Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp Đồng Ly Hôn Ngọt Ngào

Cơn bão đầu tiên

2736 từ
Nghe chương này13:27

Sân ga tàu điện ngầm chật cứng người vào giờ cao điểm. Linh Đan chen chúc trong dòng người, tay ôm chặt cặp tài liệu vừa nhận từ tòa án. Trời bên ngoài đã tối sầm, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lộp bộp trên mái kính. Điện thoại cô rung lên, một tin nhắn từ số lạ.

“Cô Linh Đan, tôi có bằng chứng cho thấy vụ kiện công ty cô đang xử lý có vấn đề. Gặp tôi tại quán cà phê số 12 Nguyễn Huệ lúc 7 giờ tối nay. Ký tên: Người quan tâm.”

Linh Đan dừng lại giữa dòng người đang vội vã. Trái tim cô đập nhanh hơn. Vụ kiện này là cơ hội cuối cùng để cô chứng minh năng lực với công ty luật, sau những lời đồn thổi về hôn nhân sắp đặt với Hoàng Minh. Cô nhìn đồng hồ, còn ba mươi phút nữa.

“Em đang ở đâu?” Giọng Hoàên từ điện thoại, lạnh lùng nhưng pha chút lo lắng.

“Em có việc phải giải quyết. Đừng đợi em ăn tối.”

“Mưa to rồi đấy. Để anh cho tài xế đến đón.”

“Không cần đâu. Em tự lo được.” Linh Đan cúp máy, cảm thấy khó chịu vì sự kiểm soát của anh. Cô đã quá mệt mỏi với những cử chỉ quan tâm đến mức ngột ngạt. Cô muốn tự mình giải quyết mọi chuyện.

Quán cà phê vắng khách. Một người đàn ông trung niên ngồi ở góc khuất, đeo kính đen. Linh Đan tiến đến, cẩn trọng quan sát. Anh ta đẩy một phong bì màu nâu về phía cô.

“Đây là hợp đồng vay nợ giữa công ty cô và ngân hàng. Ông Vũ đã ký, nhưng có điều khoản bất lợi mà ông ấy không biết.” Anh ta nói với giọng khàn đặc.

Linh Đan mở phong bì, lật xem từng trang. Mắt cô mở to. Đúng là chữ ký của cha cô, nhưng những điều khoản lãi suất và thế chấp đã bị sửa đổi mà không có sự đồng ý. Cô ngước lên định hỏi thêm thì người đàn ông đã biến mất, chỉ còn lại tờ giấy và một chiếc điện thoại di động cũ trên bàn.

Chiếc điện thoại rung lên. Một giọng nữ quen thuộc vang lên. “Linh Đan, chị em mình gặp nhau đi. Em đang cầm bằng chứng quan trọng đấy.”

Giọng cười khúc khích của Thanh Hà khiến Linh Đan lạnh sống lưng. Cô nhận ra mình đã bị gài bẫy.

Sáng hôm sau, tòa soạn báo điện tử đăng tải bài viết: “Luật sư Linh Đan - con gái ông Vũ - bị tố gian lận chứng cứ trong vụ kiện thương mại.” Trong bài báo có hình ảnh cô đang cầm phong bì tại quán cà phê, cùng những dòng tin nhắn được cắt ghép. Cộng đồng mạng dậy sóng.

Văn phòng công ty luật im lặng đến đáng sợ. Linh Đan ngồi trước bàn làm việc, tay run rẩy lướt điện thoại. Hàng trăm bình luận chỉ trích, xúc phạm đổ về. Đồng nghiệp nhìn cô với ánh mắt dò xét. Ông chủ gọi cô vào phòng riêng.

“Cô Linh Đan, tôi rất tiếc. Hội đồng kỷ luật đã họp và quyết định tạm đình chỉ công tác của cô cho đến khi có kết luận chính thức.” Ông chủ thở dài, gấp tờ quyết định lại. “Đây là tổn thất lớn của công ty.”

Linh Đan cắn môi đến bật máu. Cô muốn hét lên rằng mình bị hãm hại, nhưng lời nói nghẹn lại trong cổ họng. Cô đứng dậy, bước ra khỏi phòng, cảm giác như có hàng trăm con mắt đang nhìn chằm chằm vào lưng mình.

Bên ngoài trời đổ mưa như trút nước. Linh Đan đứng dưới mái hiên tòa nhà, nước mắt hòa lẫn với nước mưa bắn vào mặt. Cô lấy điện thoại gọi cho Bảo An, giọng nấc nghẹn.

“Bảo An, chị… chị bị đuổi việc rồi.”

“Cái gì? Chị đang ở đâu? Em đến ngay!” Bảo An hốt hoảng.

“Đừng, em đừng đến. Chị muốn ở một mình.”

Linh Đan tắt máy, bước vào màn mưa trắng xóa. Nước lạnh buốt thấm qua áo sơ mi mỏng, nhưng cô không còn cảm giác gì nữa. Cô đọc phố, mặc kệ những ánh nhìn kỳ lạ từ người qua đường. Điện thoại reo liên tục, nhưng cô không nghe.

“Linh Đan!”

Tiếng gọi quen thuộc vang lên từ xa. Cô quay lại, thấy Hoàng Minh đang chạy về phía mình, áo vest ướt sũng, tóc rối bời. Anh không còn vẻ lạnh lùng thường ngày, thay vào đó là sự lo lắng đến mức hoảng sợ.

“Em điên rồi à? Trời mưa thế này mà đi lang thang?” Anh nắm chặt tay cô, kéo vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, nhưng Linh Đan vẫn run lên vì lạnh.

“Anh đến đây làm gì? Để xem em thảm hại thế nào hả?” Cô gắt, cố gắng vô ích.

“Đừng nói vớ vẩn. Về nhà đã.” Hoàng Minh cởi áo khoác trùm lên đầu cô, ôm chặt cô, kéo về phía xe. Mưa xối xả, nhưng anh dùng thân mình che chắn cho cô.

Trong xe, hơi nóng từ máy sưởi làm Linh Đan dần tỉnh táo. Cô ngồi im, nhìn ra cửa kính, mặc cho nước mắt lăn dài. Hoàng Minh ngồi bên cạnh, tay siết chặt vô lăng.

“Anh biết em bị hãm hại. Thanh Hà đã thuê người sắp xếp mọi chuyện.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Anh đã cho người điều tra từ tối qua.”

Linh Đan quay phắt lại, mắt đỏ hoe. “Anh biết từ tối qua? Sao anh không nói với em?”

“Vì anh muốn giải quyết xong mới nói. Nhưng em lại hành động nông nổi như vậy.” Anh thở dài, quay sang nhìn cô. “Đừng lo, anh sẽ xử lý.”

“Em không cần anh giúp! Em tự lo được!” Linh Đan hét lên, nỗi tủi thân và tức giận trào dâng. Cô mở cửa xe định bỏ chạy, nhưng Hoàng Minh giữ chặt tay cô.

“Em có biết nào không? Từ tối qua đến giờ anh không ngủ, chạy khắp nơi để tìm bằng chứng.” Giọng anh khàn đi, đôi mắt đỏ ngầu. “Đừng làm khó anh nữa, được không?”

Linh Đan sững người. Cô chưa bao giờ thấy Hoàng Minh nói nhiều và xúc động như vậy. Anh luôn là người đàn ông lạnh lùng, ít nói. Lần đầu tiên, cô thấy anh yếu đuối.

Họ ngồi, chỉ còn tiếng mưa rơi và tiếng thở dốc. Cuối cùng, Linh Đan gật đầu để anh lái xe về nhà.

Căn hộ cao cấp sáng đèn, ấm áp. Bảo An đã đứng chờ sẵn. Trên bàn là bát cháo nóng và ly trà gừng. Thấy Linh Đan ướt như chuột lột, cô bạn chạy đến ôm chầm.

“Chị hai, em lo chết mất! Sao chị không nghe điện thoại?”

Linh Đan ôm bạn, nước mắt lại trào ra. Cô kể lại mọi chuyện, từ cuộc gặp bí ẩn đến bài báo. Bảo An lắng nghe, mặt tái xanh.

“Con đàn bà đó ác thật! Để em cho người đập nát mặt nó!” Bảo An nổi khùng.

“Đừng. Để anh giải quyết.” Hoàng Minh bước vào, tay cầm một tập tài liệu dày. “Anh đã có bằng chứng Thanh Hà thuê người sắp xếp vụ này. Ngài đưa cho luật sư của công ty em.”

Linh Đan nhìn anh, lòng rối bời. Cô muốn cảm ơn, nhưng lời nói không thành. Cô chỉ gật đầu rồi vào phòng thay đồ.

Đêm đó, Linh Đan trằn trọc không ngủ. Cô nhìn ra cửa sổ, thấy mưa vẫn rơi không ngớt. Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên.

“Vào đi.”

Hoàng Minh bước vào, tay cầm ly sữa nóng. Anh đặt lên bàn cạnh giường, ngồi xuống mép giường.

“Uống đi cho ấm bụng. Em chưa ăn gì từ sáng.”

Linh Đan ngồi dậy, cầm ly sữa. Hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay. Cô nhìn anh, thấy dưới mắt anh có quầng thâm.

“Cảm ơn anh.” Cô thì thầm.

“Không có gì. Vợ chồng mà.” Anh cười nhẹ, nhưng nụ cười không chạm đến mắt. “Ngủ sớm đi. Ngài đưa em đến tòa soạn, yêu cầu họ đính chính.”

“Anh… có thể nóết, tại làm nhiều vậy không?” Linh Đan hỏi, giọng run run.

Hoàặng một lúc, đôi mắt tối sầm nhìn cô. “Vì em là vợ anh. Vì hợp đồng hôn nhân của chúng ta.”

Câu trả lời khiến Linh Đan đau nhói. Cô gật đầu, không nói thêm gì nữa. Anh đứng dậy, bước ra khỏi phòng, để lại cô với ly sữa nóng và những suy nghĩ hỗn độn.

Sáng hôm sau, Hoàng Minh đưa Linh Đan đến tòa soạn báo. Anh đã chuẩn bị sẵn một tập hồ sơ dày, bao gồm bản ghi âm cuộc điện thoại của Thanh Hà với người đàn ông lạ, hình ảnh người đàn ông đó đưa phong bì cho cô, và lời khai của nhân viên quán cà phê.

Tổng biên tập nhìn hồ sơ, mặt tái mét. Ông ta liên tục xin lỗi, hứa sẽ đăng bài đính kèm.

“Nhưng danh tiếng của cô Linh Đan đã bị ảnh hưởng. Tôi sẽ yêu cầu bồi thường thiệt hại.” Hoàng Minh nói với giọng lạnh tanh. “Và tôi muốn biết ai đã cung cấp thôác anh.”

Tổng biên tập đổ mồ hôi, ấp úng khai tên một người phụ nữ. Đúng như dự đoán, đó là Thanh Hà.

Linh Đan ngồi trong xe, nhìn ra đường phố. Cô cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng cũng chua xót. Cô đã không tự mình giải quyết được gì. Tất cả đều nhờ Hoàng Minh.

“Sao em lại biết mọi chuyện?” Cô hỏi.

“Anh đã cho người theo dõi Thanh Hà từ lâu. Cô ta luôn tìm cách hãm hại em.” Hoàng Minh nói, tay vẫn cầm vô lăng. “Anh không muốn em gặp nguy hiểm.”

“Nhưng em không thích bị theo dõi.” Linh Đan nói, giọng yếu ớt. “Em muốn được tự do.”

“Anh biết. Nhưng em có biết, thế giới này không chỉ có màu hồng không?” nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm. “Có những người sẵn sàng làm mọi thứ để hại em. Anh chỉ muốn bảo vệ em.”

Linh Đan im lặng. Cô hiểu điều đó hơn ai hết. Cha cô đã từng bảo vệ cô bằng cách giấu cô khỏi những khó khăn của công ty, nhưng cuối cùng cô vẫn phải đối mặt.

“Cảm ơn anh.” Cô nói lần này chân thành hơn.

“Không có gì. Vợ chồng mà.” Anh lặp lại câu nói hôm qua, nhưng lần này giọng có chút ấm áp.

Buổi chiều, Linh Đan nhận được cuộc gọi từ công ty luật. Họ đã xem xét lại vụ việc và quyết định phục hồi chức vụ cho cô. Ông chủ còn gửi lời xin lỗi qua email.

Cô thở phào, nhưng trong lòng vẫn còn nỗi lo. Thanh Hà sẽ còn làm gì nữa? Cô ta không dễ dàng bỏ cuộc.

Điện thoại reo lên. Số của Thanh Hà hiện trên màn hình. Linh Đan do dự một lúc, rồi bắt máy.

“Chị em mình nói chuyện một chút nhé?” Giọng Thanh Hà ngọt ngào, nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm. “Gặp nhau ở quán cà phê cũ tối nay.”

“Không. Em không muốn gặp chị nữa.” Linh Đan nói với giọng cứng rắn.

“Ồ, vậy sao? Em có chắc không?” Thanh Hà cười khúc khích. “Chị có vài thông tin thú vị về chồng em. Về quá khứ của anh ta. Em có muốn biết không?”

Linh Đan im lặng. Trái tim cô đập nhanh. Cô muốn biết nhưng cũng sợ hãi.

“Không. Em không cần biết.” Cô nói rồi cúp máy.

Nhưng trong lòng, cô không yên. Thanh Hà biết gì về Hoàng Minh? Liệu có bí mật gì mà anh giấu cô?

Tối hôm ấy, trời lại đổ mưa. Linh Đan đứng ở cửa sổ, nhìn những hạt mưa rơi trên kính. Hoàng Minh bước vào phòng khách, tay cầm rượu vang.

“Uống một chút cho ấm người.” Anh đưa cho cô một ly.

“Cảm ơn.” Cô cầm ly nhưng không uống. “Hoàng Minh, em muốn hỏi anh một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tại ký hợp đồng hôn nhân với em? Thực sự là vì muốn giúp công ty em, hay còn lý do nào khác?”

Hoàng Minh nhìn cô, đôi mắt tối lại. Anh uống một ngụm rượu, rồi đặt ly lên bàn.

“Anh có lý do riêng. Nhưng chưa phải lúc để nói.”

“Vậy khi nào mới là lúc?” Linh Đan hỏi, giọng có chút bực bội.

“Khi em sẵn sàng.” Anh nói rồi quay lưng bỏ đi.

Linh Đan đứng đó, nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa. Cô cầm ly rượu, uống một hơi cạn sạch. Vị rượu cay nồng, nhưng không đắng bằng nỗi lòng cô.

Trong mưa, tiếng chuông điện thoại của Hoàên. Anh bắt máy, giọng trầm xuống.

“Tôi nghe. Có chuyện gì?”

Linh Đan không nghe được đầu dây bên kia nói gì, nhưng cô thấy mặt anh tái đi. Anh cúp máy, nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi.

“Có chuyện gì vậy?” Cô hỏi, lo lắng.

“Không có gì đâu. Anh phải ra ngoài một lát.” Anh mặc áo khoác, bước ra cửa.

“Trời đang mưa to, anh đi đâu?”

“Việc công ty. Đừng lo.” Anh nói rồi đóng cửa lại.

Linh Đan đứng đó, nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa thang máy. Cô cảm thấy bất an, nhưng không dám hỏi thêm. Cô chỉ biết đứng đó, trong căn hộ cao cấp vắng lặng, nghe tiếng mưa rơi và nhịp tim đập loạn.

Điện thoại cô reo lên. Tin nhắn từ số lạ: “Chồng em đang gặp nguy hiểm. Hãy đến số 45 Lê Lợi ngay lập tức.”

Linh Đan run rẩy, tay siết chặt điện thoại. Cô không biết có nên. Nhưng Nỗ Lăng Minh đã thắng. Cô mặc áo mưa, chạy ra ngoài, lao vào màn mưa trắng xóa.

Mưa xối xả, đường phố vắng tanh. Linh Đan chạy đến địa chỉ đó, thấy một tòa nhà bỏ hoang. Cô do dự một lúc, rồi bước vào. Bên trong tối om, chỉ có ánh đèn pin từ điện thoại chiếu sáng lối đi.

“Hoàng Minh? Anh có ở đây không?” Cô gọi, giọng vang vọng.

Im lặng. Chỉ có tiếng mưa rơi trên mái tôn. Linh Đan run lên, vừa vì lạnh, vừa vì sợ. Cô đi nghe thấy tiếng động từ phía cuối hành lang.

Cô bước tới, tim đập thình thịch. Đến cuối hành lang, cô thấy Hoàng Minh đang đứng đó, áo ướt sũng, tay cầm một chiếc điện thoại. Anh quay lại nhìn cô, mắt mở to.

“Linh Đan? Sao em lại ở đây?”

“Em… em nhận được tin nhắn bảo anh gặp nguy hiểm.” Cô nói, thở dốc.

Hoàng Minh nhíu mày. Anh bước tới, nắm tay cô. “Chúng ta đi ngay. Nơi này không an toàn.”

Nhưng đã quá muộn. Tiếng cười khúc khích vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy Thanh Hà đang đứng đó, tay cầm một chiếc máy ghi âm.

“Hai người thật lãng mạn. Cảm động quá đi mất.” Cô ta cười, mắt lấp lánh ác ý. “Nhưng đáng tiếc, cuộc vui của các người đến đây là kết thúc rồi.”

Thanh Hà giơ chiếc máy ghi âm lên, bấm nút. Giọng nói của Hoàên rõ ràng: “Tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ cô ấy, dù phải hủy hoại bất cứ ai đứng cản đường.”

Linh Đan sững người. Cô quay sang nhìn Hoàng Minh, mắt đầy hoang mang. Anh im lặng, không nói gì.

“Nghe thấy chưa? Chồng em là một kẻ nguy hiểm. Hắn ta sẵn sàng giết người để bảo vệ em đấy.” Thanh Hà cười lớn. “Em có dám sống chung với một kẻ như vậy không?”

Linh Đan run lên, nước mắt trào ra. Cô nhìn Hoàng Minh, chờ đợi câu trả lời từ anh. Nhưng anh chỉ im lặng, đôi mắt tối sầm nhìn cô.

Mưa vẫn rơi, xối xả, như muốn cuốn trôi tất cả.

💡 Điểm nhấn chương này

Cái khéo léo của chương này nằm ở việc tác giả liên tục chơi với sự mâu thuẫn tâm lý của Linh Đan—từ sự tự chủ độc lập đến sự rơi rụng khi phát hiện con người cô tin tưởng có thể không phải là những gì cô tưởng. Hình ảnh mưa lũ không chỉ là bối cảnh, mà còn là ẩn dụ cho cơn bão cảm xúc sắp ập đến.

📖 Chương tiếp theo

Hoàng Minh sẽ phải đối mặt với những câu hỏi khó nhất của đời mình khi Linh Đan bắt đầu nghi ngờ ý định thực sự của anh, dẫn đến những cuộc đối thoại đầy căng thẳng và tình cảm.

— Hết chương 4
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord