Hồng Trần Truyện
Hồng Trần Truyện hoạt động hoàn toàn miễn phí — chi phí máy chủ, bản quyền và biên tập được duy trì nhờ quảng cáo hiển thị trên trang. Nếu yêu thích truyện, xin đừng chặn quảng cáo (ad-blocker) để ủng hộ đội ngũ tiếp tục cập nhật chương mới mỗi ngày. Cảm ơn bạn đã đồng hành cùng chúng tôi! ❤️
Hương Chẳng Nhạt Phai

Chương 7

2071 từ

Tôi vẫn nhớ cái khoảnh khắc ấy, khi hơi thở của Thẩm Duật Hoài nóng rực trên vành tai tôi, và môi anh chạm vào dái tai tôi như một lời thì thầm đầy mê hoặc. Cả cơ thể tôi cứng đờ, không phải vì ghê sợ, mà vì một thứ cảm xúc hỗn loạn mà tôi không dám gọi tên. Anh nói, giọng khàn khàn nhưng vẫn pha chút đùa cợt quen thuộc:

“Chi Chi, ba năm tình cảm của em với sao chứ. Anh ta có thể là như thế này không?”

Tôi chỉ biết lắc đầu yếu ớt, cổ họng nghẹn lại như có ai bóp chặt. Mỗi lần tôi cố gắng thốt ra một tiếng, nó lại vỡ vụn thành những mảnh thanh âm vô nghĩa. Nước mắt tôi rơi, không kìm được, và những ngón tay tôi bấu sâu vào cánh tay rắn chắc của anh, như thể tôi đang bám vào một chiếc phao giữa biển cả mênh mông. Cảm giác ấy thật lạ lùng — da thịt anh nóng hổi dưới đầu ngón tay tôi, nhưng tôi lại thấy mình đang chìm dần vào một cõi lạnh lẽo vô tận.

“Thẩm Duật Hoài, em sợ…” Tôi thều thào, giọng run rẩy đến mức chính tôi cũng không nhận ra đó là tiếng của mình.

Tôi thực sự sợ. Chưa bao giờ trong đời tôi sợ hãi đến thế. Cảm giác ấy không phải là nỗi sợ của một cô gái trước một người đàn ông nguy hiểm, mà là nỗi sợ của một kẻ sắp chết đuối khi đã quá mệt mỏi để vùng vẫy. Tôi cảm thấy như từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể mình đang tan ra, hòa lẫn vào bóng tối bao quanh.

Anh cúi xuống, và tôi cảm nhận được hơi ấm từ đầu lưỡi anh lướt nhẹ trên gò má tôi, hút đi những giọt nước mắt mặn chát. Hành động ấy vừa dịu dàng vừa bá đạo, khiến tôi không thể phân biệt được đâu là thật lòng, đâu là trò chơi.

“Trần Chi Chi, lấy anh nhé.”

Tôi ngẩng phắt đầu lên, mắt mở to, cố gắng tìm kiếm một tia đùa cợt nào đó trong ánh nhìn của anh. Nhưng đôi mắt ấy, vốn luôn lấp lánh vẻ phong lưu bất cần, giờ đây lại tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng.

“Tại sao?” Tôi hỏi, giọng khản đặc.

“Vì anh thích em.”

“Thích em?” Tôi lặp lại, như thể đó là một câu hỏi hơn là một câu xác nhận.

“Ừ, thích em đã lâu rồi.” Thẩm Duật Hoài cười, nụ cười phong lưu quen thuộc lại hiện ra trên môi anh. Nhưng lần này, trong nụ cười ấy có một thứ gì đó khác lạ, một chút cay đắng mà tôi chưa từng thấy. “Chỉ là khi đó, em là bạn gái của người khác.”

Tôi nuốt khan, cố gắng giữ cho giọng mình bình thản: “Anh có thể ra ngoài trước không?”

“Em đồng ý anh mới ra.”

“Anh ra ngoài, em sẽ đồng ý…” Tôi nói, như vừa thốt ra, tôi biết mình đã mắc bẫy.

“Trần Chi Chi.” Thẩm Duật Hoài bật cười, nhưng không phải kiểu cười chế giễu. Anh cúi xuống, nhẹ nhàng cắn lên môi tôi một cái — một cái cắn không đau, nhưng đủ để tôi cảm nhận được hàm răng sắc bén của anh. “Không đồng ý thì cứ ở trong này mãi thôi.”

Tôi rụt người lại. Cảm giác hơi ấm của anh vẫn còn vương vấn trên đôi môi đang run rẩy của tôi. Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu, và tôi buột miệng: “Nhưng gia đình anh…”

Tôi biết rõ. Nhà họ Thẩm không phải là một gia đình bình thường như nhà tôi. Họ có quyền thế, có danh vọng, và chuyện hôn nhân của Thẩm Duật Hoài không thể nào tùy tiện quyết định được. Tôi chỉ là một cô gái bình thường, không có xuất thân, không có tài sản, làm sao có thể lọt vào mắt xanh của những người đó?

“Họ đã đồng ý rồi.”

Tôi sững sờ, mắt mở to không tin nổi: “Anh nói gì cơ?”

Thẩm Duật Hoài cười. Nụ cười ấy khiến tôi rùng mình. Anh nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt vừa hài lòng vừa có chút tự mãn: “Em nghĩ sao những năm qua có những tin đồn rằng anh chơi bời, gây ra án mạng, làm sao mà lan truyền được?”

Tôi không nói nên lời. Cách anh làm việc luôn như vậy — để đạt được mục đích, anh không bao giờ bận tâm đến quá trình và thủ đoạn. Anh đã tính toán tất cả, từng bước một, và giờ đây, tôi mới nhận ra mình đã rơi vào lưới của anh từ lúc nào không hay. Cảm giác vừa sợ hãi, vừa bất lực, lại xen lẫn một thứ gì đó ấm áp kỳ lạ, khiến tôi không thể nào thoát ra được.

Tôi gặp Chi Niên lần đầu vào một buổi chiều tà, nắng vàng như mật ong rót xuống phố cổ. Khi ấy tôi đứng tựa vàầng hai, nhìn xuống dòng người tấp nập, và rồi cô ấy xuất hiện – một bóng hình mặc áo dài trắng, mái tóc đen nhánh buông lơi trên vai. Trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt lại, rồi đập loạn xạ như trống trận. Tôi biết ngay, đó là định mệnh. Một thứ cảm xúc mãnh liệt đến kỳ lạ, chẳng cần lý do, chẳng cần giải thích – nó cứ thế ập đến, cuốn phăng tôi đi như một cơn lũ.

Khi biết cô ấy đã có bạn trai, tôi từng nghĩ đến chuyện rút lui. Tôi tự nhủ, thôi thì mối tình đơn phương này cứ chôn chặt trong lòng, để thời gian xóa nhòa. Nhưng rồi tôi không làm được. Tôi thấy mình biến thành kẻ điên, lén lút theo dõi từng bước chân của cô. Tôi biết cô thích uống cà phê ở quán góc phố nào, hay cười như thế nào khi nghe điện thoại của Tống Ngôn Kỳ, thậm chí tôi còn thuộc lòng lịch trình hẹn hò của hai người họ. Càng nhìn, càng biết, tôi càng khó buông bỏ. Có những tình cảm chẳng cần lý do, đúng người, đúng thời điểm – và với tôi, Chi Niên là cả hai.

Thế nên dù Tống Ngôn Kỳ không hề có ý định chia tay, tôi vẫn quyết tâm cướp cô ấy khỏi. Tôi bắt đầu xây dựng kế hoạch từ nhiều tháng trước, tỉ mỉ như một người thợ kim hoàn mài giũa từng đường nét. Tôi biết rõ nhà họ Thẩm – gia tộc của tôi – là một pháo đài thành kiến. Sự khác biệt về gia thế giữa tôi và Chi Niên là một hố sâu khó vượt qua, nhưng tôi không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Tôi phải loại bỏ những trở ngại đó, từng cái một.

Người Trung Quốc có cái lý luận thú vị: khi bạn đòi phá nhà, họ sẽ ra sức ngăn cản, nhưng nếu bạn chỉ đề nghị mở một cái cửa sổ, họ sẽ gật đầu dễ dàng. Tôi áp dụng điều đó vào cuộc đời mình. Tôi muốn cưới một cô gái xuất thân bình thường – trong mắt người lớn, điều này còn tốt hơn việc tôi chơi bời lêu lổng, gây ra án mạng, không chịu kết hôn, danh tiếng tồi tệ. Họ sẽ thở phào nhẹ nhõm, nghĩ rằng tôi cuối cùng cũng chịu an phận.

Tối hôm ấy, trong căn phòng ngập ánh nến mờ ảo, tôi ôm Chi Niên vào lòng, thì thầm bên tai cô:

“Trần Chi Niên, anh chỉ yêu mình em thôi. Em phải chịu trách nhiệm với anh đấy.”

Rồi tôi bế thốc cô lên, cảm nhận thân hình mềm mại của cô tựa vào ngực tôi. Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào đôi mắủa cô, nói tiếp:

“Em là cô gái ngoan ngoãn và tốt đẹp nhất mà anh từng gặp. Chắc chắn em sẽ không trở thành kẻ vô tâm đâu, đúng không?”

Tôi thấy khóe môi cô khẽ nhếch lên, một nụ cười thoáng qua nhưng đầy ẩn ý. Cô cười, rồi vô thức gật đầu, như thể bản thân cũng không hiểu tại sao mình lại đồng ý. Trong lòng tôi dâng lên một niềm hân hoan khó tả, nhưng tôi cố giữ vẻ mặt bình thản.

Tôi bế cô đặt lên giường, chiếc ga trải giường màu kem mềm mại lún xuống dưới sức nặng của cô. Tôi cúi xuống, hôn vào lúm đồng tiền bên má cô – nơi tôi yêu nhất trên gương mặt ấy. Môi tôi chạm vào làn da ấm áp, thoảng mùi hoa nhài từ mái tóc cô. Tôi nói:

“Vì em đã đồng ý, anh sẽ ra ngoài…”

Nhưng chưa kịp dứt lời, cô đã đưa tay ôm chặt lấy cổ tôi. Những ngón tay của cô siết chặt, kéo tôi lại gần. Tôi đập thình thịch,và trong khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng mọi kế hoạch tôi vạch ra đều đáng giá. Cô ấy sẽ là của tôi, và tôi sẽ không để ai – kể cả Tống Ngôn Kỳ hay nhà họ Thẩm – cướp cô ấy khỏi tay tôi.

Tôi gọi tên anh, giọng tôi vỡ ra như tiếng nước chảy qua kẽ đá: “Thẩm Duật Hoài.”

“Anh chậm lại một chút thôi.”

Tôi áp mặt vào lồng ngực anh, cảm nhận từng nhịp đập rắn rỏi truyền qua lớp áo sơ mi mỏng. Vải vóc cọ vào má tôi hơi nhám, phảng phất mùi gỗ đàn hương quen thuộc – thứ mùi hương tôi từng ghét cay ghét đắng, giờ lại thấy bình yên đến lạ. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, tôi nhắm mắt lại, để ký ức cuốn tôi về một đêm xa xăm.

Đêm đó trong khu vườn hoang vắng, gió thổi tung tà áo tôi. Lần đầu tiên tôi gặp anh, hắn khoác chiếc áo vest lên vai tôi. Động tác vụng về nhưng lại ấm áp một cách kỳ lạ. Lúc ấy tôi đâu ngờ, chỉ một cái chạm nhẹ ấy thôi, lại là khởi đầu cho cả một cuộc đời rẽ sang hướng khác. Tôi đã từng nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi là những bức tường lạnh lẽo và những bữa cơm đơn độc. Nhưng anh đến như một cơn gió lạ thổi tung mọi toan tính của tôi.

“Trần Chi Ân, nhắm mắt lại.” Giọng anh trầm xuống, có chút khàn khàn, như thể anh cũng đang hồi hộp.

Tôi ngoan ngoãn làm theo. Lông mi tôi khẽ run, cảm nhận bóng tối bao phủ mi mắt. Một khoảng lặng ngắn ngủi, chỉ có tiếng thở đều đều của hai đứa vang lên trong không gian tĩnh mịch. Rồi bỗng nhiên, một cảm giác mát lạnh chạm vào ngón tay tôi, nhẹ nhàng, chậm rãi, như có ai đang đặt một giọt sương mai lên da thịt. Đó là vòng nhẫn vừa được đeo vào ngón áp út của tôi.

Tôi mở mắt.

Ánh kim cương trên chiếc nhẫn lấp lánh như một vì sao rơi, xé toang màn đêm tối tăm. Từng mặt cắt tinh xảo phản chiếu ánh đèn ngủ hắt ra từ góc phòng, khiến nó tỏa sáng rực rỡ trên nền da trắng ngần của tôi. Tôi ngẩn người nhìn nó, cảm thấy như cả thế giới đang xoay vần quanh khoảnh khắc nhỏ bé này.

“Có thích không?” Anh hỏi, giọng anh có chút căng thẳng, như thể đang chờ đợi một bản án.

Tôi mím môi, một nụ cười nhẹ như gió thoảng nở trên môi. Tôi không trả lời ngay mà chậm rãi quay mặt lại, hướng ánh nhìn ra phía ban công. Trong bóng đêm, tôi thấy những bông hoa đang nở rộ, từng cánh mỏng manh vươn mình dưới ánh trăng non. Cánh hoa màu hồng phấn như má người thiếu nữ, tỏa ra một thứ hương ngọt ngào, dịu dàng len lỏi vào không gian.

Mùa hè đã đến. Những bông hoa của tôi cuối cùng cũng đã nở rộ. Và tôi biết trái tim tôi cũng đã tìm được bến đỗ của riêng mình.

💡 Điểm nhấn chương này

Kỹ thuật ẩn dụ qua hình ảnh hoa nở rộ và trăng sáng tạo độ sâu tâm lý tinh tế. Tác giả khéo léo dệt những cảm nhận vật lý và cảm xúc theo từng tiếng thở, từng mạch máu, giúp độc giả cảm nhận sự chuyển biến nội tâm nhân vật một cách vô cùng sinh động và thuyết phục.

— Hết chương 7
Nghe audio tại kênh
Hồng Trần Truyện Audio
Theo dõi trên TikTok
TikTok
Theo dõi trên X
X (Twitter)
Theo dõi trên Facebook
Facebook
Theo dõi trên Pinterest
Pinterest
Theo dõi trên Instagram
Instagram