Cơn mưa tầm tã trút xuống thành phố, từng hạt nước như những mũi kim nhọn hoắt xuyên qua bờ vai gầy của Linh Đan. Cô đứng lặng người trước tòa nhà văn phòng luật sư, nơi vừa treo biển “Tạm ngừng hoạt động” sau vụ bê bối gian lận chứng cứ. Nước mắt cô hòa lẫn với mưa, mặn chát trên môi. Bao nhiêu năm cố gắng, bao nhiêu đêm thức trắng vì công ty gia đình, cuối cùng chỉ còn lại sự sụp đổ.
Tiếng động cơ xe hơi vọng lại gần, rồi một chiếc xe màu đen bóng loáng xịch lại bên cạnh cô. Cánh cửa mở ra. Hoàng Minh bước xuống. Mái tóc anh ướt nhem vì mưa, nhưng đôi mắt vẫn sáng rực dưới ánh đèn đường.
“Linh Đan, lên xe đi,” anh nói, giọng trầm ấm nhưng đầy lo lắng.
Cô lắc đầu, lùi lại vài bước, để mưa tạt thẳng vào mặt mình. “Anh đi đi, Hoàng Minh. Tôi không muốn nhìn thấy ai cả.”
Nhưng Hoàng Minh không bỏ cuộc. Anh bước đến gần, chiếc ô bật ra, che chắn cho cô khỏi cơn mưa lạnh buốt. “Em không thể đứng đây mãi được. Như thế này sẽ bị ốm mất.”
“Ốm hay không thì có khác gì đâu?” Linh Đan cười chua chát, giọng cô nghẹn lại. “Sự nghiệp của tôi đã chết rồi, danh dự của tôi cũng tan tành theo mưa rồi.”
Hoàng Minh thở dài trước những giọt nước mắt đang lăn dài trên má cô. “Lên xe đi, tôi sẽ giải thích mọi chuyện.”
Bất ngờ, anh nắm lấy tay cô, kéo cô vào trong xe. Linh Đan không đủ sức kháng cự. Cô để mặc anh đưa mình đến một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố. Nước mưa nhỏ giọt trên sàn gỗ sáng bóng, tạo thành những vũng nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn vàng ấm áp.
“Vào tắm đi, tôi sẽ lấy quần áo sạch cho em,” Hoàng Minh nói, giọng anh dịu dàng đến lạ.
Linh Đan đứng yên, nhìn anh với đôi mắt đỏ hoe. “Tại tốt với tôi như vậy? Chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng mà thôi.”
Hoàại, môi anh mím chặt, đôi mắt đen láy ẩn chứa điều gì đó rất sâu xa. “Không,” anh nói, giọng chậm rãi, từng chữ như khắc vào không gian. “Không phải chỉ là hợp đồng.”
Trái tim Linh Đan thắt lại. Cô nhìn anh, chờ đợi, nhưng trong lòng lại sợ hãi những lời sắp được nói ra.
“Em biết rằng từ ngày đầu tiên gặp em, tôi đã để mắt tới em rồi,” Hoàng Minh tiếp tục, giọng anh như xa xăm. “Em là luật sư của công ty đối thủ, nhưng em không giống ai. Em thông minh, mạnh mẽ và đầy nhiệt huyết. Tôi nhìn em từ xa, ngóng xử án, và dần dần, tôi biết mình không thể thoát ra được.”
Linh Đan lắc đầu, môi cô run rẩy. “Anh nói dối. Anh ký hợp đồng hôn nhân với tôi chỉ vì…”
“Chỉ vì tôi muốn có em,” Hoàng Minh ngắt lời, giọng anh đanh lại. “Công ty cũ phá sản, và đó là cơ hội duy nhất để tôi tiếp cận em. Hợp đồng hôn nhân chỉ là cái cớ, Linh Đan ạ.”
Cô muốn chạy trốn, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh xuống sàn. “Anh nói vậy có nghĩa là… anh đã lừa dối tôi ngay từ đầu?”
“Không,” Hoàng Minh bước đến gần, đắp chặt vai cô. “Tôi yêu em, Linh Đan. Tôi yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng tôi biết em sẽ không bao giờ để tôi lại gần nếu em biết sự thật. Vì vậy, tôi đã tạo ra cơ hội.”
Nước mắt Linh Đan lần nữa trào ra, nhưng lần này là nước mắt của sự hoảng loạn. Cô đẩy anh ra, lùi lại đến khi lưng chạm vào tường. “Anh điên rồi, Hoàng Minh! Anh không thể mua chuộc tình cảm của ai đó bằng một tờ giấy hợp đồng được.”
“Tôi biết,” giọng Hoàng Minh trầm xuống, đầy tuyệt vọng. “Nhưng tôi đã sai. Tôi đã nghĩ rằng thời gian sẽ làm em mềm lòng, nhưng tôi chỉ làm em đau khổ thêm. Và bây giờ, khi em gặp nguy hiểm, tôi mới nhận ra rằng những điều khoản trong hợp đồng chẳng có ý nghĩa gì so với em.”
Linh Đan nhìn anh, lòng cô quặn thắt. Những ngày qua, anh đã chăm sóc cô một cách ân cần, từ bữa sáng mỗi sáng đến những lời nhắn nhủ lo lắng. Cô đã từng nghĩ rằng đó là bổn phận của một người chồng khế ước, nhưng bây giờ, cô biết đó là tình yêu. Nhưng tình yêu đến từ sự lừa dối thì có thể tin tưởng được không?
“Em muốn phá hợp đồng,” Linh Đan nói, giọng cô khàn đặc. “Em muốn thoát khỏi tất cả chuyện này. Công ty gia đình em sắp mất, sự nghiệp, và em không thể tiếp tục sống trong một mối quan hệ giả dối như thế này.”
Hoàng Minh trắng mặt. Anh bước đến, đưa tay ra, nhưng cô lùi lại. “Em định làm gì? Em không thể một mình đối mặt với chuyện này được.”
“Em sẽ tự giải quyết,” Linh Đan nói, giọng cô kiên định hơn. “Em là luật sư, em biết luật. Em sẽ tìm ra sự thật và rửa sạch danh dự cho mình.”
“Nhưng Thanh Hà đã sắp đặt tất cả,” Hoàng Minh nói, giọng anh đầy lo âu. “Cô ta có quyền lực, có tiền bạc, và cô ta sẽ không dừng lại cho đến khi toàn bộ bị hủy hoại.”
Linh Đan mỉm cười chua chát. “Vậy thì em càng phải đối mặt với cô ta. Em không thể chạy trốn mãi, Hoàng Minh ạ.”
Cô quay lưng, bước về phía cửa. Nhưng trước khi kịp mở nắm đấm, điện thoại cô reo lên. Dòng tin nhắn hiện ra từ một số lạ: “Có bằng chứng về Thanh Hà. Gặp tôi tại quán cà phê số 8 đường Lê Lợi, 7 giờ tối nay.”
Linh Đan nhìn chăm chú vào màn hình, lòng cô đập loạn. Bằng chứng? Có thật sự có bằng chứng không, hay lại là một cái bẫy khác của Thanh Hà?
“Ai vậy?” Hoàng Minh hỏi, bước đến gần.
Linh Đan giấu điện thoại vào túi, lắc đầu. “Không ai cả. Em phải đi đây.”
“Không,” Hoàng Minh nắm tay cô, giọng anh khẩn thiết. “Nếu em đi, tôi sẽ đi cùng em. Tôi không thể để em một mình.”
Linh Đan nhìn anh, đôi mắt cô đầy mâu thuẫn. Một phần trong cô muốn tin anh, muốn có anh bên cạnh trong lúc khó khăn này. Nhưng phần còn lại, phần lý trí của một luật sư, lại cảnh báo cô rằng Hoàng Minh cũng có thể là một phần của âm mưu.
“Em cần thời gian,” Linh Đan nói, giọng cô nhẹ nhàng hơn. “Em cần suy nghĩ. Và em cần phải tự mình tìm ra sự thật.”
Cô rời khỏi căn hộ, bước vào màn đêm mưa lạnh lẽo. Trên đường đến quán cà phê, cô liên tục nhìn quanh, cảnh giác với từng bóng người. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng với cô, nó chỉ là một mê cung đầy cạm bẫy.
Quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm. Ánh đèn vàng mờ ảo chiếu ra ngoài cửa kính. Linh Đan đẩy cửa bước vào. Một người đàn ông trung niên mặc áo vest đen đang ngồi ở bàn cuối. Ông ta đeo kính râm, mặc dù bên ngoài trời đang mưa.
“Cô Linh Đan?” ông ta hỏi, giọng trầm thấp.
“Là tôi,” Linh Đan đáp, ngồi xuống đối diện, mắt không rời khỏi người đàn ông. “Ông là ai?”
“Tôi là nhân viên cũ của cô,” ông ta nói, rút từ trong túi ra một tập tài liệu. “Tôi đã chứng kiến cô ta thao túng sổ sách và tạo ra những hợp đồng vay nợ giả để chiếm đoạt công ty của cha cô.”
Linh Đan mở tập tài liệu. Mắt cô lướt qua trang. Đó là những bản sao kê tài khoản, những email nội bộ và những biên bản họp bí mật, tất cả đều có chữ ký của Thanh Hà.
“Đây là thật?” Linh Đan hỏi, giọng run lên vì xúc động.
“Hoàn toàn thật,” người đàn ông khẳng định. “Tôi đã giữ chúng như một vật bảo hiểm cho bản thân, vì tôi biết sớm muộn gì cô ta cũng sẽ phản bội tôi.”
Linh Đan gấp tài liệu lại, đưa vào túi xách. “Tại sao ông lại đưa cho tôi?”
Người đàn ông tháo kính râm, để lộ đôi mắt mệt mỏi, đầy hối hận. “Vì tôi không thể sống với tội lỗi của mình nữa. Tôi đã giúp cô ta hủy hoại nhiều người, và tôi không muốn thêm một người nữa.”
Linh Đan gật đầu, cảm ơn ông ta rồi đứng dậy. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi quán, điện thoại cô lại reo lên. Lần này là cuộc gọi từ Hoàng Minh.
“Linh Đan, em đang ở đâu?” giọng. “Tôi vừa phát hiện đã cử người theo dõi em. Cô ta biết em gặp người lạ tối nay.”
Linh Đan nhìn quanh. Đường phố vắng tanh, chỉ có vài chiếc xe đậu dọc theo lề. Cô bỗng thấy ớn lạnh. “Em đang ở quán cà phê đường Lê Lợi. Em có bằng chứng rồi, Hoàng Minh ạ.”
“Đừng về nhà,” Hoàng Minh nói gấp. “Hãy đến văn phòng của tôi. Tôi sẽ đón em.”
Nhưng trước khi Linh Đan kịp trả lời, một chiếc xe hơi đen lao nhanh đến, đèn pha chói lóa làm cô lóa mắt. Cô vội lùi lại, nhưng chiếc xe đã dừng sát bên cạnh. Cửa xe mở ra và Thanh Hà xuất hiện, nụ cười nham hiểm trên môi.
“Linh Đan, em gái thân yêu, chị tưởng em sẽ thông minh hơn cơ,” Thanh Hà nói, giọng ngọt ngào nhưng đầy đe dọa. “Đưa tài liệu cho chị và chị sẽ không làm gì em đâu.”
Linh Đan ôm chặt túi xách vào ngực, lùi lại từng bước. “Em sẽ không đưa cho chị. Đây là bằng chứng để đưa chị ra tòa.”
Thanh Hà cười khẩy, vẫy. Hai người đàn ông to lớn bước ra từ trong bóng tối, tiến về phía Linh Đan. Cô hoảng hốt, định chạy, nhưng chân cô như bị đông cứng.
Rồi bất ngờ, một chiếc xe màu đen lao đến với tốc độ cao, dừng lại ngay giữa Linh Đan và hai người đàn ông. Hoàng Minh bước ra, mặt anh lạnh như băng, đôi mắt sáng rực trong màn đêm.
“Thanh Hà, cô đừng hòng động đến cô ấy,” Hoàng Minh nói, giọng đầy uy quyền.
Thanh Hà nhìn anh, nụ cười tắt dần. “Anh Minh, anh có chắc là anh muốn bảo vệ cô ta không? Cô ta chỉ là một luật sư thất bại, một kẻ phá hoại.”
“Cô ta là vợ tôi,” Hoàng Minh nói, giọng đanh thép. “Và tôi sẽ không để ai làm hại cô ấy.”
Linh Đan nhìn Hoàng Minh, lòng cô tràn ngập những cảm xúc hỗn độn. Anh đã đến, anh đã bảo vệ cô, nhưng liệu cô có thể tin tưởng anh không? Liệu tình yêu của anh có thật hay chỉ là một màn kịch khác?
“Chúng ta đi thôi,” Hoàng Minh nói, nắm tay Linh Đan, kéo cô vào xe.
Trong xe, không khí nặng nề. Linh Đan ngồi yên, nhìn ra cửa sổ, những giọt mưa lăn dài trên kính như những giọt nước mắt.
“Em có tin tôi không?” Hoàng Minh hỏi, giọng nhẹ nhàng.
Linh Đìn anh, đôi mắt cô đỏ hoe. “Em không biết nữa, Hoàng Minh ạ. Em đã bị lừa dối quá nhiều lần.”
Hoàng Minh thở dài, tay anh siết chặt vô lăng. “Tôi hiểu. Nhưng hãy cho tôi cơ hội để chứng minh, được không?”
Linh Đan không trả lời. Cô mở túi xách, lấy ra tập tài liệu và bắt đầu đọc từng trang. Mỗi dòng chữ là một mảnh ghép của bức tranh tội ác mà Thanh Hà đã dày công sắp đặt. Công ty gia đình cô đã bị thao túng từ bên trong và Thanh Hà đã lợi dụng lòng tin của cha cô để chiếm đoạt tài sản.
“Chúng ta phải đưa cô ta ra tòa,” Linh Đan nói, giọng cô kiên quyết. “Em sẽ không để cô ta thoát tội.”
Hoàng Minh gật đầu. “Tôi sẽ giúp em. Tôi có đội ngũ luật sư giỏi nhất và họ sẽ hỗ trợ em.”
Nhưng Linh Đan lắc đầu. “Không, em muốn tự mình làm. Em là luật sư. Em phải đứng lên vì chính mình.”
Hoàng Minh nhìn cô. Đôi mắt anh lấp lánh sự ngưỡng mộ. “Em mạnh mẽ lắm, Linh Đan ạ. Đó là lý do tại sao tôi yêu em.”
Trái tim Linh Đan đập loạn, những lời của anh như những mũi tên xuyên qua lớp giáp bảo vệ mà cô đã dựng lên. Cô muốn tin anh, muốn để mình yếu lòng, nhưng lý trí vẫn giữ cô ở lại với thực tại.
“Đưa em về nhà đi,” Linh Đan nói, giọng cô mệt mỏi. “Em cần thời gian để suy nghĩ.”
Hoàng Minh gật đầu, lái xe đưa cô về căn hộ của mình. Trước khi bước vào, anh nắm tay cô, nhìn thẳng vào mắt cô.
“Dù em có quyết định thế nào, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em,” anh nói. “Bởi vì với tôi, em không chỉ là vợ hợp đồng mà còn là người phụ nữ duy nhất.”
Linh Đan rút tay ra, bước vào căn hộ, để lại Hoàng Minh đứng dưới mưa. Cô ngồi xuống ghế sofa, tập tài liệu mở ra trước mặt, nhưng mắt cô lại nhìn xa xăm.
Bằng chứng đã có trong tay, nhưng lòng cô vẫn đầy băn khoăn. Liệu cô có nên tin Hoàng Minh, người đã từng lừa dối cô, hay tự mình đối mặt với Thanh Hà? Và nếu cô chọn tin anh, liệu anh có thật sự yêu cô, hay chỉ là một trò chơi quyền lực khác?
Ngoài trời, mưa vẫn rơi không ngừng, như những giọt nước mắt vô tận của số phận. Và Linh Đan biết rằng cuộc chiến thật sự chỉ mới bắt đầu. Cô sẽ phải đưa ra lựa chọn: tin vào tình yêu bản thân mình.