Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào

Mãi mãi bên nhau

3328 từ

Một năm sau.

Ánh nắng vàng óng của buổi sáng cuối tuần len lỏi qua những tán cây xanh mướườn biệt thự, chiếu những tia sáng lấp lánh xuống mặt hồ nhân tạo. Tiếng chim hót líu lo hòa cùng tiếng cười giòn tan của một đứa trẻ đang chập chững tập đi trên thảm cỏ xanh mượt.

Minh Anh ngồi trên chiếc ghế mây dưới tán ô trắng, tay cầm tách trà hoa cúc ấm áp. Cô mặc một chiếc váy maxi trắng nhẹ nhàng, mái tóc dài được búi cao gọn gàng. Đôi mắt cô không rời khỏi đứa bé trai đang cười khúc khích khi cố gắng đuổi theo một chú bướm vàng.

Hợp đồng hôn nhân năm đó, giờ đây chỉ còn là một tờ giấy cũ kỹ được cô cất trong ngăn kéo tủ làm kỷ niệm. Một năm qua, mọi thứ đã thay đổi nhiều hơn cô từng tưởng tượng.

“Mẹ… mẹ… bắt bướm…” – Bé Bảo Long, con trai của hai người, quay lại nhìn cô với đôi mắt tròn xoe đen láy, giống hệt Hoàng Long.

Minh Anh đặt tách trà xuống bàn, đứng dậy đi về phía con. Cô cúi xuống bế con lên, hôn nhẹ lên má nó. “Con yêu, bướm bay mất rồi. Để lát nữa bố về, bố sẽ ột con bướm giấy thật đẹp nhé?”

Bé Bảo Long vỗ tay reo hò, rồi lại chỉ tay về phía cổng lớn. “Bố… bố về kìa!”

Minh Anh quay đầu nhìn theo hướng tay con. Một chiếc xe hơi đen bóng từ từ tiến vào sân. Cánh cửa mở ra, Hoàng Long bước xuống với bộ vest xám thanh lịch, tay cầm một bó hoa hồng đỏ thắm. Dù đã là chồng cô suốt một năm qua, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, tim cô vẫn đập nhanh như thuở ban đầu.

Hoàng Long đi nhanh về phía hai mẹ con, nở nụ cười hiếm hoi mà chỉ dành riêng cho họ. Anh đến trước mặt Minh Anh, đưa bó hoa cho cô. “Vợ à, hôm nay là ngày kỷ niệm một năm chúng ta cưới thật. Anh nhớ em.”

Minh Anh nhận bó hoa, cúi xuống hít hà hương thơm ngào ngạt. Cô ngước lên nhìn anh, đôi mắt long lanh. “Cảm ơn anh. Em cũng nhớ anh.”

Bé Bảo Long giơ tay đòi bố bế. Hoàng Long bế con lên, đặt lên vai, để nó cười vang khi được “cưỡi cổ” cao. Anh vừa đỡ con vừỏi vợ: “Hôông đến công ty à?”

Minh Anh lắc đầu. “Cuối tuần mà. Công ty giờ có đội ngũ nhân viên giỏi, em tin tưởọ. Hơn nữa, em muốn dành thờ đình mình.”

Quả thật, công ty thiết kế nội thất của cô giờ đã phát triển vượt bậc. Sau khi cuộc phỏng vấn của Hoàng Long lên sóng năm ngoái, mọi hiểu lầm về cô đều tan biến. Khách hàng tìm đến nhiều hơn, các dự án lớn đổ về. Cô đã chứng minh được năng lực của mình mà không cần dựa dẫm vào ai. Nhưng trên hết, cô nhận ra rằng tình yêu và sự nghiệp có thể song hành, nếu người bạn đời thực sự hiểu và ủng hộ.

Hoàng Long đặt con xuống ghế, ngồi xuống bên cạnh vợ, tay vẫn ôòng. “Côờ là đối thủ cạnh tranh đáng gờm trên thị trường rồi đấy. Anh nghe nói em vừa ký hợp đồng thiết kế cho dự án trung tâm thương mại lớn nhất thành phố?”

Minh Anh mỉm cười tự hào. “Ừ, vừa ký tuần trước. Cảm ơn anh đã giới thiệu đối tác, nhưng em đã thuyết phục họ bằng chính năng lực của mình.”

“Anh biết.” – Hoàng Long nhìn cô với ánh mắt đầy trìu mến. “Anh luôàm được. Từ ngày đầu tiên gặổi đàm phán hợp đồng hôn nhân đó, anh đã thấy ngọn lửa quyết tâm trong mắt em.”

Minh Anh bật cười nhớ lại. “Lúc đó anh lạnh lùng như tảng băng vậy. Em cứ tưởng đời mình sẽ là chuỗi ngày chịu đựng một người chồng vô cảm.”

Hoàng Long đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng xoa. “Nhưng em đã làm tan chảy tảng băng đó bằng sự ấm áp và mạnh mẽ của em. Em là điều tuyệt vời nhất xảy ra trong đời anh.”

Bé Bảo Long ngồi trong lòng bố, nhìn hai người lớn nói chuyện, rồi bỗng nhiên nói: “Bố thương mẹ, mẹ thương bố, con thương cả hai.”

Cả hai người đều sững lại, rồi cùng phá lên cười. Minh Anh ôm mặt con, hôn lên trán nó. “Con yêu của mẹ, con nói giỏi quá.”

Hoàng Long nhìn cảnh tượng ấm áp trước mắt, lòng tràn ngập hạnh phúc. Anh không thể tin rằng chỉ một năm trước, anh còn là người đàn ông không tin vào tình yêu, chỉ xem hôn nhân là một giao dịch. Giờ đây, anh có một gia đình thực sự, một người vợ yêu thương và một đứa con kháu khỉnh.

“Đúng rồi, em à.” – Hoàng Long đột nhiên nói. “Anh có một món quà muốn tặng em nhân ngày kỷ niệm.”

Minh Anh ngạc nhiên nhìn anh. “Món quà gì thế? Bó hoa này đã đẹp lắm rồi.”

Hoàng Long đặt con xuống ghế, đứng dậy đi vào trong nhà. Một lát sau, anh trở ra với một chiếc hộp nhỏ màu xanh dương. Anh ngồi xuống đối diện vợ, mở hộp ra.

Bên trong là một chiếc vòng cổ bằng bạch kim, mặt dây chuyền hình trái tim được khắc tên ba người: Hoàng Long, Minh Anh, Bảo Long. Ở giữa trái tim là một viên kim cương nhỏ lấp lánh.

“Anh đã đặt làm riêng cho em.” – Hoàng Long nhẹ nhàng nói. “Để em luôn nhớ rằng tráộc về em và con. Mãi mãi.”

Minh Anh nhìn chiếc vòng cổ, đôi mắt cô ửng đỏ. Cô không kìm được nước mắt, nhưng đó là nước mắt hạnh phúc. Cô đưa tay nhận chiếc hộp, ngắm nghía từng chi tiết.

“Anh… anh làm em cảm động quá.” – Cô nói, giọng nghẹn ngào. “Em không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn.”

“Đừng cảm ơn.” – Hoàng Long đứng dậy, đi vòưng cô, cầm chiếc vòng cổ lên và đeo cho cô. “Em xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.”

Minh Anh đưa tay sờ lên mặt dây chuyền, cảm nhận hơi ấm từ viên kim cương. Cô quay lại nhìn chồng, mỉm cười rạng rỡ. “Cảm ơn anh, tình yêu của em.”

Đúng lúc đó, chuông cửa reo vang. Người giúp việc ra mở cổng, rồi dẫn vào hai người khách quen thuộc.

“Chào hai vợ chồng son!” – Giọng nói vui vẻ của Bảên từ xa. Anh ta bước vào với một túi quà to trên tay, bên cạnh là Mai Phương với chiếc bánh kem handmade.

Minh Anh đứng dậy, reo lên: “Bảo Nam! Mai Phương! Các cậu đến chơi à?”

Bảo Nam đến gần, cúi xuống nhéo má bé Bảo Long. “Cháu trai cưng của bác! Lớn nhanh quá! Bác nhớ cháu quá!”

Mai Phương đặt bánh kem lên bàn, quay sang ôm Minh Anh. “Mình biết hôm nay là ngày kỷ niệm của cậu nên mua bánh đến chúc mừng. Cả nhà quây quần bêá nhỉ?”

Hoàng Long đứng dậy, bắt tay Bảo Nam. “Cảm ơn các cậu đã đến. Ngồi xuống cùng uống trà đi.”

Mọi người cùng ngồi xuống ghế mây. Không khí trở nên ấm cúng, vui vẻ. Bé Bảo Long chạy lại gần Bảo Nam, đòi bế. Bảo Nam bế nó lên, cho nó ngồi trên đùi, rồi nói:

“Này, hôm nay mình có chuyện vui muốn kể cho mọi người nghe.”

“Chuyện gì thế?” – Mai Phương tò mò hỏi.

Bảo Nam cười tươi, đưa tay kéo Mai Phương lại gần. “Bọn mình chính thức hẹn hò rồi.”

Minh Anh và Hoàng Long cùng ngạc nhiên. Minh Anh nhìn Mai Phương, thấy cô bạn mình đỏ mặt gật đầu xác nhận.

“Trời ơi, cuối cùng các cậu cũng chịu thừa nhận!” – ên. “Mình đã thấy tia lửa giữa hai người từ lúc còn làm đám cưới cho bọn mình rồi.”

Bảo Nam xoa đầu Mai Phương. “Tại cô ấy cứ giấu giếm. Mình phải theo đuổi suốt sáu tháng trời mới được.”

Mai Phương đánh nhẹ và. “Ai bảo anh cứ hài hước quá, em không tin tưởng được.”

Mọi người cùng cười vang. Bé Bảo Long nhìn mọi người cười, cũng cười theo dù không hiểu chuyện gì.

Hoàng Long rót trà mời khách, rồi nói: “Vậy là hai người cũng tìm được hạnh phúc rồi. Chúc mừng nhé.”

Bảo Nam gật đầu. “Cảm ơn anh Long. Nhờ có anh và chị Minh Anh mà tụi em có thêm niềm tin vào tình yêu đích thực. Thấy cảnh nhà anh chị hạnh phúc quá, em cũng muốn có một gia đình như vậy.”

Mai Phương ngồi bên cạnh, nhìới ánh mắt dịu dàng. “Từ từ rồi sẽ có. Quan trọng là mình cùng nhau xây dựng.”

Minh Anh nhìn cảnh tượng trước mắt, lòng tràn ngập niềm vui. Cô nhớ lại một năm trước, khi cô còn lo lắng không biết tình yêu có thể tồn tại trong một cuộc hôn nhân hợp đồng hay không. Giờ đây, cô có câu trả lời rõ ràng: tình yêu có thể nảy nở từ những điều không ngờ nhất, nếu cả hai cùng chân thành và nỗ lực.

“Nói mới nhớ.” – àng Long. “Còn Thu Hà thì sao rồi? Em nghe nói cô ta đã bị đuổi khỏi tập đoàn?”

Hoàng Long gật đầu. “Đúng vậy. Sau vụ phóng sự bôi nhọ em, ba anh đã điều tra và phát hiện cô ta cũng từng làm nhiều việc mờ ám khác. Cô ta bị sa thải, và bây giờ sống ở nước ngoài. Mọi chuyện đã qua rồi.”

Bảo Nam thêm vào: “Đúng là cái kết xứng đáng cho kẻ xấu. Còn chúng ta, càng ngày càng hạnh phúc.”

Mai Phương cắt bánh kem, chia cho mọi người. Bé Bảo Long được một miếng nhỏ, nó cầm lấy và ăn ngon lành, kem dính đầy mặt.

Nhìn con, Minh Anh bật cười. “Nhìn con kìa, giống hệt bố khi ăn bánh kem.”

Hoàng Long giả vờ giận dỗi. “Sao lại so sánh anh với con? Anh ăn có sạch sẽ mà.”

“Ừ, sạch sẽ.” – Minh Anh trêu chọc. “Sạch đến nỗi kem dính cả lên áo vest.”

Mọi người lại cười vang. Họ cùng nhau ăn bánh, uống trà, trò chuyện về những dự định tương lai. Bảo Nam kể về công việc mới của mình, Mai Phương chia sẻ về những dự án thiện nguyện cô đang tham gia.

Đến trưa, Hoàng Long mời mọi người ở lại ăn cơm. Anh tự tay vào bếp nấu nướng, điều mà trước đây anh chưa bao giờ làm. Minh Anh đứng bên cạnh phụ giúp, hai người cùng nhau chuẩn bị bữa trưa ấm cúng.

Bé Bảo Long ngồi trong phòng khách với Bảo Nam và Mai Phương, chơi trò xếp hình. Tiếng cười nói vọng ra từ phòng khách hòa cùng tiếng xoong nồi trong bếp, tạo nên một bản nhạc gia đình ấm áp.

Khi đứng rửa rau bên cạnh chồng, Minh Anh bỗng nói nhỏ: “Anh này, em cảm ơn anh vì tất cả.”

Hoàại nhìn cô, tay vẫn đang thái cà rốt. “Cảm ơn gì thế?”

“Cảm ơn anh đã đến bên em, đã cho em một gia đình, một tình yêu đích thực.” – Cô nói, giọng nhẹ nhàng như làn gió. “Em từng nghĩ rằng mình sẽ sống một mình suốt đời, không cần ai cả. Nhưng anh đã chứấy rằng tình yêu không làm mất đi sự độc lập của em. Ngược lại, nó còn giúp em mạnh mẽ hơn.”

Hoàng Long bỏ dao xuống, lau tay vào khăn bếp, rồi đến ôm cô từ phía sau. “Em mới là người đã thay đổi cuộc đời anh. Trước khi gặp em, anh sống như một cỗ máy, chỉ biết làm việc và gây dựng sự nghiệp. Em đã cho anh thấy ý nghĩa thực sự của cuộc sống. Anh yêu em, Minh Anh.”

Cô quay lại, nhìn thẳng vào mắt anh. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh giờ đây không còn lạnh lùng như thuở ban đầu, mà chan chứa tình yêu và sự ấm áp. Cô kiễng chân lên, hôn nhẹ lên môi anh.

“Em yêu anh, Hoàng Long. Mãi mãi.”

Họ ôăn bếp ấm cúng, tiếng đồng hồ tích tắc như đếm ngược những giây phút hạnh phúc. Bên ngoài, ánh nắng vẫn chiếu rọi, tiếng cười của con trẻ vẫn vang vọng.

Bữa trưa diễông khí vui vẻ. Hoàng Long nấu một bàn đầy món ngon, từ canh chua, thịt kho tàu, đến rau xào. Ai nấy đều khen ngợi tài nấu nướng của anh.

“Anh Long mà bỏ công ty đi mở quán ăn chắc cũng giàu to.” – Bảo Nam vừa ăn vừa trêu.

Hoàng Long nhướn mày. “Không, anh chỉ nấu cho gia đình thôi. Công ty vẫn là đam mê của anh.”

“Đúng đấy.” – Minh Anh gật đầu. “Nhưng bây giờ đam mê lớn nhất của anh là vợ và con.”

Hoàng Long nhìn cô, mỉm cười. “Biết thế mà còn hỏi.”

Sau bữa trưa, Bảo Nam và Mai Phương xin phép ra về. Họ hẹn sẽ đến chơi vào cuối tuần sau. Minh Anh và Hoàng Long tiễn họ ra cổng, rồi quay vào nhà.

Bé Bảo Long đã buồn ngủ, mắt díu lại. Hoàng Long bế con vào phòng ngủ, đặt nó lên giường, đắp chăn cẩn thận. Anh ngồi bên cạnh, vuốt tóc con, háẽ.

Minh Anh đứng ở cửa phòng, nhìn cảnh tượng cha con, lòng trào dâng cảm xúc. Cô nhớ lại những ngày đầu tiên khi cô biết mình mang thai. Cô lo lắng không biết Hoàng Long sẽ phản ứng thế nào. Nhưết tin, anh đã ôm cô thật chặt và nói: “Cảm ơn em, vì món quà tuyệt vời nhất.” Từ đó, anh không ngừng chăm sóc cô và con, từng chút một, như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.

Hoàng Long ngẩng lên, thấy cô đứng đó, liền ra hiệu cho cô vào. Cô nhẹ nhàng bước đến, ngồi xuống bên cạnh anh.

“Con ngủ rồi.” – Anh nói thầm.

Hai người cùng nhìn con trai đang ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi môi hé mở như đang mơ một giấc mơ đẹp.

“Anh có bao giờ nghĩ rằng chúng ta sẽ có một gia đình như thế này không?” – Minh Anh hỏi, giọng thì thầm.

Hoàng Long lắc đầu. “Không. Anh chưa bao giờ dám mơ đến điều đó. Nhưng em đã biến giấc mơ thành hiện thực.”

Cô dựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh. “Em cũng vậy. Em cảm ơn cuộc đời đã mang anh đến bên em.”

Họ ngồi đó một lúc lâu, không nói gì, chỉ lắng nghe tiếng thở đều đều của con, tiếng gió nhẹ thổửa sổ, tiếng lá cây xào xạc ngoài vườn.

Chiều dần buông, ánh hoàng hôn phủ màu cam lên khắp căn phòng. Hoàng Long đứng dậy, kéông. Từ đây, họ có thể nhìn thấy toàn bộ khu vườn, nơi những bông hoa hồng đang nở rộ.

“Em nhìn kìa.” – Anh chỉ tay về phía chân trời, nơi mặt trời đang từ từ lặn xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời.

Minh Anh đứng cạnh anh, tay đặt trên lan can. “Đẹp quá. Giống như một bức tranh vậy.”

“Đẹp như em.” – Hoàng Long thì thầm bên tai cô.

Cô quay lại nhìn anh, mỉm cười. “Anh hôm nay ngọt ngào quá. Có phải uống mật ong cả ngày không?”

“Không, anh chỉ đang nói sự thật thôi.” – Anh đáp, mắt nhìn cô không rời.

Họ cùng nhau ngắm hoàng hôn, tay trong tay. Những tia nắng cuối ngày chiếu lên chiếc nhẫn trê, lấp lánh như ánh sao.

Bỗng nhiên, Hoàng Long nói: “Em có nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau không?”

Minh Anh gật đầu. “Nhớ chứ. Lúc đó em mặc một bộ vest công sở, tay cầm tập tài liệu, đến gặp anh để đàm phán hợp đồng hôn nhân. Anh ngồi sau bàn làm việc, mặt lạnh tanh như vừa ăn phải ớt.”

Hoàng Long bật cười. “Ăn phải ớt à? Công nhận hồi đó anh lạnh lùng thật. Nhưng thựòng anh đã rung động ngay từ giây phút em bước vào phòng. Em có khí chất rất đặc biệt, không giống những cô gái khác.”

“Ồ, vậy mà giấu kỹ nhỉ?” – Cô trêu chọc.

“Phải giấu chứ. Nếu để em biết anh thíừ đầu, em sẽ nắm thóp anh mất.” – Anh cười.

Minh Anh lắc đầu. “Dù sao thì bây giờ em cũng đã nắm thóp anh rồi. Anh chạy đâu cho thoát.”

“Anh không chạy.” – Hoàng Long nắm tay cô, đặt lên ngực mình. “Anh ở đây, mãi mãi bên em.”

Cô cảm nhận nhịp tim anh đập dưới lòng bàn tay mình, đều đặn và mạnh mẽ. Cô nhắm mắt lại, để gió chiều mát lành lướt qua mặt, mang theo hương hoa nhài từ khu vườn.

“Anh này.” – Cô mở mắt, nhìn lên bầu trời đang dần tối. “Em có một câu hỏi.”

“Hỏi đi em.”

“Nếu được chọn lại từ đầu, anh có ký hợp đồng hôn nhân với em không?”

Hoàng Long nhìn cô, đôi mắt đầy yêu thương. “Anh sẽ ký. Và lần này, anh sẽ viết vào hợp đồng: ‘Tôi đồng ý yêu em mãi mãi, không có thời hạn’.”

Minh Anh mỉm cười, nước mắt lăn dài trên má. Cô đưước mắt, rồi nhìn anh nói: “Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào nhất là khi ta chọn yêu nhau mỗi ngày.”

Hoàng Long ôm cô vào lòng, hôn lên tóc cô. “Đúng vậy. Anh sẽ chọn yêu em mỗi ngày, đến trọn đời.”

Họ đứng đó, ôm nhau dưới bầu trời hoàng hôn, trong khu vườn yên tĩnh. Từ căn phòng bên trong, tiếng thở đều của con trẻ vang lên, như một lời nhắc nhở rằng gia đình nhỏ của họ đã thực sự trọn vẹn.

Bên ngoài, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên bầu trời đêm. Gió nhẹ thổi qua, mang theo tiếng cườừ một nơi nào đó. Cuộc sống không hoàn hảo, nhưng với tình yêu thực sự, mọi thứ đều có thể trở nên tốt đẹp.

Minh Anh tựa vào lòng Hoàng Long, cảm nhận hơi ấm từ anh. Cô biết rằng phía trước còn nhiều thử thách, nhiều khó khăn, nhưng cô không sợ hãi. Bởi vì cô có anh bên cạnh, có con yêu trong vòng tay, có gia đình để che chở.

Và điều đó, đối với cô, là đủ.

Hợp đồng hôn nhân ngày nào giờ đây chỉ còn là ký ức. Điều còn lại là tình yêu chân thật, là sự thấu hiểu, là cam kết ở bên nhau mãi mãi.

Minh Anh nhìn lên bầu trời đầy sao, mỉm cười hạnh phúc. Cô biết rằng câu chuyện của mình và Hoàng Long sẽ còn dài, nhưng mỗi chương đều được viết bằng tình yêu, bằng sự chân thành, và bằng những ngọt ngào mà cuộc sống ban tặng.

“Em yêu anh.” – Cô thì thầm.

“Anh cũng yêu em.” – Anh đáp.

Và họ cùng nhau bước vào căn nhà ấm áp, nơi ánh đèn vàng rực rỡ, nơi tiếng cười con trẻ vang vọng, nơi tình yêu của họ mãi mãi là bản tình ca ngọt ngào nhất.

💡 Điểm nhấn chương này

Tinh tế nhất là cách tác giả chuyển từ những hành động cơ thể sang cảm xúc nội tâm: từ bế con, hôn má, đến những lời thì thầm dưới trời sao. Điểm gập khúc tâm lý ở chỗ Minh Anh từ từ nhận ra hợp đồng giấy đã trở thành cam kết tình yêu thật sự trong trái tim.

— Hết chương 10
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord