Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào

Bí mật bị phát hiện

3003 từ

Một tuần trôi qua kể từ nụ hôn đầu tiên ấy. Minh Anh cố gắng xua đi cảm xúc rối bời bằng cách lao vào công việc như một con thiêu thân. Cô đến công ty từ sáng sớm, về nhà khi trời đã tối mịt, và cố tình tránh mặt Hoàng Long bất cứ khi nào có thể.

Nhưng người tính không bằng trời tính. Chiều thứ Sáu, Minh Anh nhận được một cuộc gọi từ ngân hàng khiến cô như ngồi trên đống lửa.

“Cô Minh Anh, chúng tôi rất tiếc phải thông báo, khoản vay của công ty cô đã bị từ chối. Hồ sơ tín dụng của cô có vấn đề…”

Minh Anh đặt điện thoại xuống, ẩy. Cô biết ngay, chắc chắn là do Thu Hà. Kẻ đó đã nói sẽ khiến cô “phải biết thế nào là mất tất cả” trong bữa tiệc gia tộc. Và giờ đây, Thu Hà đã giở trò sau lưng, dùng ảnh hưởng của gia tộc họ Hoàng để gây sức ép với ngân hàng.

Cô nhìn ra cửa sổ, màn đêm dần buông xuống thành phố. Những tòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, xa hoa và lộng lẫy, nhưng trong lòng cô chỉ có sự lạnh lẽo. Công ty thiết kế nội thất mà cô dày công gây dựng suốt ba năm qua, giờ đây đang đứng trước bờ vực phá sản nếu không có nguồn vốn kịp thời.

Cô ngồi thẫn thờ trước bàn làm việc, những bản thiết kế dang dở nằm la liệt. Mùi giấy và mực in hòa lẫn với mùi cà phê đã nguội, tạo nên một cảm giác mệt mỏi đến tột cùng. Cô không biết phải làm thế nào. Đi vay ngân hàng khác cũng vô ích, vì Thu Hà chắc chắn đã phong tỏa toàn bộ kênh tín dụng.

Bỗng điện thoại reo lên. Là Mai Phương.

“Minh Anh, em có chuyện này… chị nghe nói công ty em đang gặp khó khăn?” Giọng Mai Phương nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng.

Minh Anh thở dài, cố gắng giữ giọng bình thản: “Chuyện nhỏ thôi, chị đừng lo.”

“Sao có thể không lo được?” Mai Phương ngập ngừng một lúc, rồi nói tiếp: “Thực ra… Hoàng Long có hỏi chị về chuyện này.”

Minh Anh sững người. “Anh ấy hỏi chị?”

“Ừ, sáng nay anh ấy gọi cho chị.” Mai Phương nói, giọng có chút lúng túng. “Anh ấy bảo muốn giúp em, nhưng không biết làm thế nào để em không cảm thấy bị xúc phạm.”

Minh Anh cắn môi, một cảm xúc phức tạp dâng lên trong lòng. Cô vừa ngạc nhiên, vừa xúc động, nhưng cũng đầy bất an. Có thật là Hoàâm đến cô như vậy không? Hay chỉ là vì bổn phận của một người chồng hợp đồng? Cô không muốn mắc nợ ai, nhất là không muốn bị coi là kẻ yếu đuối cần được cứu giúp.

Nhưng trước khi cô kịp trả lời, Mai Phương đã nhanh chóng chuyển đề tài: “Thôi, chị chỉ báết thế thôi. Em nghỉ sớm đi, đừng làm việc quá sức. Hôm nào rảnh chị em mình đi ăn nhé.”

Minh Anh cúp máy, lòng nặng trĩu. Cô chưa kịp suy nghĩ thấu đáo thì thư ký gõ cửa bước vào:

“Chị Minh Anh, có người gửị ạ.”

Minh Anh ngước lên, thấy một bó hồng trắng lớn được đặt trong lọ thủảo. Cô cầm lấy tấm thiệp, mở ra, nét chữ mạnh mẽ quen thuộc:

*“Anh biết em đang gặp khó khăn. Dù em có ghét anh, hãơ hội được giúp em. Hãy gặp anh tối nay. - Hoàng Long.”*

Minh Anh nhìn chằm chằm vào tấm thiệp, hương hoa hồng thoang thoảng lan tỏa, xộc vào mũi cô, khiến ngực cô thắt lại. Cô đặt tấm thiệp xuống, lòng hỗn loạn. Cô ghét cái cảm giác này. Ghét việc mình phải phụ thuộc vào người khác. Nhưng cũng không thể phủ nhận, có một phần trong cô muốn tin tưởng anh, muốn buông bỏ gánh nặng một lần.

Cô thở dài, rồi quyết định: cô sẽ gặp anh ta. Nhưng không phải để nhận sự giúp đỡ, mà là để nói rõ ràng.

Tối hôm đó, Minh Anh đặt chân đến một nhà hàng Ý sang trọng nằm trên tầng thượng của một tòa nhà cao nhất thành phố. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu xuống những chiếc bàn trải khăn trắng tinh. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc du dương từ cây đàn piano. Hoàng Long đã ngồi đợi sẵn, mặc một bộ vest xám thanh lịch, mái tóc đen được vuốt gọn gàng.

Khi thấy cô, anh đứng dậy, kéo ghế cho cô ngồi. Hành động lịch thiệp đó khiếất giác ngượng ngùng.

“Cảm ơn.” Cô ngồi xuống, không dám nhìn thẳng vào mắt anh.

Hoàng Long cũng ngồi xuống đối diện, gọi món cho cả hai. Không khí im lặng bao trùm. Minh Anh cảm nhận được ánh nhìn của anh đang dán chặt vào cô, nặng nề và ấm áp.

“Anh biết em đã nhận được hoa.” Hoàng Long lên tiếng trước, giọng trầm thấp.

Minh Anh gật đầu, cầm ly nước lên uống một ngụm để trấn tĩnh. “Em đến đây để nói chuyện nghiêm túc, Hoàng Long.”

“Anh cũng vậy.” Anh nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can cô. “Anh biết Thu Hà đã gây khó dễ cho công ty em. Anh cũng biết em đang cần vốn gấp.”

Minh Anh cười nhạt: “Anh điều tra em?”

“Không, Mai Phương kể cho anh.” Hoàng Long thẳng thắn đáp. “Anh chỉ muốn giúp em. Côó quỹ đầu tư mạo hiểm chuyên hỗ trợ các doanh nghiệp trẻ tiềm năng. Anh đã chuẩn bị một hợp đồng đầu tư, với những điều khoản rất có lợi cho em.”

Anh rút từ trong túi áột tập tài liệu, đặt lên bàn. Minh Anh nhìn vào đó, một cảm xúc nóng hổi dâng lên trong lồng ngực. Cô không biết nêên giận. Vui vì có người quan tâm đến mình. Giận vì cô lại bị coi là kẻ yếu đuối, cần được nâng đỡ.

“Em không cần anh giúp.” Giọng cô lạnh tanh. “Em tự xoay sở được.”

“Em xoay sở thế nào?” Hoàng Long nhướng mày, giọng anh kiên nhẫn nhưng có chút bất lực. “Công ty em đang đứng trước bờ vực phá sản. Các đối tác đã lần lượt rút lui vì sức ép từ gia tộc họ Hoàng. Em định vay nặng lãi à? Hay bán cổ phần cho người ngoài?”

Từng lời nói của anh như mũi dao cứa vào lòng tự trọng của Minh Anh. Cô siết chặt tay dưới gầm bàn, cảm thấy máu nóng chảy rần rật trong huyết quản.

“Dù sao thì đó cũng là chuyện của em.” Cô đứng bật dậy, mắt long lên nhìn anh. “Anh không có quyền can thiệp vào cuộc sống của em. Chúng ta chỉ ký hợp đồng hôn nhân, không phải hợp đồng nô lệ.”

Hoàng Long cũng đứng dậy, anh bước vòng qua bàn, đứng trước mặt cô. Khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy một cánh tay. Minh Anh có thể ngửi thấy mùi nướính của anh, thoang thoảng hương gỗ và cam bergamot, khiến tim cô đập loạn nhịp.

“Anh không muốn em phải đối mặt với khó khăn một mình.” Anh nói, giọng trầm xuống, mang theo sự dịu dàng lạ thường. “Em có biết mỗi lần nhìn thấy em thức đêm làm việc, mắt thâm quầng, anh đều muốn ôm em vào lòng, nói rằng mọi chuyện sẽ ổn thôi?”

Minh Anh sững sờ. Cô không ngờ anh lại nói ra những lời đó. Trái tim cô như có gì đó mềm ra, tan chảy. Nhưng bản năng phòng vệ của cô lập tức trỗi dậy.

“Anh nói dối!” Cô nghiến răng. “Anh chỉ đang thương hại em thôi. Anh nghĩ em là kẻ yếu đuối, cần được chồng chăm sóc, phải không? Anh cũng như tất cả những người đàn ông khác, chỉ muốn kiểm soát phụ nữ.”

“Sai rồi.” Hoàng Long nhẹ nhàng đặt tay lên vai cô, khiến cô giật mình run lên. “Anh thừa nhận, lúc đầu anh nghĩ em yếu đuối. Nhưng càng sống chung với em, anh càng thấy em mạnh mẽ đến thế nào. Em là người phụ nữ kiên cường nhất mà anh từng gặp. Và chính vì thế, anh không muốn nhìn em một mình gồng gánh mọi thứ.”

Minh Anh cắn chặt môi, nước mắt bất giác trào ra. Cô cố gắng kìm nén, nhưng những lời của anh như đánh trúng điểm yếu nhất trong lòng cô. Cô đã quen tự lập, quen chiến đấu một mình. Bỗng nhiên có người hiểu được nỗi lòng mình, thật khó để không xúc động.

Nhưng cô vẫn lắc đầu: “Em cảm ơn, nhưng em không cần.”

“Minh Anh…” Hoàng Long thở dài, anh đưước mắt cho cô, động tác nhẹ nhàng đến mức khiến cô càng thêm rối bời. “Nghe anh nói hết đã. Khoản đầu tư này không phải là từ thiện, mà là một cơ hộực sự. Công ty thiết kế của em có tiềm năng rất lớn. Anh đầu tư vì tin vào em, tin vào tài năng của em.”

Anh cầm tập tài liệu lên, mở ra trước mặt cô. “Em xem, đây là bản phân tích thị trường do đội ngũ của anh thực hiện. Thị trường thiết kế nội thất cao cấp đang bùng nổ, và em là một trong những tài năng trẻ sáng giá nhất. Nếu có nguồn vốn, em hoàn toàn có thể vươn lên thành đối thủ cạnh tranh với những tập đoàn lớn.”

Minh Anh nhìn vào những con số, những biểu đồ tăng trưởng. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng chữ của anh. Nhưng có một điều khiến cô không thể đồng ý: cô không muốn mối quan hệ này bị lợi dụng.

“Em sẽ ký.” Cuối cùng, cô nói, giọng nhỏ nhưng kiên định. “Nhưng với một điều kiện. Đây chỉ là hợp táần túy, không liên quan đến hợp đồng hôn nhân của chúng ta. Và em sẽ trả lại toàn bộ vốn trong vòng hai năm.”

Hoàng Long nhìn cô một lúc, rồi gật đầu. “Được.”

Minh Anh cầm bút, ký tên vào hợp đồng. Khi ngòi bút lướt trên trang giấy, cô không ngờ rằng người đàn ông trước mặt mình vừa âm thầm cứu cô khỏi một cuộc khủng hoảng, mà còn chuẩn bị một kế hoạch khác. Một kế hoạch mà cô sẽ sớm biết đến.

Vài ngày sau, Minh Anh nhận được một phong bì từ tòa nhà văn phòng. Cô mở ra, bên trong là một tấm séc với con số không tưởng, và một mảnh giấy viết tay:

*“Đây là tiền của riêng anh. Anh muốn em làm điềà đúng. Đừng lo lắng, anh sẽ không nói với ai. Chỉ cần em biết rằng, anh luôn ở đây, sẵn sàng chịu trách nhiệm với em. - Hoàng Long.”*

Minh Anh đứng lặng người, tay cầm tấm séc run run. Cô bước đến bên cửa sổ, nhìn xuống phố phường tấp nập. Ánh nắng chiều vàng vọt chiếu vào mặt cô, nhưng cô không cảm thấy ấm áp. Một nỗi tức giận dâng lên dữ dội, như ngọn lửa thiêu đốt lồng ngực.

“Anh ta dám coi thường tôi đến thế sao?” Cô nghiến răng, siết chặt tấm séc đến nỗi méo mó. “Tôi không phải là món hàng để mua chuộc.”

Cô lập tức gọi điện cho Hoàng Long, giọng run vì tức giận: “Anh đang ở đâu? Tôi cần gặp anh ngay.”

“Anh đang ở công ty, có chuyện gì vậy?” Giọng Hoàng Long vẫn điềm tĩnh như thường.

“Tôi sẽ đến đó.”

Minh Anh tắt máy, xách túi chạy ra ngoài. Cô lao vào xe, phóng thẳng đến tòa nhà tập đoàn Hoàng gia. Nhân viên lễ tân thấy cô, vội vàng chạy đến ngăn lại:

“Cô Minh Anh, anh Long đang họp…”

“Tránh ra.” Minh Anh gạt tay người lễ tân, bước thẳng vào thang máy.

Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng hai mươi, cô thấy Hoàng Long đang đứng trước cửa phòng họp, trò chuyện với một người đàn ông. Thấy cô, anh khẽ nhíu mày, rồi nói vài câu với người kia, quay về phòng làm việc.

“Vào đi.” Anh mở cửa, đợi cô bước vào.

Phòng làm việc của Hoàng Long rộng và sang trọng, toàn bộ tường là kính trong suốt, nhìn ra toàn cảnh thành phố. Nhưông có tâm trạng để ngắm cảnh. Cô ném tấm séc xuống bàn anh, mặt đỏ bừng vì giận dữ.

“Anh có ý gì đây?” Cô chỉ vào tấm séc. “Tôi đã nói rồi, tôi không cần sự thương hại của anh.”

Hoàng Long nhìn tấm séc, rồi nhìn cô, trên môi nở một nụ cười nhẹ: “Đó không phải thương hại. Đó là sự đầu tư của anh vào em.”

“Đầu tư? Anh nói dối!” Minh Anh hét lên, nước mắt bắt đầu trào ra vì uất ức. “Anh nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao? Tôi biết anh muốn gì. Anh muốn tôi phải phụ thuộc vào anh, phải mang ơn anh, để tôi không thể rời bỏ anh.”

Hoàng Long đứng dậy, bước đến trước mặt cô. Khuôn mặt anh vẫn bình thản, nhưng trong đôi mắt có sự kiên định: “Em nghĩ sai rồi. Anh không bao giờ muốn em phụ thuộc vào anh. Anh chỉ muốn em được tự do lựa chọn.”

“Tự do lựa chọn?” Minh Anh cười nhạt, lau nước mắt. “Tự do lựa chọn trong một hợp đồng hôn nhân? Anh đùa tôi à?”

“Hợp đồng hôn nhân của chúng ta chỉ là giấy tờ.” Hoàng Long nói, giọng anh trầm xuống, mang theo sự chân thành. “Nhưng cảm xúc của anh dàà thật. Anh yêu em, Minh Anh.”

Minh Anh sững sờ, mắt mở to nhìn anh. Cô không thể tin vào tai mình. Anh ta vừa nói gì? Yêu cô? Người đàn ông lạnh lùng, xa cách ấy, lại nói yêu cô?

“Anh… anh nói gì?” Cô lắp bắp.

“Anh nói anh yêu em.” Hoàng Long lặp lại, anh đưa tay vuốt nhẹ má cô, khiến cô run lên. “Từ lâu rồi, từ cái ngày em đứng lên bảo vệ chính mình trước mặt Thu Hà. Anh thấy được sự mạnh mẽ và kiên cường trong em. Và càng sống chung với em, anh càng yêu em nhiều hơn.”

Minh Anh lùi lại một bước, lắc đầu nguầy nguậy: “Không… không thể nào… Chúng ta chỉ mới kết hôn được vài tháng…”

“Thời gian không quan trọng.” Hoàng Long bước tới, nắm lấy tay cô. “Quan trọng là em đã thay đổi cuộc đời anh. Trước khi gặp em, anh chỉ biết đến công việc và trách nhiệm. Nhưng em đã cho anh thấy, cuộc sống còn có nhiều điều đẹp đẽ hơn.”

Minh Anh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô không biết phải làm gì, phải nói gì. Một phần trong cô muốn tin anh, muốn lao vào vòng tay ấm áp đó. Nhưng một phần khác lại sợ hãi, sợ bị tổn thương, sợ rằng tất cả chỉ là ảo ảnh.

“Anh nói dối…” Cô lặp lại, nhưng giọng đã yếu ớt hơn. “Anh chỉ muốn tôi ở lại vì hợp đồng…”

“Anh sẽ hủy hợp đồng.” Hoàng Long nói, khiến cô giật mình. “Nếu em muốn, anh sẽ hủy nó ngay bây giờ. Nhưọng em ở lại vì anh, vì tình cảm thật sự giữa chúng ta.”

Minh Anh nhìn anh, nước mắt lăn dài trên má. Cô không biết phải làm thế nào. Cô đã từng hứa với lòng sẽ không bao giờ để bản thân bị lừa gạt bởi những lời đường mật. Nhưng giờ đây, khi Hoàng Long đứng trước mặt cô, nói ra những lời chân thành ấy, trái tim cô như tan chảy.

“Em…” Cô mở miệng, nhưng không thể nói thành lời.

Hoàng Long nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, rồi nói: “Anh không cần em trả lời ngay. Anh chỉ muốn em biết sự thật. Và anh muốĩ về chúng ta, về tương lai của chúng ta.”

Anh cầm tấm séc lên, xé đôi, rồi ném vào thùng rác. Hành động đó khiếững sờ.

“Anh không muốn em nghĩ rằộc em bằng tiền.” Hoàng Long nói. “Nếu em cần giúp đỡ, anh sẽ giúp bằng cả trái tim. Nhưng anh không muốn em cảm thấy bị áp lực. Anh muốn em tự do lựa chọn.”

Minh Anh nhìn những mảnh giấy vụùng rác, lòng cô chợt nhẹ nhõm lạ thường. Cô ngước lên nhìn Hoàng Long, đôi mắt long lanh: “Cảm ơn anh.”

Hoàng Long mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời chiếu vào lòng cô. Anh ôm cô vào lòng, vòng tay săn chắc nhưng đầy dịu dàng.

“Anh yêu em, Minh Anh.” Anh thì thầm bên tai cô.

Minh Anh gục đầu vào vai anh, mùi hương quen thuộc của anh khiến cô an tâm. Cô không nói gì, nhưng trong lòng cô biết rằng, cô cũng yêu anh. Yêu đến mức không muốn rời xa.

Rời khỏi tòa nhà tập đoàn, Minh Anh lái xe về nhà trong tâm trạng lâng lâng. Nhưng khi cô vừa bước vào cửa, điện thoại lại reo lên. Là Mai Phương.

“Minh Anh, chị có chuyện quan trọng cần nói với em. Là về Thu Hà. Chị vừa phát hiện ra âm mưu của cô ta.”

Minh Anh đứng sững giữa phòng khách, tay cầm điện thoại run run. Cô cảm nhận được rằng, mọi chuyện chưa dừng lại ở đây. Một cuộc chiến mới, khó khăn hơn, đang chờ đợi cô.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này khéo léo xây dựng cảm xúc tương phản, từ tuyệt vọng kinh hoàng đến ấm áp yêu thương, rồi lại rơi vào lo âu không tên. Hình ảnh Hoàng Long xé tấm séc không phải là chiếu lệ kinh tế mà là biểu tượng lựa chọn yêu thương hơn lợi ích, tạo nên chiều sâu cảm xúc cho nhân vật.

📖 Chương tiếp theo

Những bí mật về Thu Hà sắp được phanh phui, liệu tình yêu của hai người có đủ mạnh để vượt qua cơn bão tiếp theo?

— Hết chương 6
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord