Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp đồng hôn nhân ngọt ngào

Tình yêu đích thực

2300 từ

Căn phòng khách rộng lớn của biệt thự tràn ngập ánh nắng ban mai, những tia sáng vàng óng xuyên qua lớp rèm cửa ren trắng, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ óc chó. Minh Anh ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà hoa cúc còn bốc khói, mắt nhìn xa xăườn phía trước. Hương trà thoang thoảng quyện cùng mùi cỏ mới cắt từ ngoài vườn bay vào, mang đến cảm giác bình yên đến lạ.

Tiếng bước chân quen thuộc vang lên từ cầu thang. Cô không cần quay đầu cũng biết là ai.

“Dậy sớm thế?” Hoàng Long tiến lại gần, giọng nói trầm ấm pha chút quan tâm. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, khoảng cách vừa đủ để cô cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể anh tỏa ra.

Minh Anh khẽ nghiêng đầu, nhìàn khói mỏng từ tách trà. “Em không ngủ được. Có nhiều chuyện cứ quanh quẩn trong đầu.”

Anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, động tác dịu dàng như đang nâng niu một món đồ quý giá. “Lại nghĩ về chuyện hôm qua à?”

Cô gật đầu, thở dài. “Mai Phương gọi điện tối qua. Cô ấy nói Thu Hà đã bị công an triệu tập vì tội cố ý hủy hoại danh dự và uy tín của công ty em. Nhưng…” Cô ngập ngừng, ngón tay siết nhẹ thành tách trà. “Em vẫn cảm thấy có gì đó không yên.”

Hoàng Long nắm lấy tay cô, hơi ấm từ lòng bàền sang cô. “Chuyện đã qua rồi. Thu Hà sẽ phải trả giá cho những gì cô ta đã làm. Em không cần phải lo lắng nữa.”

Minh Anh ngước mắt nhìn anh, trong đáy mắt ánh lên tia cảm xúc phức tạp. Cô biết anh nói đúng. Suốt ba tháng qua, kể từ khi cuộc phỏng vấn với truyền thông diễn ra, mọi chuyện đã dần đi vào quỹ đạo tốt đẹp. Hoàng Long đã đứng ra bảo vệ cô một cách kiên quyết, dùng sự thật và uy tín của mình để dập tắt mọi tin đồn thất thiệt. Công ty thiết kế của cô không những không bị ảnh hưởng mà còn nhận được nhiều đơn đặt hàng hơn nhờ sự đồng cảm từ dư luận.

Nhưng trong lòng cô vẫn còn một điều gì đó chưa trọn vẹn. Một nút thắt mà cô chưa tìm ra cách tháo gỡ.

“Hoàng Long…” Cô khẽ gọi tên anh, giọng nhẹ như sợ làm vỡ không khí yên tĩnh. “Em có chuyện muốn nói với anh.”

Anh nhướng mày, chăm chú nhìn cô. “Ừ, em nói đi.”

Cô đặt tách trà lên bàn, xoay người đối diện với anh. Hơi thở của cô trở nên gấp gáp hơn, tim đập loạn nhịp. Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy cô, nhưng cô biết mình phải nói ra.

“Hợp đồng hôn nhân của chúng ta… còn ba tháng nữa là hết hạn.” Cô nói, mắt nhìn thẳng vào anh. “Em muốn biết anh có dự định gì sau khi hợp đồng kết thúc không?”

Hoàặng một lúc, đôi mắt sâu thẳm nhìn cô. Trong khoảnh khắc ấy, Minh Anh cảm thấy như thời gian ngừng trôi. Cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch trong lồng ngực, tiếng gió nhẹ xào xạc qua kẽ lá ngoài vườn.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn vào mắt anh. “Minh Anh, em nghĩ sau ba tháng này, anh có thể để em đi sao?”

Giọng nói trầm thấp củên, mang theo sự chân thành đến nghẹn ngào. “Anh biết ban đầu chúng ta đến với nhau bằng một hợp đồng. Anh biết em từng nghĩ rằng tình cảm của anh chỉ là giả tạo. Nhưng em có biết không, từ lúc nào đó, mỗi ngày thức dậy bên em, anh đều tự hỏi mình đã làm gì để xứng đáng với em.”

Minh Anh cảm thấy sống mũi cay cay. Cô cắn môi, cố kìm nén cảm xúc đang dâng trào. “Anh không cần phải nói những lời này…”

“Nhưng anh muốn nói.” Hoàng Long ngắt lời cô, ánh mắt kiên định. “Anh muốn em biết rằng, với anh, em không chỉ là một cái tên trong hợp đồng. Em là người phụ nữ anh yêu. Là người đã thay đổi cuộc đời anh.”

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp, giọng nghẹn ngào hơn: “Nếu em đồng ý, anh muốn kết thúc hợp đồng hôn nhân này. Và bắt đầu một cuộc hôn nhân thực sự với em. Một cuộc hôn nhân không có điều khoản, không có thời hạn. Chỉ có tình yêu và sự chân thành.”

Nước mắào ra, lăn dài trên má. Cô không kìm được mà bật khóc, nhưng nụ cười lại nở trên môi. “Anh biết không… Em đã rất sợ. Sợ rằng một ngày nào đó hợp đồng kết thúc, em sẽ phải rời xa anh. Sợ rằng tất cả những gì anh làỉ là vì trách nhiệm.”

Hoàng Long kéo cô vào lòng, vòng tay ôm chặt lấy cô. Anh vùi mặt vào tóc cô, hít hà mùi hương quen thuộc. “Ngốc ạ. Làó thể làm những điều đó chỉ vì trách nhiệm? Em có biết mỗi lần thấy em cười, lòng anh lại ấm áp đến nhường nào không?”

Cô dụi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn củớp áo sơ mi mỏng. “Em yêu anh, Hoàng Long. Yêu anh rất nhiều.”

Anh siết chặt vòng tay hơn, như muốn hòa tan cô vào cơ thể mình. “Anh cũng yêu em. Và anh sẽ dành cả đời này để chứng minh điều đó.”

Từ phía cầu thang, tiếẹ vang lên. Bảo Nam đứng đó, tay ôm một bó hồng đỏ thắm, nụ cười tinh nghịch trên môi. “Xin lỗi vì đã làm phiền khoảnh khắc lãng mạn của hai người, nhưng tôi nghĩ cái này nên được trao đúng lúc.”

Minh Anh ngượng ngùng rời khỏi vòng tay Hoàng Long, lau nước mắt. “Bảo Nam, anh đến từ lúc nào vậy?”

“Vừa mới đến thôi.” Bảo Nam bước lại gần, đặt bó hồng lên bàn. “Công ty của em vừa nhận được giải thưởng thiết kế nội thất xuất sắc nhất năm. Mai Phương nhờ tôi mang hoa đến chúc mừng.”

Minh Anh mở to mắt, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng. “Thật sao? Em không ngờ…”

“Công việc của em xứng đáng với điều đó.” Hoàng Long nói, tay vẫn nắm chặt tay cô. “Em đã làm việc chăm chỉ, vượt qua mọi khó khăn. Thành công này là của em.”

Bả, nhìn hai người với vẻ thích thú. “Này, hai người có vẻ như đã giải quyết xong mọi chuyện rồi nhỉ? Tôi có nên chuẩn bị tinh thần để đi ăn cưới không đây?”

Minh Anh đỏ mặt, nhưng Hoàng Long lại trả lời một cách điềm tĩnh: “Chính xác. Và anh sẽ là phù rể.”

Bảo Nam cười lớn. “Tôi nhận lời. Nhưng nhớ đừng để tôi phải đứng một mình trên bục nhé. Tôi cũng cần tìm một nửa của mình nữa chứ.”

Cả ba cùng cười, tiếng cười vang vọng trong căn phòng khách rộng lớn. Minh Anh cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Mọi lo lắng, mọi sợ hãi dường như tan biến hết. Cô đã có câu trả lời cho nút thắt trong lòng mình. Và câu trả lời ấy chính là tình yêu chân thành của Hoàng Long.

Buổi sáng hôm đó, Hoàng Long đưa cô đến công ty. Trên đường đi, anh nắm chặt tay cô, ngón tay đan vào nhau, không rời. Minh Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn dòng người tấp nập trên phố. Cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong lòng cô, ấm áp như ánh nắng đầu hè.

Khi xe dừng trước cửa công ty, Hoàìn cô, ánh mắt nghiêm túc. “Minh Anh, tốó một bất ngờ cho em. Em nhớ về sớm nhé.”

Cô tò mò nhìn anh. “Bất ngờ gì vậy?”

“Nếu nói ra thì không còn là bất ngờ nữa.” Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp lạ thường. “Em chỉ cần về sớm là được.”

Cô gật đầu, hôn nhẹ lên má anh rồi bước xuống xe. Khi cô bước vào cửa công ty, Mai Phương đã đợi sẵn với một nụ cười tươi rói.

“Chị Minh Anh, em nghe nói chị và anh Hoàng Long đã quyết định tổ chức đám cưới thật rồi phải không?”

Minh Anh ngạc nhiên. “Sao em biết?”

“Bảo Nam kể hết rồi.” Mai Phương cười khúc khích. “Em mừng cho chị quá. Cuối cùng chị cũng tìm được hạnh phúc thật sự.”

Minh Anh mỉm cười, lòng tràn ngập niềm vui. “Cảm ơn em. Có lẽ… đã đến lúc chị tin vào tình yêu rồi.”

Cả ngày hôm đó, Minh Anh làm việc với tâm trạng phấn chấn lạ thường. Cô hoàn thành nốt bản thiết kế cho khách hàng lớn, chỉ đạo nhân viên chuẩn bị dự án mới, và nhận được vô số lời chúc mừng từ đồng nghiệp về giải thưởng. Mọi thứ dường như đều suôn sẻ, như thể cuộc đời đang mỉm cười với cô.

Khi đồng hồ điểm năm giờ chiều, cô thu dọn đồ đạc và nhanh chóng rời khỏi công ty. Trên đường về, cô không ngừng tò mò về bất ngờ mà Hoàng Long đã hứa. Cô tự hỏi anh đã chuẩn bị điều gì. Một bữa tối lãng mạn? Một món quà đắt tiền? Hay một chuyến du lịch bất ngờ?

Nhưng khi bước vào cổng biệt thự, cô đã hoàn toàn choáng ngợp.

Khu vườn trước nhà được trang trí bằng hàng ngàn bóng đèn nhỏ lấp lánh, như những vì sao sáng trên bầu trời đêm. Giữa vườn, một lối đi bằng hoa hồng trắng và đỏ được bố trí dẫn lên một sân khấu nhỏ, nơi có một cây đàn piano trắng đặt sẵn. Xung quanh là những bàn tiệc nhỏ xinh, được trang trí bằng nến và hoa tươi.

Minh Anh đứng sững lại, tay ôm ngực, tim đập rộn ràng. “Trời ơi…”

Hoàng Long bước ra từ phía sau, mặc một bộ vest trắng lịch lãm. Trêầm một bó hoa hồng đỏ thắm, trong mắt anh ánh lêọng và lo lắng.

“Minh Anh…” Anh tiến lại gần cô, quỳ một gối xuống trước mặt cô. “Anh biết chúng ta đã có một hợp đồng hôn nhân. Anh biết ban đầu mọi thứ chỉ là giả tạo. Nhưng từ khi gặp em, cuộc đời anh đã thay đổi. Em là người phụ nữ đầu tiên khiến anh muốn mở lòng, muốn tin vào tình yêu.”

Anh lấy từ trong túi áo ra một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh, đưa lên trước mặt cô. “Hợp đồng của chúng ta kết thúc, nhưng tình yêu mới bắt đầu. Vì vậy, anh muốn hỏi em: Minh Anh, em có đồng ý làm vợ anh một lần nữa, lần này không phải vì hợp đồng, mà vì tình yêu không?”

Nước mắăn dài. Cô không thể nói nên lời, chỉ có thể gật đầu liên tục. “Em đồng ý… Em đồng ý…”

Hoàng Long đứng dậy, đeo nhẫn vào ngón tay cô. Chiếc nhẫn vừa khít, như được đo riêng cho cô. Anh ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô thật nhẹ nhàng.

Từ phía sau, Bảo Nam và Mai Phương cùng vài người bạn thân bước ra, vỗ tay chúc mừng. Tiếng nhạc du dương từ đàên, hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng của mọi người.

Buổi tối hôm đó, dưới ánh sao lấp lánh và hương hoa ngọt ngào, Minh Anh và Hoàng Long đã tổ chức một bữa tiệc đính hôn nhỏ nhưng ấm cúng. Cô ngồi bên cạnh anh, tay trong tay, lắng nghe những lời chúc phúc từ bạn bè.

Mai Phương nâng ly, cười tươi. “Chúc mừng chị và anh Hoàng Long. Em tin rằng tình yêu của hai người sẽ mãi bền chặt.”

Bảo Nam cũng giơ ly lên. “Đúng vậy. Và tôi hy vọng sẽ sớm được uống rượu mừng trong đám cưới thật sự của hai người.”

Hoàng Long nhìn Minh Anh, ánh mắt đầy yêu thương. “Chắc chắn sẽ sớm thôi. Anh không thể chờ đợi lâu hơn để đường đường chính chính gọi em là vợ.”

Minh Anh đỏ mặt, nhưng trong lòng lại tràn ngập hạnh phúc. Cô cảm thấy như mình đang mơ, nhưng tất cả đều là thật. Người đàn ông lạnh lùng ngày nào giờ đây đã trở thành nguồn ấm áp nhất trong cuộc đời cô.

Khi bữa tiệc kết thúc, họ cùng nhau đi dạườn ngập tràn ánh sáng. Minh Anh dựa đầu vào vai Hoàng Long, cảm nhận làn gió đêm mát rượi.

“Anh đã chuẩn bị tất cả những thứ này từ khi nào vậy?” Cô thì thầm hỏi.

“Từ sau cuộc phỏng vấn hôm đó.” Anh trả lời. “Anh biết em đã sợ hãi, đã nghi ngờ. Và anh muốn làằng tình cảm của anh là thật.”

Cô ngước nhìn anh, mắưới ánh sao. “Em tin. Và em sẽ không bao giờ nghi ngờ nữa.”

Anh cúi xuống, hôn lên môi cô thật nhẹ nhàng. Nụ hôn ngọt ngào như tan chảy trong không gian đêm, mang theo tất cả yêu thương và sự chân thành.

Họ đứng đó, dưới bầu trời đầy sao, tay trong tay, lòng hướng về một tương lai tươi sáng. Hợp đồng hôn nhân đã kết thúc, nhưng tình yêu của họ mới chỉ bắt đầu.

Và đó mới chính là điều quý giá nhất.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này đánh dấu sự chuyển biến tâm lý của hai nhân vật từ khách quan sang cảm xúc chân thành, thông qua những chi tiết tinh tế như cảm giác hơi ấm, nụ hôn nhẹ nhàng và lời tỏ tình không lời. Cách kết chương với bầu trời sao và tương lai sáng lạn tạo nên sự hope ending hoàn hảo cho giai đoạn này của câu chuyện.

📖 Chương tiếp theo

Chương tiếp theo sẽ khai mở những phép thử mới khi Minh Anh và Hoàng Long chính thức bước vào hôn nhân thực sự, với mọi trách nhiệm và cam kết đi kèm.

— Hết chương 9
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord