Mặt trời vừa lên cao, ánh nắếu xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, tạo thành những vệt sáên sàn gỗ phòng khách. Minh Anh ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách cà phê nóng, nhưng tâm trí cô lại đang bay bổng đâu đó. Hương cà phê thơm nồng hòa quyện với mùi hoa hồng tươi trong lọ thủy tinh trên bàn — món quà Hoàng Long vẫn gửi tặng cô mỗi ngày kể từ sau buổi gặp hôm ấy.
Cô mỉm cười nhẹ, ngón tay lướt trên thành tách sứ trắng. Lần đầu tiêăm, cô cảm thấy tim mình đập nhanh vì một người đàn ông, không phải vì áp lực công việắng về tương lai. Hoàng Long đã thay đổi, hay đúng hơn, anh đã cho cô thấy con người thật của mình — không phải vị CEO lạnh lùng trên báo chí, mà là một người đàn ông biết quan tâm, biết xin lỗi và biết chờ đợi.
Tiếng chuông điện thoạắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Minh Anh đặt tách cà phê xuống, với lấy chiếc điện thoại trên bàn. Màn hình hiện tên Mai Phương.
“Alo, Phương à?” Cô bắt máy, giọng vui vẻ.
“Minh Anh, em có xem tin tức sáng nay chưa?” Giọng Mai Phương gấp gáp, khác hẳn với sự dịu dàng thường ngày.
“Chưa, có chuyện gì vậy?”
“Mở tivi lên đi, kênh thời sự ấy. Có bài phóng sự về công ty em.”
Minh Anh nhíu mày, cầm điều khiển từ xa bật tivi. Màn hình sáng lên, hình ảnh một phóng viên đang đứng trước cửa tòa nhà công ty cô, tay cầm micro, phía sau là dòng chữ lớn: “Công ty thiết kế nội thất Minh Anh đối mặt với nguy cơ phá sảị từ chối khoản vay”.
Cô cảm thấy máu trong người như ngừng chảy. Cảnh tượng trên tivi khiến cô choáng váng. Phóng viên đất tuyệt về những khó khăn tài chính của công ty, về việc các ngân hàng đồng loạt từ chối hỗ trợ, và thậm chí còn ám chỉ rằng cô đang cố gắng lợi dụng mối quan hệ với gia đình Hoàng Long để xoay sở.
“Cô Minh Anh, chủ tịch công ty, hiện đang có quan hệ hôn nhân với ông Hoàng Long, giám đốc tập đoàn Hoàng Gia. Liệu đây có phải là lý do khiến cô ấy vẫn có thể đứng vững?” Giọng phóng viên vang lên đầy giễu cợt.
Minh Anh siết chặt điện thoại, các đốt ngón tay trắng bệch. Cô không thể tin được. Chỉ trong một đêm, mọi chuyện đã bị phơi bày ra ánh sáng một cách méo mó như vậy.
“Em thấy rồi.” Cô nói với Mai Phương, giọng cố gắng giữ bình tĩnh.
“Ai đó đã cố tình làm điều này.” Mai Phương nói, giọng đầy lo lắng. “Chị nghĩ là Thu Hà, nhưng chưa có bằng chứng.”
“Em cũng nghĩ vậy.” Minh Anh đứng dậy, bước đến gần tivi, nhìn chăm chú vào màn hình. “Em phải đến công ty ngay.”
“Khoan đã, Minh Anh. Đừng hành động vội vàng. Bây giờ em mà xuất hiện, truyền thông sẽ vây kín em.”
“Vậy em phải làm gì? Ngồi yên để họ bôi nhọ em sao?” Giọng cô bắt đầu cao lên, sự tức giận len lỏi trong từng lời nói.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khách mở ra. Hoàng Long bước vào, trên tay cầm một chiếc iPad, nét mặt căng thẳng. Anh nhìn thấy vẻ mặt của Minh Anh, rồi nhìn lên màn hình tivi, liền hiểu ra mọi chuyện.
“Anh vừày.” Anh nói, giọng trầm nhưng chắc chắn. Hương nướính nhẹ nhàng từ áo sơ mi anh thoảng qua, làm dịu đi phần nào cơn nóng trong lòng cô.
“Em phải đến công ty.” Minh Anh nói, định bước đi.
“Không, em ở đây.” Hoàng Long bước nhanh đến, đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng nhưng đầy kiên quyết. “Để anh lo.”
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt long lanh đầy nghi ngờ. “Anh sẽ lo thế nào? Lại dùng tiền để giải quyết sao?”
Hoàng Long lắc đầu, ánh mắt anh dịu dàng nhưng cũng đầy quyết tâm. “Không, anh sẽ dùng sự thật. Anh sẽ đứng ra bảo vệ em trước truyền thông. Đây là chuyện của chúng ta, và anh sẽ không để em phải đối mặt một mình.”
Minh Anh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Những lời nói của anh như một làn gió ấm áp thổi qua tâm hồn cô, xua tan đi phần nào sự lạnh lẽo của những lời chỉ trích. Cô muốn phản đối, muốn nói rằng cô có thể tự lo, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết mình cần anh lúc này.
“Em sợ.” Cô thú nhận, giọng nhỏ đến mức chỉ có anh nghe thấy. “Sợ rằng tất cả sẽ sụp đổ.”
Hoàng Long kéo cô vào lòng, vòng tay ấm áân thể nhỏ nhắn của cô. “Anh ở đây rồi. Sẽ không có gì sụp đổ cả. Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt.”
Cô áp mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim đều đặn và ấm áp từ cơ thể anh. Mùi hương của anh — một chút gỗ đàn hương, một chút xạ hương — khiến cô cảm thấy bình yên lạ kỳ. Nhưng không, cô không thể dựa dẫm vào anh mãi được. Cô phải đứng lên, phải chiến đấu vì chính mình.
“Mai Phương vẫn đang ở đầu dây.” Cô thì thầm, nhắc anh rằng họ không cô đơn.
Hoàng Long buông cô ra, cầm lấy điện thoại từ tay cô. “Chị Phương, chúng tôi sẽ đến công ty ngay. Chị có thể tập hợp đội ngũ pháp lý và chuẩn bị tài liệu được không?”
“Được, tôi sẽ lo.” Mai Phương đáp, giọng đã bớt lo lắng hơn.
Hoàng Long tắt máy, . “Đi thôi. Nhưng nhớ, em hãy để anh nói trước.”
Cô gật đầu, lòng vẫn đầy băn khoăn. Nhưắm tay cô, những ngón tay đan chặt vào nhau, cô cảm thấy mình có thể đối mặt với bất cứ điều gì.
Khi xe của Hoàng Long dừng trước cửa công ty, một rừng ống kính và micro đã chờ sẵn. Ánh đèn flash nhấp nháy chói mắt, tiếng người la hét ồn ào. Minh Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận bàn tay ấm áp của Hoàng Long siết chặt tay cô.
“Đừng lo.” Anh thì thầm bên tai cô. “Có anh đây.”
Họ bước ra khỏi xe. Ngay lập tức, đám đông phóng viên ùa đến, bao vây họ từ mọi phía. Những câu hỏi dồn dập như mưa đá.
“Cô Minh Anh, công ty cô sắp phá sản thật sao?”
“Anh Hoàng Long, anh có đang dùng tiền của tập đoàn để cứu vợ mình không?”
“Mối quan hệ của hai người có phải là một vụ làm ăn không?”
Hoàng Long giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhưng giọng nói lại bình thản đến lạ thường.
“Tôi xin phép được nói vài lời.” Anh bắt đầu, giọng vang lên rõ ràng giữa đám đông. “Công ty của vợ tôi đang đối mặt với khó khăn, đó là sự thật. Nhưng những gì các người đưa tin sáng nay là xuyên tạc và bịa đặt.”
Đám đông im lặng, chăm chú lắng nghe. Minh Anh đứng bên cạnh anh, cảm nhận từng lời nói của anh như một lớp khiên bảo vệ cô.
“Cô Minh Anh là một nhà thiết kế tài năng, một doanh nhân độc lập. Cô ấy không cần tôi giúp đỡ bằng tiền bạc. Tôi ở đây hôm nay không phải với tư cách là một nhà đầu tư, mà là một người chồng — người muốn bảo vệ danh dự của vợ mình.”
Những tiếng xì xào nổi lên. Một phóng viên cao giọng: “Vậy anh có bằng chứng nào cho thấy thông tin là sai sự thật không?”
Hoàng Long mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng mà đầy tự tin. “Tôi có. Và tôi sẽ công bố nó trong buổi họp báo chính thức vào chiều nay. Các người sẽ biết ai là kẻ đứng sau vụ việc này.”
, ánh mắt dịu dàng trở lại. “Em có muốn nói gì không?”
Minh Anh ngước nhìn anh, lòng đầy cảm kích. Cô bước lên một bước, đối diện với đám đông. “Tôi xin cảm ơn sự quan tâm của mọi người.” Cô nói, giọng điềm tĩnh nhưng kiên định. “Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng, tôi không phải là một người phụ nữ yếu đuối cần được cứu vớt. Tôi đã xây dựng công ty này từ đôi bàn tay trắng, và tôi sẽ không để bất kỳ ai — dù là truyền thông hay kẻ thù — phá hủy nó.”
Những lời nói của cô vang lên đầy uy lực, khiến không ít phóng viên phải im lặng. Hoàng Long nhìn cô, ánh mắt đầy tự hào. Anh nắm tay cô, cùng cô bước qua đám đông, vào trong tòa nhà.
Bên trong văn phòng, Mai Phương đã đợi sẵn. Chị ôm chầm lấy Minh Anh, giọng nghẹn ngào: “Em làm tốt lắm. Chị xem trực tiếp trên tivi đấy.”
Minh Anh cười nhẹ, nhưng trong lòng vẫn còn nhiều lo lắng. “Chị Phương, chúng ta cần tìm ra bằng chứng. Em biết chắc chắn Thu Hà đứng sau tất cả.”
Mai Phương gật đầu, đưa cho cô một tập tài liệu. “Chị đã cho người điều tra. Đây là những email và tin nhắn trao đổi giữa Thu Hà và một số phóng viên. Có cả bản ghi âm cuộc gọi nữa.”
Minh Anh cầm tập tài liệu, lật nhanh từng trang. Mắt cô dừng lại ở một đoạn tin nhắn: “Hãy đào sâu vào chuyện tài chính của công ty cô ta. Tôi muốn cô ta bị bêu rếu trên mặt báo.”
“Đủ rồi.” Cô nói, giọì tức giận. “Thu Hà đã làm quá lắm rồi.”
Hoàng Long bước đến, nhìn qua tập tài liệu. “Anh sẽ gọi cho luật sư. Chúng ta sẽ kiện cô ta tội phỉ báng và cố tình gây thiệt hại.”
“Không.” Minh Anh lắc đầu. “Em muốn đối mặt trực tiếp với cô ta. Em muốn cô ta phải thừa nhận tất cả trước mặt mọi người.”
Hoàng Long nhíu mày, nhưng rồi gật đầu. “Được, anh sẽ sắp xếp. Nhưng em phải hứa với anh, không được làm gì liều lĩnh.”
Cô nhìn anh, đôi mắt đầy quyết tâm. “Em hứa.”
Buổi chiều, họp báo được tổ chức tại hội trường của tập đoàn Hoàng Gia. Ánh đèn sân khấu chiếu sáng rực rỡ, hàng trăm phóng viên ngồi chật kín ghế. Trên bục, Minh Anh và Hoàng Long ngồi cạnh nhau, bên cạnh là Mai Phương và đội ngũ pháp lý.
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Minh Anh cảm nhận được những ánh mắt dò xét từ khắp nơi, nhưng cô không hề nao núng. Bàn tay cô đặt trên bàn, ngón tay cái lướt nhẹ lên mặt gỗ, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó — một cảm giác giúp cô tập trung.
Hoàng Long đứng lên, giơ tay ra hiệu cho mọi người im lặng. “Tôi xin chào mừng tất cả các quý vị đã đến đây hôm nay. Như đã hứa, tôi sẽ công bố bằng chứng về người đã đứng sau vụ việc xuyên tạc thông tin về công ty của vợ tôi.”
Anh ra hiệu cho trợ lý chiếu lên màn hình lớn những đoạn tin nhắn và email. Cả hội trường ồ lên. Những dòng chữ hiện ra rõ ràng, với chữ ký và thông tin đầy đủ.
“Người này là Thu Hà, em họ của tôi.” Hoàng Long nói tiếp, giọng không chút run rẩy. “Cô ta đã cố tình tạo áp lực với các ngân hàng để từ chối khoản vay của cô, sau đó thuê phóng viên viết bài bôi nhọ.”
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. Các phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi, nhưng Hoàng Long giơ tay ngăn lại.
“Tôi sẽ mời cô Thu Hà lên đây để đối chất.” Anh nói, ánh mắt lạnh lùng.
Cánh cửa bên hông mở ra, Thu Hà bước vào, khuôn mặt tái nhợt. Cô ta mặc một bộ vest đen, nhưng dáng vẻ không còn kiêu hãnh như thường ngày. Cô ta bước lên bục, đối diện vớà Hoàng Long.
“Em không biết gì cả.” Thu Hà nói, giọng run run. “Đây là vu khống.”
Minh Anh đứng lên, nhìn thẳng vào mắt Thu Hà. “Cô có dám thề rằng những tin nhắn này không phải do cô gửi không?”
“Tôi...” Thu Hà ấp úng.
“Cô có dám nhìn vào mắt tôi và nói rằng cô không thuê phóng viên viết bài không?” Minh Anh hỏi tiếp, giọng cứng rắn hơn.
Thu Hà cúi đầu, không trả lời. Cả hội trường im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
“Tôi có bằng chứng gốc từ nhà mạng.” Hoàng Long nói thêm. “Nếu cô còn chối, tôi sẽ đưa vụ việc ra tòa.”
Thu Hà ngước lên, ánh mắt đầy hận thù. “Được rồi, tôi thừa nhận. Là tôi đã làm. Nhưng các người nghĩ tôi làm vậy vì lý do gì? Vì các người xứng đáng! Cô ta —” cô ta chỉ tay vào Minh Anh — “là một kẻ cơ hội, kết hôn với anh chỉ vì tiền. Còn anh —” cô àng Long — “anh đã phản bội gia đình, phản bội những giá trị mà cha mẹ đã dạy chúng ta.”
“Im đi!” Một giọng nói vang lên từ phía cuối hội trường. Mọi người quay lại, thấy ông Hoàng Văn Hùng — cha của Hoàng Long — đang bước lên bục, khuôn mặt đầy phẫn nộ.
“Thu Hà, con đã làm điều không thể tha thứ.” Ông nói, giọì tức giận. “Con đã làm ô nhục gia đình này.”
“Chú Hùng...” Thu Hà lắp bắp.
“Im đi!” Ông Hùng hét lên, rồ. Ông cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Con xin lỗi, Minh Anh. Gia đình ta đã đối xử không tốt với con. Ta xin lỗi vì tất cả.”
Minh Anh sững người. Cô không ngờ rằng ông Hùng lại xin lỗi mình một cách chân thành như vậy. Nước mắt cô bắt đầu lăn dài trên má.
“Bác không cần phải xin lỗi.” Cô nói, giọng nghẹn ngào. “Cháu hiểu mà.”
“Không, ta phải xin lỗi.” Ông Hùng nói, mắt đỏ hoe. “Vì đã không tin tưởng con, vì đã để cho Thu Hà làm điều này. Từ bây giờ, con là con dâu của gia đình ta, và ta sẽ bảo vệ con bằng mọi giá.”
Hoàng Long bước đến, đặt tay lêình. “Cảm ơn cha.” Anh nói, giọng ấm áp.
Ông Hùng gật đầu, rồi quay sang đám đông, tuyên bố: “Gia đình tôi chính thức xin lỗi cô Minh Anh. Thu Hà sẽ bị xử lý theo pháp luật. Và từ nay, cô Minh Anh là thành viên chính thức của gia đình Hoàng Gia.”
Tiếng vỗ tay vang lên khắp hội trường, hòa lẫn với những tiếng xì xào ngạc nhiên. Các phóng viên bắt đầu ghi chép, chụp ảnh, nhưng lần này, những bức ảnh đó không còn mang ý nghĩa xấu xa nữa.
Minh Anh đứng giữa hội trường, cảm nhận bàn tay Hoàng Long siết chặt tay mình. Cô ngước nhìn anh, thấy trong mắt anh lấp lánh niềm vui và tự hào.
“Chúng ta đã làm được.” Cô thì thầm.
“Chưa đâu.” Anh cười nhẹ, kéo cô vào lòng. “Mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Cô áp mặt vào ngực anh, lắng nghe nhịp tim ấm áp của anh. Mùi hương quen thuộc từ cơ thể anh xoa dịu mọi lo lắng trong lòng cô. Cô biết rằng, từ bây giờ, mọi chuyện sẽ khác. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách, không còn là hợp đồng hôn nhân giả tạo, mà là tình yêu đích thực.
Khi buổi họp báo kết thúc, mọi người dần rời đi. Ông Hùng bước đến, vỗ vai Hoàng Long và nói: “Con đã chọn đúng người, con trai ạ.”
Hoàng Long mỉm cười, nhìn Minh Anh đầy trìu mến. “Vâng, con biết mà.”
Minh Anh đứng đó, cảm nhận hơi ấm từ gia đình mới, từ tình yêu của Hoàng Long. Cô biết rằng, dù sóng gió có đến, cô vẫn sẽ đứng vững, vì cô không còn đơn độc nữa. Họ sẽ cùng nhau đi qua mọi khó khăn, xây dựng một tương lai ngọt ngào, không phải từ hợp đồng, mà từ trái tim chân thành.