Tôi đã yêu Tống Ngôn Kỳ tròn ba năm. Đủ để một người phụ nữ bắt đầu mơ về chiếc nhẫn cưới, về một mái nhà có hai chiếc bát đặt cạnh nhau mỗi sớm mai. Nhưng tôi không biết rằng cùng lúc tôi gom góp từng đồng lương để mua đôi nhẫn bạc khắc tên, thì anh ta đã bắt đầu tính toán cách rời bỏ tôi mà không làm bẩn tay mình.
Buổi tối hôm ấy, sau khi uống rượu cùng bạn bè, Tống Ngôn Kỳ đã thốt ra những lời mà nếu tôi nghe được, có lẽ tôi đã không còn là tôi của sau này nữa. ánh tôi với bát cháo trắng – thứ nhạt nhẽo đến mức nuốt mãi cũng thấy ngán. Ba năm tôi dà, từ những bữa cơm nấu vội lúc nửa đêm, những lần thức trắng vì anh ta ốm, những giọt nước mắt tôi giấu trong gối – tất cả chỉ đáng giá một câu chê bai như thế.
“Nhưng tôi không muốn làm người xấu,” anh ta nói với đám bạn, giọng đầy toan tính. “Phải có một lý do thích hợp để bỏ rơi cô ấy.”
Kẻ xấu nào đó trong nhóm bạn đã thì thầm: “Thái tử gia Thẩm Duật Hoài vừa trở về nước, chẳng có người phụ nữ nào mà anh ta không chinh phục được. Huống chi, gương mặt đó của Trắc chắn hợp ý anh ta.”
Tống Ngôn Kỳ lắc đầu, ra vẻ tự tin: “Trần như vậy sẽ không thích loại người như anh ta đâu.”
Anh ta không thể ngờ rằng ngay cái đê ở đấy, định mệnh đã bắt đầu chế nhạo sự kiêu ngạo của anh ta. Tôi gặp Thẩm Duật Hoài lần đầu tiên tại một buổi tiệc mà tôi đến cùng Tống Ngôn Kỳ. Khi tôi bước ra ngoài hành lang để nghe điện thoại, bầu trời đêm đen kịt như lòng người. Tôi không thấy ai, chỉ nghe tiếng bước chân vang lên sau lưng, rồi một bàn tay đặt lên vai tôi.
“Cô là Trần Chi n?” Giọng nói trầm, pha chút khinh bạc.
Tôi quay lại và lần đầu tiên nhìn thẳng vào mắt Thẩm Duật Hoài. Đôi mắt ấy như vực sâu không đáy, khiến tôi rùng mình, nhưng cũng khiến tôi hiểu ra một điều: người đàn ông này sẽ không để tôi yên.
Ngày kỷ niệm ba năm, tôi đã chuẩn bị nhẫn đôi. Chiếc hộp nhung đỏ nằm trong túi áo khoác, nặng như tảng đá. Nhưng khi tôi mở miệng định nói, Tống Ngôn Kỳ lại nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh tanh, như nhìn một món đồ đã cũ. Tôi không có cơ hội lấy nhẫn ra. Tôi không có cơ hội hỏi chúng tôi có tương lai không.
Bởi vì tôi đã nhìn thấy Thẩm Duật Hoài từ xa, đang tựa vào cột hành lang, mỉm cười với tôi. Một nụ cười hứa hẹn và một nụ cười nguyền rủa.
Tống Ngôn Kỳ đã đẩy tôi vào tay hắn ta. Không cần lời nói, chỉ bằng cách im lặng và nhìn tôi như thể tôi là gánh nặng. Và tôi, vì tổn thương, vì tức giận, vì muốn chứng minh rằng tôi không phải bát cháo trắng nhạt nhẽo – tôi đã ngoan ngoãn để Thẩm Duật Hoài hôn mình ngay trước mắt người yêu cũ.
Khoảnh khắc ấy, tôi thấy Tống Ngôn Kỳ đau đớn như bị mắc xương trong cổ họng. Mắt anh ta đỏ hoe, tay nắm chặt đến nỗi gân xanh nổi lên. Anh ta chạy đến níu kéo tôi, giọng khàn đặc: “Chị n, ba năm tình cảm của chúng ta, em từ bỏ được thật sao?”
Tôi đứng yên, không nói gì. Bởi vì trong lòng tôi, câu hỏi ấy đã có câu trả lời từ lâu: chính anh ta đã từ bỏ tôi trước.
Đêm đó, Thẩm Duật Hoài ép mạnh tôi vào sát cửa sổ. Hơi thở của hắn phả vào mặt tôi, nóng hổi và đầy chiếm hữu. Cánh cửa kính lạnh lẽo áp vào lưng tôi, khiến tôi rùng mình. Hắn cúi xuống, môi chạm vào tai tôi, thì thầm:
“Chị n, ba năm tình cảm thì sao, hắn có được như tôi không?”
Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhắm mắt lại, để mặc cho những giọt nước mắt chảy ngược vào trong. Bởi vì tôi biết, từ giây phút này, tôi đã bước vào một trò chơi mà tôi không thể kiểm soát. Và Tống Ngôn Kỳ, kẻ đã coi tôi như bát cháo trắng, giờ đây đang phải nhìn tôi trong vòng tay của người đàn ông khác, ghen tuông phát điên.
Nhưng tôi không thương hại anh ta. Tôi chỉ thấy mỉa mai: ba năm tình cảm, cuối cùng chỉ là một ván cờ mà tôi là quân tốt bị đẩy đi. Và tôi đã học được rằng trong thế giới này, ngoan ngoãn không bao giờ là vũ khí bảo vệ bản thân.
Tôi đứng sau gốc cây xanh rậm rạp, bàn tay bấu chặt vào thân cây đến mức móng tay cắm sâu vào lớp vỏ sần sùi. Những lời nói vọng ra từ băng ghế đá kia cứa vào tai tôi như mảnh thủy tinh vỡ, từng chữ từng chữ một. Tôi vốn không định nghe trộm, chỉ tình cờ đi đường này để tìm anh ta, nhưng giọng nói quen thuộc ấy khiến chân tôi như đóng băng xuống mặt đất.
“Trần Chi Ân rất tốt, rất ngoan,” Tống Ngôn Kỳ nói, giơ ngón phất một tia bực dọc khó hiểu, “nhưng tôi không cần nữa.”
Tôi nghe thấy tiếng người bạn khẩy. Tim tôi đập mạnh đến mức tưởng chừng nó sắp vỡ tung ra khỏi lồng ngực, nhưng tôi vẫn không thể nhấc chân lên được. Tôi muốn chạy đi, muốn trốn khỏi những lời này, nhưng cơ thể tôi lại không nghe lời.
“Cô ấy cứ như bát cháo trắng, mọi người hiểu không?” Tống Ngôn Kỳ tiếp tục, giọt nụ cười nửa miệng mà tôi có thể tưởng tượng ra rõ mồn một. “Rất ấm lòng, khiến người ta thoải mái, nhưng lại nhạt nhẽo. Tôi đã ăn ba năm rồi, chán ngấy thật rồi.”
Ba năm. Tôi lẩm bẩm trong đầu con số ấy. Ba năm yêu thương, ba năm chăm sóc, ba năm tôi dành từng chút tâm huyết – tất cả chỉ được gói gọn “chán ngấy”. Tôi nhắm mắt lại, và trong bóng tối của mi mắt, tôi thấy hiện ra hình ảnh ba năm trước, ỳ dưới mưa, tay cầm bó hoa hồng đỏ thắm, mắt sáng rực như một đứa trẻ, nói rằng yêu tôi đến hết cuộc đời.
Hóa ra cuộc đời chỉ vỏn vẹn ba năm.
“Gần đây tôi có quen một cô gái, rất mạnh mẽ, phong cách táo bạo, dáng người tuyệt đẹp.” Giọng Tống Ngôn Kỳ bỗng trở nên hưng phấn, như thể anh ta đang kể về một món đồ chơi mới mẻ vừa mới tậu được. “Tôi thực sự đã bị cô ấy cuốn hút.”
Một người bạn khác lên tiếng, giọng tò mò: “Cậu thực sự muốn?”
Tôi nghe thấy tiếng bật lửa lách cách, rồi một hồi im lặng ngắn ngủi. Khi Tống Ngôn Kỳ nói tiếp, giọng anh ta đã ngậm điếu thuốc, hơi khàn đi một chút nhưng vẫn đầy vẻ bất cần: “Muốn mà, giờ đầu óc tôi toàn là hình ảnh của cô gái đó.” Anh ta thở dài, một tiếng thở dài vừa bất lực vừa buồn phiền, như thể chính anh là người khổ sở trong chuyện này. “Nhưng tôi không tìm ra lỗi gì của Trần Chi Ân. Tôi không muốn làm kẻ xấu, nhưng lại không có lý do hợp lý để bỏ rơi cô ấy.”
Tôi bật cười, một tiếng cười khô khốc không thành âm thanh. Anh ta không muốn làm kẻ xấu. Anh ta muốn, nhưng vẫn muốn giữ hình tượng người tốt. Tôi đứng sau tán cây xanh um, nhìn người đàn ông mà tôi đã yêu suốt ba năm qua, một khoảng không gian mờ ảo. Anh ta nhíu mày, ánh mắt đầy vẻ bối rối, tay phải kẹp điếu thuốc đang cháy dở, làn khói trắng bay lên rồi tan biến trong không khí chiều tà.
Ba năm trước, anh ta dốc lòng theo đuổi tôi với những lời ngọt ngào nhất trên đời. Ba năm sau, anh ta ngồi đây, đau đầu nghĩ ra cái cớ hợp lý để bỏ rơi tôi.
Khuôn mặt Tống Ngôn Kỳ bỗng trở nên mờ nhạt trong tầm mắt tôi, như thể ai đó đã đổ một lớp sương mỏng lên đó. Tôi chớp mắt và một giọt nước mắt lăn dài trên má. Một chiếc lá xanh mướt rơi xuống từ trên cao, đậu trên vai tôi, nhưng tôi không có tâm trạng để gạt nó đi. Tôi đưa tay sờ lên má, những đầu ngón tay chạm phải làn nước mắt ấm nóng, và lúc ấy tôi mới nhận ra mình đã khóc từ lúc nào.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng kéo bình tĩnh trở lại. Tôi không thể đứng đây cả ngày được. Tôi phải rời đi, phải giữ lại chút thể diện cuối cùng cho chính mình. Tôi đang định quay lưng bước đi, chân đã nhấc lên khỏi mặt đất, thì bỗng nhiên tôi nghe thấy một giọng nói khác – một người bạn củên tiếng, giọng đầy ẩn ý:
“Tôi có ý kiến.”
Tôi khựng lại. Một ý kiến gì? Một ý kiến sẽ giúp Tống Ngôn Kỳ có cái cớ hoàn hảo để vứt bỏ tôi mà không phải mang tiếng xấu? Tôi nghiến răng, hai tay nắm chặt đến mức móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay. Cảm giác đau nhói ấy giúp tôi tỉnh táo hơn, nhưng cũng khiến tôi hiểu rõ hơn về sự thật phũ phàng: người đàn ông tôi yêu, người tôi tin tưởng nhất, đang bàn bạc với bạn bè để tìm cách vứt bỏ tôi như một món đồ cũ.
# Bản viết lại
Tôi đặt ly rượu xuống bàn, cố tình kéo dài khoảng lặng trước khi lên tiếng.
“Nghe bảo Thẩm Duật Hoài vừa hạ cánh xuống sân bay sáng nay.”
Tống Ngôn Kỳ đang định nhấp một ngụm trà, tay anh khựng lại giữa chừng. Tôi thấy rõ những ngón tay của anh siết nhẹ thành quai ấm, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Khi anh ngẩng lên, ánh mắt đã thoáng chút cảnh giác.
“Rồi sao?”
“Thái tử gia ấy mà, nổi tiếng là tay chơi có hạng. Tôi nghe đã từng thất bại với bất kỳ cô gái nào.”
Tôi cố tình nhấn giọng ở mấy chữ cuối, quan sát phản ứng của anh. Tống Ngôn Kỳ nhíu mày, hai hàng lông mày rậm chụm lại với nhau tạo thành một nếp nhăn dọc sống mũi. Tôi biết anh đã hiểu tôi đang ám chỉ điều gì.
“Ý cậu là gì?” Giọng anh trầm xuống, pha chút lạnh lẽo như gió cuối thu.
Tôi thở dài, cố làm ra vẻ thành thật nhất có thể:
“Thử nghĩ mà xem. Nếu Thẩm Duật Hoài để mắt đến Trần Chi Ân, nếu sự chinh phục được cô ấy… thì cậu sẽ có một cái cớ hoàn hảo để chấm dứt mối quan hệ này. Không đau đớn, không vương vấn, cũng chẳng ai trách cậu được.”
Tống Ngôn Kỳ lắc đầu, nhưng tôi nhận ra động tác của anh không hề dứt khoát. Có mộự lướt qua đáy mắt anh trướên tiếng phản bác:
“Thẩm Duật Hoài là người kén chọn. Anh ta sẽ không thèm để mắt đến cô ấy đâu.”
Tôi bật cười khẽ, đủ để anh nghe thấy sự mỉa mai trong đó:
“Cậu có nghe tin gì chưa? Vị đại thiếu gia ấy lại thích mẫu người như vậy đấy. Mười mấy cô bạn gáừng qua tay, đứa nào cũng ngoan ngoãn, hiền lành, cứ như thể anh ta đang chơi trò xếp hình vậy. Lắp thử từng mảnh ghép vào chỗ trống, mảnh nào không vừa thì vứt đi.”
Tôi dừng lại để câu nói thấm vào không khí giữa chúng tôi.
“Vừa hay, khuôn mặt Trần Chi Ân lại rất hợ.”
Tống Ngôn Kỳ lại lắc đầu, lần này kiên quyết hơn. Anh đặt tách trà xuống bàn, tiếng sứ va chạm vào gỗ vang lên khô khốc:
“Tính cách Trần Chi Ân ngoan ngoãn thật, nhưng cô ấy quá quy củ, cứng nhắc. Cô ấy sẽ không bao giờ thích loại người phóng túng như Thẩm Duật Hoài.”
Tôi nhướn mày, cố nén một tiếng cười đầy ẩn ý:
“Thế thì càng tốt chứ sao? Cho dù Thẩm Duật Hoài có để mắt đến cô ấy, cũng chẳng ích gì. Nhưng thử một lần thì có mất mát gì đâu? Biết đâu cậu lại thoát được cái gánh nặng đang đeo trên vai này?”
Tôi thấy Tống Ngôn Kỳ im lặng, hai tay anh đan vào nhau đặt trên đầu gối, các đốt ngón tay trắng bệch vì siết chặt. Tôi biết những lời tôi nói đã chạm đúng chỗ yếu của anh.
“Hơn nữa,” tôi tiếp tục, giọng nhẹ nhàng như đang dụ dỗ, “nếu thái tử gia có động tĩnh gì với bạn gái cậu, thì chính anh ta đã có lỗi với cậu. Cậu sẽ nắm ân tình của Thẩm Duật Hoài. Cậu biết điều đó quý giá thế nào mà, đâu phải lúc nào cũng kiếm được.”
Tống Ngôn Kỳ chậm rãi cúi đầu. Tôi nhìn thấy bóng đèn trần hắt lên mái tóc đen nhánh của anh, tạo thành một vầng sáng mờ ảo. Anh không nói gì, nhưng sự im lặng ấy đã là câu trả lời.
Tôi đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai anh:
“Đúng lúc tối nay thái tử gia cũng đang dùng bữa ở nhà hàng này. Thử xem sao?”
Tôi chăm chú nhìn vào mặt Tống Ngôn Kỳ, chờ đợi. Một thoáng giằng xé lướt qua đôi mắt anh — giữa sự lương thiện còn sót lại và tham vọng đang trỗi dậy. Cuối cùng, anh khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như vô hình nếu không để ý kỹ.
Tim tôi đập mạnh một nhịp. Kế hoạch đã bắt đầu.
Tôi đứng đó, dưới vòm trời đêm xuân lồng lộng, lòng bỗng dưng trống rỗng đến kỳ lạ. Kẻ say rượu kia bị đám vệ sĩ áo đen đè xuống đất. Tiếng kêu la thảm thiết vỡ ra giữa khu vườn tĩnh mịch. Nhưng mắt tôi chỉ nhìn về phía người đàn ông vừa xuất hiện.
Thẩm Duật Hoài. Cái tên mà cả giới thượng lưu đồn thổi như một huyền thoại sống, kẻ nắm giữ giang sơn kinh tế của thành phố này. Hắn đứng dưới ánh đèn đường vàng vọt, tay áo sơ mi trắng xắn cao lộ ra cánh tay rắn chắc, gương mặt góc cạnh không chút cảm xúc. Nhưng đôi mắt hắn, khi liếc qua tôi, lại sắc như lưỡi dao lam.
Tôi không hiểu tại sao Tống Ngôn Kỳ lại bỏ tôi lại đây một mình. Cái gọi là cuộc gọi điện thoại kia, giờ nghĩ lại, chỉ như một cái cớ tồi tàn. Anh ta muốn tôi ra vườn, muốn tôi thay chiếc váy trắng tinh khôi kia, muốn tôi xõa tóc như một con mồi ngây thơ giữa màn đêm. Và rồi, một kẻ say rượu đúng lúc xuất hiện, đúng lúc đủ để tôi hoảng loạn kêu cứu.
Tôi đưa tay vuốt lại mái tóc dài đó. Chiếc kẹp tóc vẫn nằm trong túi áo của Tống Ngôn Kỳ, như một lời hứa hão huyền. Anh ta nói tôi để tóc xõa đẹp hơn. Có lẽ đúng, nhưng tôi lại cảm thấy như vừa bị lột bỏ lớp vỏ bọc cuối cùng, phơi bày ra trước ánh nhìn của kẻ săn mồi.
Thẩm Duật Hoài bước tới, từng bước chân nặng nề in dấu trên thảm cỏ ướt sương. Hắn dừng lại trước mặt tôi, cách chưa đầy một sải tay. Mùi thuốc lá và rượu whisky phảng phất quanh người hắn, nhưng không hề nồng nặc như kẻ say rượu kia. Đó là mùi của một người đàn ông biết kiểm soát, biết dừng lại đúng lúc.
“Cô không sao chứ?” Giọng hắn trầm thấp, như tiếng đàn cello vọng ra từ một căn phòng kín.
Tôi lắc đầu, môi mím chặt. Lúc này, tôi nên cảm ơn hắn, nên tỏ ra yếu đuối để được che chở. Nhưng cổ họng tôi nghẹn lại, không thốt nên lời. Bởi tôi biết tất cả những gì vừa xảy ra đều được sắp đặt. Tống Ngôn Kỳ muốn tôi gặp Thẩm Duật Hoài trong hoàn cảnh này, muốn tôi mang ơn hắn, muốn tôi trở thành con bài trong ván cờ quyền lực của họ.
Bàn tay Thẩm Duật Hoài đưa lên, ngón tay chạm nhẹ vào vai tôi. Tôi giật mình lùi lại, nhưng hắn chỉ nhặt lên một cánh hoa trắng vừa rơi trên vai váy. Cánh hoa mỏng manh, mềm mại, như chính tôi lúc này.
“Đêm nay trời lạnh,” hắn nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Để tôi đưa cô về.”
Tôi muốn từ chối, muốn nói rằng tôi có thể tự lo cho mình. Nhưng lời nói chưa kịp thoát ra thì từ phía sau, tiếng bước chân vội vã lại vang lên. Tống Ngôn Kỳ quay trở lại, mặt mày tươi tỉnh như vừa hoàn thành một giao dịch quan trọng. Anh ta nhìn thấy Thẩm Duật Hoài, nhìn thấy tay hắn đang cầm cánh hoa, nhìn thấy tôi đứng đó với mái tóc xõ.
Một nụ cười nhẹ thoáng qua môi Tống Ngôn Kỳ. Nụ cười ấy khiến lòng tôi lạnh toát.
“Duật Hoài, thật trùng hợp,” Tống Ngôn Kỳ lên tiếng, giọng điệu thân thiện đến giả tạo. “Anh cũng ra ngoài hóng mát sao?”
Thẩm Duật Hoài không trả lời ngay. Hắn quay người lại, đối diện với Tống Ngôn Kỳ, hai người đàn ông đứng giữa khu vườn như hai thế lực đối đầu. Không khí xung quanh bỗng trở nên căng thẳng, ngay cả tiếng côn trùng cũng im bặt.
“Tôi ra hút thuốc,” Thẩm Duật Hoài nói, giọng lạnh tanh. “Vô tình thấy một cảnh không đẹp mắt.”
Tống Ngôn Kỳ nhướn mày, liếc nhìn tên say rượu đã bị vệ sĩ lôi đi. “À, chuyện nhỏ thôi. May có anh ở đây.” Anh ta bước tới, đứng cạnh tôi, tay đặt lên vai tôi như một cử chỉ sở hữu. “Tôi đưa Chi Ảnh về. Anh cứ tự nhiên.”
Nhưng Thẩm Duật Hoài không nhúc nhích. Mắt hắn vẫn dán chặt vào tôi, như đang đọc vị từng suy nghĩ trong đầu. Rồi hắn cất cánh hoa vào túi áo, quay lưng bỏ đi, không nói thêm lời nào.
Tôi đứng đó, giữa hai người đàn ông, giữa hai thế lực đang giằng co. Và tôi nhận ra sợi dây ràng buộc cuối cùng trong lòng tôi với Tống Ngôn Kỳ đã tan biến từ lúc nào. Không phải khi hắn gật đầu đồng ý với điều gì đó, mà là khi tôi nhìn thấy ánh mắt của Thẩm Duật Hoài. Một ánh mắt không hề che giấu sự thật rằng hắn biết tôi chỉ là một con tốt, nhưng hắn vẫn chọn đến để giải cứu.
Giữa màn đêm yên bình ấy, tôi bỗng thấy mình như đang đứng trên bờ vực của một vòng xoáy mới. Và lần này, tôi không biết mình có còn đủ sức để giữ vững đôi chân hay không.
Tôi đứng đó, giữa màn đêm như bị bóp nghẹt, đầu ngón tay người đàn ông trước mặt lóe lên một tia lửa nhỏ. Ánh đèn từ đâu đó hắt ra, mờ ảo đến mức không thể nào nhìn rõ đường nét trên khuôn mặt anh. Tôi chỉ kịp thấy một dáng người cao gầy, thanh mảnh, đứng im như tạc tượng giữa không gian tĩnh lặng.
Tay tôi bối rối nắm chặt lấy cổ váy, mái tóc dài rối tung xõa ra trước ngực như một bức màn che chở cuối cùng. Gió đêm xuân thổi nhẹ qua chân váy, lướt qua làn da bắp chân khiến tôi rùng mình vì cảm giác ngứa ngáy khó chịu. Tôi không nhịn được cúi xuống phủi nhẹ, nhưng gót giày cao gãy làm tôi loạng choạng, cơ thể chao đảo suýt ngã về phía trước. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nghĩ: mình sẽ ngã, sẽ lấm lem, sẽ thảm hại thế nào đây?
Nhưng rồi một bàn tay mạnh mẽ bất ngờ giữ chặt lấy cánh tay tôi. Đó là người đàn ông lúc nãy — anh ta đã di chuyển quá nhanh, nhanh đến mức tôi không kịp phản ứng. Ngay sau đó, một chiếc áo vest ám nhẹ mùi thuốc lá pha lẫn trầm hương được khoác lên vai tôi. Hơi ấm từ lớp vải lan tỏa khắp bờ vai trần, như một vòng tay vô hình xóa tan đi cái lạnh đang bám chặt lấy da thịt tôi. Tôi ngước lên nhìn anh, nhưng anh chỉ lặng lẽ quay mặt đi, để lại cho tôi một cảm giác kỳ lạ — vừa được che chở, vừa bị xâm phạm.
Phía tây khu vườn, nơi có cái chòi nghỉ chân nằm trên một gò đất cao, Tống Ngôn Kỳ và người bạn của anh ta đứng đó. Họ nhìn thấy rõ ràng mọi thứ diễn ra — từ lúc tên vệ sĩ của Thẩm Duật Hoài xuất hiện giải vây cho tôi, đến khi Thẩm Duật Hoài kịp thời đỡ lấy tôi, rồi lại khoác áo cho tôi. Tất cả đều diễn ra như một vở kịch được dàn dựng hoàn hảo, đúng như lời người bạn của Tống Ngôn Kỳ đã nói: ngay từ cái nhìn đầu tiên, Thẩm Duật Hoài đã không thể rời mắt khỏi khuôn mặt tôi.
Lúc đầu, Tống Ngôn Kỳ cảm thấy vui mừng. Đôi mắt sáng lên, môi khẽ cong lên mỉm cười hài lòng. Nhưng rồi, khi thấy tôi không hề tránh né, không hề đẩy người đàn ông kia ra, mà lại đứng yên trong vòng tay của hắn, nụ cười ấy tắt ngấm. Trong lòng Tống Ngôn Kỳ, một nỗi nghi ngờ chợt dâng lên: cô gái này có thật sự là người dễ dàng chiếm đoạt như hắn nghĩ? Hay là có một kế hoạch nào đó đang được giấu kín dưới vẻ ngoài yếu đuối ấy?