Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng trong lòng Linh Đan vẫn còn đó những cơn giông bão. Cô ngồi trên chiếc ghế sofa da trong căn hộ của Hoàng Minh, hai tay siết chặt tách trà nóng, hơi ấm từ chiếc tách sứ lan tỏa vào lòng bàn tay lạnh cóng. Không gian yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường.
Hoàng Minh ngồi đối diện cô, ánh mắt anh dịu dàng nhưng đầy kiên định. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô, như muốn dùng ánh mắt ấy để xoa dịu tâm hồn đang rạn nứt của cô.
Linh Đan ngước lên, mắt cô hơi đỏ. “Anh nói anh yêu em từ lâu? Từ khi nào?”
Hoàng Minh thở dài. Anh đặt tách cà phê xuống bàn, ngửa gõ nhẹ lên thành tách. “Từ ba năm trước, trong phiên tòa xét xử vụ kiện Tập đoàn Phương Nam. Em là luật sư trẻ nhất tham gia. Em đã đối đáp với luật sư của bên nguyên một cách sắc sảo, không hề nao núng trước áp lực.”
Linh Đan sững người. Đó là vụ kiện đầu tiên cô tham gia với tư cách là luật sư chính. Cô nhớ mình đã thức trắng nhiều đêm để chuẩn bị và cuối cùng đã thắng kiện. Nhưng cô không ngờ rằng người đàn ông lạnh lùng trước mặt lại chú ý đến cô từ lúc đó.
“Sao anh không nói với em?” Giọng cô khàn đi.
“Vì em sẽ không tin.” Hoàng Minh cười nhẹ, một nụ cười hiếm hoi làm dịu đi những đường nét sắc sảo trên gương mặt anh. “Em là luật sư, em luôn nghi ngờ mọi thứ. Nếu anh nói với em rằng anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, em sẽ nghĩ anh đang lừa em.”
Linh Đan nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những cảm xúc hỗn loạn trong lòng. Hơi thở của cô nhẹ dần. Mùi hương trà xanh thoang thoảng từ tách trà trong tay cô làm cô bình tĩnh hơn. “Nhưng bây giờ, mọi chuyện còn rối hơn. Thanh Hà đã hãm hại em. Em bị đình chỉ công tác. Côắp sụp đổ.”
Hoàng Minh đứng dậy, bước đến bên cô, ngồi xuống cạnh cô trên sofa. Cơ thể anh tỏa ra hơi ấm dễ chịu, làm cô cảm thấy an toàn hơn. “Ông?”
Linh Đan nhìn anh. Đôi mắt đen láy của anh như muốn nói với cô rằng tất cả sẽ ổn. Cô gật đầu, mặc dù trong lòng vẫn còn đầy hoài nghi.
“Từ ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu thu thập chứng cứ. Anh có đội ngũ luật sư riêng. Họ sẽ giúp em. Và anh sẽ đích thân đưa Thanh Hà ra tòa.” Giọng Hoàng Minh trở nên cứng rắn, nhưng vẫn pha chút dịu dàng dành riêng cho cô.
LinH Đan mở to mắt. Cô chưa bao giờ thấy Hoàng Minh nói về ai đó với giọng điệu lạnh lùng như vậy. Anh thực sự muốn bảo vệ cô.
“Nhưng hợp đồng hôn nhân…” Linh Đan ngập ngừng.
“Nếu em muốn phá hợp đồng, anh sẽ không ngăn cản.” Hoàìn cô, mắt anh hơi nheo lại, như thể đang đọc suy nghĩ của cô. “Nhưng trước hết, hãy để anh giúp em giải quyết vấn đề này trước. Được không?”
Linh Đan cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn. Cô gật đầu, rồi bất giác mỉm cười. Một nụ cười yếu ớt nhưng thật sự.
Sáng hôm sau, Linh Đan thức dậy trong căn phòng khách sộp của Hoàng Minh. Ánh nắng xuyên qua rèm cửa lụa trắng, tạo nên những vệt sáng trên sàn gỗ. Cô ngồi dậy, đầu vẫn còn hơi đau vì những giọt rượu vang đỏ mà cô đã uống tối qua để xoa dịu tâm trạng.
Cô bước ra phòng khách, nơi Hoàng Minh đang ngồi đọc báo. Trên bàn đã có sẵn bữa sáng: bánh mì nướng, trứng ốp la và một tách cà phê đen bốc khói.
“Em dậy rồi à?” Hoàng Minh ngước lên, mắt anh sáng lên khi thấy cô. “Anh đã gọi cho đội luật sư. Họ sẽ đến trong một tiếng nữa.”
Linh Đan ngồi xuống đối diện anh, cầm lấy tách cà phê. Hương thơm đắng dịu lan tỏa vào mũi cô. “Em cảm ơn anh.”
“Đừng cảm ơn, chúng ta là vợ chồng mà.” Hoàng Minh nói, giọng anh có chút trêu đùa, nhưng mắt anh lại nhìn cô đầy nghiêm túc.
Linh Đan đỏ mặt. Cô cúi xuống ăn sáng, cố gắng giấu đi sự ngượng ngùng.
Một tiếng sau, đội ngũ luật sư của Hoàng Minh đến. Họ là những người trẻ, nhanh nhẹn và chuyên nghiệp. Trưởng nhóm là một người phụ nữ tên Huyền Trang, khoảng ba mươi tuổi, với mái tóc ngắn cá tính và đôi mắt sắc sảo.
“Chào chị Linh Đan, em đã đọc hồ sơ vụ việc của chị. Bọn em đã tìm ra một số điểm bất thường trong hợp đồng vay nợ mà cha chị đã ký.” Huyền Trang mở laptop, trình bày những phát hiện của mình.
Linh Đan chăm chú lắng nghe, từng chi tiết nhỏ được cô ghi nhớ. Cô nhận ra rằng với sự hỗ trợ của Hoàng Minh, cô có thể lật ngược tình thế.
“Chúng ta cần bằng chứng gốc của hợp đồng vay nợ. Thanh Hà đã làm giả hợp đồng, nhưng bản gốc chắc chắn vẫn còn ở đâu đó.” Linh Đan nói, mắt cô ánh lên sự quyết tâm.
Hoàng Minh gật đầu. “Anh sẽ cho người điều tra. Trong lúc đó, em hãy tập trung vào việc chuẩn bị cho phiên tòa.”
Những ngày tiếp theo trôi qua chớp mắt. Mắt Linh Đan và đội ngũ luật sư làm việc không ngừng nghỉ. Họ tìm ra những điểm mâu thuẫn trong lời khai của các nhân chứng mà Thanh Hà đã mua chuộc. Họ phát hiện ra rằng hợp đồng vay nợ được ký với một công ty ma và người đại diện của công ty đó chính là một người thân của Thanh Hà.
Một buổi tối, Linh Đan đang ngồi trước máy tính, xem xét các tài liệu, thì Hoàng Minh bước vào phòng. Anh đặt một tách trà nóng bên cạnh cô. Hơi nước bốc lên. Mùi hoa nhài dịu nhẹ.
“Em nên nghỉ ngơi một chút.” Anh nói, giọng đầy quan tâm.
Linh Đan ngước lên, mắt cô hơi mệt mỏi. “Em không thể. Nếu em dừng lại, tất cả sẽ sụp đổ.”
Hoàng Minh ngồi xuống bên cạnh cô, tay anh nhẹ nhàng. “Em không cần phải làm tất cả một mình. Anh ở đây, anh sẽ giúp em.”
Linh Đan cảm thấy nước mắt mình trào ra. Cô không phải là người dễ khóc, nhưng trước sự quan tâm chân thành của anh, mọi bức tường cô xây dựng để bảo vệ mình đều sụp đổ. Cô dựa vào vai anh, để mặc cho nước mắt thấm ướt áo sơ mi trắng của anh.
Hoàng Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm cô, tay anh vuốt nhẹ mái tóc cô. Trong khoảnh khắc đó, Linh Đan nhận ra rằng cô đã yêu anh từ lâu, từ những ngày đầu tiên của hợp đồng hôn nhân, khi anh chăm sóc cô từng li từng tí, khi anh lặng lẽ bảo vệ cô khỏi những nguy hiểm.
Ngày xét xử cuối cùng cũng đến. Linh Đan bước vào phòng xử án với bộ vest trắng thanh lịch, tóc cô búi cao gọn gàng. Hoàng Minh ngồi ở hàng ghế khán giả, mắt anh không rời khỏi cô.
Thanh Hà ngồi ở bên kia phòng xử, mặt cô ta tái nhợt, nhưng vẫn cố tỏ ra kiêu ngạo. Cô ta mặc một bộ vest đen, đeo kính râm, cố gắng che giấu sự lo lắng.
Phiên tòa bắt đầu. Linh Đan đứng lên, giọng cô vang lên rõ ràng, đầy tự tin. Cô trình bày những bằng chứng mà cô và đội ngũ luật sư đã thu thập: hợp đồng vay nợ gốc có chữ ký giả, lời khai của nhân chứng bị mua chuộc, và cả những đoạn ghi âm cuộc điện thoại giữa Thanh Hà và đồng bọn.
Thanh Hà cố gắng phản bác, nhưng mỗi lời nói của cô ta đều bị Linh Đan bắt bẻ. Linh Đan đưa ra những câu hỏi sắc bén, lúng túng, không thể trả lời.
“Thưa quý tòa, tôi có bằng chứng cho thấy bị cáo Thanh Hà đã mua chuộc nhân viên ngân hàng để làm giả hợp đồng vay nợ. Đây là bản ghi âm cuộc điện thoại giữa bị cáo và nhân viên ngân hàng đó.” Linh Đan nói, giọng cô đầy uy lực.
Cả phòng xử án im lặng. Khi đoạn ghi âm được phát ra, giọng của Thanh Hà vang lên rõ ràng, với những lời nói đầy mưu mô và xảo quyệt.
Thanh Hà tái mặt. Cô ta đứng bật dậy, la lên: “Đó là giả! Tôi không làm điều đó!”
Nhưng thẩm phán đã gõ búa, tuyên bố tạm dừng phiên tòa để xem xét bằng chứng.
Một giờ sau, thẩm phán trở lại phòng xử án. Ông tuyên bố rằng bằng chứng của Linh Đan là hợp lệ và Thanh Hà bị kết tội làm giả hợp đồng, mua chuộc nhân chứng và cố ý hãm hại người khác.
Thanh Hà bị đưa đi, mặt cô ta đầy căm hận, nhưng Linh Đan không quan tâm. Cô quay sang nhìn Hoàng Minh, mắt cô sáng lên niềm vui sướng.
Hoàng Minh đứng dậy, bước đến bên cô. Anh nắm tay cô thật chặt. “Em đã làm rất tốt.”
Linh Đan mỉm cười, lòng cô tràn ngập cảm xúc. Công ty gia đình cô được cứu, danh dự của cô được phục hồi. Và quan trọng hơn, cô đã nhận ra tình yêu của mình dành cho người đàn ông trước mặt.
Sau phiên tòa, Hoàng Minh đưa Linh Đan lên sân thượng của tòa nhà cao nhất thành phố. Khi cánh cửa thang máy mở ra, Linh Đan không khỏi ngỡ ngàng.
Cả sân thượng được trang trí bằng hàng ngàn bông hoa hồng đỏ, những ngọn nến lung linh được đặt khắp nơi, tạo nên một không gian lãng mạn như trong mơ. Ở giữa sân thượng là một bàn ăn nhỏ, trên đó có hai ly rượu vang đỏ và một bó hoa hồng trắng tinh khôi.
Linh Đìn Hoàng Minh, mắt cô mở to. “Anh… đây là…”
Hoàng Minh mỉm cười, mắt anh ánh lên tia dịu dàng hiếm thấy. “Anh đã chuẩn bị tất cả cho em. Để cảm ơn em vì đã tin tưởng anh và để chúc mừng chiến thắng của em.”
Linh Đan cảm thấy lòng mình ấm áp. Cô bước lên sân thượng. Gió đêm thổi nhẹ qua mái tóc cô, mang theo mùi hương hoa hồng ngọt ngào. Cô nhìn ra xa, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao.
Hoàng Minh bước đến bên cô. Anh quỳ một gối xuống, lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhỏ màu đen. Khi mở ra, bên trong là một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
Linh Đan sững người, tim cô đập mạnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng đập của nó trong không gian yên tĩnh.
“Linh Đan,” Hoàng Minh nói, giọng anh trầm ấm nhưng đầy cảm xúc. “Hợp đồng hôn nhân của chúng ta đã vô nghĩa rồi. Bởi vì anh không muốn em là vợ khế ước của anh nữa. Anh muốn em là vợ thật của anh, mãi mãi.”
Linh Đan cảm thấy nước mắt mình trào ra, lần này không phải vì đau khổ, mà vì hạnh phúc.
Hoàng Minh ngước nhìn cô, mỉm cười ánh nến. “Em có muốn ký hợp đồng mới không? Một hợp đồng không có thời hạn, không có điều khoản, chỉ có tình yêu?”
Linh Đan cười, nước mắt lăn dài trên má. Cô gật đầu, giọng cô nghẹn ngào: “Em đồng ý.”
Hoàng Minh đứng dậy, anh đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út của cô, rồi ôm cô thật chặt. Linh Đan vùi mặt vào ngực anh, cảm nhận nhịp tim anh đập mạnh, hòa cùng nhịp tim cô.
Giữa màn đêm lấp lánh ánh đèn, dưới bầu trời đầy sao, hai người họ trao nhau nụ hôn đầu tiên trong tình yêu thật sự. Một nụ hôn ngọt ngào, đầy hứa hẹn cho một tương lai mới, không còn hợp đồng, không còn ràng buộc, chỉ còn hai trái tim hòa chung một nhịp đập.