Tôi chống nạnh đứng trước cửa căn hộ cao cấp nhất tòa nhà Central Point, ngước nhìn dãy số 2201 sáng bóng trên cánh cửa gỗ mun. Hai vali kéo lỉnh kỉnh bên chân, trong đó có một vali đầy hồ sơ vụ án và một vali quần áo – tôi chỉ mang đủ đồ dùng thiết yếu cho một năm rưỡi tới, như thể chuẩn bị cho một chuyến công tác dài ngày chứ không phải chuyển đến sống chung với một người đàn ông xa lạ.
“Chị Linh Đan ơi, chị có chắc là muốn em đi không?” Bảo An thò đầu từ cửa thang máy ra, mắt tròn xoe nhìn tôi lo lắng. Nó ôm chặt một tú, trông như sắp đưa tang tôi đến nơi.
“Em về đi. Chị lớn rồi, không sao đâu.” Tôi phẩy tay, cố tỏ ra bình thản.
“Nhưng mà…” Bảo An lưỡng lự, “Em nghe nói CEO Hoàng Minh lạnh như băng, có hôm còn làm đối tác khóc vì căng thẳng trong phòng họp. Chị ở với người như thế… em lo.”
“Ăn nhiều quá rồi.” Tôi bật cười, nhưng thường cũng hơi chùng xuống. Tôi đã gặp Hoàng Minh một lần, đủ để biết ánh mắt hơn lưỡi dao cạo, từng lời nói ra đều như có trọng lượng đè lên người đối diện.
Tiếng cửa thang máy đóng lại, mang theo gương mặt lo âu của Bảo An. Tôi hít một hơi thật sâu. Mùi nước thoang thoảng từ hành lang khiến tôi hơi choáng váng. Đưa tay gõ cửa hai tiếng, dứt khoát.
Không có tiếng trả lời.
Tôi nhăn mặt, nhấn chuông lần nữa. Vẫn khô ở.
“Hay là anh ta đùa mình?” Tôi lẩm bẩm, lôi điện thoại ra định gọi thì nhận được tin nhắn từ số lạ: “Cửa đã mở. Tôi ở công ty, nhập mã 1507.”
Dòng tin nhắn ngắn gọn, khô khan như chính con người anh ta. Tôi nhấm nháp con số 1507 trong đầu – trùng với ngày ký hợp đồng hôm trước, 15 tháng 7. Dù muốn hay không, tôi cũng phải thừa nhận khiếu sắp xếp chi tiết.
Cánh cửa nặng trịch mở ra, lộ ra không gian sống rộng đến nghẹt thở. Phòng khách màu xám bạc chủ đạo, nội thất thiết kế tối giản đến lạnh lùng, từng đường nét đều toát lên vẻ đàn ông độc thân giàu có. Ánh sáng tự nhiên từ cửa kính lớn tràn vào, phản chiếu trên mặt bàn gỗ óc chó đánh bóng loáng. Tôi kéo vali vào. Tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ vang lên cộc cộc, vọng lại trong căn phòng trống trải.
“Cũng không đến nỗi nào,” tôi nói với chính mình, cố gắng tìm kiếm chút hơi ấm trong khôỉ này. “Ít nhất cũng sạch sẽ hơn phòng trọ của mình.”
Tôi dạo quanh một vòng, ngón tay lướt nhẹ qua những bức tường trắng tinh, chạm vào từng góc bàn, từng kệ sách được sắp xếp ngăn nắp kỳ lạ. Mọi thứ đều hoàn hảo đến mức vô hồn, giống như showroom mẫu chứ không phải nơi có người sống.
Phòng ngủ dành cho tôi nằm cuối hành lang, đối diện với phòng của Hoàng Minh. Tôi đẩy cửa bước vào, sửng sốt khi thấy căn phòng đã được chuẩn bị sẵn – ga trải giường màu kem nhạt, một bàn làm việc nhỏ kê sát cửa sổ, tủ quần áo trống một nửa. Trên bàn còn để một lọ hoa hồng trắng, cánh hoa còn đọng vài giọt sương.
Tim tôi khẽ rung lên một nhịp.
“Chắc là trợ lý làm,” tôi tự nhủ, gạt đi cảm giác kỳ lạ đang dâng lên trong lồng ngực. “Một người đàn ông lạnh lùng như thế sao có thể nghĩ đến chuyện cắm hoa?”
Tôi mở vali, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Quần áo, sách vở, laptop, vài chai nước hoa nhỏ – tất cả đều được tôi đặt vào đúng vị trí một cách máy móc. Đầu óc tôi lúc này hỗn loạn hơn tôi tưởng, hàng ngàn câu hỏi xoay vòng trong tâm trí: Liệu cuộc sống này có kéo dài được không? Liệu tôi có chịu nổi hai năm bên cạnh người đàn ông xa lạ? Và quan trọng nhất – liệu công ty của ba có kịp hồi phục trước khi tôi gục ngã?
Khi tôi đới mớ dây sạc điện thoại rối tung, mùi thơm nồng nàn bất ngờ xộc vào mũi. Tôi ngước lên, nhìn về phía bếp. Trên bàn đá hoa cương trắng tinh, một khay đồ ăn được đậy kín bằng nắp thủy tinh, bên cạnh là tờ giấy màu vàng nhạt.
Tôi đứng dậy, bước đến gần. Lớp kính mờ hơi nước, bên trong là cháo trắng nóng hổi, trứng ốp la, ít dưa leo muối và một lát bánh mì nướng vàng ruộm. Món ăn đơn giản nhưng được bày biện tỉ mỉ, rau thơm xắt sợi, hành phi thơm lừng, bát cháo trắng đặc sánh với chút hành lá xanh mướt khiến bụng tôi bỗng nhiên sôi lên.
Tờ giấy màu vàng được gấp gọn, mở ra là nét chữ cứng cáp, thẳng hàng thẳng lối nhưng ẩn chứa nét mềm mại lạ thường:
“Chào mừng em về nhà. Ăn sáng đi, anh đi làm đây. Có gì cần thì nhắn. – HM”
Tôi đọc đi đọc lại ba lần, cố tìm ra ẩn ý, mưu đồ hay bất kỳ dấu hiệu nào của sự giả tạo. Nhưng dòng chữ ngắn ngủi ấy không hề có sạn, nó chân thật đến mức khiến tôi hơi ngỡ ngàng.
“Chắc là chiêu trò,” tôi lẩm bẩm, kéo ghế ngồi xuống. “Muốn lấy lòng mình để sau này dễ sai khiến.”
Nhưng tay tôi đã cầm muỗng, múc một thìa cháo nóng hổi đưa lên miệng. Vị cháo thanh nhẹ, hạt gạo nở bung nhưng không nát, nêm nếm vừa phải. Tôi chợt nhận ra mình đã không ăn sáng tử tế từ nhiều tháng nay, từ khi công ty của ba lâm vào khủng hoảng.
“Có ê đầu bếp riêng,” tôi cố biện minh, nhưng không thể phủ nhận rằng từng muỗng cháo đang xoa dịu tâm trạng tồi tệ của tôi. Tôi ngồi đó, một mình trong căn bếp xa lạ, ăn hết bát cháo, trứng, cả lát bánh mì, cho đến khi cái bụng căng tròn.
Ăn xong, tôi rửa bát, lau khô, đặt lại vào tủ. Đúng lúc đó, điện thoại reo lên. Bảo An.
“Chị ơi, thế nào rồi? Ổn không? Có bị bắt làm nô lệ tình dục không?” Giọng nó lo lắng đến mức tôi phải bật cười.
“Chị ăn sáng rồi. Do CEO nấu,” tôi nói, giọng cố tỏ ra lạnh nhạt.
“CÁI GÌ? CEO Hoàng Minh, người mà cả giới luật sư đồn là máu lạnh, tự tay nấu bữa sáng cho chị? Chị đang đùa em đúng không?”
“Chị cũng không tin nổi, nhưng sự thật là vậy.”
“Trời ơi, chị ơi, có khi ảnh thích chị rồi đó. Em thề, chuyện này chỉ có trong phim Hàn thôi!”
“Thích cái đầu em,” tôi lắc đầu, hướng mắt ra cửa sổ. Cảnh thành phố từ tầng hai mươi hai trải rộng trước mắt: những tòa nhà chọc trời san sát, bầu trời xanh ngắt. “Người ta có mưu đồ. Mới ngày đầu, phải làm tốt để tạo ấn tượng thôi.”
Nhưng tôi vẫn giữ tờ giấy nhắn màu vàng ấy, gấp gọn bỏ vào túi áo khoác. Chỉ là để… sau này làm bằng chứng thôi, tôi tự nhủ.
Buổi sáng trộm vía lạ lẫm. Tôi mở laptop, định làm việc, nhưng tâm trí cứ bay đi đâu mất. Căn hộ quá yên tĩnh, chỉ có tiếng máy lạnh chạy rì rầm và tiếng xe cộ lọc xọc từ xa vọng vào. Tôi đứng dậy, đi dạo một vòng, ngắm nghía từng món đồ trong nhà.
Tủ sách của Hoàng Minh gây chú ý nhất. Nó chiếm trọn một bức tường, từ sàn lên đến trần, với hàng trăm cuốn sách được sắp xếp theo màu sắc. Tôi nhướng mày, rút ra một cuốn “Luật Thương mại Quốc tế” – gáy sách còn mới, có lẽ chưa từng đọc. Kế bên là “Nghệ Thuật Sống Tối Giản”, bìa cũ sờn, dày cộm. Tôi cười thầm, đúng là con người mâu thuẫn.
Đến giữa trưa, đói bụng, tôi mở tủ lạnh định nấu gì đó. Bên trong đầy ắp thực phẩm tươi sống: rau củ xanh mướt, thịt bò được bọc kín, tôm còn tươi roi rói và một ngăn riêng đầy sữa chua, trái cây cắt sẵn. Trên cánh tủ lạnh còn dán tờ giấy note: “Ăn trưa nhé. Có gì thiếu thì bảo anh mua. – HM”.
Tôi đỏ mặt, dù không có ai ở đây.
“Anh ta làm như mình là trẻ con không bằng,” tôi lẩm bẩm, nhưng không giấu được nụ cười trên môi.
Tôi quyết định nấu mì tôm – món tủ của thời sinh viên. Nhưng khi mở tủ bếp, tôi không tìm thấy bất kỳ gói mì tôm nào. Thay vào đó là mì Ý, gạo lứt, yến mạch, các loại hạt dinh dưỡng. Căn bếp của người giàu, tôi chán nản nghĩ.
Cuối cùng tôi đành nấu một tô mì Ý xào rau củ, cũng tạm ổn. Đang ăn dở thì điện thoại reo – tin nhắn từ Hoàng Minh.
“Ăn trưa chưa?”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, lưỡng lự vài giây rồi mới trả lời: “Rồi.”
“Có ổn không?”
“Được.”
“Trưa nay có cuộc họp quan trọng, anh về trễ. Em đừng chờ cơm tối.”
Tôi cau mày. Âm tôi làm gì, hay đây là một điều khoản bất thành văn trong cái hợp đồng hôn nhân này? Tôi nhắn lại: “Anh không cần báo cáo.”
Tin nhắn trả lời đến ngay: “Cần. Giờ em là vợ anh.”
Bốn chữ ấy khiến tôi suýt sặc mì Ý. Tim tôi đập loạn xạ, máu dồn lên mặt. Tôi đặt điện thoại xuống bàn, thở dài. Người đàn ông này quả thực nguy hiểm – không phải vì lạnh lùng, mà vì sự dịu dàng bất ngờ của anh ta.
Cả buổi chiều tôi không thể tập trung làm việc. Tôi ngồi trong phòng khách, mở bản án cũ ra xem, nhưng mắt cứ hướng về phía cửa. Từng tiếng động nhỏ ngoài hành lang đều khiến tôi giật mình. Đến khoảng năm giờ, tôi bực mình với chính bản thân, quyết định đi tắm để ĩ vẩn vơ.
Dưới vòi sen, nước ấm xối xả lên da thịt, mang theo mùi sữa tắm đàn ông – chắc là đồ của anh ta. Tôi dụi mạnh lên mái tóc, như muốn gạt bỏ tất cả cảm xúc hỗn độn này. Tôi là luật sư Linh Đan, người đã đàm phán qua hàng trăm vụ án khó nhằn, sao lại để một người đàn ông làm xao lãng chỉ sau một bữa sáng và dẫn?
Tôi bước ra khỏi phòng tắm, quấn khăn tắm quanh người, đầu tóc còn ướt nhẹp. Đúng lúc đó, cửa chính mở ra.
Hoàng Minh đứng đó, mặc nguyên comple xám đậm, áo sơ mi trắng cởi cúc cổ, cà vạt hơi lỏng. Tay anh cầm một bó hoa hồng đỏ rực, cánh hoa còn tươi mọng nước, những giọt sương dưới ánh đèn. Ánh mắt anh dừng trên người tôi, từ gương mặt còn bừng hơi nước, xuống đến chiếc khăn tắm quấn qua người, rồi lướt xuống đôi chân trần của tôi.
Cả hai đều đứng im.
Mặt tôi nóng bừng như lửa đốt. Tôi vội vã ôm chặt khăn tắm, lùi lại một bước.
“Anh… về lúc nào thế?” Giọng tôi khản đặc.
Hoàng Minh nhẹ nhàng đóng cửa, bước vào. Anh đặt bó hoa lên bàn, cởi áo vest khoác lên ghế sofa. Tất cả động tác đều chậm rãi, uyển chuyển như thể đang biểu diễn.
“Anh đã bảo sẽ về trễ, nhưng công việc xong sớm,” anh nói, giọng trầm thấp, đều đều. “Em… tắm rồi à?”
Phải ba giây sau tôi mới xử lý được câu hỏi ngu ngốc đó. “Rõ rồi còn hỏi,” tôi đáp, cố tỏ ra bình thản dù hai tai đang đỏ lựng.
Hoàng Minh cúi xuống nhặt bó hoa lên, tiến về phía tôi. Anh đứng cách tôi chừng một mét, đưa hoa ra.
“Quà chào mừng.”
Tôi ngước nhìn anh, rồi nhìn bó hoa. Hoa hồng đỏ thẫm, hai mươi bông, bọc trong giấy kraft nâu giản dị nhưng sang trọng. Mùi hoa hồng ngọt ngào hòa cùng mùi nướính của anh, tạo nên một hỗn hợp xúc cảm khó tả.
“Tại sao?” Tôi hỏi, giọng có chút phòng bị.
“Chào mừng em về nhà. Hôm nay là ngày đầu tiên em sống ở đây, đáng lẽ anh phải đón em, nhưng công việc gấp.”
“Anh không cần phải làm vậy,” tôi nói, đưa tay nhận bó hoa. Ngón tay tôi vô tình chạm vào tay anh. Da anh ấm và khô. Tôi giật mình suýt làm rơi hoa.
“Anh cần,” Hoàng Minh nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. Ánh mắt anh sâu thăm thẳm, ẩn chứa những điều tôi không thể đoán. “Hợp đồng hôn nhân quy định chúng ta phải sống chung hòa thuận. Một bó hoa là khoản đầu tư nhỏ để đạt mục tiêu đó.”
Tôi bật cười. Cảm giác căng thẳng trong người giảm bớt. “Ra vậy. Hóa ra là vì hợp đồng.”
“Còn một lý do nữa,” anh nói thêm, rời mắt đi, nhìn ra cửa sổ. “Nhưng có lẽ em chưa cần biết.”
“Gì cơ?”
“Khi nào anh sẽ nói?”
Anh quay lưng đi về phía phòng ngủ, để lại tôi đứng giữa phòng khách, ôm bó hồng đỏ rực, mặt đỏ bừng. Tim tôi đập mạnh đến mức tôi có thể nghe thấy tiếng nó đập thình thịch trong lồng ngực.
Tôi cúi xuống ngửi hoa. Mùi hương ngọt ngào lan tỏa. Trong đầu tôi vang lên hàng trăm lý do, hàng trăm phân tích pháp lý và logic, nhưng tất cả đều tan biến khi tôi nhớ đến ánh mắt anh lúc đưa hoa.
“Không,” tôi tự nhủ, đặt hoa lên bàn, bước vào phòng ngủ riêng. “Đây chỉ là chiêu trò. Mình không được mắc bẫy.”
Nhưng tay tôi vẫn nâng niu bó hoa, cắm nó vào một chiếc bình thủy tinh tìm thấy trong tủ bếp, đặt nó lên bàn làm việc. Những cánh hoa đỏ thẫm tỏa sáng dưới ánh đèn vàng, làm sáng bừng cả căn phòng xám xịt.
Tôi ngồi xuống ghế, mở laptop ra. Nhưng mắt tôi không nhìn vào màn hình, mà nhìn vào bó hoa, nhìn vào nét chữ cứng cáp trên tờ giấy nhắn, nhìn vào bát cháo trắng đã ăn từ sáng. Mọi thứ đều mâu thuẫn với hình ảnh người đàn ông lạnh lùng, máu lạnh mà tôi đã gặp ở văn phòng hôm qua.
“Điên rồi,” tôi thở dài, gục đầu xuống bàn. “Mình thực sự điên rồi.”
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. “Linh Đan, em đói không? Anh nấu cơm tối.”
Tôi ngồi bật dậy, mặt đỏ lựng. “Em… em không đói.”
“Nhưng anh đói. Ra ăn cùng anh nhé?”
Giọng anh vẫn đều đều, không hề có cảm xúc, nhưng câu nói lại mang một sự dịu dàng kỳ lạ. Tôi nhìn đồng hồ, đã bảy giờ tối. Bụng tôi bỗng nhiên sôi lên.
“Anh nấu à?” Tôi hỏi, giọng ngờ vực.
“Anh biết nấu vài món đơn giản.”
Tôi mở cửa, thấy Hoàng Minh đã thay đồ ở nhà, mặc áo thun trắng và quần tây đen, tay đeo tạp dề xám. Trông anh khác hẳn với vẻ lạnh lùng ngoài công ty, trẻ hơn và gần gũi hơn nhiều.
“Được rồi, em ra,” tôi nói, bước vào bếp.
Trên bàn ăn đã bày sẵn hai dĩa cơm chiên dương châu, nóng hổi bốc khói, có thêm tô canh rong biển và đĩa rau xào tỏi. Tất cả đều đơn giản, nhưng mùi thơm khiến tôi không kiềm chế được cơn thèm.
Tôi ngồi xuống, cầm đũa lên. “Sao anh biết em thích cơm chiên?”
Hoàng Minh ngồi đối diện, rót cho tôi một cốc nước ấm. “Anh xem hồ sơ của em.”
“Cái gì?” Tôi nhướng mày.
“Trong hồ sơ đính kèm hợp đồng, em có ghi rõ món ăn yêu thích, dị ứng thực phẩm và lịch sinh hoạt cá nhân,” anh nói, giọng bình thản như đang đọc báo cáo.
“Đó là thông tin phục vụ cho mục đích y tế khẩn cấp!”
“Anh dùng nó cho mục đích nấu nướng, cũng là một cách chăm sóc sức khỏe.”
Tôi cạn lời. Tôi nhìn anh, cố tìm kiếm sự mỉa mai biếm trong mắt anh, nhưng không thấy. Anh chỉ nhìn tôi, bình thản và chân thành đến mức đáng sợ.
“Anh làm vậy để làm gì?” Tôi hỏi, giọng nhẹ hơn tôi muốn. “Chúng ta chỉ là vợ chồng trên giấy tờ thôi mà.”
Hoàng Minh cúi xuống, xới cho tôi một muỗng cơm. “Đúng vậy. Nhưng ngay cả trên giấy tờ, em vẫn là vợ anh. Và anh muốn vợ mình không phải lo lắng về chuyện cơm ăn, nước uống.”
Tôi im lặng, cắn một miếng cơm chiên. Vị ngon đến mức tôi suýt rơi nước mắt. Không chỉ vì món ăn mà còn vì lời nói của anh. Nhẹ nhàng, ấm áp, như một tấm chăn quấn quanh người tôi trong những ngày đông giá rét.
Chúng tôi ăn tặng. Không khí không quá gượng gạo, cũng chẳng thoải mái, mà giống như hai người lạ đang tập làm quen với sự hiện diện của nhau. Tôi tranh thủ nhìn trộm xuống ăn, thấy hài, sống mũi thẳng và nét cười mơ hồ nơi khóe miệng.
Sau bữa tối, tôi đòi rửa chén. Hoàng Minh không từ chối, chỉ đứng dựa vào tủ bếp, nhìn tôi làm việc. Cảm giác bị nhìn chăm chú khiến tôi hơi mất tự nhiên, nhưng tôi cố gắng tập trung vào đống bát đĩa.
“Ngày đầu tiên thế nào?” Anh hỏi.
“Ổn,” tôi đáp. “Yên tĩnh.” Tôi ngừng tay, quay lại nhìn anh. “Nhưng hơi kỳ lạ.”
“Kỳ lạ thế nào?”
“Kỳ lạ vì… em chưa quen có người nấu ăn cho mình, tặng, à, hỏi han mình như thế này.” Tôi nói thật, không giấu giếm.
Hoàng Minh không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn tôi. Ánh mắt có chút gì đó khiến tim tôi nhói lên.
“Em sẽ quen thôi,” anh nói, giọng khẽ hơn. “Anh sẽ cho em thời gian.”
Tôi quay mặt đi, không dám nhìn anh nữa. Hai má nóng hổi và tôi biết mình đang đỏ mặt một cách lộ liễu.
“Em có thể tự lo được.”
“Anh biết,” anh nói, bước đến gần hơn, đặt tay lên vai tôi. Cảm giác ấm áp từ lòng bà qua lớp áo mỏng khiến tôi cứng đờ người. “Nhưng không có nghĩa là em phải tự lo một mình.”
Nói xong, anh rời tay, bước về phòng, để lại tôi đứng giữa bếp, lòng rối như tơ vò.
Tôi rửa chén thật lâu, cho đến khi ngón tay nhăn nheo, cố gắng gạt đi tất cả suy nghĩ hỗn độn trong đầu. Nhưng mỗi lần nhắm mắt, tôi lại thấy bó hồng đỏ, thấy bát cháo trắng, thấy tờ giấy nhắn vàng, và thấy nụ cười mơ hồ nơi khóe môi anh.
Đêm đó, tôi nằm trên giường mới, ngước nhìn trần nhà trắng tinh. Căn phòng quá yên tĩnh, quá sạch sẽ, quá lạ lẫm. Tôi với tay lấy điện thoại, nhắn cho Bảo An.
“Ngày đầu tiên… ổn.”
Tin nhắn trả lời đến ngay lập tức: “Ổn kiểu gì? Ổn như ý hay ổn như tai nạn?”
Tôi cười, gõ trả lời: “Ổn kiểu… bối rối. Anh ta tặng hoa, nấu cơm, để giấy nhắn. Làm như phim Hàn ấy.”
“Em nói rồi! Ảnh thích chị! Chị có bị làm sao không? Có thấy mặt nóng không? Tim đập nhanh không?”
Tôi ấn nút tắt máy, không trả lời. Nhưng tôi không thể phủ nhận rằng trái tim mình đang đập loạn xạ dưới lồng ngực và gương mặt tôi đang nóng bừng trong bóng tối.
Tôi nằm xoay người, nhìn ra cửa sổ. Ánh đèn thành phố hắt vào phòng, lấp lánh trên những cánh hoa hồng đỏ đặt trên bàn.
“Đây chỉ là hợp đồng thôi,” tôi thì thầm với chính mình. “Mình không được phép quên điều đó.”
Nhưng tôi biết, ngay cả lời nhắc nhở này cũng đã bắt đầu lung lay.