Nụ hôn ấy đến rồi đi nhanh như một cơn gió thoảng, nhưng dư âm của nó lại kéo dài đến tận những ngày sau đó.
Sáng hôm sau, Minh Anh tỉnh dậy trong căn phòng ngủ rộng lớn của mình ở biệt thự họ Hoàng, cảm giác như có thứ gì đó đã thay đổi. Cô ngồi dậy, đưa tay chạm nhẹ lên môi, nơi vẫn còn vương vấn hơi ấm từ nụ hôn tối qua. Trái tim cô đập loạn nhịp, một cảm giác lạ lẫm mà cô chưa từng trải qua. Cô lắc đầu mạnh mẽ, cố gắững suy nghĩ viển vông.
“Đó chỉ là một nụ hôn giả, một phần của hợp đồng hôn nhân thôi,” cô tự nhủ, giọng nói cố gắng tỏ ra kiên định. “Không có ý nghĩa gì cả.”
Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình đang tự lừa dối bản thân. Ánh mắt của Hoàng Long lúc ấy, cái cách anh cúi xuống, sự dịu dàng bất ngờ trong từng cử chỉ… tất cả đều khiến cô bối rối.
Cô bước vào phòng tắm, nhìn mình trong gương. Đôi má ửng hồng, đôi mắư có nước. Cô cố gắng hít thở sâu, điều chỉnh lại tâm trạng. Cô là Minh Anh, một người phụ nữ độc lập, mạnh mẽ, không để cảm xúc chi phối. Cô có công ty thiết kế nội thất của riêng mình, có những kế hoạch và mục tiêu rõ ràng. Một nụ hôn, dù có ngọt ngào đến đâu, cũng không thể làững gì cô đã xây dựng.
Cô mặc một bộ vest công sở màịch sự, trang điểm nhẹ nhàng và bước xuống phòng ăn. Hoàng Long đã ngồi ở đó từ sớm, tay cầm tách cà phê, mắt nhìn vào tờ báo tài chính. Anh ngước lêếng bước chân của cô, ánh mắt chạột khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy sóng gió.
“Chào em, Minh Anh,” giọng anh vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng có một chút gì đó mềm mại hơn, như thể anh cũng đang cố gắng che giấu sự bối rối của mình.
“Chào anh,” Minh Anh đáp, kéo ghế ngồi xuống đối diện anh. Cô cố tình tránh ánh mắt anh, tập trung vào bữa sáng đã được dọn sẵn trước mặt.
Bầu không khí im lặng đến ngượng ngùng. Người giúp việc lui ra, để lại hai người trong căn phòng rộng lớn. Tiếng thìa kêách cà phê, tiếng tờ báo sột soạt khi Hoàng Long lật trang. Tất cả đều quá rõ ràng, quá… gượng gạo.
“Tối qua…” Hoàng Long lên tiếng trước, giọng anh dừng lại, như thể đang tìm từ ngữ thích hợp. “Chuyện tối qua, em đừng bận tâm.”
Minh Anh ngẩng lên, ánh mắt chạm nhau. Cô thấy trong mắt anh một tia lưỡng lự. “Tôi biết,” cô nói, giọng cố gắng tỏ ra bình thản. “Đó chỉ là một phần của hợp đồng, để thể hiện vai diễn trước mặt gia đình anh.”
Hoàng Long gật đầu, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác khó chịu. Anh không thích cái cách cô gọi nụ hôn đó là “vai diễn”. Nó có ý nghĩa hơn thế, nhưng anh không thể nói ra. Anh là một CEO lạnh lùng, quyết đoán, luôn kiểm soát mọi thứ. Nhưng cảm xúc này, anh không thể kiểm soát được.
“Đúng vậy,” anh đáp, giọng đều đều. “Tôi chỉ muốn chắc chắn rằng em không hiểu lầm.”
Minh Anh cắn môi, cảm thấy một nỗi thất vọng mơ hồ. Cô mong chờ điều gì? Một lời tỏ tình? Một lời giải thích? “Tôi không hiểu lầm,” cô nói, cầm lấy tách cà phê lên uống một ngụm. Vị đắng của cà phê lan tỏa trong miệng, nhưng không đắng bằng nỗi lòng cô lúc này.
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đó. óng ăn xong bữa sáng rồi đứng dậy. “Tôi phải đi làm,” cô nói, không nhìn anh.
“Tôi sẽ đưa em đi,” Hoàng Long đứng dậy theo.
“Không cần đâu,” Minh Anh từ chối ngay lập tức. “Tôi tự lái xe được.”
Cô bướỏi phòng ăn, để lại Hoàng Long đứng đó với vẻ mặt suy tư. Anh nhìn theo bóng lưng của cô, lòng dấy lên một nỗi lo lắng khó tả. Cô đang tránh mặt anh.
---
Tại văn phòng công ty thiết kế nội thất của Minh Anh, không khí làm việc sôi nổi hơn thường lệ. Các nhân viên đang gấp rút hoàn thiện bản thiết kế cho một dự án lớn. Minh Anh ngồi trong phòng làm việc riêng, mắt nhìn vào màn hình máy tính nhưng tâm trí lại lang thang ở một nơi nào đó xa xôi.
Cô cố gắng tập trung vào bản vẽ, nhưng hình ảnh Hoàng Long với nụ hôn ngọt ngào tối qua cứ hiện ra trong đầu. Cô cảm thấy má mình nóng bừng. Cô lắc đầu, cầm ly nước uống một hơi dài.
“Mình phải tỉnh táo lại, Minh Anh à,” cô tự nhủ. “Đó chỉ là một hợp đồng, một giao dịch làm ăn. Đừng để cảm xúc làm hỏng mọi thứ.”
Cô nhấc điện thoại lên, gọương, người bạn thân nhất cũng là quản lý của công ty.
“Phương, cậu vào đây một lát được không?”
Mai Phương bước vào, vẻ mặt tươi cười. Cô là một người phụ nữ dịu dàng, tinh tế, luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắ.
“Có chuyện gì mà mặt mày căng thẳng thế?” Mai Phương hỏi, ngồi xuống ghế đối diện.
Minh Anh thở dài. “Tớ không biết nữa, Phương. Tối qua, tớ và Hoàng Long đã có một nụ hôn.”
Mai Phương mắt mở to, vẻ mặt ngạc nhiên pha chút thích thú. “Thật sao? Kể tớ nghe đi! Như thế nào? Cảm giác ra sao?”
Minh Anh đỏ mặt, kể lại một cách ngắn gọn. “Nó… ngọt ngào lắm. Nhưng tớ biết nó không có thật. Nó chỉ là một màn kịch để đối phó với gia đình anh ấy.”
Mai Phương lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng: “Minh Anh, cậu có chắc không? Tớ thấy Hoàng Long nhìn cậu bằng ánh mắt khác đấy. Không phải là ánh mắt của một người đang đóng kịch đâu.”
ặng. Cô không biết phải trả lời thế nào. Trái tim cô mách bảo một điều, nhưng lý trí cô lại kéo cô về phía khác.
“Tớ không muốn nghĩ nhiều,” cuối cùói. “Tớ phải tập trung vào công việc. Dự án lần này rất quan trọng, nếu thành công, công ty chúng ta sẽ có bước tiến lớn.”
Mai Phương hiểu ý bạn, không hỏi thêm nữa. “Được rồi, tớ sẽ hỗ trợ cậu hết mình. Nhưày, đừng quên là cậu xứng đáng có được hạnh phúc, dù nó đến từ bất cứ đâu.”
Minh Anh gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn còn nhiều băn khoăn.
Cả ngày hôm đó, ào công việc như một con thiêu thân. Cô làm việc quên cả thời gian, quên cả ăn trưa. Cô muốn sự bận rộn làm tê liệt những cảm xúc đang dâng trào trong lòng.
Đến chiều tối, khi mọi người đã ra về gần hết, Minh Anh mới ngồi thừ ra ghế, mắt nhìn vào bản báo cáo tài chính. Những con số nhảy nhót trước mắt cô, khiến cô đau đầu.
“Chết tiệt,” cô lầm bầm. Tình hình tài chính của công ty đang rất khó khăn. Dự án lớn sắp tới cần một khoản đầu tư khổng lồ, nhưng nguồn vốn hiện tại của công ty không đủ. Nếu không có thêm vốn, công ty sẽ đứng trước nguy cơ phá sản.
Cô nhắm mắt lại, cảm thấy một nỗi tuyệt vọng dâng lên. Cô đã dành cả tuổi thanh xuân để xây dựng công ty này, nó là tất cả những gì cô có. Cô không thể để nó sụp đổ.
Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cô: Hoàng Long. Anh là một CEO giàu có, quyền lực. Chỉ cần một cái gật đầu của anh, mọi vấn đề tài chính của cô sẽ được giải quyết.
Nhưng ngay sau đó, cô gạt bỏ ý nghĩ đó. Cô không muốn nhờ vả anh, nhất là sau nụ hôn tối qua. Nếu cô nhờ anh giúp đỡ, liệu anh có nghĩ cô đang lợi dụng anh không? Anh sẽ nghĩ cô là loại phụ nữ như thế nào? Một kẻ cơ hội, chỉ biết bám vào đàn ông để sống?
Không, cô sẽ không làm thế. Cô đã tự lập từ nhỏ, đã vượó khăn để có được ngày hôm nay. Cô sẽ không để bất cứ ai, kể cả Hoàng Long, nhìn cô với ánh mắt thương hạường.
Cô quyết định giấu Hoàng Long về tình hình tài chính của công ty. Cô sẽ tự mình tìm cách xoay sở. Cô sẽ vay ngân hàng, sẽ tìm kiếm các nhà đầu tư khác. Cô sẽ làm mọi cách để cứu công ty.
Cô cất bản báo cáo tài chính vào ngăn kéo bàn, khóa lại cẩn thận. Sau đó, cô thu dọn đồ đạc, chuẩn bị ra về.
---
ước ra khỏi tòa nhà văn phòng, cô giật mình khi thấy chiếc xe hơi đen bóng của Hoàng Long đang đỗ ngay trước cửa. Hoàng Long đang dựa vào xe, tay cầm điện thoại, dường như đang đợi ai đó.
Anh ngước lên khi thấy cô, ánh mắt có chút bất ngờ. “Em làm việc muộn thế?”
Minh Anh cố gắng che giấu sự ngạc nhiên của mình. “Anh đến đây làm gì?”
“Tôi đi ngang qua, thấy phòng em vẫn sáng đèn nên ghé vào xem thử,” Hoàng Long nói, giọng nhẹ nhàng hơn mọi khi. “Em có muốn đi ăn tối cùng tôi không?”
Minh Anh chần chừ. Cô không muốn đi, nhưng cũng không muốn từ chối thẳng thừng. Cuối cùng, cô gật đầu. “Được thôi.”
Họ vào một nhà hàng sang trọng gần đó. Hoàng Long đã đặt bàn trước, một chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ, nhìn ra phố phường nhộn nhịp. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống, tạo nên một không gian lãng mạn.
Họ gọi món. Trong lúc chờ đợi, không khí lại trở nên im lặng. Minh Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, cố gắng tìm một chủ đề để nói.
“Hôàm việc thế nào?” cô hỏi, giọng khách sáo.
“Cũng bình thường,” Hoàng Long đáp. “Còn em? Công việc củồi?”
Minh Anh giật mình, suýt nữa thì nói ra sự thật. “Cũng ổn,” cô nói, cố gắng tỏ ra tự nhiên. “Chỉ là một vài dự án nhỏ thôi.”
Hoàng Long nhìn cô chăm chú, ánh mắt sắc bén như muốn xuyên thủng lớp mặt nạ của cô. Anh cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng anh không hỏi.
“Em có vẻ mệt mỏi,” anh nói. “Em nên nghỉ ngơi nhiều hơn.”
“Tôi biết,” Minh Anh đáp, đưa tay vuốt vuốt tóc. “Cảm ơn anh đã quan tâm.”
Món ăn được mang ra. Hoàng Long gắp một miếng thịt bỏ vào chén của cô. “Em ăn đi, miếng thịt này ngon lắm.”
Hành động bất ngờ đó khiếững người. Cô nhìn miếng thịt trong chén, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Chưa ai từng chăm sóc cô như thế này. Cô thường phải tự lo cho bản thân mình, tự vượt qua mọi khó khăn.
“Cảm ơn anh,” cô nói, giọng khẽ khàng.
Họ ăặng, nhưng lần này, sự im lặng không còn ngượng ngùng nữa. Nó trở nên ấm áp, dễ chịu. Thỉnh thoảng, Hoàng Long lại gắp thức ăn cho cô, như một thói quen tự nhiên. Minh Anh cũng không từ chối, cô cảm nhận được sự chăm sóc tinh tế từ anh.
Sau bữa ăn, Hoàng Long đưa cô về biệt thự. Trên đường đi, không ai nói với nhau câu nào, nhưng cả hai đều cảm nhận được sự thay đổi trong không khí giữa họ. Rào cản vô hình mà họ dựng lên ban đầu, dường như đang dần tan vỡ.
Khi xe dừng trước cửa biệt thự, Minh Anh định mở cửa bước xuống, thì Hoàng Long đột nhiên lên tiếng.
“Minh Anh này.”
Cô quay lại, nhìn anh. “Gì thế?”
Hoàng Long nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. “Em biết không, tôi không muốn chúng ta chỉ là một hợp đồng hôn nhân.”
Tim Minh Anh đập thình thịch. Cô không biết trả lời thế nào. “Tôi… tôi cũng không biết nữa.”
“Tôi sẽ không thúc ép em,” Hoàng Long nói, giọng dịu dàng. “Nhưng tôi muốn em biết rằng, tôi luôn ở đây, sẵn sàng chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy ra.”
Minh Anh nuốt nước bọt, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô gật đầu, rồi nhanh chóng bước ra khỏi xe, chạy vào nhà.
Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển. Trái tim cô đập loạn nhịp, không thể kiểm soát. Anh vừa nói gì? Anh không muốn họ chỉ là một hợp đồng? Điều đó có nghĩa là gì? Có nghĩa là anh cũng có tình cảm với cô?
Cô không dám nghĩ tiếp. Cô sợ nếu mình hy vọng quá nhiều, rồi sẽ thất vọng. Cô đã từng bị tổn thương trong quá khứ, cô không muốn lặp lại sai lầm đó.
Cô lên phòng, tắm rửa rồi nằm xuống giường, nhưng không thể nào ngủ được. Những suy nghĩ cứ quay cuồng trong đầu cô. Cô nghĩ về Hoàng Long, nghĩ về nụ hôn ngọt ngào, nghĩ về sự quan tâm của anh, và nghĩ về tình hình tài chính khó khăn của công ty.
Nếu cô chấp nhận tình cảm của anh, liệu anh có giúp cô không? Liệu anh có nghĩ cô chỉ lợi dụng anh? Cô không muốn mối quan hệ của họ bị vấy bẩn bởi tiền bạc.
Cô quyết định giữ bí mật với anh, ít nhất là cho đến khi cô tìm ra cách giải quyết. Cô sẽ không để anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Sáng hôm sau, Minh Anh thức dậy với quầng thâm dưới mắt. Cô không ngủ được, nhưng cô cố gắng tỏ ra tỉnh táo. Cô xuống nhà, thấy Hoàng Long đã ngồi ở bàn ăn, nhưng lần này, trên bàn có thêm một bó hoa hồng trắng tinh khôi.
“Chào em,” Hoàng Long nói, mỉm cười nhẹ. “Tặng em.”
Minh Anh ngỡ ngàng. Cô nhìn bó hoa, rồi nhìn anh. “Tại sao lại tặôi?”
“Tại vì tôi muốn thấy em cười,” Hoàng Long đáp, giọng ấm áp. “Em có vẻ căng thẳng quá.”
Minh Anh cầm bó hoa lên, đưa lên mũi ngửi. Hương thơm dịu nhẹ của hoa hồng trắng lan tỏa, khiến lòng cô dịu lại. Cô mỉm cười, một nụ cười chân thật hiếững ngày qua.
“Cảm ơn anh,” cô nói. “Hoa đẹp quá.”
“Không có gì,” Hoàng Long đáp. “Nếu em thích, ngày nào tôi cũng có thể tặng em.”
Minh Anh đỏ mặt, không biết nói gì. Cô ngồi xuống bàn ăn, nhưng lần này, cô cảm thấy thoải mái hơn. Nụ cười của anh, bó hoa của anh, tất cả đều khiến cô cảm thấy mình được trân trọng, được yêu thương.
Nhưng rồi, điện thoại của cô reo lên. Cô nhìn màn hình, thấy số của Mai Phương. Cô nghe máy, giọng Mai Phương vang lên, đầy lo lắng.
“Minh Anh, tệ rồi! Ngân hàng vừa gọi điện, họ từ chối cho chúốn. Nếu không có tiền, chúng ta sẽ phá sản trong vòng một tháng!”
Mặái mét. Cô liếc nhìn Hoàng Long, người đang nhìn cô với vẻ quan tâm. Cô cố gắng giữ bình tĩnh.
“Được rồi, tôi biết rồi. Tôi sẽ đến công ty ngay,” cô nói, rồi cúp máy.
“Có chuyện gì thế?” Hoàng Long hỏi, giọng lo lắng.
“Không có gì,” Minh Anh nói, cố gắng nặn ra một nụ cười. “Chỉ là một chút chuyện công việc thôi.”
Cô đứng dậy, vội vã thu dọn đồ đạc. “Tôi phải đi đây. Cảm ơn anh vì bữa sáng và bó hoa.”
Cô bướỏi phòng ăn, để lại Hoàng Long ngồi đó với vẻ mặt suy tư. Anh biết có điều gì đó không ổn, nhưng anh không muốn ép cô nói ra. Anh sẽ tìm hiểu, bằng cách riêng của mình.
Minh Anh bước ra khỏi biệt thự, lòng nặng trĩu. Cô nhìn bó hoa hồng trắng trên tay, cảm thấy một nỗi cay đắng dâng lên trong lòng. Niềm vui ngắn ngủi vừa nãy đã tan biến, thay vào đó là nỗi lo sợ về tương lai của công ty.
Cô quyết định giấu Hoàng Long. Cô sẽ không để anh thấy mình thất bại. Cô sẽ tự mình gồng gánh tất cả.