Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp Đồng Ly Hôn Ngọt Ngào

Cuộc gặp gỡ định mệnh

2484 từ
Nghe chương này11:31

Chiều cuối thu, nắng vàng óng ả trải dài trên những tòa nhà chọc trời ở khu trung tâm thành phố. Linh Đan đứng trước cửa kính của tòa tháp cao nhất, nơi đặt trụ sở của Tập đoàn Hoàng Gia. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mát lướt qua mái tóc dài được búi gọn gàng. Mùi nước thoang thoảng từ chiếc váy công sở màu xanh than, nhưng trong lòng cô lại dâng lên một nỗi lo lắng khó tả.

“Cô Linh Đan, mời cô đi lối này.”

Người thư ký tên Bảo An, một cô gái trẻ với nụ cười tươi rói, dẫn cô vào thang máy riêng. Ánh mắt Bảo An thoáng chút tò mò, nhưng cô ta nhanh chóng giấu đi bằng giọng nói vui vẻ:

“Anh Minh đang đợi cô ở phòng họp tầng ba mươi. Cô uống gì không? Trà, cà phê hay nước lọc?”

“Cà phê đen, không đường.” Linh Đan đáp gọn lỏn, cố giữ cho giọng mình thật bình thản. Nhưng bên trong, tim cô đập loạn xạ như trống trận. Cô biết cuộc gặp hôm nay sẽ thay đổi cuộc đời mình mãi mãi.

Công ty luật của gia đình cô đang trên bờ vực phá sản. Những khoản nợ chồng chất, những đối tác lần lượt rút lui, và người cha già yếu của cô – ông Vũ – đã gục ngã sau nhiều tháng vật lộn. Linh Đan đã dùng hết tài năng luật sư của mình để tìm kiếm lối thoát, nhưng mọi cánh cửa đều đóng sầm trước mặt cô. Cho đến khi người bạn thân từ thời đại học – người làm việc trong tập đoàn Hoàng Gia – tiết lộ rằng chủ tịch Hoàng Minh đang tìm kiếm một cuộc hôn nhân hợp đồng.

Ban đầu, Linh Đan nghĩ đó là một trò đùa. Cô là luật sư. Cô biết rõ giá trị pháp lý của một hợp đồng hôn nhân. Nhưng khi nhìn vào những con số thâm hụt trong báo cáo tài chính của công ty, cô nhận ra mình không còn lựa chọn nào khác. Một hợp đồng hai năm đổi lại một khoản tiền đủ lớn để cứu vãn công ty. Cô sẽ là vợ khế ước của một CEO lạnh lùng, một người đàn ông mà cô chưa từng gặp mặt.

Thang máy dừng lại với một tiếng ding nhẹ. Cánh cửa mở ra, để lộ một hành lang dài với những bức tường kính trong suốt nhìn ra toàn cảnh thành phố. Ánh nắng chiếu qua kính, tạo nên những vệt sáng trên sàn đá cẩm thạch trắng. Bảo An dẫn cô đến cuối hành lang, nơi một cánh cửa gỗ sồi lớn đang khép hờ.

“Anh Minh, cô Linh Đan đã đến.” Bảo An nói vọng vào, rồi mỉm cười: “Cô cứ vào đi, tôi sẽ mang cà phê ra sau.”

Linh Đan đẩy cửa bước vào. Phòng họp rộng đến choáng ngợp, với một chiếc bàn dài bằng kính đen bóng, trên đó đặt vài tập tài liệu và một lọ hoa hồng trắng. Và ở cuối bàn, một người đàn ông đang ngồi, dựa lưng vào ghế, hai tay đan vào nhau đặt trên mặt bàn.

Hoàng Minh.

Anh ta mặc một bộ vest xám đen cắt may hoàn hảo, mái tóc đen được vuốt gọn gàng ra sau, để lộ vầng trán cao và đôi mắt sâu thẳm. Khuôn mặt có những đường nét sắc sảo như tạc, từ sống mũi thẳng đến đường quai hàm cương nghị. Nhưng thứ khiến Linh Đan chú ý nhất chính là đôi môi mím chặt và cái nhìn lạnh lùng như băng giá kia. Anh ta không cười, không tỏ ra chào đón, chỉ nhìn cô chăm chú, như đang đánh giá một món hàng.

“Chào cô Linh Đan.” Giọầm ấm, nhưng không chút cảm xúc. “Mời cô ngồi.”

Linh Đan kéo ghế ngồi xuống đối diện, cố gắng che giấu sự run rẩy trong tay. Cô đặt chiếc túi xách da màu nâu lên đùi, ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“Chào anh Hoàng. Tôi đã đọc qua các điều khoản sơ bộ mà anh gửi. Tôi có vài thắc mắc.”

Hoàng Minh hơi nhướng mày, một cử động nhỏ nhưng đủ để Linh Đan nhận ra sự ngạc nhiên thoáng qua trên khuôn mặt anh ta.

“Cô cứ nói.”

“Thứ nhất, về thời hạn hợp đồng. Anh đề nghị hai năm, nhưng tôi muốn rút ngắn xuống còn một năm rưỡi.” Linh Đan nói, giọng cô bình tĩnh nhưng chắc chắn. “Công ty tôi chỉ cần một năm để phục hồi. Nếu không thể, tôi sẽ tìm cách khác.”

Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh ta cầm lấy cốc nước trên bàn, uống một ngụm nhỏ, rồi đặt cốc xuống. Động tác chậm rãi, như thể đang cân nhắc từng chữ.

“Một năm rưỡi.” Anh ta lặp lại, giọng vẫn lạnh tanh. “Tôi có thể đồng ý, nhưng với một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Trong thời gian đó, cô phải sống chung với tôi. Không phải chỉ là vợ chồng trên giấy tờ, mà là thực sự ở cùng một mái nhà.” Ánh mắt cô có một tia gì đó khó đoán. “Tôi cần một vợ khế ước để duy trì hình ảnh trước công chúng và đối tác. Những bữa tiệc, sự kiện, họp mặt gia đình – cô phải tham gia đầy đủ.”

Linh Đan nhíu mày. Cô đã chuẩn bị tinh thần cho điều này, nhưng nghe từ miệng ra, nó vẫn khiến cô khó chịu.

“Anh không sợ tôi sẽ lợi dụng điều đó để phá hợp đồng sao?”

“Cô là luật sư.” Hoàng Minh nói, nụ cười nhẹ thoáng qua khóe môi. “Cô biết rõ hậu quả của việc vi phạm hợp đồng. Nếu cô làm điều gì ảnh hưởng đến danh tiếng của tôi, số tiền bồi thường sẽ khiến công ty cô sụp đổ vĩnh viễn.”

Linh Đan cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Cô không ngờ anh ta lại thẳng thắn đến vậy. Nhưng cô cũng là người thông minh. Cô hiểu rằng trong cuộc chơi này, ai nắm nhiều quân bài hơn sẽ thắng. Và hiện tại, Hoàng Minh đang nắm tất cả.

“Được.” Cô nói, cố kìm nén sự bực tức. “Tôi đồng ý sống chung. Nhưng tôi có một điều kiện của riêng mình.”

“Nói đi.”

“Chúng ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa. Không có bất kỳ quan hệ thể xác nào. Và tôi có quyền tiếp tục công việc luật sư của mình, không bị can thiệp.”

Hoàng Minh nhìn cô một lúc lâu, đôi mắt đen láy như muốn xuyên thấu tâm can cô. Linh Đan cố giữ vững ánh mắt, không để lộ sự run sợ. Cô biết mình đang đặt cược tất cả, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác.

“Đồng ý.” Cuối cùng, anh ta nói, giọng vẫn không chút cảm xúc. “Nhưng tôi cũng có một điều khoản bổ sung. Trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, cô không được yêu ai khác. Và nếu cô muốn hủy hợp đồng trước thời hạn, cô phải trả lại toàn bộ số tiền đã nhận, cộng thêm lãi suất.”

Linh Đan cắn môi. Điều khoản này rất nặng, nhưng cô hiểu lý do của nó. Hoàng Minh là một doanh nhân. Anh ta không muốn rủi ro. Cô gật đầu.

“Tôi chấp nhận.”

Hoàng Minh đẩy tập tài liệu về phía cô. “Đây là hợp đồng chi tiết. Cô hãy xem lại, nếu không có gì thay đổi, chúng ta sẽ ký ngay bây giờ.”

Linh Đan cầm lấy tập tài liệu, lật từng trang. Những dòng chữ in nhỏ nhưng rõ ràng, từng điều khoản được soạn thảo một cách tỉ mỉ. Cô dùng con mắt chuyên môn của một luật sư để rà soát và phát hiện ra một điều bất ngờ.

Hầu hết các điều khoản đều có lợi cho cô.

Tiền hỗ trợ hàng tháng cao hơn mức cô tưởng. Quyền lợi của cô được bảo vệ chặt chẽ. Thậm chí, có một điều khoản nói rằng nếu Hợp đồng hợp lệ, cô có quyền giữ lại toàn bộ số tiền và chấm dứt thỏa thuận ngay lập tức.

Cô ngước lên nhìn anh ta, không giấu được vẻ ngạc nhiên.

“Anh… chắc chắn về những điều khoản này chứ?”

Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh ta mở ngăn kéo bàn, lấy ra một cây bút máy màu đen, đặt trước mặt cô.

“Tôi luôn chắc chắn về mọi thứ tôi làm, thưa cô luật sư.”

Giọng nói của hắn lạnh lùng, nhưng Linh Đan có thể cảm nhận được một tia ấm áp ẩn sâu trong đó. Cô lắc đầu, tự nhủ mình đang tưởng tượng. Không thể nào. Hoàng Minh – người đàn ông nổi tiếng với trái tim băng giá – lại có thể tốt bụng đến vậy.

Cô cầm bút lên, hít một hơi thật sâu. Đầu ngón tay cô chạm vào mặt giấy lạnh, cảm nhận mùi mực thoang thoảng. Cô biết rằng khi ký xuống, cuộc đời cô sẽ thay đổi mãi mãi. Nhưng cô không còn đường lui.

Chữ ký của cô – Linh Đan – hiện ra trên trang giấy, nét chữ thanh thoát nhưng chắc chắn.

Hoàng Minh cầm lấy hợp đồng, xem xét chữ ký của cô, rồi ký tên mình bên cạnh. Chữ ký của anh ta mạnh mẽ, sắc sảo, như chính con người anh ta.

“Chúc mừng cô, vợ khế ước của tôi.” Anh ta nói, giọng pha chút châm biếm.

Linh Đan cười nhạt. “Chúc mừng anh, chồng khế ước.”

Không khí trong phòng đột nhiên trở nên nặng nề. Hai người nhìn nhau, như hai con thú đang đo sức. Cuối cùng, Hoàng Minh là người phá vỡ sự im lặng.

“Cô có thể chuyển đến căn hộ của tôi vào cuối tuần này. Tôi sẽ cho người đến đón.” Anh ta đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. “Nếu không có gì thắc mắc, tôi xin phép.”

“Khoan đã.” Linh Đan cũng đứng dậy. “Tôi vẫn còn một câu hỏi.”

Hoàại, nhướng mày.

“Tại sao chọn tôi?” Cô hỏi, giọng cô thật thà. “Với địa vị và tài sản của anh, anh có thể tìm bất kỳ người phụ nữ nào. Tại sao lại là một luật sư nghèo khó như tôi?”

Hoàng Minh nhìn cô một lúc, rồi lại nhìn. Rồỉm cười – một nụ cười nhẹ, hầu như không thể nhận ra, nhưng Linh Đan vẫn thấy.

“Bởi vì cô không giống những người khác.” Anh ta nói. “Cô đến đây không vì tiền bạc. Cô đến vì gia đình. Điều đó… khiến cô đáng tin.”

Nói xong, ưng bước ra khỏi phòng họp, để lại Linh Đan đứng đó với trái tim đập loạn.

Cô nhìn theo bóng lưng cao lớn của anh ta, cố gắng hiểu ý nghĩa của những lời vừa nói. Đáng tin? Cô không chắc mình có xứng đáng với sự tin tưởng đó hay không. Nhưng có một điều cô biết chắc: cuộc hôn nhân này sẽ không dễ dàng như cô tưởng.

Bảo An bước vào với tách cà phê trên tay, thấy Linh Đan đứng một mình, cô ta cười tươi:

“Cô xong rồi ạ? Anh Minh đi rồi sao?”

“Ừm.” Linh Đan đáp, đón lấy tách cà phê. Hương cà phê đắng thơm xộc vào mũi, giúp cô tỉnh táo hơn. “Cảm ơn cô.”

“Không có gì.” Bảo An nhìn cô với ánh mắt tò mò. “Chúc mừng cô nhé. Tôi nghĩ cô và anh Minh sẽ là một cặp đẹp đôi.”

Linh Đan cười gượng. Đẹp đôi? Cô và một CEO lạnh lùng? Có lẽ trên giấy tờ thì đúng, nhưng trong thực tế, họ chỉ là hai người xa lạ bị ràng buộc bởi một hợp đồng.

Cô uống cạn tách cà phê, cảm nhận vị đắng lan tỏa trong miệng. Rồi cô thu dọn tài liệu, đặt vào túi xách và bước ra khỏi phòng họp.

Trên đây, cô lén nhìn lại qua cánh cửa kính. Và bất ngờ, cô thấy Hoàng Minh đang đứng ở hành lang bên cạnh, tay cầm điện thoại, nhưng mắt lại nhìn về phía cô. Một nụ cười nhẹ – thật nhẹ, hầu như không thể nhận ra – nhưng Linh Đan đã thấy. Nụ cười ấy khiến trái tim cô lại một lần nữa đập loạn.

Cô quay mặt đi, nhanh chóng bước vào thang máy. Cửa thang máy đóng lại, cắt đứt tầm nhìn, nhưng hình ảnh nụ cười ấy vẫn ám ảnh trong tâm trí cô.

“Mình đang làm gì vậy?” Cô tự hỏi, tựa đầu vào tường thang máy lạnh lẽo. “Ký hợp đồng hôn nhân với một người đàn ông mình không yêu? Liệu mình có đang đánh đổi quá nhiều không?”

Nhưng khi nghĩ đến gương mặt mệt mỏi của cha, những khoản nợ chồng chất và nguy cơ mất đi công ty gia đình, cô biết mình không có quyền hối tiếc. Cô đã chọn con đường này và cô sẽ đi đến cùng.

Thang máy dừng lại ở tầng trệt. Cánh cửa mở ra, để lộ sảnh lớn với những cột đá cao vút. Linh Đan bước ra, hít một hơi thật sâu. Bên ngoài, nắng chiều đã tắt, nhường chỗ cho ánh đèn đường lung linh. Cô nhìn lên tòa tháp cao ngất, nơi Hoàng Minh đang ở trên đó, và tự hỏi liệu người đàn ông lạnh lùng ấy có thực sự tốt như lời.

Hay tất cả chỉ là một cái bẫy?

Cô lắc đầu, gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực. Dù thế nào, cô cũng đã ký hợp đồng. Từ bây giờ, cô là vợ khế ước của Hoàng Minh và cô phải học cách sống chung với điều đó.

Cô bước ra khỏi tòa nhà. Gió đêm lạnh buốt thổi qua, khiến cô rùng mình. Nhưng trong lòng, một tia lửa nhỏ vẫn cháy – hy vọng rằng mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Và khi cô lên xe, lái về nhà, cô không biết rằng trên tầng ba mươi, Hoàng Minh vẫn đứng nhìn theo chiếc xe của cô, nụ cười nhẹ vẫn còn đọng trên môi.

Anh ta đã chuẩn bị cho cuộc hôn nhân này từ lâu, nhưng có một điều không ngờ tới: cô vợ khế ước của anh thông minh và mạnh mẽ đến vậy. Và điều đó, đối với anh ta, là một bất ngờ thú vị.

“Cô Linh Đan… em thực sự không giống những người khác.” Anh ta thì thầm một mình, rồi quay lưng bước vào văn phòng, để lại màn đêm bao phủ thành phố.

💡 Điểm nhấn chương này

Tác giả khéo léo xây dựng căng thẳng tâm lý qua chi tiết nhỏ: tiếng tim đập loạn xạ, gió mát lướt mái tóc, ánh mắt tò mò của Bảo An. Đặc biệt, kết chương lật ngược quan điểm khi tiết lộ Hoàng Minh đã chủ động chuẩn bị mọi thứ, biến Linh Đan từ một nạn nhân yếu đuối thành một ẩn số khó dự đoán.

📖 Chương tiếp theo

Sáng hôm sau, Linh Đan thức dậy với tư cách là vợ khế ước của Hoàng Minh, và cuộc sống lạ lẫm chính thức bắt đầu.

— Hết chương 1
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord