Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hợp Đồng Ly Hôn Ngọt Ngào

Hợp đồng tình yêu vĩnh cửu

3003 từ
Nghe chương này14:09

Ánh nắng xuyên qua rèm cửa, hắt những tia sáng vàng óng lên chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón tay áp út của Linh Đan. Cô ngồi bên bàn ăn sáng, ngắm nhìn viên đá quý dưới ánh sáng, trái tim vẫn còn đập rộn ràng như thể vừa chạy một quãng đường dài.

Hoàng Minh từ trong bếp bước ra, tay cầm một ly nước cam ép tươi. Anh đặt ly xuống trước mặt cô, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười hiếm hoi.

“Em định ngắm nó cả ngày sao?” Anh hỏi, giọng pha chút trêu chọc.

Linh Đan ngước lên, mắt chạm mắt anh. Trong khoảnh khắc ấy, cô nhận ra rằng người đàn ông lạnh lùng ngày nào giờ đây đã trở thành điểm tựa vững chắc nhất trong cuộc đời cô. Cô mỉm cười, đưa tay vuốt nhẹ mặt bàn gỗ óc chó, cảm nhận độ nhẵn mịn dưới đầu ngón tay.

“Em chỉ sợ đây là mơ thôi,” Linh Đan thì thầm, giọng nghẹn ngào. “Sau tất cả những gì đã xảy ra, em vẫn chưa tin nổi.”

Hoàng Minh ngồi xuống ghế đối diện, vươn tay nắm lấy bàn tay cô. Lòng bàn tay anh ấm áp, hơi thô ráp vì những năm tháng làm việc không ngừng nghỉ. Anh siết nhẹ, như muốn truyền cho cô một phần sức mạnh của mình.

“Đây không phải mơ, Linh Đan. Em đã đánh bại Thanh Hà, cứu được công ty của ba em, và giờ đây, em không còn phải lo lắng về bất cứ điều khoản hợp đồng nào nữa,” anh nói, từng chữ rõ ràng, chắc nịch.

Linh Đan hít một hơi thật sâu, để mùi thơm của cà phê hòa quyện với mùi nước hoa nhẹ nhàng của anh tràn ngập khứu giác. Cô nhớ lại những ngày tháng hỗn loạn vừa qua: phiên tòa nơi Thanh Hà bị kết tội gian lận tài chính và cố ý hãm hại đồng nghiệp, ánh mắt đầy căm phẫn của kẻ thù khi bị dẫn giải khỏi phòng xử, và trên hết là cái ôm chặt của ba cô sau khi tòa tuyên bố công ty gia đình thoát khỏi nguy cơ phá sản.

“Ba em đã gọi điện sáng nay,” Linh Đan nói, giọng bỗng trở nên ấm áp. “Ông ấy bảo em cảm ơn anh. Nếu không có anh, chắc giờ này em đã mất tất cả.”

Hoàng Minh lắc đầu, mắt anh nhìn cô dịu dàng đến lạ. “Em sai rồi. Nếu không có em, anh mới là kẻ mất tất cả. Em đã cho anh thấy rằng tình yêu không phải là thứ có thể gói gọn trong một tờ hợp đồng.”

Linh Đan bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên trong căn bếp sáng sủa. Cô đứng dậy, đi vòng qua bàn, ngồi xuống lòng anh. Hoàng Minh hơi bất ngờ, nhưng nhanh chóng vòng tay ôm chặt eo cô.

“Vậy anh có muốn ký một hợp đồng mới không?” Linh Đan thì thầm bên tai anh, hơi thở ấm áp phả vào da thịt.

“Hợp đồng gì?” Anh hỏi, giọng khàn khàn.

“Hợp đồng tình yêu vĩnh cửu,” cô nói, mắt lấp lánh. “Không thời hạn, không điều khoản, không bồi thường. Chỉ có hai chúng ta, cùng nhau xây dựng cuộc sống.”

Hoàặng vài giây, rồi anh kéo cô vào một nụ hôn sâu. Đôi môi anh ấm áp, mềm mại, mang theo vị ngọt của tình yêu mà anh đã dành cho cô suốt ba năm qua. Linh Đan nhắm mắt, để mặc cảm xúc cuốn mình đi. Cô cảm nhận được trái tim anh đập dồn dập qua lớp áo sơ mi mỏng và trái tim cô cũng hòa nhịp cùng nhịp đập ấy.

Khi họ tách ra, cả hai đều thở hổn hển. Linh Đan dụi đầu vào ngực anh, thì thầm: “Anh biết không, em đã từng nghĩ rằng hợp đồng hôn nhân là thứ ràng buộc tồi tệ nhất. Nhưng giờ em hiểu ra, nếu không có nó, em sẽ không bao giờ biết được tình yêu thật sự là gì.”

Hoàng Minh xoa đầu cô, giọng trầm ấm: “Anh cũng vậy. Anh đã lên kế hoạch tỉ mỉ để đưa em vào cuộc đời anh, nhưng không ngờ rằng chính em lại là người giải thoát cho anh.”

Họ ngồi đó, trong vòng tay nhau, cho đến khi điện thoại của Linh Đan reo lên. Cô miễn cưỡng rời khỏi lòng anh, nhấc máy.

“Alo?”

“Chị Linh Đan! Em có tin vui này!” Giọng Bảên đầy phấn khích. “Tòa soạn luật sư của chị vừa gọi. Họ nói chị đã được phục hồi chức vụ! Và còn được thăng chức nữa!”

Linh Đan mở to mắt, tim cô đập loạn xạ. Cô quay sang nhìn Hoàng Minh, người đang mỉm cười đầy ẩn ý. Anh gật đầu nhẹ, như thể đã biết trước điều này.

“Thật sao?” Linh Đan hỏi, giọng run run.

“Thật ạ! Họ nói rằng bị kết tội, ban lãnh đạo đã xem xét lại toàn bộ hồ sơ của chị và nhận ra chị là nạn nhân của một âm mưu. Chị được toàn!”

Nước mắt Linh Đan bắt đầu lăn dài trên má. Cô không thể nói nên lời, chỉ biết gật đầu lia lịa dù Bảo An không thể thấy. Cô cảm ơn bạn thân rồi cúp máy, ngồi sụp xuống ghế.

Hoàng Minh lập tức đến bên cô, quỳ xuống, lau nước mắt cho cô bằng ngón tay cái. “Vui quá khóc rồi à?” Anh hỏi, giọng dịu dàng.

“Em… em không thể tin được,” Linh Đan nức nở. “Mọi thứ đang trở nên quá hoàn hảo. Em sợ một ngày nào đó, em sẽ tỉnh dậy và thấy tất cả chỉ là giấc mơ.”

Hoàng Minh ôm cô vào lòng, vỗ về lưng cô. “Không phải mơ, Linh Đan. Em xứng đáng với tất cả những điều này. Em đã chiến đấu vì công lý, vì gia đình và vì tình yêu. Bây giờ là lúc em được hưởng thành quả.”

Hai ngày sau, trong một khu vườn nhỏ sau biệt thự của Hoàng Minh, một đám cưới ấm cúng được tổ chức. Không có sân khấu hoành tráng, không có hàng trăm khách mời. Chỉ có gia đình và những người bạn thân thiết nhất.

Ông Vũ mặc bộ vest màu xám, đứng cạnh con gái, mắt đỏ hoe. Ông nắm tay Linh Đan, giọng nghẹn ngào: “Ba rất tự hào về con. Con đã trưởng thành hơn ba tưởng rất nhiều.”

Linh Đan mặc chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, đơn giản nhưng thanh lịch. Vải lụa nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể cô, phần đuôi váy phủ nhẹ trên thảm cỏ xanh. Cô cầm một bó hoa hồng trắng. Mùi hương thoang thoảng khiến cô cảm thấy bình yên lạ thường.

“Con yêu ba,” Linh Đan thì thầm, ôm chặt ba mình. “Cảm ơn ba đã luôn tin tưởng con.”

Bảo An, trong vai trò phù dâu, đứng bên cạnh, mắt cũng đỏ hoe. Cô bạn thân mặc chiếc đầm màu hồng pastel, tay cầm một chiếc khăn giấy, thỉnh thoảng lại chấm mắt.

“Trời ơi, tao sắp khóc rồi,” Bảo An nói, giọng mũi. “Mày đẹp quá, Linh Đan. Thằng Hoàng Minh thật may mắn.”

Linh Đan cười, nắm tay bạn thân. “Cảm ơn mày đã luôn ở bên những lúc khó khăn nhất.”

Hoàng Minh đứng dưới giàn hoa trắng, mặc bộ vest đen lịch lãm. Anh nhìn Linh Đan bước từng bước về phía mình, từ từ ngừng đập. Cô đẹp như một bức tranh, mái tóc dài búi cao, vài lọn tóc xõa nhẹ bên má. Đôi mắt cô sáng long lanh, chứa đựng cả một bầu trời yêu thương.

Khi Linh Đan đến trước mặt anh, Hoàng Minh đưa tay ra. Cô đặt tay mình vào lòng bàn tay anh. Cảm giác ấm áp lan tỏa từ điểm tiếp xúc ấy khiến cô run nhẹ.

Người chủ trì hôn lễ, một người bạn thân của gia đình Hoàng Minh, mỉm cười bắt đầu nghi thức. Những lời trao đổi diễn ra nhẹ nhàng, nhưng từng chữ đều in sâu vào trái tim Linh Đan.

“Hoàng Minh, anh có đồng ý lấy Linh Đan làm vợ hợp pháp của mình, yêu thương, tôn trọng và bảo vệ cô ấy trong mọi hoàn cảnh, cho đến khi cái chết chia lìa hai người?”

Hoàng Minh nhìn thẳng vào mắt Linh Đan, giọng rõ ràng, đầy kiên định: “Anh đồng ý.”

“Linh Đan, cô có đồng ý lấy Hoàng Minh làm chồng hợp pháp của mình, yêu thương, tôn trọng và bảo vệ anh ấy trong mọi hoàn cảnh, cho đến khi cái chết chia lìa hai người?”

Linh Đan hít một hơi thật sâu. Cô nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Minh, nơi cô thấy được sự chân thành và tình yêu vô bờ bến. Cô mỉm cười, giọng cô vang lên ngọt ngào như tiếng chuông: “Em đồng ý.”

Tiếng vỗ tay vang lên từ những vị khách. Bước mắt, ông Vũ mỉm cười hạnh phúc. Hoàng Minh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn cưới vào ngón tay Linh Đan, sau đó anh cúi xuống, đặt lên môi cô một nụ hôn nhẹ.

Khi họ tách ra, Hoàng Minh thì thầm bên tai cô: “Hợp đồng ly hôn ngọt nhất là khi chúng ta không bao giờ phải dùng đến nó.”

Linh Đan bật cười, nước mắt lưng tròng. Cô vòng tay ôm cổ anh, đáp lại: “Và hợp đồng tình yêu vĩnh cửu của chúng ta sẽ không bao giờ có điều khoản chấm dứt.”

Sau lễ cưới, mọi người quây quần bên nhau. Những chiếc bàn gỗ được trang trí bằng hoa tươi và nến, ánh đèn vàng ấm áp tạo nên không khí lãng mạn. Ông Vũ nâng ly rượu vang đỏ, giọng nói xúc động.

“Tôi muốn nói vài lời,” ông Vũ bắt đầu, mắt nhìn vào đôi vợ chồng trẻ. “Khi Linh Đan còn nhỏ, tôi đã từng nghĩ rằng không ai xứng đáng với con gái tôi. Nhưng hôm nay, nhìn thấy Hoàng Minh, tôi biết mình đã sai. Con đã tìm được một người đàn ông tốt, người sẽ yêu thương và bảo vệ con suốt đời.”

Hoàng Minh cúi đầu, giọng khiêm tốn: “Con cảm ơn ba đã tin tưởng. Con hứa sẽ không bao giờ để ba thất vọng.”

Bảào, giọng hài hước: “Ê, đừng có làm không khí sướt mướt quá! Hôm nay là ngày vui mà! Uống đi!”

Mọi người cười vang, nâng ly chạm nhau. Linh Đan ngồi cạnh Hoàng Minh, tay trong tay, cảm nhận hạnh phúc len lỏi trong từng tế bào.

Khi màn đêm buông xuống, những ngọn nến, không khí se lạnh của đầu đông khiến Linh Đan rùng mình. Hoàng Minh lập tức cởi áo vest khoác lên vai cô.

“Lạnh à?” Anh hỏi, giọng lo lắng.

“Chỉ một chút thôi,” Linh Đan đáp, kéo áo vest sát vào người, hít hà mùi hương quen thuộc của anh.

Họ ngồi bên nhau dưới giàn hoa, nhìn lên bầu trời đầy sao. Linh Đan tựa đầu vào vai anh, cảm thấy bình yên đến lạ.

“Anh có nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?” Cô hỏi.

Hoàng Minh cười nhẹ. “Tất nhiên. Đó là phiên tòa đầu tiên của em. Em đã làm luật sư đối phương bẽ mặt, và anh đã ngồi ở hàng ghế cuối, ngắm nhìn em từ xa.”

“Lúc đó em nghĩ anh là một tên CEO kiêu ngạo, chỉ biết nhìn người khác như thể họ là côn trùng,” Linh Đan nói, giọng đùa cợt.

“Và bây giờ?” Anh hỏi, nghiêng đầu nhìn cô.

“Bây giờ em biết anh là một người đàn ông ấm áp, chu đáo và hơi… ngọt ngào quá mức cần thiết,” cô đáp, mắt lấp lánh.

Hoàng Minh bật cười. Tiếng cười trầm ấm vang lên trong đêm. Anh kéo cô vào lòng, hôn lên trán cô. “Chỉ ngọt ngào với em thôi. Với người khác, anh vẫn là CEO lạnh lùng.”

“Tốt,” Linh Đan nói, giọng hài lòng. “Em không muốn chia sẻ sự ngọt ngào của anh với ai cả.”

Họ ngồi đó, lặng lẽ ngắm sao, cho đến khi Bảo An chạy ra gọi họ vào cắt bánh. Chiếc bánh cưới ba tầng được trang trí bằng những bông hoa đường tinh xảo, trên cùng là hình hai trái tim đan vào nhau.

Linh Đan và Hoàng Minh cùng nhau cầm dao, cắt miếng bánh đầu tiên. Mọi người vỗ tay, tiếng cười nói rộn ràng. Bảo An giơ điện thoại lên chụp lia lịa, ghi lại từng khoảnh khắc.

Khi bữa tiệc gần kết thúc, ông Vũ đến gần Linh Đan, đưa cho cô một phong bì nhỏ.

“Đây là quà của ba,” ông nói, giọng nghẹn ngào. “Không phải tiền bạc hay tài sản. Mà là giấy tờ chuyển nhượng toàn bộ cổ phần cô.”

Linh Đan mở to mắt, lắc đầu. “Ba, con không thể nhận. Đó là tài sản cả đời ba gây dựng.”

“Con xứng đáng, Linh Đan. Con đã cứu công ty, và ba biết con sẽ điều hành nó tốt hơn ba,” ông Vũ nói, mắt đỏ hoe. “Ba chỉ muốn con có một tương lai vững chắc, cùng với người chồng mà con yêu.”

Linh Đan ôm chặt ba, nước mắt trào ra. “Con yêu ba. Con sẽ không bao giờ làm ba thất vọng.”

Hoàng Minh đứng bên cạnh, cúi đầu chào ông Vũ. “Ba yên tâm, con sẽ luôn hỗ trợ Linh Đan trong mọi việc.”

Ông Vũ vỗ vai Hoàng Minh, mỉm cười. “Ba biết. Ba tin con.”

Đêm đó, khi mọi người đã về hết, Linh Đan và Hoàng Minh bước vào căn hộ của họ. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu sáng căn phòng khách rộng lớn, nơi những bức ảnh cưới đã được bày trí sẵn.

Linh Đan cởi giày cao gót, thở phào nhẹ nhõm. Cô đi chân trần trên sàn gỗ, cảm nhận sự mát lạnh dưới lòng bàn chân. Hoà ôm cô từ phía sau, cằm gác lên vai cô.

“Mệt không?” Anh hỏi.

“Một chút,” Linh Đan đáp, dựa lưng vào ngực anh. “Nhưng hạnh phúc.”

Người cô lại nhìn thẳng vào mắt cô. “Anh có điều muốn nói với em.”

“Gì thế?”

Anh lấy từ túi áo ra một tờ giấy cũ, đã ố vàng theo thời gian. Linh Đan nhận ra đó chính là hợp đồng hôn nhân mà họ đã ký hai năm trước.

“Hợp đồng này,” Hoàng Minh nói, giọng trầm. “Nó đã từng là thứ ràng buộc chúng ta. Nhưng bây giờ, nó không còn ý nghĩa nữa.”

Anh đưa tờ giấy cho cô. Linh Đan cầm lấy, nhìn vào những dòng chữ đã nhòe đi vì thời gian. Cô mỉm cười, rồi xé tờ giấy làm đôi.

Mảnh giấy rơi xuống sàn, tan thành những mảnh vụn nhỏ. Linh Đan ngước lên nhìn Hoàng Minh, mắt cô long lanh.

“Không còn hợp đồng nào nữa,” cô thì thầm. “Chỉ còn tình yêu.”

Hoàng Minh kéo cô vào vòng tay, hôn lên môi cô. Nụ hôn dài, sâu, chứa đựng tất cả những gì họ đã mất trong năm qua. Linh Đan đáp lại, tay cô vòng qua cổ anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh lan tỏa.

Khi họ tách ra, cả hai đều thở hổn hển. Hoàng Minh nhìn cô. Đôi mắt anh sáng lên trong ánh đèn.

“Em biết không,” anh nói, giọng khàn khàn. “Anh đã từng nghĩ rằng tình yêu là thứ yếu đuối, là điểm yếu của con người. Nhưng từ khi gặp em, anh nhận ra rằng tình yêu mới là thứ mạnh mẽ nhất.”

Linh Đan mỉm cười, đưa tay vuốt ve má anh. “Và anh đã dạy em rằng tình yêu không cần hợp đồng để tồn tại. Nó chỉ cần hai trái tim cùng hướng về nhau.”

Hoàng Minh cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô. “Hợp đồng ly hôn ngọt nhất là khi chúng ta không bao giờ phải dùng đến nó.”

Linh Đan bật cười. Tiếng cười trong trẻo vang lên trong căn phòng. Cô kéo anh xuống, thì thầm bên tai anh: “Vậy chúng ta hãy cùng nhau viết nên một hợp đồng mới. Hợp đồng tình yêu vĩnh cửu, không thời hạn, không điều khoản, chỉ có hai chúng ta.”

Họ đứng đó, trong vòng tay nhau, dưới ánh đèn vàng ấm áp. Bên ngoài, thành phố về đêm vẫn nhộn nhịp, nhưng trong căn hộ nhỏ này, thời gian như ngừng lại. Linh Đan nhắm mắt, để mặc cảm xúc cuốn mình đi. Cô cảm nhận được trái tim anh đập đều đặn bên tai, và cô biết rằng từ giây phút này, cuộc đời cô đã thay đổi mãi mãi.

Không còn những lo lắng về hợp đồng, không còn những toan tính về lợi ích. Chỉ còn tình yêu, sự tin tưởng và một tương lai mà họ sẽ cùng nhau xây dựng.

Khi ánh nắng ló dạng vào sáng hôm sau, Linh Đan thức dậy trong vòng tay của Hoàng Minh. Cô ngắm nhìn gương mặt. Những đường nét căng thẳng đã giãn ra; thay vào đó là sự bình yên.

Cô nhẹ nhàng đưa tay vuốt ve má anh, và anh mở mắt ra, mỉm cười khi thấy cô.

“Chào buổi sáng, vợ yêu,” anh thì thầm.

“Chào buổi sáng, chồng yêu,” cô đáp, lòng tràn ngập hạnh phúc.

Họ cùng nhau bước vào một ngày mới, không còn những ràng buộc của hợp đồng, chỉ còn tình yêu và sự đồng hành. Và trong trái tim họ, một điều chắc chắn: hợp đồng tình yêu vĩnh cửu này sẽ không bao giờ có ngày kết thúc.

💡 Điểm nhấn chương này

Chương này điêu luyện chuyển biến Hoàng Minh từ doanh nhân lạnh lùng thành người chồng tập tình thương, qua những chi tiết tinh tế như bàn tay ấm áp và câu thoại lạnh lẽo nhưng chứa tình cảm sâu sắc, tạo nên sự chuyển mình tự nhiên của cả hai nhân vật.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram
Tham gia Telegram
Telegram
Tham gia Discord
Discord