Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp Đồng Ly Hôn Ngọt Ngào

Bí mật đằng sau sự chu đáo

2879 từ
Nghe chương này13:37

Căn bếp sáng nay vẫn ấm áp như mọi ngày. Ánh nắng xuyên qua ô cửa kính lớn hắt lên mặt bàn đá granite một mảng sáng trong veo. Linh Đan ngồi trước tách cà phê còn bốc khói, ngón tay cô lướt trên màn hình điện thoại, kiểm tra lịch trình của ngày hôm nay. Có một phiên tòa vào buổi sáng, một cuộc họp với khách hàng vào buổi chiều, và tối nay là bữa tiệc từ thiện của Tập đoàn Hoàng Gia mà cô bắt buộc phải tham dự với tư cách là vợ của chủ tịch.

Cô nhấp một ngụm cà phê. Vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi. Hoàng Minh đã đi từ sớm, chỉ để lại một tờ giấy note trên tủ lạnh với dòng chữ ngay ngắn: “Bữa sáng ở lò vi sóng. Nhớ ăn.” Linh Đan khẽ lắc đầu, kéo ngăn tủ lấy hồ sơ vụ án đang chuẩn bị. Nhưng khi mở ra, cô sững lại.

Bên trong tập hồ sơ là một bảng lịch trình của cô trong suốt hai tuần qua, từ giờ giấc đi làm, địa điểm ăn trưa, cho đến các cuộc hẹn cá nhân. Mỗi mục đều được đánh dấu bằng bút đỏ, và bên cạnh là ghi chú của ai đó: “Nguy cơ gặp đối thủ cạnh tranh”, “Khách hàng tiềm năng cần thận trọng”, “Địa điểm không an toàn vào buổi tối”.

Tim Linh Đan đập nhanh hơn. Cô lật giở từng trang, mắt lướt qua những dòng chữ nhỏ. Đây không phải là thứ cô tự chuẩn bị. Vậy thì ai đã đặt nó vào đây? Và quan trọng hơn, ai đã theo dõi cô một cách chi tiết đến vậy?

Cô nhớ lại tối qua, khi cô về muộn sau một buổi gặp gỡ bạn bè, cổng chung cư đã được mở sẵn từ xa. Cô tưởng đó là một trục trặc kỹ thuật, nhưng bây giờ nghĩ lại, mọi thứ đều có chủ ý. Cả những tờ giấy, cả bữa sáng được chuẩn bị sẵn, cả câu nói của Hoài cô về lịch trình ngày hôm sau một cách tự nhiên đến khó tin.

Cô vò nát tập giấy trong tay, hít một hơi thật sâu. Cảm giác bị xâm phạm không gian riêng tư dâng lên như ngọn lửa. Cô là một luật sư. Cô hiểu rõ giá trị của quyền riêng tư. Hợp đồng hôn nhân này có điều khoản nào cho phép điều này không? Cô lục tung ngăn kéo, tìm bản hợp đồng đã ký. Không có một dòng nào nói về việc chồng khế ước có quyền theo dõi vợ mình.

Điện thoại reo lên, màn hình hiện tên Thanh Hà. Linh Đan do dự một giây rồi bắt máy.

“Chào chị Thanh Hà.”

“Chào em, Linh Đan. Chị gọi để hỏi thăm em một chút, dạo này sống chung với em thế nào rồi?” Giọng Thanh Hà ngọt ngào, pha chút quan tâm giả tạo.

“Cũng ổn ạ. Anh ấy rất tốt với em.” Linh Đan cố gắng giữ giọng bình thản.

“Tốt ư?” Thanh Hà cười khẩy. “Em có chắc không? Chị nghe nó là người rất kỹ tính, đặc biệt là trong việc kiểm soát mọi thứ xung quanh. Chị chỉ lo em không chịu nổi thôi.”

Linh Đan siết chặt điện thoại. “Ý chị là sao?”

“À, không có gì đâu. Chỉ là chị làm việc cùng anh ấy lâu rồi, biết tính anh ấy thôi. Anh ấy thích nắm mọi thứ trong lòng bàn tay, kể cả con người. Em đừng để vẻ ngoài lạnh lùng đánh lừa. Có những thứ ẩn sau sự chu đáo mà em không ngờ tới đâu.” Thanh Hà nói giọng đầy ẩn ý.

“Cảm ơn chị đã quan tâm. Em tự biết cáình.” Linh Đan cúp máy, nhưng những lời nói của Thanh Hà cứ vang vọng trong đầu. Cô biết Thanh Hà có ý đồ xấu, nhưng không thể phủ nhận rằng những nghi ngờ đã được gieo vào tâm trí cô từ lâu nay đang lớn dần.

Cô quyết định không đến văn phòng ngay. Thay vào đó, cô gọi điện cho Bảo An.

“Alo, Bảo An à? Cậu có rảnh không?”

“Có chuyện gì vậy? Giọng cậu nghe lạ lắm.” Bảắng.

“Tớ muốn nhờ cậu một việc. Cậu có thể giúp tớ kiểm tra ai đang theo dõi lịch trình của tớ không? Cụ thể là qua hệ thống dữ liệu của tòa nhà và các ứng dụng đặt xe.”

“Cái gì? Ai lại làm thế với cậu?” Bảo An kêu lên.

“Tớ chưa chắc. Nhưng tớ vừa phát hiện một tập tài liệu trong hồ sơ của tớ ghi chi tiết mọi hoạt động của tớ trong hai tuần qua. Và tớ nghi ngờ người đó là Hoàng Minh.”

Bảặng một lát. “Được, tớ sẽ giúp cậu. Nhưng Linh Đan à, cậu có chắc là muốn làm vậy không? Nếu đúng là anh ta, cậu định làm gì?”

“Tớ không biết nữa. Nhưng tớ cần sự thật.” Linh Đan thở dài.

Sau khi cúp máy, cô ngồi lặng người trên ghế, nhìn ra cửa sổ. Thành phố bên dưới tấp nập, những tòa nhà chọc trời san sát nhau, nhưng cô cảm thấy mình đang bị nhốt trong một chiếc lồng vô hình. Cô nghĩ về những ngày đầu tiên ở căn hộ này, những tờ giấy note đầy quan tâm, những bữa sáng ấm nóng, những tin nhắn hỏi han đúng lúc. Tất cả đều quá hoàn hảo, quá chu đáo đến mức khó tin.

Có phải tất cả chỉ là một màn kịch? Hay là sự quan tâm thật lòng? Cô không biết nữa. Nhưng một điều chắc chắn: cô không thể sống trong sự mù mờ này. Cô cần đối mặt trực tiếp với Hoàng Minh.

Buổi chiều, khi Linh Đan trở về từ cuộc họp, cô thấy Hoàng Minh đã ngồi sẵn trong phòng khách. Anh đang đọc báo tài chính, tay cầm tách trà nóng. Dáng vẻ thư thái, điềm tĩnh, không có vẻ gì là đang che giấu điều gì.

“Anh về sớm thế?” Linh Đan cố gắng giữ giọng tự nhiên, nhưng bàn tay cô nắm chặt túi xách.

“Ừ, công việc hôm nay nhẹ. Em đi đâu về thế?” Hoàng Minh ngước lên, ánh mắt lướt qua khuôn mặt cô.

“Em có cuộc họp với khách hàng.” Cô đặt túi xách xuống bàn, rút ra tập tài liệu đã vò nát ban sáng. “Anh có thể giải thích điều này không?”

Hoàng Minh nhìn tập giấy, mặt anh thoáng biến sắc nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Anh đặt tách trà xuống, đứng dậy.

“Em tìm thấy nó ở đâu?”

“Trong hồ sơ của em. Anh đã cho người theo dõi em, đúng không?” Linh Đan nhìn thẳng vào mắt anh, giọng run lên vì giận dữ. “Anh có biết điều này là vi phạm quyền riêng tư của em không? Em là vợ khế ước, không phải tù nhân của anh.”

Hoàặng một lát, rồi anh từ từ bước lại gần cô. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài bước chân. Linh Đan cảm nhận được mùi nước của anh, một mùi gỗ ấm áp pha chút hương cam Bergamot, nhưng lúc này nó khiến cô càng thêm ngột ngạt.

“Anh xin lỗi.” Giọng Hoàng Minh trầm xuống. “Anh không có ý xâm phạm cuộc sống của em.”

“Thế ý anh là gì? Theo dõi từng bước đi của em, ghi chú từng cuộc hẹn, đó không phải xâm phạm thì là gì?” Linh Đan gằn giọng.

Hoàng Minh thở dài, đưa tay lên vuốt trán. “Anh biết nghe có vẻ khó tin, nhưng anh làm vậy vì lo cho em. Công việc của em liên quan đến nhiều vụ kiện phức tạp, nhiều đối thủ cạnh tranh sẵn sàng làm mọi cách để hạ bệ em. Anh muốn đảm bảo.”

“An toàn?” Linh Đan cười nhạt. “Hay là anh muốn kiểm soát em? Trong hợp đồng hôn nhân không có điều khoản nào cho phép anh làm điều này.”

“Anh biết.” Hoàng Minh bước thêm một bước, đối diện với cô. Ánh mắt anh sâu thẳm, chứa đựng điều gì đó mà Linh Đan không thể gọi tên. “Nhưng em có biết không, từ ngày em chuyển đến đây, anh đã không ngủ được một đêm nào yên ổn. Anh sợ em gặp chuyện, sợ em bị tổn thương, sợ em bỏ đi mà không nói một lời.”

Linh Đan sững người. Cô không ngờ anh sẽ thừa nhận điều đó. Giọng anh nghèn nghẹn, khác hẳn vẻ lạnh lùng thường ngày. Cô nhìn vào mắt anh, thấy một nỗi lo lắng thật sự, không hề giả tạo.

“Nhưng… nhưng anh không thể làm vậy.” Linh Đan lắc đầu, giọng yếu dần. “Em cần không gian riêng. Em không thể sống trong sự giám sát này.”

“Anh hiểu.” Hoàng Minh gật đầu. “Và anh hứa sẽ không làm vậy nữa. Nhưng em cũng phải hiểu, anh làm vậy vì… vì anh quan tâm đến em.”

Chữ “quan tâm” rơi vào không gian như một hạt sương mai, nhẹ nhàng nhưng đủ làm rung động mặt hồ tĩnh lặng. Linh Đan nuốt khan, cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Cô muốn tin anh, nhưng lý trí mách bảo cô phải cảnh giác.

“Em không cần kiểu đó.” Cô thì thầm, quay mặt đi. “Em có thể tự lo cho mình.”

Hoàng Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay chạm vào vai cô. Hơi ấm từ bên qua lớp vải áo khiến cô rùng mình.

“Anh biết em mạnh mẽ. Anh biết em là một luật sư giỏi. Nhưng cho anh được phép lo lắng cho em, được không?” Giọng anh dịu dàng như đang dỗ dành một đứa trẻ.

Linh Đan quay lại, nhìn anh. Khuôn mặt anh gần đến mức cô có thể thấy từng sợi mi dài, từng đường nét sắc sảo. Tim cô đập loạn nhịp. Cô ghét cảm giác này, ghét việc mình dễ dàng bị lay động trước sự dịu dàng của anh.

“Anh… anh không cần phải làm vậy.” Cô lùi lại một bước, tách khỏi tay anh. “Chúng ta chỉ là vợ chồng khế ước. Đừng làm mọi thứ phức tạp hơn.”

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt tối lại. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

“Được. Anh sẽ tôn trọng quyết định của em. Nhưng nếu em cần gì, bất cứ lúc nào, em có thể tìm anh.”

Linh Đan không trả lời. Cô bước nhanh vào phòng ngủ, đóng sầm cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở dốc. Trái tim cô đập như trống trận, hai tai ù đi. Cô nhắm mắt, cố gắng trấn tĩnh lại.

Những lời Hoàng Minh nói cứ vang vọng trong đầu: “Anh làm vậy vì lo cho em.” “Anh quan tâm đến em.” Liệu có thật không? Hay chỉ là một chiến thuật khác để kiểm soát cô?

Điện thoại reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ. Là tin nhắn từ một số lạ.

“Cô Linh Đan, tôi biết cô đang sống trong một cuộc hôn nhân giả. Hãy cẩn thận với người chồng khế ước của cô. Hắn không phải là người tốt như cô nghĩ. Nếu cô không tin, hãy thử sắt phòng ngủ của hắn. Sẽ có câu trả lời.”

Linh Đan đọc đi đọc lại tin nhắn, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh. Ai đã gửi tin này? Và làm sao họ biết cô và Hoàng Minh chỉ là vợ chồng khế ước? Bí mật này chỉ có vài người biết.

Cô liếc nhìn chiếc két sắt đặt ở góc phòng ngủ của Hoàng Minh. Nó được giấu kín sau một bức tường, nhưng cô đã vô tình thấy khi dọn dẹp. Trước đây cô không để ý, nhưng bây giờ, tin nhắn này khiến cô tò mò.

Cô biết mình không nên. Việc xem trộm két sắt của người khác là vi phạm pháp luật, cũng là vi phạm hợp đồng nếu bị phát hiện. Nhưng một giọng nói bên trong thúc giục cô: “Hãy xem đi. Em có quyền biết sự thật.”

Cô rón rén bước ra khỏi phòng, lắng nghe. Hoàng Minh vẫn ở phòng khách. Tiếng lật báo vọng ra đều đều. Cô quay vào, tiến đến bức tranh. Tay cô run run, nhấc bức tranh ra. Chiếc két sắt nhỏ màu đen hiện ra, bảng số điện tử lấp lánh.

Cô ngồi xuống, nhập thử mã số sinh nhật của Hoàng Minh: 1405. Sai. Mã số công ty: 1990. Sai. Cô thử mã số từ hợp đồng hôn nhân của họ: 1509. Một tiếng “bíp” nhẹ vang lên, cánh cửa két sắt mở ra.

Linh Đan nín thở, run rẩy kéo cánh cửa. Bên trong là một tập tài liệu dày, một chiếc nhẫn kim cương nhỏ và một bức ảnh cũ. Cô cầm bức ảnh lên. Đó là ảnh chụp một người phụ nữ trẻ, xinh đẹp, mỉm cười rạng rỡ bên cạnh một cậu bé chừng mười tuổi. Cậu bé đó nhìn quen quen… Linh Đan nhận ra đó là Hoàng Minh thời niên thiếu.

Người phụ nữ kia là ai? Mẹ anh? Hay người yêu cũ? Cô lật mặt sau bức ảnh, thấy dòng chữ nguệch ngoạc: “Mẹ và con, mùa hè năm 2005 - kỷ niệm cuối cùng trước khi mẹ ra đi.”

Linh Đan chợt nhận ra trái tim mình thắt lại. Cô chưa bao giờ nghe Hoàng Minh nhắc đến gia đình mình. Những tin đồn nói rằng anh là con một, cha mẹ đã mất trong một tai nạn. Nhưng bức ảnh này cho thấy mẹ anh đã mất từ khi anh còn nhỏ.

Cô mở tập tài liệu, lướt qua. Đó là một bản báo cáo điều tra về một vụ tai nạn giao thông, có tên của một người phụ nữ: Hoàng Ngọc Lan - mẹ của Hoàng Minh. Vụ tai nạn xảy ra cách đây hai mươi năm trên đường cao tốc. Kết luận ban đầu là tai nạn do thời tiết xấu, nhưng có một số chi tiết bất thường...

Linh Đan chưa kịp đọc thêm thì tiếng bước chân vọng ra từ hành lang. Cô vội vàng đóng két sắt, đặt lại bức tranh, tim đập thình thịch. Cô kịp chạy vào phòng tắm, mở vòi nước, giả vờ đang rửa mặt.

Cánh cửa phòng ngủ mở ra. Hoàng Minh đứng ở cửa, nhìn cô.

“Em ổn không?” Anh hỏi, giọng có chút lo lắng.

“Ổn. Chỉ là… hơi mệt.” Linh Đan nói, mặt vẫn úp vào bồn rửa, nước lạnh chảy trên tay.

Hoàặng một lát, rồi bước đến gần. Anh đặt tay lên vai cô, nhẹ nhàng.

“Nếu em cần nói chuyện, anh luôn ở đây.”

Linh Đan không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Cô không dám nhìn vào mắt anh, sợ anh sẽ đọc được những gì vừa xảy ra.

Sau khi Hoàng Minh rời đi, cô ngồi phịch xuống giường, tay vẫn còn run. Cô lấy điện thoại ra, nhìn lại tin nhắn đe dọa. Số điện thoại lạ đó đã gửi thêm một tin nữa:

“Cô đã thấy chưa? Hắn đang giấu cô nhiều điều. Đừng tin ai. Hãy tự bảo vệ mình.”

Linh Đan cắn môi, nước mắt ứa ra. Cô ghét sự yếu đuối này, ghét việc mình bị cuốn vào một mớ hỗn độn không lối thoát. Cô chỉ muốn cứu công ty gia đình, ký một hợp đồng hôn nhân giả, rồi sau một năm rưỡi, đường ai nấy đi. Nhưng mọi thứ đang vượt khỏi tầm kiểm soát.

Cô nhắn lại cho số lạ: “Mày là ai? Mày muốn gì?”

Không có hồi âm. Cô gọi lại. Số máy không liên lạc được.

Đêm đó, Linh Đan nằm trằn trọc, không ngủ được. Cô nghĩ về Hoàng Minh, về bức ảnh mẹ anh, về tập tài liệu tai nạn, về tin nhắn đe dọa. Mọi thứ như một mê cung; cô càng cố tìm lối ra, càng lạc sâu vào bên trong.

Cô nghe tiếng Hoàng Minh đi qua hành lang, tiếng cửa phòng làm việc mở ra rồi đóng lại. Anh cũng chưa ngủ. Cô tự hỏi liệu anh có đang nghĩ về cô không? Hay đang nghĩ về quá khứ của mình?

Bên ngoài, thành phố vẫn thức giấc với ánh đèn lung linh. Nhưng trong căn hộ cao cấp này, hai con người sống dưới cùng một mái nhà, cách nhau chỉ một bức tường, lại đang mang những bí mật riêng, những nỗi đau riêng và những nghi ngờ không thể nói thành lời.

Linh Đan nhắm mắt, nước mắt lăn dài trên má. Cô biết, từ giây phút này, mọi thứ sẽ không còn đơn giản như trước. Cô đã bước vào một trò chơi nguy hiểm, và kẻ thù không chỉ đến từ bên ngoài mà còn có thể ở ngay bên cạnh cô.

Cô không biết mình có thể tin ai. Nhưng có một điều chắc chắn: cô sẽ phải tự bảo vệ mình, bằng mọi giá.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này thành công trong việc xây dựng căng thẳng tâm lý thông qua những chi tiết nhỏ nhưng ám ảnh: note trên tủ lạnh, tập hồ sơ bí ẩn, và khoảng cách vô hình giữa hai người sống dưới một mái nhà. Tác giả khéo léo biến một cuộc hôn nhân giả thành chiến trường tâm lý, nơi mỗi hành động hay âm thầm đều có thể là mối đe dọa hoặc lời bảo vệ yên lặng.

📖 Chương tiếp theo

Trong chương "Cơn bão đầu tiên", những bí mật sẽ từng chút một bộc lộ, và Linh Đan sẽ phải đối diện với sự thật mà cô chưa bao giờ dự đoán được.

— Hết chương 3
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord