hà sững lại, không ngờ cô lại đáp trả một cách nhẹ nhàng nhưng sắc sảo đến vậy. Ánh mắt cô ta tối lại, nụ cười gượng gạo: “Ồ, cô có tài thật đấy. Nhưng mà…” Cô ta bước lại gần hơn, hạ giọng chỉ đủ ba người nghe: “đừng tưởng có thể lấy lòng cả gia tộc này dễ dàng như vậy. Cô chỉ là một con nhỏ mồ côi không gia thế, không tài sản. Cô nghĩ mình xứng đáng với Hoàng Long sao?”
Minh Anh không hề nao núng. Cô nhìn thẳng vào mắt Thu Hà, giọng điềm tĩnh: “Tôi không cần gia thế hay tài sản để xứng đáng với ai. Tình yêu không đo bằng của cải. Và nếu chị hỏi tôi, thì tôi nghĩ tôi xứng đáng hơn nhiều người chỉ biết dựa dẫm vào dòng họ mà không có chính kiến.”
Cô nói xong, cảm thấy sự ngưỡng mộ len lỏi trong lồng ngực. Hoàặng, nhưng ánh mắt anh đã thay đổi. Anh không ngờ cô lại mạnh mẽ và thông minh đến vậy. Những lời cô nói không chỉ đáp trả Thu Hà, mà còn chạm thẳng vào nỗi đau của chíải sống dưới cái bóng của gia tộc.
Thu Hà tái mặt, đôi mắt long lên sòng sọc. “Cô… cô dám nói thế với tôi?”
“Chị hỏi thì tôi trả lời thôi.” Minh Anh mỉm cười, điềm nhiên như không.
Hoàng Long lúc này mới lên tiếng, giọng lạnh lùng nhưng có chút hài lòng: “Thu Hà, em nên đi chào hỏi các cô chú khác đi. Minh Anh là vợ anh, em nên tôn trọng cô ấy.”
Thu Hà cắn môi, không dám cãi lại. Cô ta liếột cái đầy căm hận, rồi quay người bỏ đi.
Không khí trở nên dễ chịu hơn. Hoàìn cô, ánh mắt đầy ắp sự ngạc nhiên và một thứ tình cảm khó tả. “Em làm tốt lắm,” anh nói, giọng nhẹ nhàng hơn nhiều so với khi nãy.
Minh Anh thở ra, cảm thấy nhẹ nhõm. “Cảm ơn. Em không thích bị coi thường.”
“Anh cũng vậy,” anh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi làm tan đi vẻ lạnh lùng thường ngày. “Đi thôi, anh sẽ giới thiệu em với bố mẹ anh.”
Suốt buổi tiệc, Minh Anh luôn giữ được phong thái tự tin và lịch thiệp. Cô chào hỏi mọi người, trò chuyện một cách khéo léo, khiến nhiều người phải ngạc nhiên. Cô kể về công việc thiết kế nội thất của mình, về những dự án cô đã thực hiện, về niềm đam mê với nghệ thuật.
Bố mẹ Hoàng Long, một người đàn ông cao lớn với mái tóc muối tiêu và người phụ nữ thanh lịch với nụ cười dịu dàng, nhìn cô bằng ánh mắt thích thú. Họ hỏi cô nhiều câu, từ công việc đến sở thích, và dường như họ khá hài lòng.
Chỉ có ánh mắt của Thu Hà vẫn cứ đeo bám cô suốt buổi tối, như một con mãng xà rình rập.
Đến cuối buổi, khi mọi người đã tản ra, Thu Hà lại xuất hiện, lần này cùng với một vài người bạn của cô ta. Họ đứng ở góc phòng, nói chuyện rì rầm, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Minh Anh.
Minh Anh biết họ đang bàn tán về mình, nhưng cô không để tâm. Cô đang nói chuyện với bà Hoàng, mẹ của Hoàng Long, về một dự án cải tạo biệt thự cổ.
Bà Hoàng mỉm cười, khen ngợi: “Con có mắt thẩm mỹ tốt đấy. Nếu có cơ hội, mẹ muốn nhờ con tư vấn cho căn nhà vườn ở ngoại ô.”
ẻ nhận lời: “Vâng, con rất sẵn lòng ạ.”
Bỗng nhiên, Thu Hà bước tới, giọng châm chọc: “Ồ, cô Minh Anh giỏi thật đấy. Mới vào nhà đã muốn cải tạo nhà người khác rồi. Nhưng mà liệu cô có hiểu được phong cách của gia đình Hoàng chưa? Hay chỉ toàn là mấy thứ bình dân?”
Minh Anh ngước mắt lên, không vội đáp. Cô nhìn vào mắt Thu Hà, một cách bình tĩnh và sâu thẳm. Trong đầu cô, những suy nghĩ đang chạy nhanh nhưng khuôn mặt vẫn giữ một nụ cười nhẹ.
“Chị Thu Hà, tôi hiểu sự lo lắng của chị. Nhưng phong cách của gia đình Hoàng không phải là thứ xa lạ với tôi. Tôi đã học hỏi và nghiên cứu rất nhiều. Vả lại, một ngôi nhà đẹp không chỉ dựa vào đồ đạc đắt tiền, mà còn dựa vào tình yêu của người sống trong đó. Tôi tin mình có thể mang đến một hơi thở mới cho căn nhà, mà không làm mất đi giá trị truyền thống.”
Bà Hoàng gật gù, ánh mắt hài lòng. “Con nói hay lắm. Mẹ thích cách suy nghĩ của con.”
Thu Hà tức tối, nhưng không dám nói thêm. Cô ta nghiến răng, nắm chặt tay rồi quay lưng bỏ đi.
Hoàng Long đứng gần đó, quan sát toàn bộ sự việc. Anh không thể giấu được nụ cười trên môi. Một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa trong lồng ngực. Anh đã từng nghĩ cuộc hôn nhân này chỉ là một hợp đồng lạnh lùng, nhưng cô gái này, Minh Anh, đã khiến anh phải suy nghĩ lại.
Buổi tiệc kết thúc muộn. Khi Hoàng Long và Minh Anh bước ra khỏi dinh thự, không khí se lạnh của đêm khuya ùa vào. Những ngọn đèn đường vàng vọt chiếu sáng con đường vắng. Tiếng bước chân của họ vọng lại trên nền đá lát.
Hoàng Long mở cửô, động tác nhẹ nhàng và lịch thiệp. Minh Anh ngồi vào ghế phụ, cảm nhận sự mệt mỏi ùa về. Cả buổi tối, cô đã phải đối mặt với nhiều ánh mắt và lời nói, nhưng cô vẫn giữ được bình tĩnh.
Anh ngồi vào ghế lái, khởi động động cơ. Tiếng động cơ vọng lên nhẹ nhàng, hòa cùng tiếng nhạc nhẹ từ loa. Một lúc lâu, cả hai im lặng.
Cuối cùng, Hoàng Long lên tiếng, giọng trầm và chậm rãi: “Cảm ơn em. Vì… vì những gì em đã làm tối nay.”
Minh Anh ngạc nhiên, quay sang nhìn anh. “Cảm ơn? Tại sao?”
“Vì em đã đứng lên bảo vệ chính mình. Và… vì em đã khiến gia đình anh ấn tượng.” Anh dừng lại, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng giọng nói có chút nhẹ nhàng hơn. “Anh thực sự ngưỡng mộ em.”
Minh Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh hơn. Cô không biết tại sao, nhưng lời khen của anh khiến cô vừa vui vừa xúc động. Cô cúi đầu, nhìn xuống bàn tay mình.
“Em chỉ… em chỉ làm những gì em nghĩ là đúng thôi. Em không thích bị coi thường, nhưng em cũng không muốn làm mất mặt anh.”
“Em không làm mất mặt anh. Ngược lại, em còn khiến anh tự hào.” Anh nói, giọng chắc chắn hơn.
Chiếc xe dừng lại trước một ngã tư vắng. Đèn đỏ nhấp nháy. Hoàìn cô, ánh mắt tối sâu và ấm áp lạ thường. Anh đưa tay lên khẽ vuốt mái tóc cô, một cử động dịu dàng đến bất ngờ.
Minh Anh ngước mắt lên, chạm phải ánh nhìn của anh. Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Tiếng nhạc từ loa vẫn vang lên, nhưng mọi thứ đều như xa xôi.
Anh nghiêng người lại gần, đôi môi chạm nhẹ vào môi cô. Nụ hôn đầu tiên ngọt ngào, nhẹ nhàng như một cánh hoa rơi. Môi anh ấm áp, mang theo mùi rượu vang và một thứ hương thơm nam tính phảng phất. Minh Anh cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa, một cảm giác an toàn và ấm áp chưa từng có.
Cô không đẩy anh ra, cũng không đáp lại ngay. Nhưng rồi, như bị một sức mạnh vô hình điều khiển, cô khẽ nhắm mắt, để nụ hôn kéo dài thêm vài giây.
Đèn xanh bật sáng. Hoàng Long từ từ tách ra, đôi mắt vẫn nhìn cô sâu thẳm. Anh không nói gì, chỉ quay lại, tập trung lái xe.
ặt ra cửa sổ, nhìn những ánh đèn đường vụt qua. Trái tim cô đập loạn nhịp, không thể kiểm soát. Cô không biết nụ hôn đó có ý nghĩa gì, nhưng cô biết, từ khoảnh khắc này, mọi thứ đã thay đổi.
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào… có lẽ nó sẽ không còn là một hợp đồng đơn thuần nữa.